Chương 19: Tính Toán

Lê Dư Mạnh trên đường đi đến Trường Hưng cung. Dạo gần đây Hoàng đế rất ít khi đến hậu cung nên không bao lâu là Lê Dư Mạnh lại đến Trường Hưng cung thăm Vân Âm Nguyên phi một lần.

Chỉ vừa vào đến cửa cung đã thấy Nguyên phi đang cho vẹt ăn ở cạnh cây hoa nguyệt quế thì Lê Dư Mạnh đã quỳ xuống hành lễ.

- Nhi thần xin vấn an mẫu phi!

- Miễn lễ! Nào, Dư Mạnh, con xem con vẹt này đi, nó đã nói được vài câu rồi đấy.

Nguyên phi điềm nhiên gắp thức ăn cho nó, trong ánh mắt lại ánh lên những tia trân quý vô cùng.

- Loài vẹt này chỉ có ở Mê Nhuẫn, phụ hoàng mang mỗi một con về Trường Hưng cung thì đúng là quá sủng ái người.

- Hừm! Bệ hạ sủng ái thế nào cũng không bằng hai mươi năm trước, tự mẫu phi thấy trong lòng người có nhiều thay đổi.

Thôi không cho vẹt ăn nữa, Nguyên phi cùng Lê Dư Mạnh ngồi xuống bàn trà ở gần đó. Lê Dư Mạnh cũng rất hiếu thảo, lúc nào cũng đưa tay dìu lấy Nguyên phi.

Cung nữ mang lên hai tách trà nóng với màu vàng bắt mắt. Vừa nhìn thôi cũng đủ thấy xa hoa.

- Gần đây công vụ rất nhiều, uống một tách shan tuyết cho tỉnh táo.

- Tạ ơn mẫu phi!

Lê Dư Mạnh hớp một ngụm trà rồi bắt đầu vào ngay việc chính.

- Chuyện mà mẫu phi căn dặn, nhi thần đã xử lý ổn thỏa rồi. Lương Khoác quả thật đã hấp tấp đến tìm con.

Đúng như dự đoán, Nguyên phi nhếch nhẹ khoé môi:

- Hoàng thái tử là con của Hoàng hậu, chủ hậu cung nhưng chung quy vẫn là hữu danh vô thực. Vô dụng, Bất tài. Ngoài cái danh đó ra thì còn được tích sự chi nữa chứ?

Lê Dư Mạnh bật cười thành tiếng khi nhớ đến lần Lê Lương Khoác chạy đến tìm mình. Ngay thời khắc đó là hắn đã biết, Lê Lương Khoác chỉ là một kẻ vô tri.

- Mẫu phi an tâm, con đã tính toán rất kỹ càng, đợi sau khi Hoàng mẫu ngã ngựa thì ngôi vị Hoàng hậu chỉ có thể là của người.

- Chúng ta làm gì có tính toán chứ. Năm xưa Hoàng hậu bứt chết Cát Hiền phi, chúng ta chỉ là giúp thập nhất lang trả mối hận cũ, quả báo dẫu lâu đến đâu thì cũng phải đến ngày ứng nghiệm. Nhưng cũng không thể trực diện đối đầu, đấu đá đã hơn ba mươi năm nên ta biết rõ mưu kế thâm sâu ra sao. Chỉ khi mượn tay thập nhất mới có thể làm bảo tọa kia lung lay được. Một quân cờ rất tốt!

Hai mẫu tử đã bàn bạc với nhau rất lâu về những chuyện cần làm sắp tới. Hoàng hậu ngồi ở ngôi vị đó đã ba mươi năm, không đơn giản mà trụ vững đến như vậy. Muốn lật đổ được bà ta thì ít ra phải kinh động đến cả Hoàng đế.

Lê Dư Mạnh lấy ra một lá thư từ trong tay áo, cẩn trọng đưa nó cho Nguyên phi.

- Nhi thần đã khiến Lương Khoác một phen kinh sợ, hẳn là đã dựa dẫm vào chúng ta. Lợi dụng chuyến đi lần này và mạng của Ngô thái y để đổi lấy tín nhiệm của hắn quả thực không uổng phí.

Lần trước đúng là Ngô Phục theo lời của Hoàng thái tử mà hạ độc vào thức ăn, nước uống của Lê Dực Định nhưng lần đến quân doanh vừa rồi lại không hề mang theo thứ gì. Chính Lê Dư Mạnh đã cho người khoét một lỗ nhỏ dưới bánh xe ngựa và cho một ít Mặc đặc cát vào đó, vừa bắt được Ngô Phục, vừa khiến Hoàng thái tử như ngồi trên đống lửa.

Đọc xong những thứ trong thư Nguyên phi đưa nó cho cung nữ thân cận.

- Mang đi đốt đi!

- Dạ!

Đứng dậy rồi đi đến bên cạnh cây hoa nguyệt quế, Nguyên phi tiện tay hái một bông hoa xong thì đưa lên mũi ngửi thoảng một cái và tiếp lời:

- Đừng quá trông chờ vào hắn. Con đừng quên Hoàng hậu là người ra sao. Dẫu rằng Lương Khoác tư chất yếu kém nhưng mẫu hậu của hắn là người có cái miệng tiết đầy mật ngọt, mưu kế cũng rất thâm sâu.

...

Mới đó mà đã gần cả tháng kể từ ngày ở lại quân doanh. Mỗi ngày Chỉ Ni vẫn đều đặn đi hái thảo dược thật nhiều rồi tự tay mình phơi khô. Sau này không ở đây nữa thì vẫn còn thuốc để sắc cho Lê Dực Định.

Ngước mắt nhìn lên trời cao, ngón trỏ cứ xoa vào dây cương, trong đầu lại không ngừng tính toán. Kỵ binh và bộ binh đã được bố trí kỹ lưỡng, lần này trận địa khá hẹp lại là vùng trũng sâu nên tượng binh không cần dùng đến.

Bao nhiêu năm chiến tranh cùng Chư Tể cũng quá thể chán chường. Lần này tính toán kỹ càng một chút, ắt hẳn binh lính cũng muốn hồi hương.

Ánh mắt bất chợt dừng lại trước những bông hoa xuyến chi mọc dại bên đường. Đây là loại hoa tượng trưng cho sự thanh thuần, trong sáng, kèm với sự mỏng manh của nữ nhân chốn nông thôn. Chẳng hiểu vì sao mà gương mặt kiều diễm của Chỉ Ni lại bất giác hiện lên trong đầu, đôi môi của hắn cũng vô thức mà nhẹ cong lên.

Đến thao trường, Lê Dực Định xuống ngựa rồi bước lên giảng toà để quan sát bao quát mọi thứ ở bên dưới.

Sau khi đã kiểm tra quân số, tướng lĩnh tâu:

- Bẩm chủ tướng, có một đô thiếu ba binh lính, doanh trưởng đã tìm người thay.

- Xử trí theo quân quy, trốn duyệt tập phạt tám mươi trượng, biếm làm quân đinh, doanh trưởng, quân trưởng, ngũ trưởng, đội trưởng cũng phạt tám mươi trượng, giáng chức ba cấp. Giao tướng quân giám sát.

- Rõ!

Buổi duyệt tập vẫn diễn ra như mọi lần. Sau những ngày đã nôn ra máu, Lê Dực Định phải ở lại quân doanh nghỉ ngơi thì đây là ngày đầu tiên hắn trở lại thao luyện cho binh sĩ.

Đây không phải quân đoàn của một vùng là rất nhiều quân đoàn của các vùng cùng tham chiến. Vì thế nên Lê Dực Định rất chú trọng đến sự linh hoạt cũng như kết hợp giữa các quân sao cho nhuần nhuyễn. Khi chiến chinh, chỉ có binh tướng đồng lòng, phối hợp ăn ý thì mới giữ vững ý chí đánh lui quân địch.

- Báo!

Một binh sĩ chạy lên giảng toà, quỳ xuống thưa:

- Bẩm chủ tướng, phía Hữu tiên phong truyền tin về, Chư Tể đã dựng doanh trại cách khe Thành Đồ chừng hai trăm dặm về hướng Tây Bắc.

- Lui đi!

Lê Dực Định không để lộ bất cứ thông tin nào cả, mọi thứ đều giấu kín ở trong lòng.

Hai trăm dặm vẫn là chưa đến biên cương nhưng vẫn cách đó không xa, xem ra nay Chư Tể đã có tính toán nhiều hơn những tháng trước. Lần này xem ra cần tính toán một hướng đi khác rồi.

Đến chiều, Lê Dực Định đưa đội quân trở về từ thao trường. Vẫn như thường lệ, về đến quân doanh là thấy Chỉ Ni cặm cụi bên siêu thuốc. Tuy nhiên lúc này chiến loạn nguy nan, hắn chỉ nhìn qua nàng một cái rồi đi đến lều trại, gọi các tướng lĩnh đến cùng bàn chiến sự.

Nhìn thấy đội quân đã quay về nhưng dáng vẻ của Lê Dực Định rất hấp tấp, Chỉ Ni biết rằng không nên làm phiền hắn ngay lúc này nên đã quay về lều trại nghiền nhuyễn kha tử. Ít ra cũng có thể giúp hắn giảm ho.

- Lưu cô nương!

Về lều trại không bao lâu đã nghe bên ngoài có tiếng gọi. Chỉ Ni bỏ qua những thứ còn dang dở mà đi ra ngoài.

Trước lều trại là một quân đinh, trên tay hắn còn mang theo một chiếc chăn khá dày.

Chỉ Ni hỏi:

- Chẳng hay quan binh tìm ta có chuyện chi?

Hắn thưa:

- Nguyên soái nói gần đây đêm sẽ rất lạnh nên mỗi người có thêm chăn lót giường cho ấm.

- À!

Chỉ Ni nhận lấy chăn từ tay hắn rồi tiếp lời:

- Đa tạ quan binh đã nhọc công.

Tên quân đinh rời đi song Chỉ Ni đi vào trong lều. Dạo gần đây đêm cũng không lạnh lắm. Một nữ nhân yếu đuối như nàng còn không thấy lạnh thì những tráng sĩ cường tráng như họ sao lại lạnh được chứ?

Nhưng mà có thứ này cũng rất tiện. Lê Dực Định là Nguyên soái mà giường còn rất thô cứng thì nói chi đến các tướng sĩ kia. Lót thêm một lớp như thế này ngủ một đêm cũng đỡ cảm thấy tê mỏi hơn nhiều.

Chỉ Ni lại tiếp tục ngồi xuống nghiền kha tử, chẳng mấy chốc đã được một nắm to. Cho chúng vào một chiếc túi, nàng cẩn thận cất đi để không bị ẩm mốc.

Bỗng nhiên nhìn người quân đinh lúc nãy lại bất chợt nhớ đến Trần Hành. Quả thật Trần Hành có phúc khí hơn những quân đinh ngoài kia. Tòng quân quay về còn có thể làm Vệ úy, không như những người họ, cơ hội xuất chinh còn chưa có, suốt ngày luôn cặm cụi phục dịch trong quân doanh.

Nhớ đến hắn không phải là vẫn còn tình cảm với hắn. Ngay từ lúc Trần Hành thành lập gia thất thì nàng đối với hắn đã hoàn toàn chết tâm. Chỉ Ni cũng không muốn khi nhìn nhau lại khó đối mặt, cho qua được thì cứ cho qua. Không cần dằn vặt nhau, không ai phải đau lòng.

Chapter
1 Chương 1: Cố Nhân
2 Chương 2: Lời Cảnh Cáo
3 Chương 3: Tâm Tư Rối Rắm
4 Chương 4: Chấm Dứt Tơ Tình
5 Chương 5: Hành Trình Mới
6 Chương 6: Được Cứu Mạng
7 Chương 7: Bình Lâm Nguyên Soái
8 Chương 8: Ngày Đầu Tiên Ở Quân Doanh
9 Chương 9: Châm Cứu
10 Chương 10: Người Nắm Binh Phù
11 Chương 11: Điều Tra Thân Thế
12 Chương 12: Bằng Hữu Mới
13 Chương 13: Chuyển Biến Tốt
14 Chương 14: Giấc Mơ Xa Vời
15 Chương 15: Một Chút Lo Âu
16 Chương 16: Sa Lưới
17 Chương 17: Một Chút Đổi Thay
18 Chương 18: Chiếc Kim Thêu
19 Chương 19: Tính Toán
20 Chương 20: Ân Oán Khó Giải Bày
21 Chương 21: Trêu Ghẹo
22 Chương 22: Lời Từ Biệt
23 Chương 23: Hồi Hương
24 Chương 24: Về Đến Quê Nhà
25 Chương 25: Quyết Tâm Rửa Hận Cho Phu Tướng
26 Chương 26: Trần Phu Nhân Thật Có Phúc Khí!
27 Chương 27: Thành Đồ Đại Thắng
28 Chương 28: Khải Hoàn Hồi Kinh
29 Chương 29: Yến Tiệc Chiêu Đãi Công Thần
30 Chương 30: Thứ Mẫu Phi
31 Chương 31: Lệnh Bà Đến Cửa
32 Chương 32: Bắt Phải Gian Tình
33 Chương 33: Tái Ngộ
34 Chương 34: Hoa Xuyến Chi Cài Trên Tóc
35 Chương 35: Tham Quan Ô Lại
36 Chương 36: Đôi Chút Ghen Tuông
37 Chương 37: Giao Thừa
38 Chương 38: Khởi Hành Đến Kinh Thành
39 Chương 39: Những Ngôi Sao Lấp Lánh
40 Chương 40: Thai Phụ Ven Đường
41 Chương 41: Là Tự Thân Đa Tình
42 Chương 42: Đến Kinh Thành
43 Chương 43: Tay Không Dính Máu
44 Chương 44: Tính Toán
45 Chương 45: Hội Săn Mùa Xuân (1)
46 Chương 46: Hội Săn Mùa Xuân (2)
47 Chương 47: Hội Săn Mùa Xuân (3)
48 Chương 48: Hội Săn Mùa Xuân (4)
49 Chương 49: Hội Săn Mùa Xuân (5)
50 Chương 50: Sự Quan Tâm Âm Thầm
51 Chương 51: Gặp Lại Thanh Huyện Chúa
52 Chương 52: Tết Thượng Nguyên
53 Chương 53: Thăm Dò
54 Chương 54: Bánh Đậu Xanh
55 Chương 55: Bà Phi Hiền
56 Chương 56: Nhựa Lô Hội Và Tỳ Ma Tử
57 Chương 57: Xa Cách Nghìn Trùng
58 Chương 58: Hành Cung Toại Khang
59 Chương 59: Đến Kha Mộc
60 Chương 60: Rạn Nứt
61 Chương 61: Bảo Toạ Lung lay
62 Chương 62: Diện Thánh
63 Chương 63: Cắt Đứt?
64 Chương 64: Khởi Hành Hồi Hương
65 Chương 65: Sơn Tặc
66 Chương 66: Ngôi Miếu Hoang
67 Chương 67: Mũi Tên Tẩm Độc
68 Chương 68: "Trời Quang Mây Đãng"
69 Chương 69: Chiếc Dằm Cắm Chặt
70 Chương 70: Tư Nguyên Môn
71 Chương 71: Giấc Ngủ Thiên Thu
72 Chương 72: Âm Mưu
73 Chương 73: Xúi Giục
74 Chương 74: Chính Thức Trở Thành Phe Đối Nghịch
75 Thông Báo
76 Chương 75: Dấy Quân Tạo Phản
77 Chương 76: Máu Nhuộm Minh Chánh Điện
78 Chương 77: Bận Lòng
79 Chương 78: Nhuận Liễn Vương
80 Chương 79: Định Phong Hoá Tro Tàn
81 Chương 80: Nhận Lệnh Đi Sứ
82 Chương 81: Trùng Phùng
83 Chương 82: Du Ngoạn
84 Chương 83: Trưởng Công Chúa Của Thành Vu
85 Chương 84: Quyền Uy
86 Chương 85: Vu Linh Tà Cổ
87 Chương 86: Lời Từ Biệt
88 Chương 87: Diện Kiến Thành Vu Đế
89 Chương 88: Chất Độc Phát Tác
90 Chương 89: Quá Khứ Của Thành Vu
91 Chương 90: Thọ Thần - Tái Ngộ
92 Chương 91: Cả Bầu Trời Pháo Hoa
93 Chương 92: Lên Đường Đến Lập Sơn
94 Chương 93: Dãy Lập Sơn Sừng Sững
95 Chương 94: Tìm Tung Tích
96 Chương 95: Ngày Bầu Trời Đầy Tuyết
97 Chương 96: Hồi Cung
98 Chương 97: Hôn Mê
99 Chương 98: Nữ Nhân Độc Đoán
100 Chương 99: Lửa Hồng Đốt Than Đen
101 Chương 100: Sự Thật
102 Chương 101: Bắt Tay Phò Tá Tân Quân
103 Chương 102: Hoàng Đế Băng Hà - Tân Đế Nối Ngôi
104 Chương 103: Tin Xấu
105 Chương 104: Không Thể Cầu Thì Đoạt
106 Chương 105: Nhún Nhường
107 Chương 106: Khuyên Nhủ
108 Chương 107: Ngọc An Hoa Công Chúa
109 Chương 108: Chiếc Áo Choàng Xưa Cũ
110 Chương 109: Ẩn Tình
111 Chương 110: Tâm Tư
112 Chương 111: Kết Nghĩa Phu Thê
113 Ngoại Truyện 1
114 Ngoại Truyện 2
Chapter

Updated 114 Episodes

1
Chương 1: Cố Nhân
2
Chương 2: Lời Cảnh Cáo
3
Chương 3: Tâm Tư Rối Rắm
4
Chương 4: Chấm Dứt Tơ Tình
5
Chương 5: Hành Trình Mới
6
Chương 6: Được Cứu Mạng
7
Chương 7: Bình Lâm Nguyên Soái
8
Chương 8: Ngày Đầu Tiên Ở Quân Doanh
9
Chương 9: Châm Cứu
10
Chương 10: Người Nắm Binh Phù
11
Chương 11: Điều Tra Thân Thế
12
Chương 12: Bằng Hữu Mới
13
Chương 13: Chuyển Biến Tốt
14
Chương 14: Giấc Mơ Xa Vời
15
Chương 15: Một Chút Lo Âu
16
Chương 16: Sa Lưới
17
Chương 17: Một Chút Đổi Thay
18
Chương 18: Chiếc Kim Thêu
19
Chương 19: Tính Toán
20
Chương 20: Ân Oán Khó Giải Bày
21
Chương 21: Trêu Ghẹo
22
Chương 22: Lời Từ Biệt
23
Chương 23: Hồi Hương
24
Chương 24: Về Đến Quê Nhà
25
Chương 25: Quyết Tâm Rửa Hận Cho Phu Tướng
26
Chương 26: Trần Phu Nhân Thật Có Phúc Khí!
27
Chương 27: Thành Đồ Đại Thắng
28
Chương 28: Khải Hoàn Hồi Kinh
29
Chương 29: Yến Tiệc Chiêu Đãi Công Thần
30
Chương 30: Thứ Mẫu Phi
31
Chương 31: Lệnh Bà Đến Cửa
32
Chương 32: Bắt Phải Gian Tình
33
Chương 33: Tái Ngộ
34
Chương 34: Hoa Xuyến Chi Cài Trên Tóc
35
Chương 35: Tham Quan Ô Lại
36
Chương 36: Đôi Chút Ghen Tuông
37
Chương 37: Giao Thừa
38
Chương 38: Khởi Hành Đến Kinh Thành
39
Chương 39: Những Ngôi Sao Lấp Lánh
40
Chương 40: Thai Phụ Ven Đường
41
Chương 41: Là Tự Thân Đa Tình
42
Chương 42: Đến Kinh Thành
43
Chương 43: Tay Không Dính Máu
44
Chương 44: Tính Toán
45
Chương 45: Hội Săn Mùa Xuân (1)
46
Chương 46: Hội Săn Mùa Xuân (2)
47
Chương 47: Hội Săn Mùa Xuân (3)
48
Chương 48: Hội Săn Mùa Xuân (4)
49
Chương 49: Hội Săn Mùa Xuân (5)
50
Chương 50: Sự Quan Tâm Âm Thầm
51
Chương 51: Gặp Lại Thanh Huyện Chúa
52
Chương 52: Tết Thượng Nguyên
53
Chương 53: Thăm Dò
54
Chương 54: Bánh Đậu Xanh
55
Chương 55: Bà Phi Hiền
56
Chương 56: Nhựa Lô Hội Và Tỳ Ma Tử
57
Chương 57: Xa Cách Nghìn Trùng
58
Chương 58: Hành Cung Toại Khang
59
Chương 59: Đến Kha Mộc
60
Chương 60: Rạn Nứt
61
Chương 61: Bảo Toạ Lung lay
62
Chương 62: Diện Thánh
63
Chương 63: Cắt Đứt?
64
Chương 64: Khởi Hành Hồi Hương
65
Chương 65: Sơn Tặc
66
Chương 66: Ngôi Miếu Hoang
67
Chương 67: Mũi Tên Tẩm Độc
68
Chương 68: "Trời Quang Mây Đãng"
69
Chương 69: Chiếc Dằm Cắm Chặt
70
Chương 70: Tư Nguyên Môn
71
Chương 71: Giấc Ngủ Thiên Thu
72
Chương 72: Âm Mưu
73
Chương 73: Xúi Giục
74
Chương 74: Chính Thức Trở Thành Phe Đối Nghịch
75
Thông Báo
76
Chương 75: Dấy Quân Tạo Phản
77
Chương 76: Máu Nhuộm Minh Chánh Điện
78
Chương 77: Bận Lòng
79
Chương 78: Nhuận Liễn Vương
80
Chương 79: Định Phong Hoá Tro Tàn
81
Chương 80: Nhận Lệnh Đi Sứ
82
Chương 81: Trùng Phùng
83
Chương 82: Du Ngoạn
84
Chương 83: Trưởng Công Chúa Của Thành Vu
85
Chương 84: Quyền Uy
86
Chương 85: Vu Linh Tà Cổ
87
Chương 86: Lời Từ Biệt
88
Chương 87: Diện Kiến Thành Vu Đế
89
Chương 88: Chất Độc Phát Tác
90
Chương 89: Quá Khứ Của Thành Vu
91
Chương 90: Thọ Thần - Tái Ngộ
92
Chương 91: Cả Bầu Trời Pháo Hoa
93
Chương 92: Lên Đường Đến Lập Sơn
94
Chương 93: Dãy Lập Sơn Sừng Sững
95
Chương 94: Tìm Tung Tích
96
Chương 95: Ngày Bầu Trời Đầy Tuyết
97
Chương 96: Hồi Cung
98
Chương 97: Hôn Mê
99
Chương 98: Nữ Nhân Độc Đoán
100
Chương 99: Lửa Hồng Đốt Than Đen
101
Chương 100: Sự Thật
102
Chương 101: Bắt Tay Phò Tá Tân Quân
103
Chương 102: Hoàng Đế Băng Hà - Tân Đế Nối Ngôi
104
Chương 103: Tin Xấu
105
Chương 104: Không Thể Cầu Thì Đoạt
106
Chương 105: Nhún Nhường
107
Chương 106: Khuyên Nhủ
108
Chương 107: Ngọc An Hoa Công Chúa
109
Chương 108: Chiếc Áo Choàng Xưa Cũ
110
Chương 109: Ẩn Tình
111
Chương 110: Tâm Tư
112
Chương 111: Kết Nghĩa Phu Thê
113
Ngoại Truyện 1
114
Ngoại Truyện 2

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play