Chương 14: Tiết thể dục.

Thứ bảy, tiết thể dục.

Học sinh lớp 12-1 lại phải chạy bộ, còn Hứa Nhan Du thì vẫn ngồi nghỉ như bình thường.

Cô cảm thấy giả làm Tô Tấn Bằng thật tốt, vì sức khỏe anh ấy không tốt nên giáo viên chẳng bao giờ bắt anh tập thể dục giữa trời nắng, cũng không bảo anh phải làm mấy công việc nặng nhọc trong lớp như bê bàn ghế hay mang vác vật nặng.

Như bây giờ đây, Hứa Nhan Du giả làm anh ấy thì chỉ cần ngồi yên một chỗ, trong khi các bạn học khác thì phải chạy đến vã mồ hôi, thở hồng hộc giữa thời tiết nắng nóng.

Lúc này thầy thể dục chợt rủ lòng thương, cho các học sinh nghỉ ngơi một lát.

Tạ Hoằng Văn liền chạy về phía Hứa Nhan Du.

Gần đây mối quan hệ giữa hai người đã ngày một tốt lên. Mặc dù Tạ Hoằng Văn ít nói, rất hiếm khi chủ động nói chuyện với Hứa Nhan Du. Nhưng Hứa Nhan Du biết rằng bây giờ, anh đã coi cô là bạn.

“Này, cậu có khát không?” Tạ Hoằng Văn vừa chạy đến thì đã hỏi Hứa Nhan Du.

Vừa rồi anh chạy bộ nên thấy hơi khát, cho nên anh lo rằng Hứa Nhan Du ngồi ở đây cũng thấy khát nên mới hỏi cô.

Mà hôm nay trời nắng, Hứa Nhan Du cũng thấy hơi khát nên liền gật đầu, đáp: “Có.”

Tạ Hoằng Văn liền bảo: “Vậy ngồi đây chờ, tôi đi mua nước.”

Hứa Nhan Du nghe thấy thế thì đang định bảo là không cần, nhưng Tạ Hoằng Văn đã nhanh chóng chạy đi.

Sao lại chạy nhanh thế chứ? Cô còn chưa đưa tiền mua nước cho anh cơ mà.

Hứa Nhan Du vừa nghĩ đến đây thì đã nghe thấy tiếng gọi: “Tô Thấm Di!”

Thế là cô liền nhíu mày, quay lại nhìn thì thấy người vừa lên tiếng gọi chính là Đàm Vũ Trạch.

Cái tên Đàm Vũ Trạch này gần đây cứ nhìn thấy cô là lại liếc xéo, lườm nguýt các kiểu. Bây giờ tự nhiên lại đến tìm cô, cô cảm thấy khó chịu nên liền hỏi: ” “Sao? Định kiếm chuyện à?”

Đàm Vũ Trạch nghe vậy thì trừng mắt nhìn cô, sau đó bảo: “Ra kia nói chuyện một chút.”

“Không rảnh.” Hứa Nhan Du ngay lập tức từ chối, thế nhưng Đàm Vũ Trạch lại đe dọa: “Nếu không ra nói chuyện với tôi thì tôi sẽ tìm thằng Tạ Hoằng Văn, sau đó nói cho nó biết rằng cậu là con gái.”

Nghe thấy vậy Hứa Nhan Du liền cau mày, sau đó nhìn Đàm Vũ Trạch bằng ánh mắt không mấy thân thiện.

Đàm Vũ Trạch thấy thế thì lại nở một nụ cười gợi đòn. Hứa Nhan Du thật sự muốn đấm cho anh ta một cái, nhưng cuối cùng vẫn lo ngại rằng anh ta thật sự sẽ đi tìm Tạ Hoằng Văn nên cô đành phải đi theo anh ta.

Anh ta sau đó đã tìm một chỗ không người rồi mới dừng lại nói chuyện.

Mở đầu cho cuộc trò chuyện là một câu hỏi ngớ ngẩn: “Cậu định dùng chiêu lạt mềm buộc chặt đến khi nào nữa?”

Hứa Nhan Du nhíu mày: “Cái gì cơ?”

Đàm Vũ Trạch liền bày ra bộ mặt kiêu ngạo rồi nói: “Tôi biết cậu muốn thu hút sự chú ý của tôi nên mới ở bên cạnh Tạ Hoằng Văn. Nhưng dù sao cậu cũng là con gái, ở chung phòng với một đứa con trai như nó bộ không sợ mất giá à?”

Nghe đến đây, Hứa Nhan Du liền bị chọc tức đến bật cười. Nếu không phải cô là người bình tĩnh thì cái tên Đàm Vũ Trạch kia đã bị ăn mấy cái bạt tai vào mặt rồi.

Bây giờ anh ta còn định lải nhải thêm gì đó, nhưng Hứa Nhan Du không đợi anh ta lên tiếng đã trực tiếp cắt lời: “Thứ nhất, tôi và Tạ Hoằng Văn là bạn bè, sống chung một phòng là để hỗ trợ lẫn nhau. Cho dù giữa chúng tôi có phát sinh mối quan hệ nam nữ đi chăng nữa thì tôi đây cũng chẳng mất giá. Giá trị của tôi là do tôi định đoạt, chứ chẳng phải để một tên con trai dở hơi như cậu đánh giá.”

Đàm Vũ Trạch nghe Hứa Nhan Du nói vậy thì đã phát hiện ra cô đang bực mình. Anh ta cũng nhận ra mình dùng từ “mất giá” là bất lịch sự nên định lên tiếng sửa lại lời nói, thế nhưng Hứa Nhan Du không cho anh ta cơ hội mà đã nói tiếp: “Thứ hai, tôi đây không cần gây sự chú ý với cậu. Cậu mắc bệnh ảo tưởng thì tự đi mà chữa, đừng có làm phiền đến tôi.”

“Còn thứ ba là giữ mồm giữ miệng cho cẩn thận, nếu không sớm muộn gì cũng có ngày tôi cho người đến vả sưng miệng cậu đấy, nhớ chưa?”

Nói dứt lời Hứa Nhan Du liền quay người bỏ đi. Tuy nhiên, Đàm Vũ Trạch lại lên tiếng: “Đứng lại!”

Trong khi đó, Tạ Hoằng Văn đã mua nước về thì lại không thấy Hứa Nhan Du đâu.

Anh đưa mắt nhìn quanh sân thể dục, nhưng nhìn mãi mà vẫn chẳng thấy bóng dáng cô đâu cả.

Anh nhíu mày, bỗng nhiên lại thấy có một bạn nữ đang ở gần đó nên liền đi đến, hỏi bạn nữ rằng: “Cậu có thấy Hứa…”

Anh đang định nói ba chữ “Hứa Nhan Du”, nhưng cuối cùng lại sửa thành: “Cậu có thấy Tô Tấn Bằng đâu không?”

Bạn nữ kia chính là nữ chính nguyên tác Lý Kha Y.

Lý Kha Y nghe thấy tiếng hỏi thì liền quay lại, sau đó phát hiện người vừa hỏi mình là Tạ Hoằng Văn thì cô ấy vô thức lùi lại một bước.

Tạ Hoằng Văn - người bị cả lớp xa lánh và bắt nạt, lại còn là con trai của một người phụ nữ làm nghề mại d.â.m nhiễm HIV.

Lý Kha Y tuy không khinh miệt gì Tạ Hoằng Văn, nhưng cô ấy nghĩ rằng bản thân cũng không nên dính dáng gì tới một người như anh. Bây giờ anh lại chủ động đến tìm cô ấy để hỏi chuyện, đâm ra cô hơi có thái độ bài xích một chút.

Tuy nhiên, cô ấy vẫn lịch sự trả lời: “Vừa rồi tôi thấy Đàm Vũ Trạch đến tìm Tô Tấn Bằng, sau đó hai người họ liền đi cùng nhau rồi.”

Nghe thấy vậy, sắc mặt của Tạ Hoằng Văn liền lạnh đi.

Lần trước ở cửa hàng tiện lợi, Hứa Nhan Du vì anh mà đắc tội Đàm Vũ Trạch. Bây giờ Đàm Vũ Trạch lại tìm Hứa Nhan Du, liệu có phải là muốn gây khó dễ cho Hứa Nhan Du không?

Tạ Hoằng Văn nghĩ như vậy thì trong lòng vô cùng hoang mang. Anh vội hỏi Lý Kha Y: “Hai người họ đi đâu?”

Lý Kha Y nghe đến đây thì cứ cảm thấy Tạ Hoằng Văn có gì đó kỳ quái, vì thế cô ấy đang phân vân không biết có nên nói cho anh biết hay không. Tuy nhiên, lúc này anh đã lớn tiếng: “Tôi hỏi hai người họ đi đâu!”

Lý Kha Y thấy Tạ Hoằng Văn đột nhiên to tiếng thì bị dọa sợ.

Cổ họng bỗng nhiên nghẹn lại, Lý Kha Y chỉ tay về một hướng rồi run rẩy nói: “Hai người họ… đi về hướng kia…”

Tạ Hoằng Văn nghe xong thì liền vội vàng chạy theo hướng Lý Kha Y chỉ.

Trong khi đó, Hứa Nhan Du đang vô cùng bực mình vì cái tên Đàm Vũ Trạch lắm lời kia. Cô thật sự không muốn lãng phí thời gian với anh ta, thế nhưng anh ta lại đe dọa: “Quay lại nói chuyện cẩn thận với tôi, nếu không tôi sẽ nói cho tất cả mọi người biết cậu là con gái.”

Ồ? Nói cho ta tất cả mọi người biết?

Hứa Nhan Du là người thích ăn mềm chứ không thích ăn cứng. Đe dọa cô một lần thì cô có thể thương lượng, nhưng đe dọa đến lần hai thì đừng mơ!

Lôi bí mật của cô ra để uy hiếp à? Muốn nói cho mọi người biết cô là con gái ư?

“Có giỏi thì nói đi!” Hứa Nhan Du nở một nụ cười khiêu khích, ánh mắt không chút run sợ mà nhìn thẳng về phía Đàm Vũ Trạch.

Đàm Vũ Trạch thấy vậy thì lại bật cười, “Sao lúc trước tôi không phát hiện ra là cậu có cá tính thế này nhỉ. Nếu biết trước cậu là một bông hồng đầy gai như bây giờ, thế thì lúc trước tôi đã cho cậu ở cùng phòng với tôi rồi.”

Hứa Nhan Du nghe đến đây thì liền bị sự ngớ ngẩn của Đàm Vũ Trạch làm cho tức cười.

Trong khi đó, Tạ Hoằng Văn đã chạy đến gần nơi cô và Đàm Vũ Trạch đang nói chuyện.

Sau đó phía từ xa, anh đã nhanh chóng nhìn thấy cô, thế là liền chạy một mạch về phía cô và Đàm Vũ Trạch.

Tuy nhiên, khi chạy gần đến nơi thì anh lại nghe thấy Đàm Vũ Trạch nói: “Bây giờ cậu chuyển khỏi phòng Tạ Hoằng Văn đi. Tôi đồng ý cho cậu chuyển đến phòng của tôi rồi.”

Hot

Comments

Xíu Xíu

Xíu Xíu

loại như m cho chó nó còn chê 😏

2024-09-08

0

Hoa Sứ

Hoa Sứ

Cái thằng ĐVT bị dỡ hơi à👎

2023-07-08

7

Hoa Oải Hương

Hoa Oải Hương

sao cái thằng na9 nguyên tác não nó ngắn nhỉ. thấy gái đẹp, cá tính thì xồn xồn lên, lúc trước sao ko cho ở chung đi, giờ tiếc đi dành lại à. tiếc là người này giờ là Hứa Nhan Du chứ ko phải con Tô Thấm Di mê trai ngu mà dụ

2023-05-18

6

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Xuyên sách.
2 Chương 2: Nhân vật phản diện Tạ Hoằng Văn.
3 Chương 3: Bẩn?
4 Chương 4: Thu hút sự chú ý?
5 Chương 5: Ngồi bên cạnh.
6 Chương 6: Bị bắt nạt?
7 Chương 7: Không có ai đối tốt với anh.
8 Chương 8: Giấc mơ.
9 Chương 9: Nữ chính và nam chính.
10 Chương 10: Trong cửa hàng tiện lợi.
11 Chương 11: Đánh!
12 Chương 12: Phòng tắm.
13 Chương 13: Thân thể mỹ miều.
14 Chương 14: Tiết thể dục.
15 Chương 15: Ánh sáng của anh.
16 Chương 16: Rung động.
17 Chương 17: Tại nhà hàng.
18 Chương 18: Trong ký túc xá.
19 Chương 19: Sự xuất hiện của cô là một điều may mắn.
20 Chương 20: Ôm.
21 Chương 21: Đôi bạn ngày ngày có nhau.
22 Chương 22: Đi chơi.
23 Chương 23: Bị ngã.
24 Chương 24: Ghen.
25 Chương 25: Sáng sớm.
26 Chương 26: Xứng hay không xứng.
27 Chương 27: Hứa Nhan Du, Tô Tấn Bằng và Tô Thấm Di.
28 Chương 28: Chuẩn bị đi học lại?
29 Chương 29: Thích.
30 Chương 30: Tin nhắn.
31 Chương 31: Trong nhà vệ sinh.
32 Chương 32: Chỉ cần cậu khỏe mạnh, vậy là được rồi.
33 Chương 33: Nhớ nhung.
34 Chương 34: Em muốn ngồi cạnh bạn ấy.
35 Chương 35: Khó có thể chạm tới được.
36 Chương 36: Không cần anh nữa?
37 Chương 37: Trong bóng tối.
38 Chương 38: Ác mộng hay ký ức?
39 Chương 39: Lén nhìn.
40 Chương 40: Trong mơ và ngoài đời.
41 Chương 41: Bạn gái?
42 Chương 42: Người quan trọng.
43 Chương 43: Nhà họ Tạ.
44 Chương 44: Chuyến đi chơi.
45 Chương 45: Thật lòng thích anh.
46 Chương 46: Chìm dần vào bóng đêm.
47 Chương 47: Nỗi sợ.
48 Chương 48: Không ngủ được.
49 Chương 49: Thích cậu.
50 Chương 50: Sáng hôm sau.
51 Chương 51: Muốn sống với anh suốt đời.
52 Chương 52: Người yêu.
53 Chương 53: Căn nhà.
54 Chương 54: Muốn quyến rũ anh.
55 Chương 55: Vụng về đeo vào.
56 Chương 56:Tiến vào.
57 Chương 57: Nhiệm vụ?
58 Chương 58: Gặp chủ tịch Tạ.
59 Chương 59: Nhà họ Tạ.
60 Chương 60: Đi học.
61 Chương 61: Hai người ôm lấy nhau, cùng nhau ngủ một giấc an lành.
62 Chương 62: Tối ngày thứ bảy.
63 Chương 63: Giết người?
64 Chương 64: Bị đâm.
65 Chương 65: Tiến vào giấc mơ?
66 Chương 66: Tạm biệt.
67 Chương 67: Làm nhiệm vụ.
68 Chương 68: Người yêu của anh?
69 Chương 69: Đi theo anh.
70 Chương 70: Đến biệt thự.
71 Chương 71: Tuyệt đối không bị lừa.
72 Chương 72: Thú vị đấy!
73 Chương 73: Hứa Nhan Du trên màn hình máy tính.
74 Chương 74: Suy nghĩ không đứng đắn.
75 Chương 75: Ăn tối.
76 Chương 76: “Mạng sống của người yêu mày đang nằm trong tay tao đấy!”
77 Chương 77: Tha cho Đàm Vũ Trạch?
78 Chương 78: Giận rồi.
79 Chương 79: Làm điều tồi tệ với một người.
80 Chương 80: Bà chủ của biệt thự.
81 Chương 81: Vết máu.
82 Chương 82: Bị mê hoặc.
83 Chương 83: Tạ Hoằng Văn và Hứa Nhan Du.
84 Chương 84: Muốn cô vui vẻ.
85 Chương 85: Vậy là không còn nghe thấy tiếng hét nữa rồi.
86 Chương 86: Say rượu.
87 Chương 87: Anh yêu em.
88 Chương 88: Kẻ phản bội?
89 Chương 89: Đi ra ngoài.
90 Chương 90: Lấy lòng?
91 Chương 91: Muốn có cô ở bên mình.
92 Chương 92: Thời cơ đến rồi.
93 Chương 93: Bỏ độc vào canh giải rượu.
94 Chương 94: Cái tát.
95 Chương 95: “Không sao… Sẽ không sao đâu…”
96 Chương 96: Hèn mọn cầu xin.
97 Chương 97: Anh muốn ở bên cô cả đời.
98 Chương 98: Chuyện tình của chúng ta?
99 Chương 99: Trái tim vỡ nát?
100 Chương 100: Ở lại hay trở về?
101 Chương 101: Kiếp này không thể bên nhau.
102 Chương 102: Trái tim vỡ vụn.
103 Chương 103: “Nhan Du, em đẹp lắm.”
104 Chương 104: Cậu chủ nhà họ Tạ.
105 Chương 105: Trở lại lớp học.
106 Chương 106: Sự sợ hãi và khiếp đảm đến tột cùng.
107 Chương 107: “Cơm ăn một ngày ba bữa mới đủ no…”
108 Chương 108: Mãi mãi bên nhau. (End)
Chapter

Updated 108 Episodes

1
Chương 1: Xuyên sách.
2
Chương 2: Nhân vật phản diện Tạ Hoằng Văn.
3
Chương 3: Bẩn?
4
Chương 4: Thu hút sự chú ý?
5
Chương 5: Ngồi bên cạnh.
6
Chương 6: Bị bắt nạt?
7
Chương 7: Không có ai đối tốt với anh.
8
Chương 8: Giấc mơ.
9
Chương 9: Nữ chính và nam chính.
10
Chương 10: Trong cửa hàng tiện lợi.
11
Chương 11: Đánh!
12
Chương 12: Phòng tắm.
13
Chương 13: Thân thể mỹ miều.
14
Chương 14: Tiết thể dục.
15
Chương 15: Ánh sáng của anh.
16
Chương 16: Rung động.
17
Chương 17: Tại nhà hàng.
18
Chương 18: Trong ký túc xá.
19
Chương 19: Sự xuất hiện của cô là một điều may mắn.
20
Chương 20: Ôm.
21
Chương 21: Đôi bạn ngày ngày có nhau.
22
Chương 22: Đi chơi.
23
Chương 23: Bị ngã.
24
Chương 24: Ghen.
25
Chương 25: Sáng sớm.
26
Chương 26: Xứng hay không xứng.
27
Chương 27: Hứa Nhan Du, Tô Tấn Bằng và Tô Thấm Di.
28
Chương 28: Chuẩn bị đi học lại?
29
Chương 29: Thích.
30
Chương 30: Tin nhắn.
31
Chương 31: Trong nhà vệ sinh.
32
Chương 32: Chỉ cần cậu khỏe mạnh, vậy là được rồi.
33
Chương 33: Nhớ nhung.
34
Chương 34: Em muốn ngồi cạnh bạn ấy.
35
Chương 35: Khó có thể chạm tới được.
36
Chương 36: Không cần anh nữa?
37
Chương 37: Trong bóng tối.
38
Chương 38: Ác mộng hay ký ức?
39
Chương 39: Lén nhìn.
40
Chương 40: Trong mơ và ngoài đời.
41
Chương 41: Bạn gái?
42
Chương 42: Người quan trọng.
43
Chương 43: Nhà họ Tạ.
44
Chương 44: Chuyến đi chơi.
45
Chương 45: Thật lòng thích anh.
46
Chương 46: Chìm dần vào bóng đêm.
47
Chương 47: Nỗi sợ.
48
Chương 48: Không ngủ được.
49
Chương 49: Thích cậu.
50
Chương 50: Sáng hôm sau.
51
Chương 51: Muốn sống với anh suốt đời.
52
Chương 52: Người yêu.
53
Chương 53: Căn nhà.
54
Chương 54: Muốn quyến rũ anh.
55
Chương 55: Vụng về đeo vào.
56
Chương 56:Tiến vào.
57
Chương 57: Nhiệm vụ?
58
Chương 58: Gặp chủ tịch Tạ.
59
Chương 59: Nhà họ Tạ.
60
Chương 60: Đi học.
61
Chương 61: Hai người ôm lấy nhau, cùng nhau ngủ một giấc an lành.
62
Chương 62: Tối ngày thứ bảy.
63
Chương 63: Giết người?
64
Chương 64: Bị đâm.
65
Chương 65: Tiến vào giấc mơ?
66
Chương 66: Tạm biệt.
67
Chương 67: Làm nhiệm vụ.
68
Chương 68: Người yêu của anh?
69
Chương 69: Đi theo anh.
70
Chương 70: Đến biệt thự.
71
Chương 71: Tuyệt đối không bị lừa.
72
Chương 72: Thú vị đấy!
73
Chương 73: Hứa Nhan Du trên màn hình máy tính.
74
Chương 74: Suy nghĩ không đứng đắn.
75
Chương 75: Ăn tối.
76
Chương 76: “Mạng sống của người yêu mày đang nằm trong tay tao đấy!”
77
Chương 77: Tha cho Đàm Vũ Trạch?
78
Chương 78: Giận rồi.
79
Chương 79: Làm điều tồi tệ với một người.
80
Chương 80: Bà chủ của biệt thự.
81
Chương 81: Vết máu.
82
Chương 82: Bị mê hoặc.
83
Chương 83: Tạ Hoằng Văn và Hứa Nhan Du.
84
Chương 84: Muốn cô vui vẻ.
85
Chương 85: Vậy là không còn nghe thấy tiếng hét nữa rồi.
86
Chương 86: Say rượu.
87
Chương 87: Anh yêu em.
88
Chương 88: Kẻ phản bội?
89
Chương 89: Đi ra ngoài.
90
Chương 90: Lấy lòng?
91
Chương 91: Muốn có cô ở bên mình.
92
Chương 92: Thời cơ đến rồi.
93
Chương 93: Bỏ độc vào canh giải rượu.
94
Chương 94: Cái tát.
95
Chương 95: “Không sao… Sẽ không sao đâu…”
96
Chương 96: Hèn mọn cầu xin.
97
Chương 97: Anh muốn ở bên cô cả đời.
98
Chương 98: Chuyện tình của chúng ta?
99
Chương 99: Trái tim vỡ nát?
100
Chương 100: Ở lại hay trở về?
101
Chương 101: Kiếp này không thể bên nhau.
102
Chương 102: Trái tim vỡ vụn.
103
Chương 103: “Nhan Du, em đẹp lắm.”
104
Chương 104: Cậu chủ nhà họ Tạ.
105
Chương 105: Trở lại lớp học.
106
Chương 106: Sự sợ hãi và khiếp đảm đến tột cùng.
107
Chương 107: “Cơm ăn một ngày ba bữa mới đủ no…”
108
Chương 108: Mãi mãi bên nhau. (End)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play