Chương 6: Bị bắt nạt?

Vì mấy học sinh kia thì thầm rất nhỏ, lại còn ở khoảng cách xa nên Hứa Nhan Du không nghe thấy gì.

Cô chỉ thấy bọn họ cứ nhìn về phía cô bằng ánh mắt soi mói, thế nhưng cô cũng chẳng buồn quan tâm mà cứ tập trung vào việc ăn uống. Nhưng đến lúc ăn xong rồi, cô lại phát hiện Tạ Hoằng Văn chỉ ăn cơm và canh chứ chưa động đến mấy món ăn mà cô gắp cho anh.

Cô có hơi không vui, trong lòng thầm mắng anh cứng đầu. Nhưng sau đó cô vẫn nhẹ nhàng mà nhắc nhở anh: “Đừng để phí đồ ăn, cũng đừng có đối xử tệ với bản thân mình. Cậu mà không ăn uống đầy đủ thì vừa tự làm hại bản thân, lại còn khiến cho người khác phải đau lòng đấy.”

Nói xong Hứa Nhan Du liền bê khay rời đi.

Đến lúc cô đi khuất, Tạ Hoằng Văn mới lên tiếng, hỏi: “Khiến người khác phải đau lòng ư? Nhưng mà… Ai sẽ đau lòng vì tôi chứ?”

Tạ Hoằng Văn trầm mặc, sau đó lại nở nụ cười tự giễu.

Nhìn đồ ăn mà Hứa Nhan Du gắp cho mình, Tạ Hoằng Văn định đem đổ chúng đi. Nhưng lại nhớ đến những ngày tháng cơm không đủ ăn, bụng đói cồn cào đến ngất lịm, anh thật sự không nỡ đem đi đổ.

Thế là do dự một hồi, cuối cùng anh cũng cầm đũa gắp ăn.

Ăn đồ mà Hứa Nhan Du cho, anh mới nhớ ra đã rất lâu rồi mình không được nhận từ người khác thứ gì.

Từ khi mẹ nuôi qua đời vì HIV, hàng xóm đều xa lánh anh. Họ không còn thương hại anh, bởi vì họ cũng cảm thấy anh dơ bẩn, họ sợ anh mắc bệnh rồi lây cho họ.

Vì vậy, khi thấy Hứa Nhan Du gắp đồ ăn cho mình, mặc dù không muốn nhưng trong lòng Tạ Hoằng Văn vẫn cảm nhận được cảm giác ấm áp mà đã rất lâu rồi anh không cảm nhận được.

Tuy nhiên, rất nhanh anh đã đè ép cái cảm giác đó xuống.

Sự ấm áp mà Hứa Nhan Du dành cho anh, anh nhanh chóng coi nó là sự thương hại. Giống như bạn thấy một chú chó gầy nhom ở bên đường, bạn sẽ thấy đáng thương mà cho chú chó đó một ít thức ăn.

Chỉ là bây giờ Tạ Hoằng Văn còn không bằng chú chó đó. Bởi vì rất nhiều người nhìn thấy chó còn cho nó đồ ăn, nhưng còn anh…

Ngoài Hứa Nhan Du ra thì không ai cho anh ăn cả.

Buổi chiều.

Giờ ra chơi.

Hứa Nhan Du cất sách vở vào ngăn bàn rồi liền rời khỏi lớp để đi vệ sinh.

Không ngờ rằng cô vừa ra khỏi cửa, một nhóm nam sinh đã đi xuống cuối lớp để gây chuyện với Tạ Hoằng Văn.

“Ê! Thằng HIV, ra ngoài gặp tụi tao một chút.”

Tạ Hoằng Văn lúc này đang làm bài tập, nghe thấy lời khó nghe thì không quan tâm, động tác cầm bút viết vẫn không dừng lại.

Mấy nam sinh thấy vậy thì đã cáu. Một nam sinh liền giật bút của Tạ Hoằng Văn rồi đe dọa: “Thằng khốn, chúng tao bảo mày ra ngoài.”

Tạ Hoằng Văn không nói không rằng mà giật lại bút, một nam sinh khác liền cướp lấy vở bài tập của Tạ Hoằng Văn rồi uy hiếp: “Mày mà không ra ngoài thì tao xé vở mày.”

Tạ Hoằng Văn nghe vậy thì bàn tay siết chặt nắm đấm, thấy nam sinh kia đang chuẩn bị xé vở mình thì liền nói: “Đặt vở tao xuống rồi tao sẽ ra ngoài.”

“Thằng khốn, con của gái đ.i.ế.m mà dám ra yêu cầu với tao…”

“Tao bảo mày đặt vở tao xuống.” Tạ Hoằng Văn đưa mắt, ánh mắt sắc lạnh chĩa thẳng về phía nam sinh đang cầm vở.

Nam sinh đó nhất thời bị sắc mặt của Tạ Hoằng Văn dọa sợ, nhưng sau đó thì liền vứt vở của anh xuống bàn rồi chỉ tay vào mặt anh: “Thằng khốn, mày ra đây rồi biết tay tao.”

Tạ Hoằng Văn cầm lấy vở của mình rồi đặt xuống ngăn bàn, biết rằng mấy nam sinh kia sẽ không buông tha cho mình nên anh liền đi theo bọn họ ra ngoài.

Vừa bước ra ngoài của lớp thì mấy nam sinh kia liền lôi anh về phía gần nhà vệ sinh nam. Chỗ này giáo viên không chú ý nên bọn họ có thể tùy ý bày trò bắt nạt.

Trong lúc đó, Hứa Nhan Du đang ở trong nhà vệ sinh nam. Vừa nãy cô còn suýt nữa đi nhầm nhà vệ sinh nữ, may mà kịp thời nhớ ra mình đang giả trai.

Sau đó cô vào nhà vệ sinh nam thì liền chạy vào buồng vệ sinh rồi tháo nịt ngực ra. Nịt ngực khiến cô cực kỳ khó chịu, thế nên cô muốn tháo nó ra cho dễ chịu một chút.

Mà lúc này, ở ngoài nhà vệ sinh nam, mấy nam sinh kia đã đẩy Tạ Hoằng Văn vào tường rồi vây xung quanh anh.

Tạ Hoằng Văn lúc này vẫn giữ bộ mặt lạnh nhạt, mấy nam sinh kia thấy thế thì liền mắng chửi.

“Thằng con hoang dơ bẩn này, mày vẫn còn vênh mặt được à?”

“Đừng tưởng bây giờ có Tô Tấn Bằng bảo kê thì mày có thể ngẩng đầu mà nhìn người khác. Mày vĩnh viễn chỉ là cái thứ dơ bẩn để người khác giẫm đạp dưới chân mà thôi.”

Những lời như thế này, Tạ Hoằng Văn đã nghe thấy nhiều rồi. Nhưng lúc này bị sỉ nhục, trong lòng anh vẫn không khỏi sinh ra cảm xúc phẫn uất. Anh muốn đánh chết những kẻ đang nhục mạ anh, nhưng anh biết hiện tại mình chưa thể làm thế được.

Tuy nhiên, anh tin rằng mai sau mình có thể.

Anh tin rằng mai sau mình sẽ có đủ năng lực, khiến cho tất cả những kẻ đã áp bức anh phải trả giá gấp hàng trăm, hàng ngàn lần.

Nhưng lúc này, một nam sinh bỗng nhiên lại nói với anh: “Tao không hiểu Tô Tấn Bằng tại sao tự nhiên lại để ý đến mày nhỉ?”

Một nam sinh khác liền chế nhạo: “Không biết chừng là Tô Tấn Bằng đang chơi mày đấy! Đối xử với mày tốt một chút rồi bắt đầu giẫm đạp mày, như vậy không phải là càng sướng hơn sao. Ngày xưa tao cũng đối xử với con chó nhà tao như thế, cho nó ăn, cưng chiều nó như vua. Sau đó chán rồi thì bắt đầu hành hạ nó, vứt bỏ nó.”

“Haha… Xem ra mày chỉ là con chó của Tô Tấn Bằng thôi…”

Nghe đến đây, cơ thể Tạ Hoằng Văn bỗng nhiên căng chặt. Anh nhìn về phía nam sinh vừa nói chuyện, sau đó nhịn không được mà cất tiếng mỉa mai: “Nếu tao là một con chó, thì mày thậm chí còn không bằng một con chó.”

Nghe thấy vậy, nam sinh kia giận dữ quát: “Mày nói cái gì?” rồi vung tay đấm thẳng về phía Tạ Hoằng Văn.

Tạ Hoằng Văn né được, nhưng ngay sau đó mấy nam sinh liền lao đến giữ chặt chân tay anh lại.

Không thể nhúc nhích, Tạ Hoằng Văn liền bị nam sinh kia đấm mạnh vào mặt, sau đó lại bị cậu ta thúc vào bụng.

Tạ Hoằng Văn đau đớn cau mày.

Một nam sinh liền lên tiếng: “Lôi nó vào trong nhà vệ sinh rồi đánh, nếu không lỡ bị nhìn thấy thì toi.”

Mấy nam sinh khác nghe vậy thì liền kéo Tạ Hoằng Văn vào trong nhà vệ sinh nam.

Tạ Hoằng Văn phản kháng nhưng cuối cùng cũng không thoát được, mấy nam sinh kia cậy đông mà lôi anh đi.

Trong khi đó Hứa Nhan Du đang ở trong buồng vệ sinh, chợt nghe thấy tiếng động nên liền vội vàng cài nịt ngực rồi mặc lại áo.

Bỗng nhiên lại nghe thấy tiếng “rầm” một cái, Hứa Nhan Du nhíu mày.

Sau đó, cô lại nghe thấy tiếng chửi bới bên ngoài:

“Mẹ kiếp thằng khốn này lì thật!”

“Tao táng chết mày!”

Sau khi tiếng chửi cất lên, Hứa Nhan Du lại nghe thấy tiếng xô xát nên đương nhiên đoán ra bên ngoài xảy ra ẩu đả. Tuy nhiên cô không lo chuyện bao đồng, xen vào chuyện của người khác chỉ tổ gây rắc rối cho bản thân nên cô mặc kệ.

Đang tính ngồi trong buồng vệ sinh một lát, đợi đến khi mấy người bên ngoài rời đi thì mới ra ngoài, nhưng không ngờ cô lại nghe thấy tiếng chửi: “Thằng khốn dơ bẩn, mày còn dám đánh lại tao? Chết tiệt!... Mau lôi cái thằng HIV này vào buồng vệ sinh, nhúng đầu nó vào bồn cầu cho tao!”

Mây nam sinh khác nghe vậy thì liền đạp cửa một buồng vệ sinh ra rồi kéo Tạ Hoằng Văn vào trong. Tạ Hoằng Văn vùng vẫy, trên trán nổi đầy gân xanh.

Mà lúc này, Hứa Nhan Du chợt nhớ ra trong tiểu thuyết, mấy kẻ bắt nạt Tạ Hoằng Văn thường gọi anh là thằng HIV.

Vậy người bị bắt nạt bên ngoài là Tạ Hoằng Văn?

Nghĩ đến đây Hứa Nhan Du liền vội vàng đẩy cửa xông ra ngoài, lại đúng lúc thấy một tên nam sinh đạp mạnh vào bụng Tạ Hoằng Văn khiến cho anh đau điếng.

Hứa Nhan Du bị cảnh này làm cho tức nổ mắt, liền hét lớn: “Dừng lại!”

Mấy nam sinh kia đang dùng sức lôi Tạ Hoằng Văn đi, nghe thấy tiếng hét thì liền giật mình. Đến khi quay lại và nhận ra người vừa lên tiếng là Tô Tấn Bằng (Hứa Nhan Du), mấy nam sinh đó liền vội vàng bỏ chạy, vì dù gì Tô Tấn Bằng cũng là người nhà họ Tô nên không thể chọc vào.

Lúc này Hứa Nhan Du liền chạy về phía Tạ Hoằng Văn, lo lắng hỏi han: “Cậu có sao không? Có cần xuống phòng y tế không?”

Tạ Hoằng Văn đau đớn một tay ôm bụng, đến khi nhìn thấy người giúp mình là Hứa Nhan Du thì lại nhớ đến lời mấy nam sinh kia nói.

[Tô Tấn Bằng đang chơi mày đấy.]

[Đối xử với mày tốt một chút rồi bắt đầu giẫm đạp mày.]

[Mày chỉ là con chó của Tô Tấn Bằng.]

Nhớ đến những lời này, Tạ Hoằng Văn liền quay người bỏ về lớp.

Hứa Nhan Du từ phía sau nhìn theo bóng lưng anh, sau đó lại lặng lẽ đi theo anh.

Hot

Comments

Gọi tắt là vợ (Levi Ackerman)

Gọi tắt là vợ (Levi Ackerman)

Anh ơi về đây em nuôi 😭😭

2025-02-01

1

ⓜⓤⓘⓒⓗⓘⓡⓞ

ⓜⓤⓘⓒⓗⓘⓡⓞ

Ủa anh có sức mạnh thần bí à, chứ sao mà bị đánh quài mà sao vẫn đẹp trai không tì vết thế ảo ghê

2024-02-16

2

Bội Quân

Bội Quân

quá tội cho anh mà

2023-12-26

5

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Xuyên sách.
2 Chương 2: Nhân vật phản diện Tạ Hoằng Văn.
3 Chương 3: Bẩn?
4 Chương 4: Thu hút sự chú ý?
5 Chương 5: Ngồi bên cạnh.
6 Chương 6: Bị bắt nạt?
7 Chương 7: Không có ai đối tốt với anh.
8 Chương 8: Giấc mơ.
9 Chương 9: Nữ chính và nam chính.
10 Chương 10: Trong cửa hàng tiện lợi.
11 Chương 11: Đánh!
12 Chương 12: Phòng tắm.
13 Chương 13: Thân thể mỹ miều.
14 Chương 14: Tiết thể dục.
15 Chương 15: Ánh sáng của anh.
16 Chương 16: Rung động.
17 Chương 17: Tại nhà hàng.
18 Chương 18: Trong ký túc xá.
19 Chương 19: Sự xuất hiện của cô là một điều may mắn.
20 Chương 20: Ôm.
21 Chương 21: Đôi bạn ngày ngày có nhau.
22 Chương 22: Đi chơi.
23 Chương 23: Bị ngã.
24 Chương 24: Ghen.
25 Chương 25: Sáng sớm.
26 Chương 26: Xứng hay không xứng.
27 Chương 27: Hứa Nhan Du, Tô Tấn Bằng và Tô Thấm Di.
28 Chương 28: Chuẩn bị đi học lại?
29 Chương 29: Thích.
30 Chương 30: Tin nhắn.
31 Chương 31: Trong nhà vệ sinh.
32 Chương 32: Chỉ cần cậu khỏe mạnh, vậy là được rồi.
33 Chương 33: Nhớ nhung.
34 Chương 34: Em muốn ngồi cạnh bạn ấy.
35 Chương 35: Khó có thể chạm tới được.
36 Chương 36: Không cần anh nữa?
37 Chương 37: Trong bóng tối.
38 Chương 38: Ác mộng hay ký ức?
39 Chương 39: Lén nhìn.
40 Chương 40: Trong mơ và ngoài đời.
41 Chương 41: Bạn gái?
42 Chương 42: Người quan trọng.
43 Chương 43: Nhà họ Tạ.
44 Chương 44: Chuyến đi chơi.
45 Chương 45: Thật lòng thích anh.
46 Chương 46: Chìm dần vào bóng đêm.
47 Chương 47: Nỗi sợ.
48 Chương 48: Không ngủ được.
49 Chương 49: Thích cậu.
50 Chương 50: Sáng hôm sau.
51 Chương 51: Muốn sống với anh suốt đời.
52 Chương 52: Người yêu.
53 Chương 53: Căn nhà.
54 Chương 54: Muốn quyến rũ anh.
55 Chương 55: Vụng về đeo vào.
56 Chương 56:Tiến vào.
57 Chương 57: Nhiệm vụ?
58 Chương 58: Gặp chủ tịch Tạ.
59 Chương 59: Nhà họ Tạ.
60 Chương 60: Đi học.
61 Chương 61: Hai người ôm lấy nhau, cùng nhau ngủ một giấc an lành.
62 Chương 62: Tối ngày thứ bảy.
63 Chương 63: Giết người?
64 Chương 64: Bị đâm.
65 Chương 65: Tiến vào giấc mơ?
66 Chương 66: Tạm biệt.
67 Chương 67: Làm nhiệm vụ.
68 Chương 68: Người yêu của anh?
69 Chương 69: Đi theo anh.
70 Chương 70: Đến biệt thự.
71 Chương 71: Tuyệt đối không bị lừa.
72 Chương 72: Thú vị đấy!
73 Chương 73: Hứa Nhan Du trên màn hình máy tính.
74 Chương 74: Suy nghĩ không đứng đắn.
75 Chương 75: Ăn tối.
76 Chương 76: “Mạng sống của người yêu mày đang nằm trong tay tao đấy!”
77 Chương 77: Tha cho Đàm Vũ Trạch?
78 Chương 78: Giận rồi.
79 Chương 79: Làm điều tồi tệ với một người.
80 Chương 80: Bà chủ của biệt thự.
81 Chương 81: Vết máu.
82 Chương 82: Bị mê hoặc.
83 Chương 83: Tạ Hoằng Văn và Hứa Nhan Du.
84 Chương 84: Muốn cô vui vẻ.
85 Chương 85: Vậy là không còn nghe thấy tiếng hét nữa rồi.
86 Chương 86: Say rượu.
87 Chương 87: Anh yêu em.
88 Chương 88: Kẻ phản bội?
89 Chương 89: Đi ra ngoài.
90 Chương 90: Lấy lòng?
91 Chương 91: Muốn có cô ở bên mình.
92 Chương 92: Thời cơ đến rồi.
93 Chương 93: Bỏ độc vào canh giải rượu.
94 Chương 94: Cái tát.
95 Chương 95: “Không sao… Sẽ không sao đâu…”
96 Chương 96: Hèn mọn cầu xin.
97 Chương 97: Anh muốn ở bên cô cả đời.
98 Chương 98: Chuyện tình của chúng ta?
99 Chương 99: Trái tim vỡ nát?
100 Chương 100: Ở lại hay trở về?
101 Chương 101: Kiếp này không thể bên nhau.
102 Chương 102: Trái tim vỡ vụn.
103 Chương 103: “Nhan Du, em đẹp lắm.”
104 Chương 104: Cậu chủ nhà họ Tạ.
105 Chương 105: Trở lại lớp học.
106 Chương 106: Sự sợ hãi và khiếp đảm đến tột cùng.
107 Chương 107: “Cơm ăn một ngày ba bữa mới đủ no…”
108 Chương 108: Mãi mãi bên nhau. (End)
Chapter

Updated 108 Episodes

1
Chương 1: Xuyên sách.
2
Chương 2: Nhân vật phản diện Tạ Hoằng Văn.
3
Chương 3: Bẩn?
4
Chương 4: Thu hút sự chú ý?
5
Chương 5: Ngồi bên cạnh.
6
Chương 6: Bị bắt nạt?
7
Chương 7: Không có ai đối tốt với anh.
8
Chương 8: Giấc mơ.
9
Chương 9: Nữ chính và nam chính.
10
Chương 10: Trong cửa hàng tiện lợi.
11
Chương 11: Đánh!
12
Chương 12: Phòng tắm.
13
Chương 13: Thân thể mỹ miều.
14
Chương 14: Tiết thể dục.
15
Chương 15: Ánh sáng của anh.
16
Chương 16: Rung động.
17
Chương 17: Tại nhà hàng.
18
Chương 18: Trong ký túc xá.
19
Chương 19: Sự xuất hiện của cô là một điều may mắn.
20
Chương 20: Ôm.
21
Chương 21: Đôi bạn ngày ngày có nhau.
22
Chương 22: Đi chơi.
23
Chương 23: Bị ngã.
24
Chương 24: Ghen.
25
Chương 25: Sáng sớm.
26
Chương 26: Xứng hay không xứng.
27
Chương 27: Hứa Nhan Du, Tô Tấn Bằng và Tô Thấm Di.
28
Chương 28: Chuẩn bị đi học lại?
29
Chương 29: Thích.
30
Chương 30: Tin nhắn.
31
Chương 31: Trong nhà vệ sinh.
32
Chương 32: Chỉ cần cậu khỏe mạnh, vậy là được rồi.
33
Chương 33: Nhớ nhung.
34
Chương 34: Em muốn ngồi cạnh bạn ấy.
35
Chương 35: Khó có thể chạm tới được.
36
Chương 36: Không cần anh nữa?
37
Chương 37: Trong bóng tối.
38
Chương 38: Ác mộng hay ký ức?
39
Chương 39: Lén nhìn.
40
Chương 40: Trong mơ và ngoài đời.
41
Chương 41: Bạn gái?
42
Chương 42: Người quan trọng.
43
Chương 43: Nhà họ Tạ.
44
Chương 44: Chuyến đi chơi.
45
Chương 45: Thật lòng thích anh.
46
Chương 46: Chìm dần vào bóng đêm.
47
Chương 47: Nỗi sợ.
48
Chương 48: Không ngủ được.
49
Chương 49: Thích cậu.
50
Chương 50: Sáng hôm sau.
51
Chương 51: Muốn sống với anh suốt đời.
52
Chương 52: Người yêu.
53
Chương 53: Căn nhà.
54
Chương 54: Muốn quyến rũ anh.
55
Chương 55: Vụng về đeo vào.
56
Chương 56:Tiến vào.
57
Chương 57: Nhiệm vụ?
58
Chương 58: Gặp chủ tịch Tạ.
59
Chương 59: Nhà họ Tạ.
60
Chương 60: Đi học.
61
Chương 61: Hai người ôm lấy nhau, cùng nhau ngủ một giấc an lành.
62
Chương 62: Tối ngày thứ bảy.
63
Chương 63: Giết người?
64
Chương 64: Bị đâm.
65
Chương 65: Tiến vào giấc mơ?
66
Chương 66: Tạm biệt.
67
Chương 67: Làm nhiệm vụ.
68
Chương 68: Người yêu của anh?
69
Chương 69: Đi theo anh.
70
Chương 70: Đến biệt thự.
71
Chương 71: Tuyệt đối không bị lừa.
72
Chương 72: Thú vị đấy!
73
Chương 73: Hứa Nhan Du trên màn hình máy tính.
74
Chương 74: Suy nghĩ không đứng đắn.
75
Chương 75: Ăn tối.
76
Chương 76: “Mạng sống của người yêu mày đang nằm trong tay tao đấy!”
77
Chương 77: Tha cho Đàm Vũ Trạch?
78
Chương 78: Giận rồi.
79
Chương 79: Làm điều tồi tệ với một người.
80
Chương 80: Bà chủ của biệt thự.
81
Chương 81: Vết máu.
82
Chương 82: Bị mê hoặc.
83
Chương 83: Tạ Hoằng Văn và Hứa Nhan Du.
84
Chương 84: Muốn cô vui vẻ.
85
Chương 85: Vậy là không còn nghe thấy tiếng hét nữa rồi.
86
Chương 86: Say rượu.
87
Chương 87: Anh yêu em.
88
Chương 88: Kẻ phản bội?
89
Chương 89: Đi ra ngoài.
90
Chương 90: Lấy lòng?
91
Chương 91: Muốn có cô ở bên mình.
92
Chương 92: Thời cơ đến rồi.
93
Chương 93: Bỏ độc vào canh giải rượu.
94
Chương 94: Cái tát.
95
Chương 95: “Không sao… Sẽ không sao đâu…”
96
Chương 96: Hèn mọn cầu xin.
97
Chương 97: Anh muốn ở bên cô cả đời.
98
Chương 98: Chuyện tình của chúng ta?
99
Chương 99: Trái tim vỡ nát?
100
Chương 100: Ở lại hay trở về?
101
Chương 101: Kiếp này không thể bên nhau.
102
Chương 102: Trái tim vỡ vụn.
103
Chương 103: “Nhan Du, em đẹp lắm.”
104
Chương 104: Cậu chủ nhà họ Tạ.
105
Chương 105: Trở lại lớp học.
106
Chương 106: Sự sợ hãi và khiếp đảm đến tột cùng.
107
Chương 107: “Cơm ăn một ngày ba bữa mới đủ no…”
108
Chương 108: Mãi mãi bên nhau. (End)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play