CHƯƠNG 3

Duệ Mẫn từ trong đại sảnh đi ra, vốn muốn tìm anh hai Duệ Thần nói chuyện thì quay qua quay lại đã chẳng thấy người đâu, hết cách cô ta liền đi tìm người. Căn biệt thự Duệ gia rất rộng lớn, muốn tìm một người vốn đã rất khó mà bây giờ còn có nhiều khách, Duệ Mẫn miễn cưỡng cười cười, lấy lí do không khí ngột ngạt chạy đi tìm người.

Lẫm Sang thấy bạn mình mặt nhăn nhó đi ra khỏi sảnh liền đi theo, biết được cô đang tìm Duệ Thần liền chỉ về phía vườn hoa:

''Ờ vừa hoa, nãy tôi thấy anh ta đi ra đó.''

Duệ Mẫn vui mừng cảm ơn, bước chân thoăn thoắt đi về hướng vườn hoa. Chỉ vừa mới bước vào đã nghe thấy tiếng cười rôm rả của phụ nữ, Duệ Mẫn liền nhăn nhó.

Là ai dám quyến rũ anh hai!

Mang theo suy nghĩ xúc động, cô ta nện bước thật nhanh đi tới kéo Duệ An. Vì cô ngồi trong bóng của cây nên Duệ Mẫn không phân biệt được, cô ta kéo cô về phía sau:

''Cô dám quyến r-... Chị An An?''

Khuôn mặt giận dữ khi biết người trước mặt mình là Duệ An liền thay đổi, thay vào đó là khuôn mặt dịu dàng kinh ngạc bật thốt.

Duệ An lúc này vẫn đang ngơ ngác như nai con, Khuôn mặt này, cái thần thái mong manh dễ vỡ này, chắc chắn cô không lầm, đây chính là nữ chính nhưng cái giọng nói õng ẹo kia là sao?

Duệ An từ trong tiểu thuyết biết được nữ chính dù yếu đuối nhưng có trái Tim kiên cường, cô ta luôn không thích giọng nói ngọt ngào tới chảy nước của mình mà là một giọng nói nữ tính âm trầm, vì thế khi nói chuyện với người khác cô ta luôn hạ giọng hết mức có thể. Nhưng rõ ràng phiên bản bước từ trong sách ra này lại đang cố nâng cao giọng khiến nó trở nên ngọt ngào hơn.

Cô lần đầu trải nghiệm cảm giác nghi hoặc đối với thế giới tiểu thuyết. Thầm nhủ chỉ là nghe lộn, liền hỏi lại Duệ Mẫn:

''Làm sao vây?''

''A, xin lỗi chị, cha tổ chức tiệc ma lại không nói với chị, có lẽ do nghĩ chị vẫn chưa rời giường được. Cũng là em thất trách quá, vốn định đợi chị tỉnh sẽ nói nhưng không ngờ lên phòng lại chẳng thấy chị đâu, em còn tưởnv... ''

Giọng nói buồn tủi lại pha chút uất ức cứ như Duệ An đã làm gì sai trái với cô ta vậy.

Duệ An kinh ngạc tới trợn tròn mắt, lại ba chấm cạn lời, khoé mắt cũng vì thế mà giật giật vài cái.

Cuốn tiểu thuyết này chắc chắn là đồ dởm, nữ chính dù yếu đuối nhưng không hề quật cường giống nguyên bản! Cái giọng nói này, cái bản mặt vô tội này nên là bạch liên hoa mới phải.

Dù trong lòng nghĩ vậy nhưng Duệ An quyết định nuốt xuống thắc mắc trong lòng, nhẹ giọng an ủi:

''Không phải lỗi của cô, tôi cũng không muốn tham gia, tôi chỉ đi uống nước và muốn ngắm Trăng một chút thôi.''

''Nhưng... Nhưng mà em... "

Thấy cô ta cứ ấp a ấp úng không nói cho trọn câu, Duệ Thần phía sau đi tới gỡ tay cô ta ra khỏi cổ tay Duệ An, giọng điệu không vui vẻ gì:

''Khỏi cần nhưng nhị, nếu chỉ có vậy thì không cần giải thích, An An đang ôm sẽ không tham gia tiệc tùng gì hết. Còn nữa, hai đứa bằng tuổi nhau, Duệ Mẫn em không cần gọi An An là chị.''

Nói một tràng xong liền nắm lấy tay cô kéo đi trước sự ngỡ ngàng của Duệ Mẫn. Cô ta không ngờ anh hai đã chung sống mới mình hai mươi năm lại thẳng thừng lơ cô ta mà kéo đứa em gái chỉ mới gặp hơn một tháng kia đi, hoàn toàn không đặt cô ta vào mắt.

Chẳng lẽ huyết thống lại quan trọng đến mức đó?

Duệ Mẫn nghiến răng không can tâm nhìn bóng của hai người đi xa.

Lại không chịu nổi bị bỏ lại phía sau liền chạy theo hai người, miệng thở dốc thều thào gọi:

''Anh hai, chị An An, đợi em với, em không chạy nổi nữa... "

Duệ An cạn lời, nữ chính này thật sự rất cố chấp, Không ai mượn nhưng lại cứ đòi theo cho bằng được, từ chỗ cô đến chỗ cô ta cũng chỉ bốn bước chân lớn ấy vậy mà cô ta chạy được hai bước liền thở hồng hộc không ra hơi.

Duệ Thần cũng có suy nghĩ giống với cô, liền lạnh mặt thẳng thắn:

''Không không mượn em theo, đã yếu đến mức đi hai bước cũng mệt thì tốt nhất nên về phòng nghỉ ngơi đi, cũng đã nhắc nhở không được gọi An An là chị.''

Duệ Mẫn bị lỡi lẽ của anh đâm thấu đến khó chịu nhưng khuôn mặt vẫn bày ra vẻ tủi thân, chịu thiệt rất nhiều, nghẹn ngào: "Xin... Em xin lỗi... Em chỉ là...''

''Dừng! Anh không cần nghe lời giải thích của em, em muốn kể với ai cũng được nhưng đừng kể với anh, anh mệt.''

Quả thật là mệt, muốn nghe được lí do từ Duệ Mẫn cũng phải đợi cô ta cố gắng điều chỉnh hơi thở, nén lại nước mắt, lắp bắp do dự mới biết được cái lí do. Trong nhà ai cũng có thể kiên nhân nhưng Duệ Thần chắc chắn sẽ không có kiên nhẫn đó.

Lời lẽ của anh quá phũ phàng khiến cô ta thì đứng hình, Duệ An thì phì cười. Nếu ai nghĩ anh như vậy với con gái là quá đáng thì Duệ An sẽ là người phản đối đầu tiên.

Hot

Comments

Milky Way [ Aqua ] ❄️

Milky Way [ Aqua ] ❄️

T/g định đào bao nhiêu cái hố nữa đây
T/g đổi mới rồi lại có ngôn xuất hiện

2023-04-30

3

NGUYỆT DẠ VI PHONG

NGUYỆT DẠ VI PHONG

Uầy Pà zà, bà cảm thấy nồi cháo của mình còn nhạt quá nên làm thành một nồi thập cẩm đam ngôn lẫn lộn à :||

2023-04-29

2

Toàn bộ
Chapter

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play