Chương 9: Châm Cứu

Sau khi Lê Dực Định dẫn đội quân quay về từ thao trường thì lại cũng các tướng lĩnh bàn bạc chính sự ở lều Nguyên soái thêm mấy canh giờ. Tuy đã đợi rất lâu nhưng may thay trong quãng thời gian ấy thì Chỉ Ni cũng đã sắc xong siêu thuốc.

Một người binh sĩ vừa nhận được lệnh đã đến báo ngay với Chỉ Ni:

- Lưu cô nương, Nguyên soái cho gọi cô đến lều trại của ngài.

Nhận được tin báo, Chỉ Ni vội lấy chén thuốc vừa được sắc xong đi hướng về phía lều trại. Lều bên kia dùng để bàn bạc chính sự còn lều này là lều riêng để Lê Dực Định nghỉ ngơi. Thông thường không có lệnh của hắn thì bất kỳ ai cũng không được đặt chân vào cả.

Chỉ Ni đứng trước lều, đầu hơi cúi thấp xuống và nói:

- Nguyên soái, dân nữ đã sắc xong thuốc rồi.

Lê Dực Định cất chất giọng trầm ổn vọng ra:

- Vào đi!

Lính gác nghe được câu đó nên rất nhanh chóng vén vải bạc cho Chỉ Ni đi vào.

Bên trong căn lều rộng lớn lại không bày trí quá nhiều vật dụng. Chỉ đơn giản là bàn ghế, giường ngủ, còn có một chiếc giá to đỡ lấy thanh kiếm vô cùng đẹp mắt.

Lúc này Chỉ Ni nhìn thấy bóng lưng của Lê Dực Định đang quay về phía mình. Quả thật dáng vóc của hắn rất cao to, có vẻ như nàng chỉ đứng đến vai của hắn.

- Dân nữ xin bái kiến Nguyên soái.

- Miễn lễ!

Lê Dực Định cởi chiếc áo choàng, lưng vẫn quay về phía Chỉ Ni.

Quay người nhìn lại thì thấy nàng cứ khép nép, đầu lại cúi gằm. Hắn không nói một lời nào mà ngồi xuống chiếc giường thô cứng, ánh mắt ngấm ngầm quan sát nữ nhân kia.

Lúc bấy giờ hắn mới có thể nhìn rõ được Chỉ Ni trông như thế nào. Gương mặt mỹ miều, đường nét sắc sảo, sắc vóc cũng xem như khuynh nước khuynh thành, hoàn toàn không có một nét nào giống nữ nhân Qui Nam cả. Thảo nào Dương Hựu sanh lòng nghi hoặc cũng không sai.

- Lưu cô nương, trước tiên là nên làm chi?

- Bẩm Nguyên soái, người uống trước chén thuốc này rồi cởi áo ra cho dân nữ châm cứu.

Chỉ Ni bưng chén thuốc đến trước Lê Dực Định, đầu vẫn cúi gằm, không dám ngẩn lên.

- Mời cô nương uống trước một ngụm.

Lê Dực Định đúng là hành sự kỹ lưỡng. Là một Nguyên soái, hắn không cho phép bản thân mình đặt niềm tin vào bất kỳ ai.

Không hề do dự mà hớp một ngụm. Vị đắng của thuốc cứ sộc lên khiến Chỉ Ni không khỏi nhăn nhó mặt mày.

Trông thấy Chỉ Ni đã uống, lúc này Lê Dực Định mới cầm lấy chén thuốc, một hơi uống cạn sạch, đôi tay cũng cởi dần bộ giáp trụ trên người.

Lê Dực Định càng cởi, Chỉ Ni càng cúi gằm mặt không dám nhìn. Nếu như không phải vì cần chữa trị cho hắn thì cả đời này, ngoài phu quân ra, nàng không thể nhìn thân thể của bất kỳ ai cả.

Sau khi hắn đã nằm xuống giường thì Chỉ Ni mới lấy bộ kim châm cứu ở trên bàn và đi đến gần, đương nhiên từng chiếc kim đều được kiểm tra cặn kẽ.

Ngay lúc này nàng mới có thể nhìn thấy phần lưng rám nắng, đôi vai rộng săn chắc của một nam nhân.

Chiếc cổ dài vừa đủ, đôi bờ vai rộng rãi tạo nên một cảm giác vô cùng vững chãi, cơ tay và cả tấm lưng to săn chắc đến độ khiến đối phương choáng ngợp. Làn da ngăm đen, rám nắng cùng vô số vết thương lớn nhỏ ở lưng như càng khắc hoạ lên một bức tranh sống động.

Chỉ cần nhìn như thế thôi cũng đủ biết là người thường xuyên luyện võ. Theo nhận định của riêng Chỉ Ni thì Lê Dực Định đã sỡ hữu một cơ thể rất tuyệt vời.

- Dân nữ xin phép bắt đầu.

Chỉ Ni nhẹ nhàng cầm từng chiếc kim lên rồi chậm rãi đưa vào các huyệt đạo trên cơ thể. Dựa theo những gì mình đã học, càng lúc kim châm lên càng nhiều.

- Lưu cô nương, đến bây giờ bổn nguyên soái vẫn muốn nghe một câu nói thật lòng. Cô không biết nơi đây đang binh biến loạn lạc hay sao?

Vừa châm cứu cho Lê Dực Định, Chỉ Ni vừa nhẹ nhàng đáp:

- Đương nhiên dân nữ biết, đây cũng là lần đầu dân nữ được đi một chuyến xa nhà.

- Ý là?

- Dân nữ từ nhỏ chỉ sống với cha. Năm ấy mẹ sanh ra dân nữ khi đã ở tuổi tứ tuần vậy nên do khó sanh mà mất. Gia quyến đơn chiếc nhưng cha là một danh y nên cũng dư dả được chút đỉnh. Do là nữ nhân nên hết thảy việc nặng nhọc cha đều giành làm, dân nữ chỉ ở nhà học y thư, thêu thùa may vá.

Thật sự ở trong thôn thì Lưu Thuận là người có của ăn của để phải tính là đứng nhất đứng nhì. Do nghề thầy thuốc rất ít ai làm, mà không phải muốn làm là làm được. Tay nghề chữa trị của Lưu Thuận cũng cao nên danh tiếng càng được đồn đại xa trăm dặm.

Vậy nên tuy nhà đơn chiếc nhưng Chỉ Ni chưa phải sống cực khổ ngày nào.

- Thế thì tại sao hôm nay lại ở đây?

Chỉ Ni mím nhẹ đôi môi hồng:

- Hôm qua dân nữ đã nói với người rồi. Dân nữ đi hái thuốc giúp cha, không may bị lạc và gặp phải sơn tặc. Dân nữ cũng không biết làm sao mà mình có thể chạy trốn đám người đó với một đoạn rất xa. Đến khi được Hữu tiên phong tìm thấy thì trời cũng đã chập tối.

Từng câu từng chữ của Chỉ Ni thốt ra tròn vanh vách, không giống với một người đang nói dối một chút nào.

- Đó cũng là lần đầu tiên dân nữ nhìn thấy người khác bị xử tử, đến bây giờ nghĩ lại vẫn luôn canh cánh ở trong lòng.

Đúng là suy nghĩ non nớt của thiếu nữ vừa đôi tám. Chỉ Ni cứ nói vô tư những gì mình nghĩ trong đầu, còn Lê Dực Định lại bất giác nhếch nhẹ hai khoé môi. Mặc nhiên hắn vẫn không trả lời thêm gì dù là nữa chữ.Tình thế lúc này chẳng khác nào ở bên cạnh đang có một chú vàng anh không ngừng líu lo ríu rít.

Bất chợt nhớ ra những gói hàng của tay buôn cũng được mang đến. Chỉ Ni biết bản thân không thể giữ mãi chúng ở nơi này nên đành bạo gan hỏi:

- Nguyên soái! Dân nữ có thể thỉnh cầu người một chuyện không?

- Nói đi!

Lê Dực Định nhắm hờ hai mắt. Thái độ dửng dưng một cách lạ kỳ.

Chỉ Ni trông thấy vậy thì lập tức lùi xa hắn vài bước rồi quỳ xuống khấu đầu:

- Thân phụ của dân nữ không thể chữa bệnh khi không có thuốc, dân nữ lúc này cũng không thể mang thuốc về. Khẩn xin Nguyên soái cho binh sĩ mang số thuốc ấy đến thôn Định Phong cho thân phụ.

Hai mắt vẫn cứ nhắm hờ như ngủ. Lê Dực Định cứ trầm ngâm suy nghĩ mà không nói một lời nào.

Hiện giờ Chỉ Ni đang ở trong quân doanh thì có chạy đằng trời cũng không thoát. Nếu có biến động xảy ra thì cũng có thể bắt làm con tin.

Chiến loạn nguy nan. Hắn không những phải chống giặc ngoài mà còn phải phòng thù trong khi người của Hoàng thái tử đã ngấm ngầm động thủ. Vẫn chưa xác thực được chuyện nữ nhân kia nói. Cũng không biết là gian tế hay là người của Hoàng thái tử. Trước mắt hắn chỉ biết không thể để nàng xảy ra bất trắc gì.

Ngày tháng còn dài. Đã bước vào quân doanh thì sống chết của nàng đều do hắn định đoạt.

- Được!

Chapter
1 Chương 1: Cố Nhân
2 Chương 2: Lời Cảnh Cáo
3 Chương 3: Tâm Tư Rối Rắm
4 Chương 4: Chấm Dứt Tơ Tình
5 Chương 5: Hành Trình Mới
6 Chương 6: Được Cứu Mạng
7 Chương 7: Bình Lâm Nguyên Soái
8 Chương 8: Ngày Đầu Tiên Ở Quân Doanh
9 Chương 9: Châm Cứu
10 Chương 10: Người Nắm Binh Phù
11 Chương 11: Điều Tra Thân Thế
12 Chương 12: Bằng Hữu Mới
13 Chương 13: Chuyển Biến Tốt
14 Chương 14: Giấc Mơ Xa Vời
15 Chương 15: Một Chút Lo Âu
16 Chương 16: Sa Lưới
17 Chương 17: Một Chút Đổi Thay
18 Chương 18: Chiếc Kim Thêu
19 Chương 19: Tính Toán
20 Chương 20: Ân Oán Khó Giải Bày
21 Chương 21: Trêu Ghẹo
22 Chương 22: Lời Từ Biệt
23 Chương 23: Hồi Hương
24 Chương 24: Về Đến Quê Nhà
25 Chương 25: Quyết Tâm Rửa Hận Cho Phu Tướng
26 Chương 26: Trần Phu Nhân Thật Có Phúc Khí!
27 Chương 27: Thành Đồ Đại Thắng
28 Chương 28: Khải Hoàn Hồi Kinh
29 Chương 29: Yến Tiệc Chiêu Đãi Công Thần
30 Chương 30: Thứ Mẫu Phi
31 Chương 31: Lệnh Bà Đến Cửa
32 Chương 32: Bắt Phải Gian Tình
33 Chương 33: Tái Ngộ
34 Chương 34: Hoa Xuyến Chi Cài Trên Tóc
35 Chương 35: Tham Quan Ô Lại
36 Chương 36: Đôi Chút Ghen Tuông
37 Chương 37: Giao Thừa
38 Chương 38: Khởi Hành Đến Kinh Thành
39 Chương 39: Những Ngôi Sao Lấp Lánh
40 Chương 40: Thai Phụ Ven Đường
41 Chương 41: Là Tự Thân Đa Tình
42 Chương 42: Đến Kinh Thành
43 Chương 43: Tay Không Dính Máu
44 Chương 44: Tính Toán
45 Chương 45: Hội Săn Mùa Xuân (1)
46 Chương 46: Hội Săn Mùa Xuân (2)
47 Chương 47: Hội Săn Mùa Xuân (3)
48 Chương 48: Hội Săn Mùa Xuân (4)
49 Chương 49: Hội Săn Mùa Xuân (5)
50 Chương 50: Sự Quan Tâm Âm Thầm
51 Chương 51: Gặp Lại Thanh Huyện Chúa
52 Chương 52: Tết Thượng Nguyên
53 Chương 53: Thăm Dò
54 Chương 54: Bánh Đậu Xanh
55 Chương 55: Bà Phi Hiền
56 Chương 56: Nhựa Lô Hội Và Tỳ Ma Tử
57 Chương 57: Xa Cách Nghìn Trùng
58 Chương 58: Hành Cung Toại Khang
59 Chương 59: Đến Kha Mộc
60 Chương 60: Rạn Nứt
61 Chương 61: Bảo Toạ Lung lay
62 Chương 62: Diện Thánh
63 Chương 63: Cắt Đứt?
64 Chương 64: Khởi Hành Hồi Hương
65 Chương 65: Sơn Tặc
66 Chương 66: Ngôi Miếu Hoang
67 Chương 67: Mũi Tên Tẩm Độc
68 Chương 68: "Trời Quang Mây Đãng"
69 Chương 69: Chiếc Dằm Cắm Chặt
70 Chương 70: Tư Nguyên Môn
71 Chương 71: Giấc Ngủ Thiên Thu
72 Chương 72: Âm Mưu
73 Chương 73: Xúi Giục
74 Chương 74: Chính Thức Trở Thành Phe Đối Nghịch
75 Thông Báo
76 Chương 75: Dấy Quân Tạo Phản
77 Chương 76: Máu Nhuộm Minh Chánh Điện
78 Chương 77: Bận Lòng
79 Chương 78: Nhuận Liễn Vương
80 Chương 79: Định Phong Hoá Tro Tàn
81 Chương 80: Nhận Lệnh Đi Sứ
82 Chương 81: Trùng Phùng
83 Chương 82: Du Ngoạn
84 Chương 83: Trưởng Công Chúa Của Thành Vu
85 Chương 84: Quyền Uy
86 Chương 85: Vu Linh Tà Cổ
87 Chương 86: Lời Từ Biệt
88 Chương 87: Diện Kiến Thành Vu Đế
89 Chương 88: Chất Độc Phát Tác
90 Chương 89: Quá Khứ Của Thành Vu
91 Chương 90: Thọ Thần - Tái Ngộ
92 Chương 91: Cả Bầu Trời Pháo Hoa
93 Chương 92: Lên Đường Đến Lập Sơn
94 Chương 93: Dãy Lập Sơn Sừng Sững
95 Chương 94: Tìm Tung Tích
96 Chương 95: Ngày Bầu Trời Đầy Tuyết
97 Chương 96: Hồi Cung
98 Chương 97: Hôn Mê
99 Chương 98: Nữ Nhân Độc Đoán
100 Chương 99: Lửa Hồng Đốt Than Đen
101 Chương 100: Sự Thật
102 Chương 101: Bắt Tay Phò Tá Tân Quân
103 Chương 102: Hoàng Đế Băng Hà - Tân Đế Nối Ngôi
104 Chương 103: Tin Xấu
105 Chương 104: Không Thể Cầu Thì Đoạt
106 Chương 105: Nhún Nhường
107 Chương 106: Khuyên Nhủ
108 Chương 107: Ngọc An Hoa Công Chúa
109 Chương 108: Chiếc Áo Choàng Xưa Cũ
110 Chương 109: Ẩn Tình
111 Chương 110: Tâm Tư
112 Chương 111: Kết Nghĩa Phu Thê
113 Ngoại Truyện 1
114 Ngoại Truyện 2
Chapter

Updated 114 Episodes

1
Chương 1: Cố Nhân
2
Chương 2: Lời Cảnh Cáo
3
Chương 3: Tâm Tư Rối Rắm
4
Chương 4: Chấm Dứt Tơ Tình
5
Chương 5: Hành Trình Mới
6
Chương 6: Được Cứu Mạng
7
Chương 7: Bình Lâm Nguyên Soái
8
Chương 8: Ngày Đầu Tiên Ở Quân Doanh
9
Chương 9: Châm Cứu
10
Chương 10: Người Nắm Binh Phù
11
Chương 11: Điều Tra Thân Thế
12
Chương 12: Bằng Hữu Mới
13
Chương 13: Chuyển Biến Tốt
14
Chương 14: Giấc Mơ Xa Vời
15
Chương 15: Một Chút Lo Âu
16
Chương 16: Sa Lưới
17
Chương 17: Một Chút Đổi Thay
18
Chương 18: Chiếc Kim Thêu
19
Chương 19: Tính Toán
20
Chương 20: Ân Oán Khó Giải Bày
21
Chương 21: Trêu Ghẹo
22
Chương 22: Lời Từ Biệt
23
Chương 23: Hồi Hương
24
Chương 24: Về Đến Quê Nhà
25
Chương 25: Quyết Tâm Rửa Hận Cho Phu Tướng
26
Chương 26: Trần Phu Nhân Thật Có Phúc Khí!
27
Chương 27: Thành Đồ Đại Thắng
28
Chương 28: Khải Hoàn Hồi Kinh
29
Chương 29: Yến Tiệc Chiêu Đãi Công Thần
30
Chương 30: Thứ Mẫu Phi
31
Chương 31: Lệnh Bà Đến Cửa
32
Chương 32: Bắt Phải Gian Tình
33
Chương 33: Tái Ngộ
34
Chương 34: Hoa Xuyến Chi Cài Trên Tóc
35
Chương 35: Tham Quan Ô Lại
36
Chương 36: Đôi Chút Ghen Tuông
37
Chương 37: Giao Thừa
38
Chương 38: Khởi Hành Đến Kinh Thành
39
Chương 39: Những Ngôi Sao Lấp Lánh
40
Chương 40: Thai Phụ Ven Đường
41
Chương 41: Là Tự Thân Đa Tình
42
Chương 42: Đến Kinh Thành
43
Chương 43: Tay Không Dính Máu
44
Chương 44: Tính Toán
45
Chương 45: Hội Săn Mùa Xuân (1)
46
Chương 46: Hội Săn Mùa Xuân (2)
47
Chương 47: Hội Săn Mùa Xuân (3)
48
Chương 48: Hội Săn Mùa Xuân (4)
49
Chương 49: Hội Săn Mùa Xuân (5)
50
Chương 50: Sự Quan Tâm Âm Thầm
51
Chương 51: Gặp Lại Thanh Huyện Chúa
52
Chương 52: Tết Thượng Nguyên
53
Chương 53: Thăm Dò
54
Chương 54: Bánh Đậu Xanh
55
Chương 55: Bà Phi Hiền
56
Chương 56: Nhựa Lô Hội Và Tỳ Ma Tử
57
Chương 57: Xa Cách Nghìn Trùng
58
Chương 58: Hành Cung Toại Khang
59
Chương 59: Đến Kha Mộc
60
Chương 60: Rạn Nứt
61
Chương 61: Bảo Toạ Lung lay
62
Chương 62: Diện Thánh
63
Chương 63: Cắt Đứt?
64
Chương 64: Khởi Hành Hồi Hương
65
Chương 65: Sơn Tặc
66
Chương 66: Ngôi Miếu Hoang
67
Chương 67: Mũi Tên Tẩm Độc
68
Chương 68: "Trời Quang Mây Đãng"
69
Chương 69: Chiếc Dằm Cắm Chặt
70
Chương 70: Tư Nguyên Môn
71
Chương 71: Giấc Ngủ Thiên Thu
72
Chương 72: Âm Mưu
73
Chương 73: Xúi Giục
74
Chương 74: Chính Thức Trở Thành Phe Đối Nghịch
75
Thông Báo
76
Chương 75: Dấy Quân Tạo Phản
77
Chương 76: Máu Nhuộm Minh Chánh Điện
78
Chương 77: Bận Lòng
79
Chương 78: Nhuận Liễn Vương
80
Chương 79: Định Phong Hoá Tro Tàn
81
Chương 80: Nhận Lệnh Đi Sứ
82
Chương 81: Trùng Phùng
83
Chương 82: Du Ngoạn
84
Chương 83: Trưởng Công Chúa Của Thành Vu
85
Chương 84: Quyền Uy
86
Chương 85: Vu Linh Tà Cổ
87
Chương 86: Lời Từ Biệt
88
Chương 87: Diện Kiến Thành Vu Đế
89
Chương 88: Chất Độc Phát Tác
90
Chương 89: Quá Khứ Của Thành Vu
91
Chương 90: Thọ Thần - Tái Ngộ
92
Chương 91: Cả Bầu Trời Pháo Hoa
93
Chương 92: Lên Đường Đến Lập Sơn
94
Chương 93: Dãy Lập Sơn Sừng Sững
95
Chương 94: Tìm Tung Tích
96
Chương 95: Ngày Bầu Trời Đầy Tuyết
97
Chương 96: Hồi Cung
98
Chương 97: Hôn Mê
99
Chương 98: Nữ Nhân Độc Đoán
100
Chương 99: Lửa Hồng Đốt Than Đen
101
Chương 100: Sự Thật
102
Chương 101: Bắt Tay Phò Tá Tân Quân
103
Chương 102: Hoàng Đế Băng Hà - Tân Đế Nối Ngôi
104
Chương 103: Tin Xấu
105
Chương 104: Không Thể Cầu Thì Đoạt
106
Chương 105: Nhún Nhường
107
Chương 106: Khuyên Nhủ
108
Chương 107: Ngọc An Hoa Công Chúa
109
Chương 108: Chiếc Áo Choàng Xưa Cũ
110
Chương 109: Ẩn Tình
111
Chương 110: Tâm Tư
112
Chương 111: Kết Nghĩa Phu Thê
113
Ngoại Truyện 1
114
Ngoại Truyện 2

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play