Chương 15: Một Chút Lo Âu

Chủ tướng! Chủ tướng! Không hay rồi!

Bên ngoài vọng vào giọng của một binh sĩ. Lê Dực Định đưa tay xoa nhẹ thái dương rồi cất lời:

- Chuyện chi?

- Bẩm chủ tướng, đã đến giờ đóng cổng quân doanh nhưng ti chức vẫn chưa thấy Lưu cô nương quay về.

Vừa nghe hắn nói thì Lê Dực Định đã mở to đôi mắt, trong lòng bất chợt cảm thấy vô cùng phức tạp.

- Cái gì!?

Với tay lấy vội chiếc áo choàng rồi vội vàng rời khỏi lều trại. Chẳng biết vì điều gì mà Lê Dực Định đã không hề mảy may suy nghĩ mà lập tức đi tìm Chỉ Ni ngay.

Vừa đi vừa khoác áo choàng, song Lê Dực Định ra lệnh:

- Cử một nhánh quân đi lục soát bờ sông và bìa rừng, tuyệt đối không để Lưu cô nương xảy ra bất trắc.

[Rõ!]

Lê Dực Định không chần chừ mà leo lên An Phiêu Mã, một tay cầm đuốc còn một tay giữ chặt dây cương.

Không biết trong lòng hắn bấy giờ đang lo lắng vì điều gì. Chẳng lẽ là do vừa mơ thấy Cát Hiền phi nên nhớ đến một nữ nhân hiền lương nhưng mang mệnh khổ, giờ đây lại nghe tin về Lưu Chỉ Ni thì đã không thể kềm lòng.

Ngay lúc này Lê Dực Định không biết bản thân đang muốn gì nữa. Hắn chỉ biết một điều duy nhất là phải thấy nàng được bình an.

[Các ngươi chia nhau đi hướng bên đó, số còn lại thì theo ta đến bờ sông.]

Từng tiếng quân lệnh vang lên lanh lảnh trong màn đêm hoang vắng, những bước chân ngựa cũng dồn dập vô vàn.

Trong khi binh lính chia nhau ra tìm thì Lê Dực Định lại cưỡi ngựa đi một hướng riêng. Họ chia nhau đi tìm ở bờ sông và bìa rừng còn Lê Dực Định lại phi ngựa đến chân núi cách doanh trại chưa đến năm dặm.

Tuy nhiên vẫn chưa đến chân núi thì đã thấy một bóng dáng nhỏ nhắn đang đi ngược về phía mình.

Dưới ánh trăng mờ ảo, Lê Dực Định nhìn rõ được dáng vẻ quen thuộc cùng với cái gùi to ở sau lưng. Nghiến răng nghiến lợi, đôi mày rậm của hắn nhíu chặt lại như sắp chạm vào nhau.

Chỉ Ni cẩn trọng ôm một số loại hoa quả hái được trong khu rừng dưới chân núi. Dạo gần đây Lê Dực Định hay bị ho nên nàng đã hái những loại có thể giải độc, thanh nhiệt cơ thể để hắn được thoải mái hơn.

Đưa mắt nhìn phía trước thì thấy một bóng người to cao đang phi nước đại về phía mình. Chỉ Ni bỗng nhiên thấy trong lòng rạo rực không thôi, vừa lo sợ lại vừa bồn chồn khó thể tả.

Trời đã tối thế này mà nam nhân ấy là ai? Tại sao lại phi ngựa nhanh như thế giữa núi rừng hoang vắng?

[Hí!!!]

Tiếng hí của An Phiêu Mã bất chợt kéo Chỉ Ni quay về với thực tại. Lúc này nhìn lại thì nàng mới thấy Lê Dực Định đã xuống ngựa, hùng hổ đi về phía mình, ngọn đuốc trong tay cũng đã tắt từ lâu.

- Nguyên... Nguyên soái...

Chỉ Ni há hốc mồm, hai chân cứ như chôn chặt tại chỗ không nhấc nổi, còn đôi mắt thì cứ mở to nhìn hắn trông khá là sửng sốt.

Lê Dực Định dừng bước trước mặt Chỉ Ni, hai mắt từ bao giờ đã mang đầy rẫy tia giận dữ. Không chờ đợi lâu, hắn gằn giọng:

- Tại sao chưa về quân doanh?

- Dân... Dân nữ...

Chỉ Ni có phần hốt hoảng trước sắc mặt lạnh lẽo không một cảm xúc nào của Lê Dực Định. Giọng nói thốt ra lúc bấy giờ cũng bất chợt làm người ta không rét mà run.

Không thể nói tròn câu, nàng lắp bắp một lúc rồi mới trả lời:

- Dân nữ... Đi hái thuốc. Thấy nguyên soái dạo gần đây ho nhiều nên... Dân nữ có hái một số tầm bóp và kha tử cho ngài bồi dưỡng.

- Ta không cần cô lo!

Bỗng nhiên Lê Dực Định quát lớn khiến Chỉ Ni giật mình rõ mạnh.

Chính vì muốn giúp hắn chữa bệnh mà nàng đã lặn lội vào rừng hái thuốc, giờ đây nghe tiếng quát lớn đầy vô tình như vậy thì nhất thời cảm thấy rất ấm ức và tủi thân, đôi mắt đã nhanh chóng đỏ hoe, rưng rưng nước mắt.

Không nói một câu gì, Chỉ Ni cúi gằm mặt để che đi đôi mắt đã phủ một màn sương mỏng và đôi môi đã mím chặt từ lúc nào. Tuy nhiên đôi vai gầy vì sợ hãi mà run run làm sao thoát khỏi tầm mắt của Lê Dực Định.

Thấy nàng khép nép hơn mọi ngày, Lê Dực Định bất chợt như bình tâm trở lại. Ý của hắn không phải thế. Hắn muốn nói rằng không cần nàng phải lo, không cần nàng vì hắn mà bán cả cái mạng nhỏ. Đã tối như vậy còn hái thuốc chưa về há chẳng phải khiến người khác lo lắng hay sao?

Muốn nói với Chỉ Ni thêm vài câu nhưng bản thân lại không thể làm, từng câu từng chữ cũng như đã mắc nghẹn ở nơi cuống họng.

Hắn không biết dỗ dành nữ nhân, cũng chưa từng vì một nữ nhân mà tức giận. Vậy nên tâm tư lúc này trở nên rối rắm vô cùng.

Nhìn dáng vẻ ấm ức của Chỉ Ni thêm một lúc, Lê Dực Định thở dài rồi quay lại ngựa. Cưỡi nó đi đến trước nàng, hắn không nói gì mà vươn ra bàn tay to lớn đầy thô ráp.

Chỉ Ni mím chặt đôi môi, bàn tay cũng rụt rè vươn ra rồi lại hạ xuống. Nàng biết dụng ý của hắn nhưng nam nữ thụ thụ bất thân, đi cùng nhau như thế này quả nhiên không phải phép.

- Khụ khụ...

Lê Dực Định lại tiếp tục ho khan liên hồi. Dẫu rằng trong lòng đang rất phân vân song nhìn thấy hắn như vậy mà không đành lòng chờ đợi thêm được nữa.

Chỉ Ni đưa bàn tay nhỏ nhắn đặt lên tay Lê Dực Định. Khoảnh khắc tay chạm tay, nàng có thể cảm nhận được bàn tay đầy vết chai sạn nhưng lại rất ấm áp.

Dùng một lực vừa đủ đã có thể kéo Chỉ Ni lên. Sau khi để nàng chỉnh đốn lại tư thế thì Lê Dực Định mới giật dây cương cho ngựa quay về. Lúc này ngựa đã chạy nước kiệu, rất chậm rãi và thong thả, ung dung.

Lê Dực Định nhìn ở phía trước còn Chỉ Ni lại ngồi quay sang phía bên trái, khoảng cách lúc này đối với cả hai đã hoàn toàn không tồn tại. Nàng còn có thể cảm nhận rõ mồn một hơi ấm và nhịp tim vẫn chưa ổn định của nam nhân này.

Có đôi lúc Chỉ Ni ngước mắt lên nhìn gương mặt anh tuấn. Dẫu rằng dưới ánh trăng mờ ảo nhưng ngũ quan của hắn vẫn nổi lên bần bật. Không thể phủ nhận ơn trên đã ban cho Lê Dực Định tất cả mọi thứ, gương mặt, dáng vóc và còn cả tài trí, mưu mô hơn người.

Cả một đoạn đường dài không ai nói với ai câu nào. Chỉ Ni lúc này chỉ biết ôm chặt những hoa quả đã hái được trong rừng một cách cẩn trọng. Còn Lê Dực Định, dẫu ngoài mặt bình thản, ánh mắt như mặt nước vẫn luôn tĩnh lặng nhưng từ lâu trong lòng đã không ngừng gợn sóng.

Nói cho cùng thì cũng chỉ là một nam nhân như bao người bình thường, cũng biết hỷ nộ ái ố, cũng có tế hoạt dục. Bởi vì thế ngay lúc này Lê Dực Định đã cố không nhìn Chỉ Ni, hai tay siết lấy dây cương càng thêm chặt.

Hắn sợ, hắn sợ một khi đã mất đi lý trí rồi sẽ ôm lấy nàng một cách đầy kệch cỡm.

Chẳng bao lâu sau ngựa đã về đến quân doanh. Chỉ Ni vội vàng xuống ngựa, cúi đầu tạ ơn Lê Dực Định rồi đi nhanh về lều. Ngay lúc này nàng không dám đối mặt với hắn, cũng không dám nói thêm một lời nào.

Lê Dực Định nhìn theo phía sau mà nghiến chặt răng nghe ken két. Rốt cuộc không rõ bản thân đã bị gì. Làm sao lại vì một nữ nhân mà bất an đến như vậy?

Chẳng hiểu vì sao mình lại lo lắng đến nhường ấy, hắn cũng không cố ý to tiếng với nàng nhưng nhìn thấy dáng vẻ liêu xiêu nhỏ nhắn kia vì mình mà không ngại rừng sâu hoang vắng khiến hắn lấy làm xấu hổ.

Bao năm bôn ba, vì đất mẹ mà không màng tánh mạng, giờ đây lại có một nữ nhân vì hắn cũng mặc màn đêm tăm tối và nguy hiểm vô vàn.

Lê Dực Định đã từng trách nàng chứ. Nhưng khi nàng nói đi hái thuốc, hái hoa quả giúp hắn đỡ ho thì trong lòng lại vô cùng hổ thẹn.

Là Chỉ Ni đang thật lòng hay là tính kế lên hắn đây? Ngay lúc này Lê Dực Định đã không đủ tỉnh táo để suy nghĩ thêm điều gì nữa.

Hot

Comments

Hoa mai

Hoa mai

truyện hay lắm nha. nên xem

2024-07-14

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Cố Nhân
2 Chương 2: Lời Cảnh Cáo
3 Chương 3: Tâm Tư Rối Rắm
4 Chương 4: Chấm Dứt Tơ Tình
5 Chương 5: Hành Trình Mới
6 Chương 6: Được Cứu Mạng
7 Chương 7: Bình Lâm Nguyên Soái
8 Chương 8: Ngày Đầu Tiên Ở Quân Doanh
9 Chương 9: Châm Cứu
10 Chương 10: Người Nắm Binh Phù
11 Chương 11: Điều Tra Thân Thế
12 Chương 12: Bằng Hữu Mới
13 Chương 13: Chuyển Biến Tốt
14 Chương 14: Giấc Mơ Xa Vời
15 Chương 15: Một Chút Lo Âu
16 Chương 16: Sa Lưới
17 Chương 17: Một Chút Đổi Thay
18 Chương 18: Chiếc Kim Thêu
19 Chương 19: Tính Toán
20 Chương 20: Ân Oán Khó Giải Bày
21 Chương 21: Trêu Ghẹo
22 Chương 22: Lời Từ Biệt
23 Chương 23: Hồi Hương
24 Chương 24: Về Đến Quê Nhà
25 Chương 25: Quyết Tâm Rửa Hận Cho Phu Tướng
26 Chương 26: Trần Phu Nhân Thật Có Phúc Khí!
27 Chương 27: Thành Đồ Đại Thắng
28 Chương 28: Khải Hoàn Hồi Kinh
29 Chương 29: Yến Tiệc Chiêu Đãi Công Thần
30 Chương 30: Thứ Mẫu Phi
31 Chương 31: Lệnh Bà Đến Cửa
32 Chương 32: Bắt Phải Gian Tình
33 Chương 33: Tái Ngộ
34 Chương 34: Hoa Xuyến Chi Cài Trên Tóc
35 Chương 35: Tham Quan Ô Lại
36 Chương 36: Đôi Chút Ghen Tuông
37 Chương 37: Giao Thừa
38 Chương 38: Khởi Hành Đến Kinh Thành
39 Chương 39: Những Ngôi Sao Lấp Lánh
40 Chương 40: Thai Phụ Ven Đường
41 Chương 41: Là Tự Thân Đa Tình
42 Chương 42: Đến Kinh Thành
43 Chương 43: Tay Không Dính Máu
44 Chương 44: Tính Toán
45 Chương 45: Hội Săn Mùa Xuân (1)
46 Chương 46: Hội Săn Mùa Xuân (2)
47 Chương 47: Hội Săn Mùa Xuân (3)
48 Chương 48: Hội Săn Mùa Xuân (4)
49 Chương 49: Hội Săn Mùa Xuân (5)
50 Chương 50: Sự Quan Tâm Âm Thầm
51 Chương 51: Gặp Lại Thanh Huyện Chúa
52 Chương 52: Tết Thượng Nguyên
53 Chương 53: Thăm Dò
54 Chương 54: Bánh Đậu Xanh
55 Chương 55: Bà Phi Hiền
56 Chương 56: Nhựa Lô Hội Và Tỳ Ma Tử
57 Chương 57: Xa Cách Nghìn Trùng
58 Chương 58: Hành Cung Toại Khang
59 Chương 59: Đến Kha Mộc
60 Chương 60: Rạn Nứt
61 Chương 61: Bảo Toạ Lung lay
62 Chương 62: Diện Thánh
63 Chương 63: Cắt Đứt?
64 Chương 64: Khởi Hành Hồi Hương
65 Chương 65: Sơn Tặc
66 Chương 66: Ngôi Miếu Hoang
67 Chương 67: Mũi Tên Tẩm Độc
68 Chương 68: "Trời Quang Mây Đãng"
69 Chương 69: Chiếc Dằm Cắm Chặt
70 Chương 70: Tư Nguyên Môn
71 Chương 71: Giấc Ngủ Thiên Thu
72 Chương 72: Âm Mưu
73 Chương 73: Xúi Giục
74 Chương 74: Chính Thức Trở Thành Phe Đối Nghịch
75 Thông Báo
76 Chương 75: Dấy Quân Tạo Phản
77 Chương 76: Máu Nhuộm Minh Chánh Điện
78 Chương 77: Bận Lòng
79 Chương 78: Nhuận Liễn Vương
80 Chương 79: Định Phong Hoá Tro Tàn
81 Chương 80: Nhận Lệnh Đi Sứ
82 Chương 81: Trùng Phùng
83 Chương 82: Du Ngoạn
84 Chương 83: Trưởng Công Chúa Của Thành Vu
85 Chương 84: Quyền Uy
86 Chương 85: Vu Linh Tà Cổ
87 Chương 86: Lời Từ Biệt
88 Chương 87: Diện Kiến Thành Vu Đế
89 Chương 88: Chất Độc Phát Tác
90 Chương 89: Quá Khứ Của Thành Vu
91 Chương 90: Thọ Thần - Tái Ngộ
92 Chương 91: Cả Bầu Trời Pháo Hoa
93 Chương 92: Lên Đường Đến Lập Sơn
94 Chương 93: Dãy Lập Sơn Sừng Sững
95 Chương 94: Tìm Tung Tích
96 Chương 95: Ngày Bầu Trời Đầy Tuyết
97 Chương 96: Hồi Cung
98 Chương 97: Hôn Mê
99 Chương 98: Nữ Nhân Độc Đoán
100 Chương 99: Lửa Hồng Đốt Than Đen
101 Chương 100: Sự Thật
102 Chương 101: Bắt Tay Phò Tá Tân Quân
103 Chương 102: Hoàng Đế Băng Hà - Tân Đế Nối Ngôi
104 Chương 103: Tin Xấu
105 Chương 104: Không Thể Cầu Thì Đoạt
106 Chương 105: Nhún Nhường
107 Chương 106: Khuyên Nhủ
108 Chương 107: Ngọc An Hoa Công Chúa
109 Chương 108: Chiếc Áo Choàng Xưa Cũ
110 Chương 109: Ẩn Tình
111 Chương 110: Tâm Tư
112 Chương 111: Kết Nghĩa Phu Thê
113 Ngoại Truyện 1
114 Ngoại Truyện 2
Chapter

Updated 114 Episodes

1
Chương 1: Cố Nhân
2
Chương 2: Lời Cảnh Cáo
3
Chương 3: Tâm Tư Rối Rắm
4
Chương 4: Chấm Dứt Tơ Tình
5
Chương 5: Hành Trình Mới
6
Chương 6: Được Cứu Mạng
7
Chương 7: Bình Lâm Nguyên Soái
8
Chương 8: Ngày Đầu Tiên Ở Quân Doanh
9
Chương 9: Châm Cứu
10
Chương 10: Người Nắm Binh Phù
11
Chương 11: Điều Tra Thân Thế
12
Chương 12: Bằng Hữu Mới
13
Chương 13: Chuyển Biến Tốt
14
Chương 14: Giấc Mơ Xa Vời
15
Chương 15: Một Chút Lo Âu
16
Chương 16: Sa Lưới
17
Chương 17: Một Chút Đổi Thay
18
Chương 18: Chiếc Kim Thêu
19
Chương 19: Tính Toán
20
Chương 20: Ân Oán Khó Giải Bày
21
Chương 21: Trêu Ghẹo
22
Chương 22: Lời Từ Biệt
23
Chương 23: Hồi Hương
24
Chương 24: Về Đến Quê Nhà
25
Chương 25: Quyết Tâm Rửa Hận Cho Phu Tướng
26
Chương 26: Trần Phu Nhân Thật Có Phúc Khí!
27
Chương 27: Thành Đồ Đại Thắng
28
Chương 28: Khải Hoàn Hồi Kinh
29
Chương 29: Yến Tiệc Chiêu Đãi Công Thần
30
Chương 30: Thứ Mẫu Phi
31
Chương 31: Lệnh Bà Đến Cửa
32
Chương 32: Bắt Phải Gian Tình
33
Chương 33: Tái Ngộ
34
Chương 34: Hoa Xuyến Chi Cài Trên Tóc
35
Chương 35: Tham Quan Ô Lại
36
Chương 36: Đôi Chút Ghen Tuông
37
Chương 37: Giao Thừa
38
Chương 38: Khởi Hành Đến Kinh Thành
39
Chương 39: Những Ngôi Sao Lấp Lánh
40
Chương 40: Thai Phụ Ven Đường
41
Chương 41: Là Tự Thân Đa Tình
42
Chương 42: Đến Kinh Thành
43
Chương 43: Tay Không Dính Máu
44
Chương 44: Tính Toán
45
Chương 45: Hội Săn Mùa Xuân (1)
46
Chương 46: Hội Săn Mùa Xuân (2)
47
Chương 47: Hội Săn Mùa Xuân (3)
48
Chương 48: Hội Săn Mùa Xuân (4)
49
Chương 49: Hội Săn Mùa Xuân (5)
50
Chương 50: Sự Quan Tâm Âm Thầm
51
Chương 51: Gặp Lại Thanh Huyện Chúa
52
Chương 52: Tết Thượng Nguyên
53
Chương 53: Thăm Dò
54
Chương 54: Bánh Đậu Xanh
55
Chương 55: Bà Phi Hiền
56
Chương 56: Nhựa Lô Hội Và Tỳ Ma Tử
57
Chương 57: Xa Cách Nghìn Trùng
58
Chương 58: Hành Cung Toại Khang
59
Chương 59: Đến Kha Mộc
60
Chương 60: Rạn Nứt
61
Chương 61: Bảo Toạ Lung lay
62
Chương 62: Diện Thánh
63
Chương 63: Cắt Đứt?
64
Chương 64: Khởi Hành Hồi Hương
65
Chương 65: Sơn Tặc
66
Chương 66: Ngôi Miếu Hoang
67
Chương 67: Mũi Tên Tẩm Độc
68
Chương 68: "Trời Quang Mây Đãng"
69
Chương 69: Chiếc Dằm Cắm Chặt
70
Chương 70: Tư Nguyên Môn
71
Chương 71: Giấc Ngủ Thiên Thu
72
Chương 72: Âm Mưu
73
Chương 73: Xúi Giục
74
Chương 74: Chính Thức Trở Thành Phe Đối Nghịch
75
Thông Báo
76
Chương 75: Dấy Quân Tạo Phản
77
Chương 76: Máu Nhuộm Minh Chánh Điện
78
Chương 77: Bận Lòng
79
Chương 78: Nhuận Liễn Vương
80
Chương 79: Định Phong Hoá Tro Tàn
81
Chương 80: Nhận Lệnh Đi Sứ
82
Chương 81: Trùng Phùng
83
Chương 82: Du Ngoạn
84
Chương 83: Trưởng Công Chúa Của Thành Vu
85
Chương 84: Quyền Uy
86
Chương 85: Vu Linh Tà Cổ
87
Chương 86: Lời Từ Biệt
88
Chương 87: Diện Kiến Thành Vu Đế
89
Chương 88: Chất Độc Phát Tác
90
Chương 89: Quá Khứ Của Thành Vu
91
Chương 90: Thọ Thần - Tái Ngộ
92
Chương 91: Cả Bầu Trời Pháo Hoa
93
Chương 92: Lên Đường Đến Lập Sơn
94
Chương 93: Dãy Lập Sơn Sừng Sững
95
Chương 94: Tìm Tung Tích
96
Chương 95: Ngày Bầu Trời Đầy Tuyết
97
Chương 96: Hồi Cung
98
Chương 97: Hôn Mê
99
Chương 98: Nữ Nhân Độc Đoán
100
Chương 99: Lửa Hồng Đốt Than Đen
101
Chương 100: Sự Thật
102
Chương 101: Bắt Tay Phò Tá Tân Quân
103
Chương 102: Hoàng Đế Băng Hà - Tân Đế Nối Ngôi
104
Chương 103: Tin Xấu
105
Chương 104: Không Thể Cầu Thì Đoạt
106
Chương 105: Nhún Nhường
107
Chương 106: Khuyên Nhủ
108
Chương 107: Ngọc An Hoa Công Chúa
109
Chương 108: Chiếc Áo Choàng Xưa Cũ
110
Chương 109: Ẩn Tình
111
Chương 110: Tâm Tư
112
Chương 111: Kết Nghĩa Phu Thê
113
Ngoại Truyện 1
114
Ngoại Truyện 2

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play