Chương 12 : Em còn ở trong đó làm gì ?

"Xin lỗi em, đã muộn mất rồi."

Đôi mắt uất hận mở to nhìn rõ người đàn ông trước mặt, đến khi thân thể không còn đứng vững, cô ngã xấp vào lồng ngực to lớn.

"Nhiệm vụ hoàn thành, Ngôn Thừa sẽ được thả. Xin chúc mừng cậu"

Lời nói có vẻ êm tai nhưng chỉ khi nó xuất phát từ lòng chân thành cùng giọng nói thật tâm. Đây vốn dĩ chẳng phải chúc mừng mà chính là lời châm chọc cùng sự đắc ý của kẻ thắng cuộc.

Ngôn Bách Nhiên nghiêng đầu nhìn về cánh tay phải đang bị thương, hồi lâu lại chuyển hướng sang vệt máu chảy thấm ướt áo của người con gái mình đang ôm.

Bấc giác anh nhếch mép nở nụ cười.

Đó chính là nụ cười của chiến thắng ư ? Không phải, có lẽ là nụ cười mang chút xót thương, thoắt ẩn một vài tia suy nghĩ khó đoán. Có lẽ vậy.

Lấy từ trong túi ra chiếc điện thoại, anh bấm gọi.

"Tôi nghe thưa chủ tịch."

"Cốp xe tôi có một chiếc va li, cậu hãy nhanh chóng mang nó lên đây."

Cũng chẳng cần biết đầu dây bên kia trả lời ra sao, Ngôn Bách Nhiên trực tiếp tắt máy bỏ điện thoại xuống bàn, đồng thời tháo luôn chiếc tai nghe kia bức bách quẳng sang một bên.

Tầm không lâu sau, một bóng người chảy hớt ha hớt hải, cả người nhễ nhại mồ hôi thoắt hiện sau cánh cửa mở.

Tay cầm theo chiếc vali trống, Mặc Thành rút trong túi áo ra chiếc kính cẩn trọng đeo vào, lia mắt đi khắp phòng tìm người cần gặp.

Đôi mắt há hốc dừng lại ở chiếc ghế sô pha khi phát hiện Ngôn Bách Nhiên ngồi đó, tay còn ôm một người phụ nữ toàn thân bê bết máu.

"Chủ... chủ tịch anh giết... giết người rồi !"

Ngôn Bách Nhiên nhìn thái độ đó có chút khó chịu, mặt mày nhăn nhó bắt đầu cằn nhằn :

"Còn không mau đóng cửa rồi qua đây phụ một tay."

Vì quá hốt hoảng nên quên mất rằng mình còn đang đứng bên ngoài, Mặc Thành vội vàng khoá trái cửa rồi bước vào trong.

"Mở vali ra."

Ngôn Bách Nhiên nhìn một loạt biểu cảm của người trợ lý có chút dò xét, thoáng chốc lại thở dài...

Một lúc sau, từ cửa phòng bước ra hai người đàn ông.

Một người tư trang đã chỉnh lại gọn gàng, với chiếc áo vest vắt một bên vai, vết đạn trên tay cũng được khéo léo che đi, ung dung sải bước .

Theo sau là người trợ lý với đôi kính sáng bóng, tóc vuốt lên anh tuấn, tay kéo theo chiếc va li cùng bước ra khỏi khách sạn, thái độ có chút gấp gáp.

Thoáng chốc, chiếc Rolls-Royce đã phóng thẳng ra con đường lộ, không nhanh không chậm lao vụt đi.

"Chủ tịch à, sao anh lại giết cô ấy vậy ?"

Mặc Thành đã bình tĩnh hơn đôi chút, lén nhìn gương mặt Ngôn Bách Nhiên qua gương chiếu hậu, quan sát thái độ anh có chút ổn, mới dám lên tiếng hỏi.

"Ai nói cậu là tôi đã giết cô ấy ?"

Anh thản nhiên trả lời, tay gác lên trán, mắt cũng theo đó nhắm lại trông rất bình thản.

"Chủ tịch à, ý anh là...

"Người cũng đã đi rồi, em còn ở trong đó làm gì ?"

Chiếc va li không biết đã mở ra từ khi nào, bật nắp lên. Từ phía bên trong một cô gái với chi chít vệt đỏ trên áo, tóc cũng có chút rối, chậm rãi leo ra ngoài trước đôi mắt há hốc của người đang lái xe.

"Cô... không phải đã chết...Áa."

Vì quá hốt hoảng nên xém chút nữa mà Mặc Thành đã bẻ lái xe đâm vào cột điện bên đường. Theo bản năng, anh kéo phanh xe vội, chiếc xe cũng theo quán tính thắng gấp lại.

Hàm Nghi mới bước ra khỏi va li thì đã chao đảo, rồi ngã vào người của Ngôn Bách Nhiên.

"Chạy xe cẩn thận chút, cậu muốn phá nốt chiếc xe mới mua à ?"

Nhìn qua gương chiếu hậu thì đã thấy một gương mặt đằng đằng sát khí nhìn về phía mình từ sau, tâm trạng vốn đã không ổn định lại càng thêm hoảng loạn.

Mặc Thành đang tự nhủ nếu bản thân mà cứ làm việc ở đây mãi chắc sẽ có ngày bị bệnh tim mất.

Anh tiếp tục cho xe chạy, còn chưa kịp nói gì thì đã thấy một màn cẩu huyết ở phía sau.

Vì ngã lên người Ngôn Bách Nhiên nên gương mặt hai người giờ đây rất sát, gần như chẳng có khoảng cách.

Hàm Nghi có hơi choáng váng nhìn kỹ từng đường nét sắc sảo trên khuôn mặt này. Tuy là có chút căng thẳng nhưng vẫn toả ra một khí chất bất phàm.

Có lẽ vì cú chao đảo vừa rồi nên cô có chút mụ mị, đôi mắt cứ chăm chăm hướng thẳng vào người trước mặt.

"Nhìn tôi nhiều thế làm gì ? Em là muốn hôn ?"

Vẫn giữ cặp mắt nhìn thẳng phía trước, Ngôn Bách Nhiên có chút trêu chọc khẽ hỏi.

Lúc này tâm trí cô mới sực tỉnh táo, cặp má cũng đỏ ửng từ lúc nào, vội vàng rời khỏi thân người cao lớn định ngồi sang bên cạnh.

Nhưng nào ngờ, vừa đứng dậy thì đã bị một bàn tay to lớn ôm eo kéo cô ngồi lại như cũ, còn không quên cong môi nở nụ cười gian tà :

"Em ngồi đã rồi thì muốn rời đi dễ dàng, định chơi trò qua cầu rút ván hay sao ?"

Hàm Nghi quay mặt đi hướng khác né tránh ánh nhìn trực diện về phía mình, cơ thể cũng theo lẽ tự nhiên khẽ run rẩy.

Không khí đang vô cùng ngượng ngùng thì bị một giọng nói xen vào phá vỡ.

"E hèm. Tôi không cố ý cản trở đâu nhưng mà... Có thể giải thích cho tôi chuyện này là thế nào không, thưa hai vị ?"

❤️ Đừng quên nhấn like để ủng hộ tác phẩm nhé 👍👍👍

Hot

Comments

Duyên Nguyễn

Duyên Nguyễn

tôi nghĩ nên sa thải ông trở lý đó đi :)))

2023-05-07

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1 : Cuộc truy đuổi
2 Chương 2 : Hỏi nhiều
3 Chương 3 : Đền bù
4 Chương 4 : Ngủ chung
5 Chương 5 : Biến mất
6 Chương 6 : Nhớ
7 Chương 7 : GR
8 Chương 8 : Giấc mơ không có thật ?
9 Chương 9 : Mẹ sẽ trở về chứ ?
10 Chương 10 : Nhiệm vụ
11 Chương 11 : Hàm Nghi chết ?
12 Chương 12 : Em còn ở trong đó làm gì ?
13 Chương 13 : Vén màn sự thật
14 Chương 14 : Đừng có mơ (H)
15 Chương 15 : Em để quên đồ này !
16 Chương 16 : Cẩn thận coi chừng tôi đánh chết cái miệng của anh
17 Chương 17 : Đúng là biết cách làm tôi nghe lời !
18 Chương 18 : Cuộc gọi bí ẩn
19 Chương 19 : Rời đi
20 Chương 20 : Chỉ mới bắt đầu
21 Chương 21 : Nguy hiểm cận kề
22 Chương 22 : Lằn ranh sinh tử
23 Chương 23 : Dụ cá vào lưới (1) : Kẻ tình nghi
24 Chương 24 : Dụ cá vào lưới (2) : Kẻ giật dây thật sự
25 Chương 25 : Dụ cá vào lưới (3) : Bí mật nhân đôi
26 Chương 26 : Số phận an bài
27 Chương 27 : Kế hoạch bỏ trốn
28 Chương 28 : Che giấu
29 Chương 29 : Kết thúc
30 Chương 30 : Cô là ai ?
31 Chương 31 : Cách dùng
32 Chương 32 : Một công đôi việc
33 Chương 33 : Sa lưới
34 Chương 34 : Kiều Thế Phan
35 Chương 35 : Giúp đỡ (H+)
36 Chương 36 : Không còn là nhà
37 Chương 37 : Thoả thuận
38 Chương 38 : Hôn lễ
39 Chương 39 : Nếu sợ có thể nhắm mắt
40 Chương 40 : Cô dâu mất tích
41 Chương 41 : Say rượu hay say em ?
42 Chương 42 : Dẫn sói vào nhà
43 Chương 43 : Giường ngủ hay chiến trường ?
44 Chương 44 : Hiểu lầm
45 Chương 45 : Bắt tại trận
46 Chương 46 : Chỉ có mình em
47 Chương 47 : Gương mặt kẻ sát nhân
48 Chương 48 : Kế hoạch trả thù.
49 Chương 49 : Cùng lắm thì tôi cho em tiền !
50 Chương 50 : Tôi yêu em
51 Chương 51 : Bám vợ
52 Chương 52 : Căn phòng bí ẩn
53 Chương 53 : Một chút ngọt ngào
54 Chương 54 : Chuẩn bị
55 Chương 55 : Sinh nhật đáng ngờ
56 Chương 56 : Món quà hụt
57 Chương 57 : Kiểm tra
58 Chương 58 : Ác mộng hay điềm báo ?
59 Bạn có một lá thư
60 Chương 59 : Đàm Thế Hiển
61 Chương 60 : Đột ngột trở mặt ?
62 Chương 61 : Một lời rõ ràng
63 Chương 62 : Đề nghị
64 Chương 63 : Bữa cơm cuối cùng.
65 Chương 64 : Thua cuộc ?
66 Chương 65 : Nội gián
67 Chương 65 : Bất ngờ
Chapter

Updated 67 Episodes

1
Chương 1 : Cuộc truy đuổi
2
Chương 2 : Hỏi nhiều
3
Chương 3 : Đền bù
4
Chương 4 : Ngủ chung
5
Chương 5 : Biến mất
6
Chương 6 : Nhớ
7
Chương 7 : GR
8
Chương 8 : Giấc mơ không có thật ?
9
Chương 9 : Mẹ sẽ trở về chứ ?
10
Chương 10 : Nhiệm vụ
11
Chương 11 : Hàm Nghi chết ?
12
Chương 12 : Em còn ở trong đó làm gì ?
13
Chương 13 : Vén màn sự thật
14
Chương 14 : Đừng có mơ (H)
15
Chương 15 : Em để quên đồ này !
16
Chương 16 : Cẩn thận coi chừng tôi đánh chết cái miệng của anh
17
Chương 17 : Đúng là biết cách làm tôi nghe lời !
18
Chương 18 : Cuộc gọi bí ẩn
19
Chương 19 : Rời đi
20
Chương 20 : Chỉ mới bắt đầu
21
Chương 21 : Nguy hiểm cận kề
22
Chương 22 : Lằn ranh sinh tử
23
Chương 23 : Dụ cá vào lưới (1) : Kẻ tình nghi
24
Chương 24 : Dụ cá vào lưới (2) : Kẻ giật dây thật sự
25
Chương 25 : Dụ cá vào lưới (3) : Bí mật nhân đôi
26
Chương 26 : Số phận an bài
27
Chương 27 : Kế hoạch bỏ trốn
28
Chương 28 : Che giấu
29
Chương 29 : Kết thúc
30
Chương 30 : Cô là ai ?
31
Chương 31 : Cách dùng
32
Chương 32 : Một công đôi việc
33
Chương 33 : Sa lưới
34
Chương 34 : Kiều Thế Phan
35
Chương 35 : Giúp đỡ (H+)
36
Chương 36 : Không còn là nhà
37
Chương 37 : Thoả thuận
38
Chương 38 : Hôn lễ
39
Chương 39 : Nếu sợ có thể nhắm mắt
40
Chương 40 : Cô dâu mất tích
41
Chương 41 : Say rượu hay say em ?
42
Chương 42 : Dẫn sói vào nhà
43
Chương 43 : Giường ngủ hay chiến trường ?
44
Chương 44 : Hiểu lầm
45
Chương 45 : Bắt tại trận
46
Chương 46 : Chỉ có mình em
47
Chương 47 : Gương mặt kẻ sát nhân
48
Chương 48 : Kế hoạch trả thù.
49
Chương 49 : Cùng lắm thì tôi cho em tiền !
50
Chương 50 : Tôi yêu em
51
Chương 51 : Bám vợ
52
Chương 52 : Căn phòng bí ẩn
53
Chương 53 : Một chút ngọt ngào
54
Chương 54 : Chuẩn bị
55
Chương 55 : Sinh nhật đáng ngờ
56
Chương 56 : Món quà hụt
57
Chương 57 : Kiểm tra
58
Chương 58 : Ác mộng hay điềm báo ?
59
Bạn có một lá thư
60
Chương 59 : Đàm Thế Hiển
61
Chương 60 : Đột ngột trở mặt ?
62
Chương 61 : Một lời rõ ràng
63
Chương 62 : Đề nghị
64
Chương 63 : Bữa cơm cuối cùng.
65
Chương 64 : Thua cuộc ?
66
Chương 65 : Nội gián
67
Chương 65 : Bất ngờ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play