Chương 11: Điều Tra Thân Thế

Suốt một ngày ở quân doanh chẳng làm gì ngoài việc đi hái và nấu thuốc. Bạn đầu ở đây chỉ có mỗi mình Chỉ Ni là nữ nhân nên cũng rất e ngại nhưng giờ đây lại có thêm người khác khiến nàng cũng thoải mái hơn phần nào.

Sau khi nấu xong chén thuốc vào buổi tối, Chỉ Ni đã đợi một lúc nó nó nguội bớt rồi mới mang đi đến lều trại của Lê Dực Định.

- Lưu cô nương, phiền đứng lại đôi lúc.

Nghe chất giọng ở sau lưng, Chỉ Ni khựng người rồi nhìn lại thì thấy Dương Hựu đang đi đến gần mình.

- Hữu tiên phong!

Cầm trong tay một chiếc kim bạc rồi đặt vào chén thuốc. Ngày nào Dương Hựu cũng đến thử độc đủ hết ba bốn lần. Chẳng biết ai báo tin mà chuẩn xác đến vậy. Chỉ cần nàng đến trước lều trại là hắn sẽ có mặt ngay.

Lấy kim bạc ra khỏi chén thuốc, sau khi quan sát xong thì hắn hất hàm ra hiệu cho lính gác vén tấm vải bạc qua cho Chỉ Ni đi vào.

- Khụ khụ!

Trong căn lều vẫn chỉ có duy nhất mỗi Lê Dực Định với dáng vẻ trầm ổn như mọi ngày, nhưng vài ngày gần đây lâu lâu lại ho lên vài tiếng.

Theo như những gì mà Chỉ Ni nhận thấy được thì bất kể điều gì hắn làm đều có chủ đích đã được sắp xếp sẵn.

- Dân nữ bái kiến Nguyên soái.

- Miễn lễ!

Vẫn như mọi ngày, Chỉ Ni đưa cho Lê Dực Định chén thuốc còn ấm nóng. Lần nào cũng như vậy, con người này không sợ đắng không sợ đau, nói uống là uống ngay một hơi cạn sạch, nói châm cứu là châm cứu liền tù tì không một lời than vãn.

- Khụ... Khụ khụ!

- Nguyên soái! Người thấy trong người như thế nào? Có bất ổn hay không?

Chỉ Ni nghe tiếng ho khan mà không khỏi thấp thỏm. Nếu như chữa trị không đúng chỗ nào khiến hắn lâm trọng bệnh thì cái mạng nhỏ này của nàng dẫu có trời cũng không thể cứu.

- Không sao! Khụ...

Lê Dực Định đưa ngón trỏ lên xoa sống mũi vài cái. Dạo gần đây chẳng hiểu sao hắn lại ho liên tục trong khi số lần mắc bệnh hầu như chỉ đếm trên đầu ngón tay.

- Khụ... E hèm... Khụ khụ!

Thấy cứ ho không ngừng nghỉ, Chỉ Ni theo quán tính của mình mà vội vã đặt tay lên lưng của Lê Dực Định vuốt vuốt vỗ về vài cái. Khi còn nhỏ Lưu Thuận vẫn hay làm với nàng, chưa kể trong dân gian, nhà nhà đều làm tương tự như vậy.

- Khụ khụ!

Sau khi ho khan thêm vài tiếng thì Lê Dực Định mới nhận ra Chỉ Ni đang ở bên cạnh vỗ về mình. Hắn chỉ im lặng rồi đưa mắt nhìn sang, nhưng chỉ vừa chạm vào ánh mắt ấy là Chỉ Ni đã giật bắn người hốt hoảng và lùi về vài bước.

- Là dân nữ đã mạo phạm, mong Nguyên soái xá tội.

- Bắt đầu châm cứu đi!

Lê Dực Định hầu như không để ý đến việc Chỉ Ni đã chạm đến mình. Thứ tồn tại trong đầu hắn lúc này là ký ức năm ba tuổi. Mọi thứ khi ấy vẫn rất mơ hồ nhưng chỉ có mỗi dáng vẻ của Cát Hiền phi là không bao giờ phai mờ được.

Năm ấy Lê Dực Định bị cửu hoàng tử đẩy xuống hồ trong ngày đông buốt giá. Với một đứa trẻ vừa ba tuổi đầu ắt hẳn là bị bệnh ngay. Lê Dực Định cứ nóng sốt triền miên, cơn ho vì lạnh kéo dài thâu đêm suốt sáng. Chính Cát Hiền phi đã không màng ngọc thể mà ôm lấy hắn suốt một đêm, bàn tay ấm áp không ngừng vuốt ve trên lưng để dỗ dành.

Cho đến tận bây giờ, cứ thỉnh thoảng là hắn lại mơ thấy bức họa nhân gian ấy. Tiếng hát ru vẫn luôn văng vẳng ở bên tai. Hắn biết mẫu phi bị vu oan rồi bức hại đến chết nên bấy lâu nay vẫn không hề quên mối thâm thù.

Chỉ Ni không dám quá phận thêm nửa bước, chỉ biết cặm cụi châm cứu rồi hỏi han những chuyện liên quan đến mình:

- Nguyên soái, những ngày gần đây ngài ho nhiều quá, có phải đã lao lực rồi không?

Lê Dực Định nhàn nhạt trả lời:

- Chiến loạn nguy nan, việc chi cũng đến tay ta cả.

- Dân nữ nghĩ ngài nên giảm chính vụ thường ngày một ít, sau khi châm cứu xong quan trọng nhất vẫn là nghỉ ngơi tịnh dưỡng.

Lê Dực Định lại im lặng không nói gì. Những điều này làm sao mà hắn không biết. Tuy nhiên chiến trường khói lửa, một nước có vững hay không thì phải xem quân đội như thế nào. Nếu như hắn lơ là dù chỉ một khắc cũng đủ cả triều đình Qui Nam thuận thế mà lung lay.

Một nữ nhân bình thường ở nông thôn như Chỉ Ni thì làm sao nhìn xa trông rộng, làm sao hiểu được chiến lược cần có những gì. Vì thế nên hắn không hề trách cứ.

...

Đã hơn mười ngày cứ mòn mỏi trong tin tức của Chỉ Ni khiến Lưu Thuận đứng ngồi không yên nữa. Quả thật giống với tin mật, người của phe đối lập đã cử người đến đây dò thám. Lưu Thuận không thể để Chỉ Ni về nhà mà bản thân cũng không thể lên đường tìm tung tích của nàng.

Đang lo lắng đi qua đi lại ở tiền sảnh thì bất chợt nhìn thấy có một đoàn người đang đi vào sân nhà, phía sau còn có những kiện thuốc to từ Thành Vu chuyển đến.

Ai nấy đều mặc giáp phục binh sĩ nên Lưu Thuận đã có đôi chút lo lắng ở trong lòng.

Vội vàng đi ra sân nhà, Lưu Thuận lập tức giãn cơ mặt, không để cho họ nhận ra có điều gì bất ổn.

- Các vị quan binh, không biết các vị đến nhà lão phu là có chuyện chi?

- Ta là quân trưởng một đô tại doanh trại của Bình Lâm Nguyên soái. Nay Lưu cô nương phải ở lại quân doanh một thời gian, còn đây là do Lưu cô nương nhờ chúng ta chuyển về quê nhà.

- Đa tạ các vị quan binh. Chẳng hay lão phu có thể mời các vị vào trong dùng một ít trà cho đỡ khô họng.

Các binh sĩ nhìn nhau rồi tên quân trưởng lại lấy ra một bức thư từ trong áo đưa cho Lưu Thuận:

- Không cần! Bọn ta chỉ giúp Lưu cô nương đôi chút rồi phải làm việc được giao. Sau khi lão đọc thư xong thì bọn ta sẽ lập tức lên đường.

Lưu Thuận nhận lấy bức thư rồi mở ra đọc. Vừa nhìn thoáng qua thì đã nhìn ra được nét chữ của con gái mình.

Trong thư Chỉ Ni có nói bản thân gặp sơn tặc rồi đưa được về quân doanh vì bị nghi là gian tế. Hiện còn chữa bệnh cho tướng lĩnh nên cần một số thảo dược giải độc nên muốn Lưu Thuận đưa cho binh sĩ mang về.

Vừa đọc, Lưu Thuận vừa nghĩ ngợi một lúc lâu. Tuy không muốn Chỉ Ni dính líu đến triều đình nhưng với tình hình này thì chỉ có ở quân doanh mới không bị tra ra danh tính.

- Xin các vị đợi trong chốc lát. Lão phu vào trong rồi sẽ ra ngay.

Lưu Thuận đi vào trong nhà lấy những thứ mà Chỉ Ni đã viết trong thư và gói lại cẩn thận. Trước tiên không biết phải làm gì, nhưng phải giữ được mạng cái đã.

Đúng là chỉ trong chốc lát là Lưu Thuận đã đi ra ngoài. Mang trên tay lỉnh kỉnh những gói thuốc bọc bằng giấy và đưa cho tên quân trưởng.

- Đây là thuốc đã viết trong thư, mong các ngài đưa đến tay ái nữ.

Đưa những gói thuốc ra, Lưu Thuận không quên nhét kèm vào tay hắn một túi tiền:

- Lão phu có một ít lộ phí, các quan binh lên đường thong thả.

- Được rồi! Bọn ta không phiền lão nữa.

Tên quân trưởng hất hàm ra lệnh cho binh sĩ nhận lấy các gói thuốc rồi quay lưng rời đi. Trước mắt Lưu Thuận thì chỉ có bấy nhiêu người nhưng vẫn là chưa đủ. Một đô cử ra vài người đi điều tra khắm làng khắp thôn xem những ai biết thông tin về Chỉ Ni. Đây cũng là việc chính mà bọn hắn đến đây chứ không đơn giản là chuyển kiện thuốc về làng.

Sau khi những tên binh sĩ ấy rời đi thì Lưu Thuận mới thở phào nhẹ nhõm. Ít ra bây giờ đã biết được tung tích của con gái nên cũng an tâm phần nào.

Mãi cho đến tối, khi Lưu Thuận đang ở trong thư phòng xem y thư thì có một hắc y nhân đi vào bằng lối cửa sổ. Vừa đặt chân xuống thì hắn đã quỳ hẳn xuống nền đất lạnh lẽo, đầu cũng cúi gằm bất lực.

- Là ti chức vô năng, vẫn chưa có thông tin về Lưu tiểu thư, ti chức biết tội.

Không nhìn người trước mặt, Lưu Thuận chỉ vuốt râu một cách trầm ngâm.

- Ngươi không biết cũng phải, quân doanh không phải nơi có thể nói tra là tra được. Trước tiên không cần lo chuyện của tiểu thư. Ngươi mau đi điều tra, ta nghĩ chúng ta có nội gián.

- Vậy theo Định tư đồ, chuyện này cần trình lên Thánh thượng không?

- Không! Ngươi cứ điều tra trước. Thánh thượng còn đang lo kế sách kiềm hãm Hoàng thái hậu, đừng kinh động đến người.

- Ti chức đã hiểu! Ti chức xin phép được cáo lui.

Rất nhanh chóng gã đó đã rời đi theo lối cũ.

Ngước mắt lên nhìn màn đêm đầy rẫy các ngôi sao lấp lánh. Lưu Thuận không biết nội chiến lại kéo dài đến bao giờ. Đã hơn hai mươi năm nhưng Hoàng thái hậu lại càng ngày càng lộ rõ bản chất, cách thức ra tay cũng tàn nhẫn hơn rất nhiều.

Hot

Comments

Tiểu Thư 3 Lúa

Tiểu Thư 3 Lúa

Cốt truyện hấp dẫn, đọc cứ bị cuốn theo luôn á

2024-02-09

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Cố Nhân
2 Chương 2: Lời Cảnh Cáo
3 Chương 3: Tâm Tư Rối Rắm
4 Chương 4: Chấm Dứt Tơ Tình
5 Chương 5: Hành Trình Mới
6 Chương 6: Được Cứu Mạng
7 Chương 7: Bình Lâm Nguyên Soái
8 Chương 8: Ngày Đầu Tiên Ở Quân Doanh
9 Chương 9: Châm Cứu
10 Chương 10: Người Nắm Binh Phù
11 Chương 11: Điều Tra Thân Thế
12 Chương 12: Bằng Hữu Mới
13 Chương 13: Chuyển Biến Tốt
14 Chương 14: Giấc Mơ Xa Vời
15 Chương 15: Một Chút Lo Âu
16 Chương 16: Sa Lưới
17 Chương 17: Một Chút Đổi Thay
18 Chương 18: Chiếc Kim Thêu
19 Chương 19: Tính Toán
20 Chương 20: Ân Oán Khó Giải Bày
21 Chương 21: Trêu Ghẹo
22 Chương 22: Lời Từ Biệt
23 Chương 23: Hồi Hương
24 Chương 24: Về Đến Quê Nhà
25 Chương 25: Quyết Tâm Rửa Hận Cho Phu Tướng
26 Chương 26: Trần Phu Nhân Thật Có Phúc Khí!
27 Chương 27: Thành Đồ Đại Thắng
28 Chương 28: Khải Hoàn Hồi Kinh
29 Chương 29: Yến Tiệc Chiêu Đãi Công Thần
30 Chương 30: Thứ Mẫu Phi
31 Chương 31: Lệnh Bà Đến Cửa
32 Chương 32: Bắt Phải Gian Tình
33 Chương 33: Tái Ngộ
34 Chương 34: Hoa Xuyến Chi Cài Trên Tóc
35 Chương 35: Tham Quan Ô Lại
36 Chương 36: Đôi Chút Ghen Tuông
37 Chương 37: Giao Thừa
38 Chương 38: Khởi Hành Đến Kinh Thành
39 Chương 39: Những Ngôi Sao Lấp Lánh
40 Chương 40: Thai Phụ Ven Đường
41 Chương 41: Là Tự Thân Đa Tình
42 Chương 42: Đến Kinh Thành
43 Chương 43: Tay Không Dính Máu
44 Chương 44: Tính Toán
45 Chương 45: Hội Săn Mùa Xuân (1)
46 Chương 46: Hội Săn Mùa Xuân (2)
47 Chương 47: Hội Săn Mùa Xuân (3)
48 Chương 48: Hội Săn Mùa Xuân (4)
49 Chương 49: Hội Săn Mùa Xuân (5)
50 Chương 50: Sự Quan Tâm Âm Thầm
51 Chương 51: Gặp Lại Thanh Huyện Chúa
52 Chương 52: Tết Thượng Nguyên
53 Chương 53: Thăm Dò
54 Chương 54: Bánh Đậu Xanh
55 Chương 55: Bà Phi Hiền
56 Chương 56: Nhựa Lô Hội Và Tỳ Ma Tử
57 Chương 57: Xa Cách Nghìn Trùng
58 Chương 58: Hành Cung Toại Khang
59 Chương 59: Đến Kha Mộc
60 Chương 60: Rạn Nứt
61 Chương 61: Bảo Toạ Lung lay
62 Chương 62: Diện Thánh
63 Chương 63: Cắt Đứt?
64 Chương 64: Khởi Hành Hồi Hương
65 Chương 65: Sơn Tặc
66 Chương 66: Ngôi Miếu Hoang
67 Chương 67: Mũi Tên Tẩm Độc
68 Chương 68: "Trời Quang Mây Đãng"
69 Chương 69: Chiếc Dằm Cắm Chặt
70 Chương 70: Tư Nguyên Môn
71 Chương 71: Giấc Ngủ Thiên Thu
72 Chương 72: Âm Mưu
73 Chương 73: Xúi Giục
74 Chương 74: Chính Thức Trở Thành Phe Đối Nghịch
75 Thông Báo
76 Chương 75: Dấy Quân Tạo Phản
77 Chương 76: Máu Nhuộm Minh Chánh Điện
78 Chương 77: Bận Lòng
79 Chương 78: Nhuận Liễn Vương
80 Chương 79: Định Phong Hoá Tro Tàn
81 Chương 80: Nhận Lệnh Đi Sứ
82 Chương 81: Trùng Phùng
83 Chương 82: Du Ngoạn
84 Chương 83: Trưởng Công Chúa Của Thành Vu
85 Chương 84: Quyền Uy
86 Chương 85: Vu Linh Tà Cổ
87 Chương 86: Lời Từ Biệt
88 Chương 87: Diện Kiến Thành Vu Đế
89 Chương 88: Chất Độc Phát Tác
90 Chương 89: Quá Khứ Của Thành Vu
91 Chương 90: Thọ Thần - Tái Ngộ
92 Chương 91: Cả Bầu Trời Pháo Hoa
93 Chương 92: Lên Đường Đến Lập Sơn
94 Chương 93: Dãy Lập Sơn Sừng Sững
95 Chương 94: Tìm Tung Tích
96 Chương 95: Ngày Bầu Trời Đầy Tuyết
97 Chương 96: Hồi Cung
98 Chương 97: Hôn Mê
99 Chương 98: Nữ Nhân Độc Đoán
100 Chương 99: Lửa Hồng Đốt Than Đen
101 Chương 100: Sự Thật
102 Chương 101: Bắt Tay Phò Tá Tân Quân
103 Chương 102: Hoàng Đế Băng Hà - Tân Đế Nối Ngôi
104 Chương 103: Tin Xấu
105 Chương 104: Không Thể Cầu Thì Đoạt
106 Chương 105: Nhún Nhường
107 Chương 106: Khuyên Nhủ
108 Chương 107: Ngọc An Hoa Công Chúa
109 Chương 108: Chiếc Áo Choàng Xưa Cũ
110 Chương 109: Ẩn Tình
111 Chương 110: Tâm Tư
112 Chương 111: Kết Nghĩa Phu Thê
113 Ngoại Truyện 1
114 Ngoại Truyện 2
Chapter

Updated 114 Episodes

1
Chương 1: Cố Nhân
2
Chương 2: Lời Cảnh Cáo
3
Chương 3: Tâm Tư Rối Rắm
4
Chương 4: Chấm Dứt Tơ Tình
5
Chương 5: Hành Trình Mới
6
Chương 6: Được Cứu Mạng
7
Chương 7: Bình Lâm Nguyên Soái
8
Chương 8: Ngày Đầu Tiên Ở Quân Doanh
9
Chương 9: Châm Cứu
10
Chương 10: Người Nắm Binh Phù
11
Chương 11: Điều Tra Thân Thế
12
Chương 12: Bằng Hữu Mới
13
Chương 13: Chuyển Biến Tốt
14
Chương 14: Giấc Mơ Xa Vời
15
Chương 15: Một Chút Lo Âu
16
Chương 16: Sa Lưới
17
Chương 17: Một Chút Đổi Thay
18
Chương 18: Chiếc Kim Thêu
19
Chương 19: Tính Toán
20
Chương 20: Ân Oán Khó Giải Bày
21
Chương 21: Trêu Ghẹo
22
Chương 22: Lời Từ Biệt
23
Chương 23: Hồi Hương
24
Chương 24: Về Đến Quê Nhà
25
Chương 25: Quyết Tâm Rửa Hận Cho Phu Tướng
26
Chương 26: Trần Phu Nhân Thật Có Phúc Khí!
27
Chương 27: Thành Đồ Đại Thắng
28
Chương 28: Khải Hoàn Hồi Kinh
29
Chương 29: Yến Tiệc Chiêu Đãi Công Thần
30
Chương 30: Thứ Mẫu Phi
31
Chương 31: Lệnh Bà Đến Cửa
32
Chương 32: Bắt Phải Gian Tình
33
Chương 33: Tái Ngộ
34
Chương 34: Hoa Xuyến Chi Cài Trên Tóc
35
Chương 35: Tham Quan Ô Lại
36
Chương 36: Đôi Chút Ghen Tuông
37
Chương 37: Giao Thừa
38
Chương 38: Khởi Hành Đến Kinh Thành
39
Chương 39: Những Ngôi Sao Lấp Lánh
40
Chương 40: Thai Phụ Ven Đường
41
Chương 41: Là Tự Thân Đa Tình
42
Chương 42: Đến Kinh Thành
43
Chương 43: Tay Không Dính Máu
44
Chương 44: Tính Toán
45
Chương 45: Hội Săn Mùa Xuân (1)
46
Chương 46: Hội Săn Mùa Xuân (2)
47
Chương 47: Hội Săn Mùa Xuân (3)
48
Chương 48: Hội Săn Mùa Xuân (4)
49
Chương 49: Hội Săn Mùa Xuân (5)
50
Chương 50: Sự Quan Tâm Âm Thầm
51
Chương 51: Gặp Lại Thanh Huyện Chúa
52
Chương 52: Tết Thượng Nguyên
53
Chương 53: Thăm Dò
54
Chương 54: Bánh Đậu Xanh
55
Chương 55: Bà Phi Hiền
56
Chương 56: Nhựa Lô Hội Và Tỳ Ma Tử
57
Chương 57: Xa Cách Nghìn Trùng
58
Chương 58: Hành Cung Toại Khang
59
Chương 59: Đến Kha Mộc
60
Chương 60: Rạn Nứt
61
Chương 61: Bảo Toạ Lung lay
62
Chương 62: Diện Thánh
63
Chương 63: Cắt Đứt?
64
Chương 64: Khởi Hành Hồi Hương
65
Chương 65: Sơn Tặc
66
Chương 66: Ngôi Miếu Hoang
67
Chương 67: Mũi Tên Tẩm Độc
68
Chương 68: "Trời Quang Mây Đãng"
69
Chương 69: Chiếc Dằm Cắm Chặt
70
Chương 70: Tư Nguyên Môn
71
Chương 71: Giấc Ngủ Thiên Thu
72
Chương 72: Âm Mưu
73
Chương 73: Xúi Giục
74
Chương 74: Chính Thức Trở Thành Phe Đối Nghịch
75
Thông Báo
76
Chương 75: Dấy Quân Tạo Phản
77
Chương 76: Máu Nhuộm Minh Chánh Điện
78
Chương 77: Bận Lòng
79
Chương 78: Nhuận Liễn Vương
80
Chương 79: Định Phong Hoá Tro Tàn
81
Chương 80: Nhận Lệnh Đi Sứ
82
Chương 81: Trùng Phùng
83
Chương 82: Du Ngoạn
84
Chương 83: Trưởng Công Chúa Của Thành Vu
85
Chương 84: Quyền Uy
86
Chương 85: Vu Linh Tà Cổ
87
Chương 86: Lời Từ Biệt
88
Chương 87: Diện Kiến Thành Vu Đế
89
Chương 88: Chất Độc Phát Tác
90
Chương 89: Quá Khứ Của Thành Vu
91
Chương 90: Thọ Thần - Tái Ngộ
92
Chương 91: Cả Bầu Trời Pháo Hoa
93
Chương 92: Lên Đường Đến Lập Sơn
94
Chương 93: Dãy Lập Sơn Sừng Sững
95
Chương 94: Tìm Tung Tích
96
Chương 95: Ngày Bầu Trời Đầy Tuyết
97
Chương 96: Hồi Cung
98
Chương 97: Hôn Mê
99
Chương 98: Nữ Nhân Độc Đoán
100
Chương 99: Lửa Hồng Đốt Than Đen
101
Chương 100: Sự Thật
102
Chương 101: Bắt Tay Phò Tá Tân Quân
103
Chương 102: Hoàng Đế Băng Hà - Tân Đế Nối Ngôi
104
Chương 103: Tin Xấu
105
Chương 104: Không Thể Cầu Thì Đoạt
106
Chương 105: Nhún Nhường
107
Chương 106: Khuyên Nhủ
108
Chương 107: Ngọc An Hoa Công Chúa
109
Chương 108: Chiếc Áo Choàng Xưa Cũ
110
Chương 109: Ẩn Tình
111
Chương 110: Tâm Tư
112
Chương 111: Kết Nghĩa Phu Thê
113
Ngoại Truyện 1
114
Ngoại Truyện 2

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play