Chương 3

√4 canh giờ sau, hắn mang thuốc trở về.

-" Lão gia, đây là thuốc của ngài, ta vừa đem về từ chỗ của Tử tiên sinh đấy, ngài ngồi xuống ghế đi để ta nấu cho ngài uống"

-" ừm...đa tạ"

- Thiên Thu ngày ngày lên núi hái thuốc rồi đem xem xuống trấn để trao đổi hoặc bán đi. Ngày qua ngày đều như vắt tranh, hắn 1 câu cũng không oán than, hắn coi việc phục vụ cho Tần lão và Tần Kiều là báo đáp cho bọn họ vì đã thu nhận hắn. Mọi chuyện cứ thế diễn ra cho đến tầm 20 năm sau.

- Lúc này Thiên Thu cũng đã 45 tuổi. Đêm hôm nay, trăng tỏa sáng, rất thích hợp để tán gẫu và nhâm nhi chút rượu. Tần lão cũng đang nằm trên chiếc ghế dây, bên cạnh còn có 1 cái bàn, ở trên đấy có rượu và 1 cái bàn cờ tướng. Bây giờ cũng đã là canh tý ( 23~1 giờ khuya ), Tần lão bèn gọi Thiên Thu ra cùng trò chuyện với lão.

- khí chất của lão bây giờ rất khác với thường ngày. Ánh mắt sắc bén hơn, lời nói rõ ràng và mạnh mẽ hơn.

-" tiểu Thiên..."

-" lão gia có gì căn dặn?"

-" con nói xem đem nay có trăng có rượu, vậy có còn thiếu gì nữa không?"

- Lão vừa nói vừa lắc nhẹ chén rượu trên tay, lại có thêm một cái lá liễu rơi xuống chén rượu pha thêm chút gió se, quả thật đã tạo nên một khung cảnh mê người khó tả.

-" có trăng, có rượu vậy chắc chắn là Tần lão đang thiếu người tâm sự rồi, nhưng hình như người ấy chắc chắn phải là ta mà không thể ai khác nhỉ"

-"hahahaha, tốt... đủ sắc sảo... đủ thông minh... hảo hiểu tử. Ừmmmm...quả thật đêm nay ta muốn nói chuyện riêng với con"

- lão chỉ tay vào bàn cờ tướng ở trên bàn. Hắn cũng hiểu ý, ngồi lên ghế.

• Thiên Thu ôm quyền:" kính lão đắc thọ"

-" tốt... trẻ nhỏ dễ dạy"

-" tiền bối... có gì cứ nói"

-" phát hiện rồi sao? ta cũng rất muốn biết làm sao mà con phát hiện ra cái đuôi chuột của đấy, hahaha..."

-" từ lần đầu tiên chăng?"

-"vậy à, thật uổng công cho sự ngụy trang của ta rồi"

-không đáp lại. Hắn vẫn thế, vẫn giữ khư khư cái khuôn mặt vô cảm đó.

- Lão cũng không sao cả, chỉ nhàn nhạt nhấp vào một ngụm rượu rồi hỏi Thiên Thu.

-"con thấy Tần kiều thế nào? cứ việc nói thật"

-" tiểu thư là 1 người tốt bụng, có chút hồn nhiên trong sáng. Đôi khi lại hơi ngốc nghếch"

-" ừm... con nói đúng đấy" :

-"vậy con có cảm tình với nó không?"

-"ta đối với tiểu thư chỉ là sự tôn trọng giữa chủ và tớ. Tuyệt đối không có bất kỳ tâm tư nào khác"

-" con thông minh lanh lợi như vậy chắc cũng biết nó thích con từ lâu rồi có đúng không?"

- đối diện với cái câu hỏi đầy ngại ngùng này, hắn cũng không có khựng lại, hắn bình tĩnh đi nước cờ của hắn rồi mới đáp.

- "vâng"

-" ta rất coi trọng con đấy. Nếu như không phải là do tình thế bắt buộc thì ta đã nhận con làm đệ tử để bồi dưỡng rồi"

-" vậy thì đa tạ sự tin yêu của tiền bối"

- lão không đáp lại mà chỉ mỉm cười nhạt.

-" ngài có mạnh không?"

- "sao lại hỏi vậy?"

- không đáp lại. Hắn dùng ánh mắt với tất cả sự nghiêm túc dồn lên Tần lão. Lão cũng ý thức được hắn đang có chuyện gì đó thì cũng ngưng đi nụ cười trên miệng.

-" mạnh, rất mạnh. Mạnh kinh khủng khiếp"

-" ngài có thể đồng ý với ta 1 chuyện không?"

-" đây là lần đầu tiên ta nghe lời thỉnh cầu từ con nhỉ, với cả cũng là lần đầu con phá vỡ đi sự vô cảm trên mặt đấy"

-" có được không?"

-" con nói ra xem"

-"" nếu như... có 1 thời điểm nào đó ở trong tương lai, đột nhiên chuyện không hay ập tới thì xin ngài hãy bảo vệ cho... mọi người ở trong trấn, ít nhất là nàng ấy. Và hãy giết ta đi"

*có cái con cacwj. Tao chưa có ghệ thì chúng m cũng đừng hòng mà đến với nhau👍.

- lão nghe xong thì vẻ mặt cũng hiện lên bất ngờ.

-" từ nhỏ đã phải chịu thảm cảnh như vậy, khó trách"

-" ngài biết thân thế của ta sao?"

-" vô tình xem phải ký ức của con"

-" vậy ngài có thể vô tình mà cho ta biết hắn là ai không?"

-"hahaha... khôn lõi thật. Ngay cả ta mà cũng muốn moi thông tin sao"

-"vậy thì ngài tính sao với nhưng công thức rượu bí truyền của Thiên Không gia ta đây?, cho dù là ngài thì ta cũng không nhân nhượng đâu nhé"

-" hahaha... nhân nhượng à, con lấy cái gì mà đối đầu với ta đây... mà thôi vậy. Lòng tự trọng của ta đứng về phe của con rồi."

- lão ngưng tụ ra 1 cái luồng sáng trên đầu ngón tay rồi bắn thẳng vào trong mi tâm của hắn. Ngay lập tức thì trong đầu của hắn truyền đến rất nhiều thông tin, hình ảnh.

-"thì ra sự tình là vậy"

- lão nhìn thấy hắn có thể giữ được khuôn mặt không cảm xúc khi tiếp nhận được 1 lượng thông tin đó thì nghĩ thầm " thằng nhóc này thật khủng khiếp mà, đạo tâm vững chắc, lại còn sỡ hữu tam linh căn nữa. 1 thiên tài như thế này... haizzz, thật đáng tiếc mà"

-"cũng không cần tiêu cực như vậy đâu, ta có thể giúp con xóa đi ký ức rồi ở lại đây, kết hôn với Tử Thu rồi sống cho tới khi hết thọ nguyên"

-" xin tiền bối đừng làm vậy. Đạo làm con, thù giết cha mẹ thì cho dù không báo được thì cũng không được phép quên"

-" haizzz...đứa trẻ tội nghiệp"

-" ta không đáng để ngài thương cảm đâu"

-" được rồi, ta hứa với con. Nếu như đến lúc đó thì ta sẽ ban cho con cái chết nhẹ nhàng nhất, kết thúc cơn ác mộng của con"

-" thiếu rồi"

-" thật là 1 tiểu quái vật. Được rồi, chuyện của con và Tử Thu thì lão phu sẽ đảm bảo"

-" đa tạ lão gia"

•Tần Thừa cười nhẹ nhàng:" hahaha...ta thay đổi thân phận cũng nhanh thật đó a"

-" tiếp tục đi đi, không được nhường đâu đấy"

-"phụng bồi tới cùng"

- 2 người bọn họ cứ thế mà chơi cờ tướng đến hết đêm. Tất nhiên là lão không thắng nổi 1 ván nào cả( ông Tần Thừa này cũng được xem là 1 kiện tướng môn cờ nhưng mà so với trí tuệ của main thì trình cac mà ăn)

-Vài ngày sau, Thiên Thu đi đến chỗ của Tử Hồng trao đổi đồ thì gặp Tử Thu. Đối mặt với Thiên Thu , cô nàng ngại ngùng, lúng túng muốn bày tỏ điều gì đó mà không nói được, Tử Hồng ngồi trong sạp hàng mới nói hộ, thì ra là Tử Thu muốn mời hắn đi chơi hội vào ngày

-" chuyện này ta không tự quyết định được, để ta về hỏi ý lão gia cái đã"

-"ayda... cái chuyện này còn cần phải xin phép sao, cậu đã là chàng trai 45 tuổi rồi mà đâu phải tiểu hài tử đâu, phải không?"

-" chuyện này..."

•Tử Hồng liền ngắt lời:" thôi được rồi, lát nữa ta có việc cần bàn với lão gia nhà cậu tiện thể nói giúp cậu vài câu, có được không?"

-" vậy thì đa tạ Tử tiên sinh rồi"

- 1 giờ sau, Tử Hồng đã cùng với Thiên Thu đi đến nhà.

-"dzô... bái kiến Từ lão gia nha, lâu rồi không gặp, ngài vẫn khỏe chứ hahaha"

- Thật ra Tử Hồng và Tần Thừa vốn không ưa nhau, hễ gặp nhau là như cho với mèo. Vừa gặp nhau mà Tử Hồng đã chế nhạo Tần lão nhưng Tần lão vốn cũng không phải dạng vừa.

-" hừ... lâu rồi không gặp, lão đây còn tưởng là tiểu tử nhà cậu đã hẹo rồi chứ, hahahaha"

-"nhờ phúc của lão, ta vẫn còn sinh thêm được vài đứa đấy. Khỏe hơn ai đó nhiều đó ha"

-" sao muốn gây chuyện à, có tin lão đây lụm cậu không"

-"sợ cái gì chứ, 2 ta đều là Thoát Thai sơ kỳ, ta còn sợ lão già nhà ông chắc, hừ..."

- thấy sắp có hỏa hoạn, Tần Kiều đứng ra can ngăn. Sau đó 2 người này mới ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng.

-"" hôm nay ta đến đây là để xin cho tiểu Thiên ngày mai đi chơi hội với con gái của ta, có được không"

-" nếu tiểu Thiên Muốn đi thì ta cũng không cản"

- đột nhiên Tần Kiều nhìn 2 người bọn họ với ánh mắt long lanh, đầy hy vọng. Lúc này 2 người bọn họ mới để ý đến Tần Kiều

-"thôi được rồi, cả tiểu Kiều cũng đi đi"

•Tần Kiều vui quá mới hét lên:" yeeeeeee.... đa tạ gia gia, đa tạ Tử thúc thúc"

- cô nàng vui vì được đi chơi và cũng bì được đi cùng với Thiên Thu. Trông bộ dạng nhảy cẩn lên của cô nàng thật sự rất đáng yêu.

• Tử Hồng Thấy vậy mới thì thầm với Tần lão:" này, lão Tần ông biết con gái ta có tình ý với tiểu Thiên mà ông cũng hiểu ta đến đây làm cái gì mà"

-" con gái của cậu có tình cảm với tiểu Thiên, bộ cháu gái của ta không có sao"

-" cái loonf gì đang diễn ra vậy, tiểu Kiều cũng thích tiểu Thiên sao, haizzz... 2 cô gái đẹp nhất cái Ngọc Lân Tinh này lại đi yêu cùng 1 tên nam nhân, tiểu tử này nhìn kỹ thì cũng đâu có gì nổi bật đâu chứ chỉ được cái dễ nhìn, chăm chỉ, giỏi giang đâu chứ"

- Nghe mấy lời thì thầm của 2 người thì Thiên Thu cũng không có biểu hiện gì ra mặt, hắn vẫn bình tĩnh, mặt không chút biến sắc. Đến hôm tổ chức lễ hội, Tử Thu và Tần Kiều xuất hiện với 1 bộ trang phục lộng lẫy. Nếu so sánh thì 1 người là Mai, 1 người là Đào, hỏi ai đẹp hơn thì thật không thể trả lời. Chọn?, con nít mới chọn, người lớn húp hết.

-Đi đến đâu thì nam nhân khác đều ghen tị với Thiên Thu đến đó. 2 cô nàng ngoài mặt thì vui vẻ hòa đồng nhưng nội tâm thì khó chịu về sự xuất hiện của đối phương. Đi đến gian hàng đồ ăn thì Tần Kiều tấp vào để mua. Nhân cơ hội này thì Tử Thu mới khiều tay của Thiên Thu, sau 1 loạt thao tác của người câm thì hắn cũng hiểu. Ra là nàng muốn khi đi chơi xong rồi muốn nói chuyện riêng vơi hắn.

-" Chắc là được"

- nghe thấy lời đồng ý thì cô nàng vừa đỏ mặt vừa mỉm cười, vừa đáng yêu vừa xinh đẹp. Tần kiều mua đồ ăn xong, từ xa nhìn thấy cảnh này thì cũng ghen nên cố tình chạy lại bắt chuyện với bọn họ.

*phản ứng của Kiều:

-" Thiên ca ca và Tử tỷ tỷ đang nói chuyện gì vậy?"

-"không có gì đâu thưa tiểu thư"

-" tin juan chưa anh"

-"Vâng. Tin siêu juan, riel 100%"

- 3 người cứ thế đi chơi đến đêm rồi trở về. Đang trên đường về thì Tần Kiều đột nhiên dừng lại, quay mặt ra sau hỏi Thiên Thu. Hắn cũng biết Tần Kiều định thổ lộ.

-"Thiên ca ca, huynh có thích ta không?"

-"là thích theo kiểu tình cảm trai gái hay là thích theo kiểu quý mến, tôn trọng?"

•Tần Kiều đỏ mặt nói:" l...là...là tình cảm trai gái"

•Thiên Thu vẫn giữ nét mặt vô cảm trả lời:" ta không có tình cảm với tiểu thư. Mong tiểu thư hiểu cho ta"

- nghe hắn từ chối thì Tần Kiều cũng rướm nước mắt.

-" có phải huynh thích Tử tỷ tỷ không?"

•Thiên Thu bình thản trả lời:

-Tần Kiều chạy lại đấm vào ngực của hắn:" nói đi, nói đi, rốt cuộc là huynh thích ai hả. Tại sao huynh không thích ta".

- Đánh xong thì Tần Kiều cũng chạy về méc với Tần lão. Tần lão từ nãy giờ đã biết sự tình xảy ra ở đó nên cũng chuẩn bị tâm lý. Tần Kiều vừa khóc vừa chạy đến chỗ Tần lão.

-" gia gia, Thiên ca ca từ chối con rồi"

•Tần lão nhẹ giọng:" đứa trẻ ngoan, đừng khóc. Tiểu Thiên cũng chỉ nghĩ cho con nên mới từ chối đó thôi. Con mít ướt như này thì sau này còn làm thánh nữ kiểu đéo gì nữa chứ"

- Tần Kiều nghe vậy thì càng khóc lớn hớn. Tần lão cũng chỉ đành tạo ra 1 cái khung ảnh hiện lên trước mặt của lão rồi bão Tần Kiều xem những chuyện xảy ra tiếp theo.

-Trong màn ảnh đó chính là Thiên Thu đang ở cùng với Tử Thu. Tần Kiều thấy vậy liền bật khóc.

-" vậy mà huynh ấy nói không thích Tử tỷ tỷ, bây giờ lại đang ở cùng với với tỷ ấy kìa"

-"con hãy bình tĩnh đi, mau xem tiểu Thiên nói gì với tiểu Tử"

- chuyển cảnh đến chỗ của 2 người bọn họ.

-trong bầu không khí của 2 người đang yêu. Cho dù cô gái ấy không thể nói chuyện thì chàng trai vẫn có thể hiểu được người mình yêu nói gì.

-nàng vẽ lên tay 1 số kí tự, hắn tự nhiên cũng hiểu được.

" Ừm, quả thật rất vui:"

- hắn trả lời nhưng nụ cười trên môi vẫn rất nhạt, gần như không có

-" thật"

- nói đến đây bầu không khí trở nên im lặng rồi đột nhiên Từ Thu bặm môi lại. Huy động toàn bộ dũng khí trong người, nhìn trực tiếp lên môi mắt của hắn.

-" t...ta thích huynh lâu rồi , huynh có muốn cưới ta không?". Tử Thu tuy thường ngày chỉ sử dụng cử chỉ để giao tiếp hoặc nhờ lão cha phiên dịch hộ nhưng tại tối hôm ngay, ngay khoảnh khắc này thì nàng đã dùng khẩu hình miệng. Chỉ đơn giản là 1 câu nói nhưng toàn bộ tình yêu của nàng đều chất chứa vô hạn trong đó.

- nói xong, cả 2 liền đứng hình, 2 mắt nhìn nhau đầy ngượng ngùng

-" ta có thể không trả lời có được không?"

-Tử Thu tỏ vẻ kinh ngạc. Tuy hắn chưa nói từ chối nhưng toàn bộ mọi thứ như sụp đổ trong tim nàng.

-đôi mắt của Tử Thu ngấn lệ. Thiên Thu không trả lời không phải vì hắn không thích Tử Thu mà là vì hắn không muốn làm cho nàng đau buồn vì nếu lỡ như bị Tần lão giết thì phải để cho Tử Thu đau khổ tới nhường nào.

-" bây giờ đã muộn rồi, Tử tiểu thư cũng nên về đi thôi, nếu không Tử tiên sinh sẽ lo lắng đấy, à còn nữa ta đối tiểu thư không yêu mà cũng không ghét và với tiểu thư nhà ta cũng vậy, ta chưa bao giờ có ý nghĩa nảy sinh tình cảm với Tử tiểu thư hay là Tần tiểu thư cả, mong tiểu thư hiểu cho ta"

-hắn biết mình vừa phạm phải điều ngu dốt nhất trên đời này. Có cho tiền thì hắn cũng không dám ngoảnh mặt lại nhìn người con gái hắn thương. Thật tiếc thay cho đôi uyên ương, có duyên gặp nhau, có duyên tương tư nhau nhưng lại không có phận cưới nhau...

*tác giả bili:

- chuyển cảnh đến chỗ của 2 ông cháu.

•Tần Kiều vừa khóc vừa nói:"Nhưng rõ ràng là Tử tỷ tỷ là tình địch của ta, tại sao ta lại thấy buồn cho tỷ ấy chứ, huhuhu..."

•Tần Thừa nghĩ thầm:"haizzzz... tiểu thánh nữ này của ta thật là phiền phức mà"

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play