Không khí giữa Duệ Thần cùng Duệ An quá mức yên tĩnh, dường như tẻ nhạt. Vốn dĩ hai người đều có ý trò chuyện nhưng cuối cùng lại không biết nên nói như nào, nhất thời không nghĩ ra chủ đề để bắt đầu câu chuyện. Cuối cùng hai tay đặt trên đầu gối, đầu ngẩng cao ngắm trăng trong ngượng ngùng.
Phòng bệnh của Duệ An khi trước được đặt cạnh cửa sổ, chỉ cần cô nghiêng đầu là có thể thấy nhưng so với ngồi trên giường bệnh nhìn ra ngoài thì cô vẫn muốn ngồi đây ngắm trăng hơn, không có mùi sát khuẩn của phòng bệnh, điều đó báo cho Duệ An rằng cô đã khỏi bệnh.
Duệ An vui đến mức hai hàng nước mắt chảy dài. Duệ Thần mãi mới nghĩ ra chủ đề để nói chuyện với cô, vừa nghiêng đầu liếc nhìn em gái mình đã bị cô làm cho sửng sốt, nhất thời không biết an ủi như nào.
Duệ Thần từ nhỏ đối với người em gái Duệ Mẫn đã không có một chút thân thiết nào, dù đang là một đứa trẻ nhưng quan hệ huyết thống vẫn luôn nhắc nhở anh người em gái này khiến anh có một cảm giác không thoải mái, khi cô ta tiến tới muốn ôm anh, Duệ Thần đã vội né, bản năng nhắc nhở anh không nên tránh né Duệ Mẫn cho nên khi đã đến tuổi độc lập, anh đã lập tức chuyển ra ở riêng.
Mọi việc trong nhà anh đều không để ý gì nhiều, cho đến một ngày, anh cả đột nhiên gọi tới:
''Duệ Mẫn không phải em gái ruột của chúng ta.'' Duệ Thần nghe xong không lấy làm ngạc nhiên gì nhưng lại nghĩ đến người em gái bị thất lạc liền sốt ruột dò hỏi thông tin.
Khi điều tra được nơi ở, cuộc sống và hoàn cảnh của cô, anh đã đứng hình. Một cô gái nhỏ 20 tuổi đã lạc mất gia đình của mình, lại còn phải sống ở bãi rác, ăn không đủ no, học không đến nơi, anh không rõ nên đối mặt với em gái của mình như thế nào. Trong khi mình vẫn sống sờ sờ, ăn sung mặc sướng thì em gái lại phải lưu lạc đến đầu đường xó chợ.
Khi biết tin cha mình đã đón em gái về, anh vội dẹp tất cả công việc, bắt chuyến bay sớm nhất nhưng về đến nhà, khi đối mặt với em gái mình, anh đã không nhận ra đây là một cô gái 20 tuổi. Cơ thể nhỏ gầy chỉ cao khoảng 1m54, đầu tóc xơ rối không được chải chuốt trong thời gian dài, khuôn mặt hóp lại thiếu sức sống, làn da nên trắng nõn lại trở nên vàng xanh, đến cả bộ quần áo cũng không được tử tế, những chỗ rách được khâu vá tùm lum khiến anh đau đớn, chỉ muốn tiến tơi ôm lấy cô nhưng Duệ An lại phản kháng, sợ hãi nhìn cả Duệ gia trước mắt.
Đón được cô về, Duệ Thần rơi nhà đã lâu nay lại dừng chân một tháng chỉ để chăm sóc cho Duệ An. Nhưng tình trạng của cô chỉ mới tốt, anh cũng vừa rời khỏi nhà liền nghe tin cô thiếu chút chết đuối dưới hồ cá được xây sau nhà. Lo lắng cô sẽ gặp chuyện không may, Duệ Thần định bụng sẽ đón cô lên ở chung với mình nhưng lại bị Duệ Mẫn ngăn cản.
''Không thể được! Chị ấy đã quá mệt mỏi, chắc chắn sẽ không chịu đi cùng anh, em sẽ chăm sóc cho chị ấy.''
Duệ Thần không tin tưởng nhưng đến khi cha lên tiếng, anh cũng nể mặt chấp nhận.
Sau hơn nửa tháng gặp lại, cô dường như đã thay đổi đôi chút, ánh mắt không còn tối tăm và cảnh giác mà thay vào đó là rực rỡ mang đến cho người khác cảm giác rất gần gũi, cũng có thể tự nhiên cười nói với anh, gọi anh một tiếng anh hai.
Duệ Thần là người ít nói, lại không giỏi bộc lộ cảm xúc, chỉ một tiếng gọi của cô đã làm anh bồn chồn cả người, vui nhưng lại không dám bộc lộ quá nhiều, cũng muốn cùng cô trò chuyện lại không biết nên nói gì.
Duệ An đột nhiên khóc khiến anh sửng sốt, lại bối rối. Anh không biết an ủi thế nào, chỉ có thể ngồi chờ cô khóc xong liền lau nước mắt cho cô.
''Đừng... Đừng khóc, vào nhà đi, trời lạnh.''
Duệ An trước khi xuyên sách không có anh trai, cha mẹ chỉ có mình cô là con nên cô rất được yêu thương và chiều chuộng, nhưng khi biết cô bị ung thư, ông bà đã phải làm vật vã cả ngày cả tháng để có tiền chữa bệnh cho cô nhưng Duệ An lại không muốn thế, cô muốn trong những ngày cuối đời sẽ có người cùng cô trò chuyện. Lại ước gì có anh trai, người sẽ cùng mình nói chuyện, an ủi khi mình bất lực nhất.
Bây giờ điều ước của cô đã thành sự thật, Không chỉ có một cơ thể khoẻ mạnh mà còn có người anh không giỏi giao tiếp nhưng lại thương yêu mình.
Duệ An lau nước mắt, mặt hướng về anh nỏ nụ cười.
''Em không có khóc, là bụi bay vào mắt thôi.''
Ai có thể bị bụi bay vào mắt mà chảy nước mắt tới tận 15 phút không ngừng lại được chứ. Dĩ nhiên suy nghĩ chỉ thoáng hiện lên trong đầu anh, lại phụ hoạ em gái gật gật đầu.
"Anh, nếu lần sau anh rảnh có thể cùng em ngắm trăng không? Dĩ nhiên anh bận cũng không sao cả.''
Duệ Thần khẽ mỉm cười, hứa hẹn đáp: "Được, chỉ cần em muốn.''
Hai anh em ngồi nói chuyện gần cả tiếng trời, từ phía xa cũng có thể nghe thấy tiếng cười rôm rả của cô.
Updated 7 Episodes
Comments