Lê Dương bước trên đường núi thênh thang, nhìn cảnh vật trùng trùng điệp điệp tòa thành uy nga tráng lệ, nàng líu lưỡi liên tục.
“Tòa Thành này thật đẹp nha, kiểu trang trí thế này chỉ có Xuyên Không Giả mới làm được à!”.
[Ký Chủ, tòa thành này là do mẹ của phu quân cô xây. Bao nhiêu viên gạch, bao nhiêu tòa tháp canh điều được tính qua, có thể xác định người của Hiện đại nhưng chưa bao giờ kiểm tra ra, mẹ của phu quân ký chủ là xuyên không giả]
Lê Dương đứng giữa cổng thành nhìn vào trong, kiến trúc thật đẹp mắt thêm những đường viền trên thành, rồi những tháp canh nàng mê man nhìn mà muốn lóe mắt.
“Ta nghi ngờ, mẹ chàng là người xuyên không giả rồi đó?”.
[Ký Chủ nói, có thể chứng thực 90% không có bằng chứng chính xác cho việc này]
Lê Dương bước vào cổng thành, một quan binh chĩa thương vào Lê Dương nói.
“Xếp hàng để được vào thành, không đứng rối loạn hàng của mình à!”.
Lê Dương ngơ ra nói với Hệ Thống.
“Ngươi thấy bọn họ đằng trước kiểm tra gì sao? Sao Ta có cảm giác giống như cần có giấy tờ tùy thân vậy nhĩ!”.
[Xác thực bọn họ là kiểm tra giấy tờ tùy thân, quốc gia này họ sử dụng giấy tờ tùy thân như một tờ giấy gọi là Căn Cước Công Dân]
Lê Dương vỗ trán một cái nói.
“Sao Ngươi không nói sớm! Ta làm gì có cái gọi là Căn Cước Công Dân đâu”.
[Ta quên nói với ký Chủ, bây giờ ký chủ quay đầu vẫn là còn kịp]
“Ta cần chỗ thay y phục nha, bây giờ lại thêm cái Căn Cước Công Dân, nữa à.”.
Lê Dương bước đến một vị binh sĩ, binh sĩ thấy Lê Dương xinh đẹp kiều mị bước đến liền đứng thẳng người sửa sang lại quần áo.
“Quan Gia, cho ta hỏi ta muốn làm giấy tờ vào thành thì sẽ như thế nào?”.
Binh sĩ nghe kêu Quan gia thì vui vẻ cười rộ nói. “Ngươi không có giấy tờ, muốn vào thành thì đứng bên này à!”, Tay y chỉ hàng bên trái có một vị quan văn đang ngồi ghi ghi chép chép. Lê Dương liền cúi người chào, sau đó là đến Quan Văn.
Lê Dương nhìn vị quan văn hỏi.
“Quan Gia, nơi này là đăng ký cho vào thành sao?”.
Quan Văn nhìn nàng một cái.
“Ngươi đến ghi tên đi, Họ Tên và quê quán sinh thần bát tự ghi cho đầy đủ vào, ngươi được vào thành.”.
Lê Dương gật đầu sau đó nàng ghi chép đầy đủ xong cũng đưa vị quan gia, quan gia nhìn một lượt rồi cũng gật đầu đưa cho Lê Dương giấy vào thành, Lê Dương nhận lấy liền đi lại binh sĩ.
Từ lúc nào, trên núi dã kia lại ào ạt con người chạy xuống thành hô “Thú Triều.. Mọi Người chạy mau, Thú Triều đến rồi..”.
Lê Dương quay đầu lại nhìn mấy người kia một lượt, nàng đánh giá mọi người đang chạy kia.
“Hệ Thống ngươi có bán tua vít không?”.
[Ký Chủ cần tua vít làm gì]
“Ta cần sửa lại bộ phận vùng hông của ta, lúc sáng ta phát hiện bộ phận tại vùng hông ta đã hư hại rất nhiều chỗ.”.
[Được, Ký Chủ cứ yên tâm một chút nữa vào thành tìm nơi vắng vẻ, ta sẽ gửi cho ký chủ]
Lê Dương gật đầu, liền chạy ngược lại hướng bọn họ đang chạy về phía Thành.
Binh sĩ trong coi thành thổi còi inh ỏi, Người trong Thành từ lúc nào đã có mấy trăm người đu dây tới cổng thành, đứng nhìn về phía sau thôn dân đang chạy vào thành.
Lê Dương chạy lướt qua bọn họ, nàng thấy tốc độ mình rất chậm khi chạy bộ. Nàng bắn 5 chỉ Kim Tuyến về một góc cây phía trước, nàng giật tay về phía sau một cái sau đó là thân thể nàng lao về phía trước.
Lê Dương chụp được góc cây, nàng lộn một vòng lên ngọn sau đó là đứng nhìn xung quanh xem thú triều từ hướng nào.
“Hệ Thống, ngươi cứ nhắc ta về Thú Triều! Vậy Thú Triều là gì à?”.
[Ký Chủ có thể hiểu, Thú Triều là muôn thú trong rừng tập trung thành đàn lớn sau đó là tấn công mọi người, tính luôn người trong thành. Nếu xung đột mà không có kiến thức, thì tất nhiên là mạng mất thân vong]
Lê Dương nhìn phía xa, cát bay tung tóe khắp nơi điều là bụi, cát. Lê Dương nhìn tiếp phía sau nàng là người trong thành, nàng ai ui nhăn mặt về phía bọn họ.
“Hệ Thống ngươi đưa ta tua vít nhanh à! Bộ phận hông của ta cần sửa lại ngay”.
[Ký Chủ xòe tay ra là có thể nhận]
Lê Dương xòe tay ra sau đó là một cái tua vít 4 cạnh xuất hiện trên tay, nàng liền vặn ốc ra bộ phận hông và thay thế bánh răng, nàng mới vặn lại rồi nhìn về phía dưới là một màn thú dữ nhìn nàng.
Lê Dương cười tủm tỉm nhìn thú vật không giống nhau, nàng bắn 5 chỉ kim tuyến về phía cây phía trước rồi lao xuống dẫm nát đầu con thú đầu tiên đang nhìn nàng.
Muôn thú cùng một lượt nhảy về phía nàng, nàng liền giật tay về sau một cái, cả thân thể nàng lướt đi như một ngọn gió lướt qua đời nhau.
Lê Dương bay tới đạp một thân cây, liền dẫm tiếp một con thú đang dưới chân nàng. Một con thú khác nhào tới phía nàng, nàng không kịp phòng bị hai tay chụp lấy miệng hàm sói, nàng xé toạc thú ra làm hai.
Binh sĩ nhìn nàng lạnh run người nói.
“Cô gái đó là ai? Tại sao ta có cảm giác đáng sợ đến như vậy?”.
Binh sĩ đang trông cửa, y liền nhìn về giấy thông hành, đưa cho một vị phó tướng.
Phó tướng nhìn giấy thông hành liền đọc.
“Họ tên là Lê Dương, quê quán tại Biện Cố Thành tại thôn Xuyên Giang, tuổi 16, gia đình hiện tại chỉ có phu quân trong nhà, mẹ của phu quân mất tích nên rời thôn đi tìm.”.
Lê Dương đạp thân cây dài bước liền bắn 5 chỉ Kim Tuyến về một thân cây khác, chân nàng đá 5 đầu thú, nàng dùng cùi trỏ vỗ nhẹ vào hông Kim Tuyến liên tục bắn ra hai bên, kéo nàng đi một đoạn dài phía trước.
Lê Dương vừa chạm đất nàng móc ra tiếp Xích Hồn Trảo, vừa lộn vòng vừa xoay trảo. Những con thú vô tri, vừa chạm vào trảo của nàng cũng là rớt đất chất tròng vào nhau.
Lê Dương đảo mắt thấy xác thú quá nhiều liền vỗ vào hông, phóng 5 chỉ Kim Tuyến về một thân cây gần đó, thân nàng lướt như một ngôi sao phi tới thân cây.
Lê Dương lộn một vòng lên ngọn cây nhìn về phía dưới, tìm kiếm con đầu đàn cho kết thúc chuyện này. Nàng cố gắng tìm kiếm thì phát hiện có một con thú rất sặc sỡ, đứng phía sau rất nhiều con thú khác.
Lê Dương cười tủm tỉm nói “Tìm được cưng rồi nha!”.
Lê Dương phóng rất nhiều kim châm bạc về phía đầu đàn, mỗi châm bạc là 100 lượng ở thế giới của nàng, mà nàng phóng gần 20 cây kim châm bạc. Lê Dương nhăn nhó nhìn về mấy con thú phát nổ.
Kim Châm Bạc vừa chạm vào da thịt của bọn thú, kim châm liền nổ liên tục, tiếng nổ vang vọng cả một vùng đồi núi, những người trông coi thành cũng là tá hỏa tâm phiền.
Những con thú thấy Lê Dương chơi hàng nóng cũng vội vàng chạy mất dép, bọn nó có ngu đâu ở lại ăn cái ám khí nổ ìn ìn kia.
Lê Dương nhìn đàn thú chạy vào rừng, nàng cười tủm tỉm trên miệng, Sau đó nàng nhảy xuống bắn 5 chỉ Kim Tuyến về cửa thành, nàng kéo tay về sau là thân thể nàng cũng lao tới mặt đất.
Lê Dương chân vừa chạm đất trước cổng thành, mọi người nhìn nàng ngơ ngác như kiểu nàng là người ngoài hành tinh một dạng.
Lê Dương cười cười nói “Quan Gia cho ta xin vào thành tắm rửa thân thể à!”.
Lúc này vị Phó Tướng hồi hồn lắc đầu lia lịa nói.
“Lê Tiểu Thư! Biện Cố Thành là ở nơi nào à?”.
Phó Tướng không kịp nàng trả lời liền hỏi dồn.
“Lê Tiểu Thư! Biện Cố Thành còn có nhân sĩ như người không? Chúng ta cần nhiều người như Lê Tiểu Thư”.
Lê Dương nhìn cái hệ Thống với thành trì chung một góc nhìn.
“Quan Gia, ta cần vào thành. Có Chuyện gì thì chúng ta nói sao nha! Mong Quan Gia chấp thuận cho ta vào thành.”.
Phó Tướng vỗ trán một cái.
“Mở cửa thành, chúng ta.. đón nữ hiệp vào thành.”.
Cửa thành vừa mở ra xíu, Lê Dương đã chèn vào thành, vị Phó Tướng chạy vội xuống muốn bất chuyện với nàng, y vừa tới đất nhìn trái phải lại không thấy nàng đâu. Phó Tướng nhìn binh sĩ, binh sĩ nhìn binh sĩ khác.
Lê Dương vừa chen vào thành, nàng đã dùng 5 Chỉ Kim Tuyến bắn về phía trước, đến ngõ hẻm nhỏ nàng liền bắn tiếp 5 chỉ Kim Tuyến để thoát khỏi mấy vị quan binh này.
Đối với nàng, bộ phận vùng Hông rất quan trọng, sau này lỡ gặp địch mạnh, nàng có thể sử dụng được bộ phận vùng hông.
Còn mấy lời cảm ơn gì đó thì khỏi cần, nàng gây ra động tĩnh lớn như vậy chủ yếu là cho mẹ của phu quân nàng biết. Chỉ cần nghe đến một người phá vòng vây Thú Triều, người như mẹ chàng chắc chắn sẽ tìm nàng để nói chuyện.
Updated 44 Episodes
Comments
Đọa Lạc
nữ cường à... mới mẻ thật
2023-10-05
0
Nguyệt Hạ
Chị cần cai kia làm chi
2023-10-04
0
Nguyệt Hạ
...nó lạ quá
2023-10-04
1