"Là ai ?"
Trong bóng tối mờ ảo, Hàm Nghi vội quơ tay tìm kiếm chiếc đèn bàn, nhưng không biết rằng nó đã rớt từ khi nào.
"Ai đó, có nghe tôi...ưm...ưm"
Từ phía sau có một bàn tay đã giữ chặt khuôn miệng bé nhỏ, cả người cô giờ đây cũng bị cánh tay săn chắc kìm lại.
"Suỵt ! Tôi sẽ không làm gì, nhưng hãy yên lặng."
Hàm Nghi gật gật đầu, lực cánh tay cũng từ đó nới lỏng ra, chí ít chỉ còn giữ lại một bên eo của cô.
Cảm nhận được có gì đó ươn ướt cọ vào lưng, Hàm Nghi như sực tỉnh, cô hốt hoảng xoay đầu về phía sau hỏi, lại không nghe thấy tiếng trả lời
"Anh bị thương sao ?"
"Nè, mau tỉnh lại."
Hàm Nghi lay lay người đàn ông, rồi vội vàng mở đèn phòng. Quả như cô đã nghĩ, khuôn mặt này, dáng vẻ này, chính là người đã xuất hiện trong giấc mơ của cô đây mà. Chỉ có một điều duy nhất Hàm Nghi không hiểu, vì sao người này lại vào được đây.
Đặt anh nằm ngay ngắn trên giường, sau đó cô rón rén xuống nhà thám thính tình hình, vô tình nghe lén được cuộc trò chuyện của hai người vệ sĩ :
"Hình như tôi vừa thấy có hai tên đi qua nơi này."
"Phải rồi, tôi cũng thấy, chúng có cầm theo súng."
"Chúng ta có nên báo cho lão gia và phu nhân không ? Hai gã đó đã đi ngang nơi này được mấy lần rồi."
"Tôi nghĩ chúng ta nên bí mật gọi cảnh sát tới thăm dò, sáng mai hẵng báo, tránh để mọi người lo lắng."
Cả hai như hiểu ý nhau tự phân chia công việc, khiến Hàm Nghi cũng nhẹ nhõm bớt mấy phần, ít nhất cho đến sáng mai, đám người kia sẽ không dám lẻn vào đây.
Bước trở lại vào phòng, cô cẩn thận khoá trái tay nắm, đi về phía tủ quần áo, đẩy chúng sang một bên.
Một mật thất lập tức xuất hiện, Hàm Nghi nhanh chóng đi vào mang ra những dụng cụ cần thiết chuẩn bị cho quá trình lấy đạn sắp tới, chỉ duy lại không có thuốc gây mê.
Đành phải để anh chịu đau một chút thôi, chứ cũng hết cách.
Tuy là sinh viên Y khoa có thành tích đứng đầu trường, nhưng chỉ mới theo học khoa nội được ít năm, nên đối với cô, đây là lần "thực chiến" đầu tiên.
Mặc dù trong lòng có chút sợ nhưng thật sự phải liều một phen, theo như trong giấc mơ của Hàm Nghi, người này bị truy sát, nếu đưa đến bệnh viện sẽ khiến anh gặp nguy hiểm cao hơn, vả lại có khi bản thân còn bị liên lụy vì cứu người chứ chẳng chơi.
Hàm Nghi cẩn thận gỡ từng chiếc cúc áo, thân thể cường tráng cùng khuôn ngực vạm vỡ dần hiện ra sau lớp sơ mi trắng, đến một người từng thấy qua cơ thể nam nhiều lần như cô cũng không khỏi ngượng ngùng.
Nhưng cứu người quan trọng hơn !
Sau một tiếng đồng hồ căng thẳng, viên đạn cũng đã được lấy ra an toàn.
Trong quá trình mổ, vì không có thuốc gây mê nên thi thoảng lại thấy đôi mày rậm khẽ nhíu lại, có lẽ còn đang mất sức nên nhất thời không thể tỉnh dậy, nhưng ít ra như vậy cũng tốt.
Hàm Nghi cẩn thận cất đồ đạc, sau đó trở lại giường tiến hành băng bó. Cô đỡ anh ngồi dậy, vì quá nặng nên không những không kéo được anh lên, mà cô còn bị mất đà ngã vào lồng ngực vạm vỡ ấy.
"Ui da ! Nặng chết đi được."
"Em lợi dụng tôi mà giờ còn dám chê nặng ?"
Người đàn ông đã tỉnh từ lúc nào, giọng nói thều thào phát ra yếu ớt nhưng cũng không khó đoán để nhận ra, trong ngữ điệu có chút châm chọc.
Hàm Nghi đưa mắt nhìn người nằm phía dưới thân mình, tất cả mọi thứ đều hoàn hảo đến lạ thường, từng đường nét sắc sảo lại quyến rũ, đặc biệt là ở cặp mắt ấy, đôi đồng tử sâu hút tưởng chừng như có thể cuốn lấy cô trong chốc lát.
Ngón tay thon dài bất giác đưa lên lả lướt nhẹ trên sống mũi cao hoàn hảo.
"Em mê tôi đến vậy?"
Giọng điệu châm chọc ấy giờ đây lại mang chút thích thú, trông chẳng giống như vừa bị truy sát. Hàm Nghi vội vàng đứng dậy, như một đứa trẻ không được ăn kẹo nên hờn dỗi, cô không nói gì, chỉ lườm anh một cái.
"Vô sỉ"
Dù chỉ mắng thầm nhưng nào ngờ có người vẫn nghe thấy, cánh tay nhanh nhẹn kéo cô trở lại, ngã vào lồng ngực trần trụi rắn chắc.
"Mới đùa một chút mà đã giận dỗi rồi sao, hửm ?"
Dáng vẻ lạnh lùng thường ngày của anh đã đi đâu mất, như bị cuốn theo đứa trẻ nhõng nhẽo này, phối hợp dỗ dành.
Đường đường là chủ tịch tập đoàn Ngôn thị, ngày ngày có không biết bao nhiêu nhân viên bị thẳng thừng sa thải, đến cả những người thân cận làm việc với anh lâu năm cũng không tránh khỏi việc bị mắng.
Vậy mà khi đứng trước cô gái này, anh lại trở nên vô cùng nhẹ nhàng và kiên nhẫn, tựa như một con người hoàn toàn khác.
Cô không nói gì, đôi mắt to tròn kiên định nhìn vào anh, mặc dù đã biết tất cả mọi chuyện nhưng vẫn cố ý thăm dò :
"Nói đi, tại sao anh lại vào đây ?"
Người đàn ông vẫn giữ nguyên thái độ nhàn nhã :
"Còn chưa hỏi tên tôi mà, em vội gì chứ ?"
Hàm Nghi quả thật bất lực đến không nói lên lời với người này mà, nếu như cô không mơ thấy cuộc truy đuổi tàn khốc ấy, có lẽ giờ đây cô đã tống anh giao cho cảnh sát vì thái độ đó.
Trông như anh rất thoả mãn vì vừa tận hưởng một cuộc nghỉ mát trở về.
Mỉm cười cách gượng gạo để vừa lòng đối phương, cô hỏi :
"Được rồi, không biết là vị đây tên gì và tại sao lại đến được nơi này ?"
"Ngôn Bách Nhiên, cứ gọi anh là Bách Nhiên được rồi."
Anh cười gian tà, phát hiện ra việc chọc ghẹo cô gái trước mặt dường như là thú vui mới.
"Còn lý do anh vào đây ?"
Hàm Nghi hoàn toàn mất hết kiên nhẫn, nói chuyện nãy giờ mà anh chỉ toàn chăm chăm vào những vấn đề không đâu.
"Bị truy sát."
Cuối cùng Ngôn Bách Nhiên cũng trở về cái dáng vẻ nghiêm túc vốn có, điềm đạm trả lời, có lẽ khi nhắc đến vụ truy sát, anh cảm thấy có chút không vui.
"Thế sao lại vào được đây ?"
Mặc cho vết thương chưa lành hẳn, Bách Nhiên xoay người, đặt cô dưới thân mình, đáy mắt ẩn hiện tia thích thú, thoáng nhếch mép treo lên nụ cười gian xảo :
"Em hỏi nhiều quá rồi đấy !"
❤️ Đừng quên nhấn like để ủng hộ tác phẩm nhé 👍👍👍
Updated 67 Episodes
Comments
nghi phương
chett nữ chính bị ổng gàii roi
2023-05-15
1
Duyên Nguyễn
ũa tính ga ổng tự ý xâm nhập nhà dân luôn á mà còn trách nu9 hỏi nhìu :)))
2023-05-06
3
Anh Thu Nguyen
Ms mí chap đầu mà đã z gòy
2023-05-01
2