Cố Thiên Tửu: "Cậu hỏi làm gì?".
Hoàn Nhi: "Để tránh những tình huống sẽ xảy ra, ví dụ như hôm nay vậy".
Cố Thiên Tửu: "Lần sau cả đám sẽ đụng độ với quỷ vật trung cấp".
Hoàn Nhi: "Vậy à?".
Cố Thiên Tửu: "Cậu rơi vào không gian tối rồi à?".
Hoàn Nhi: "Không tớ đang đi theo Bạch Vĩ vào làng".
Cố Thiên Tửu: "Cậu vẫn an toàn chứ?".
Hoàn Nhi: "Vẫn ổn, Thanh Thần bị trúng mũi tên độc đang được cứu chữa".
Cố Thiên Tửu: "Nặng không?".
Hoàn Nhi: "Không phải cậu rõ hơn tớ à?".
Cố Thiên Tửu: "...Tớ...".
Hoàn Nhi: "Nói cho cậu nghe tình hình cũng được, có thể đối với cậu 'bị thương nặng' chỉ là từ ngữ miêu tả cho tình trạng nhân vật đó thôi, nhưng tớ chứng kiến rõ nhất, y bị thương nặng cực luôn, cả người đầy máu, mũi tên bị bắn ngay vai trái, trên người toàn là vết đao chém, có sâu có nông".
Cố Thiên Tửu: "Ừm".
Hoàn Nhi: "Cậu cũng ác quá đó! Y bị nặng như vậy còn thêm độc từ mũi tên kia nữa, độc đó mạnh lắm đó".
Cố Thiên Tửu: "Chỉ là hòn đá lót đường cho nam chính mà thôi".
Hoàn Nhi: "Dù sao cũng cảm ơn cậu vì đã bảo vệ Bạch Vĩ".
Cố Thiên Tửu: "Tớ đi ngủ đây, mai có cuộc họp".
Hoàn Nhi: "Tạm biệt chồng yêu nhó!".
Tắt máy tính xong Cố Thiên Tửu vừa đứng dậy lại thêm một trận chóng mặt xuất hiện, đây đã là lần thứ hai trong tuần cậu bị tình trạng này rồi.
"Do thiếu máu sao?" Cố Thiên Tửu tự hỏi.
***
Cao Tự ngồi dưới đất ngẩng đầu nhìn người đàn ông bị băng gạt quấn đầy người nằm trên giường gỗ có lót một tấm đệm mỏng, có vẻ do máu chưa đông lại hết mà phần băng gạt đã bị máu thấm đỏ, đôi mắt của y nhắm nghiền lại, đôi môi thâm tím, chân mày y cau lại có vẻ rất khó chịu.
Trước hắn có một chàng trai ăn mặc giản dị đang châm cứu và lấy độc ra cho y, mồ hôi trên trán chàng trai cũng chảy dài thành một đường rồi rơi xuống đất, không khí trong căn phòng ngột ngạt đến kì lạ.
"Lạm Tranh". Cao Tự ngồi dưới đất nãy giờ không nói gì, lại đột nhiên lên tiếng phá vỡ cục diện ngột ngạt này.
"Hửm". Lạm Tranh đang bận chữa trị cho Thanh Thần, nghe hắn gọi liền đáp lại.
"Nặng lắm phải không?" Cao Tự không đề cập đến cái gì, chỉ nói khơi khơi như vậy nhưng Lạm Tranh cũng biết hắn đang đề cập đến cái gì.
"Ừ nặng, độc này tôi chưa từng thấy qua bao giờ". Lạm Tranh trả lời thật lòng.
Nghe vậy Cao Tự có chút gấp gáp hỏi: "Có cách gì không?"
Lạm Tranh suy nghĩ một lúc lâu, rồi gật đầu: "Tuy độc tính mạnh nhưng không làm khó tôi, dù sao cũng mang danh thần y trong cái làng này cũng đâu phải để trưng?"
"Ừm".
"Hai vị đi theo cậu đâu rồi?". Lạm Tranh bấy giờ mới nhớ đến còn có thêm hai người khác nữa.
"Họ đang được dân làng băng bó ngoài da, chắc giờ này đang nghỉ ngơi lấy sức rồi".
"Nhìn họ có vẻ không quan tâm đến người bạn bị thương nặng này nhỉ?"
"Ừ, tớ cũng thấy vậy, nhưng vị kia nói anh ta tin vào năng lực của y, bảo với tớ không cần lo lắng quá".
"Có vẻ vị kia khá tin tưởng vào người đang bị thương này nhỉ?"
"Ừ".
"Nhìn vết thương trên người y này, hẳn đã bị chém rất nhiều đó, người bình thường còn có thể sống được sao?"
Cao Tự im lặng không nói gì, đôi mắt vẫn chăm chú nhìn vào người nằm trên giường kia đang đấu tranh với thần chết.
Vì sao lại cố chấp như vậy?
Cố Thiên Tửu thừa biết kẻ cố chấp là cậu, kẻ đáng chết là cậu, hèn nhát cũng là cậu.
Vì sao ư? Vì cậu ích kỷ muốn y vừa có thể sống sót nhưng lại nhát gan đến mức để nhân vật cậu thích làm tấm khiên cho nhân vật chính hết lần này đến lần khác, chỉ để thỏa mãn người đọc. Vì sự thiên vị của cậu đối với y khiến y phải rơi vào hoàn cảnh này.
Cậu biết chứ, biết chỉ cần một dòng chữ của cậu trên màn hình cũng đủ khiến y tắt thở ngay, nhưng cậu chưa từng làm, cậu không nỡ, không dám để y biến mất, cậu muốn y được tồn tại, dù cái thứ gọi là tồn tại này đã tra tấn y như thế nào.
***
Sau hai giờ đồng hồ sau, độc trong người của Thanh Thần cũng đã được Lạm Tranh lấy ra hết, Cao Tự kế bên thầm thở phào nhẹ nhõm, vội đứng lên đi lại gần giường nhìn khuôn mặt của y, quan sát nhịp thở ổn định của y.
Lạm Tranh bảo hắn ở đây canh còn anh thì đi báo với hoàng tử chuyện của y.
Trong một cái lều cách đó không xa, ngọn nến bên trong vẫn còn đang cháy sáng trong căn lều, Lạm Tranh nhìn thấy liền biết người trong lều chưa ngủ.
Bóng của người trong lều hắt lên tấm vải lều, có chút cô đơn trong đó.
Lạm Tranh đứng trước lều, khẽ gọi: "Thưa hoàng tử, y đã thoát khỏi cơn nguy hiểm".
Bạch Vĩ bên trong đang cầm cây quyền trường màu vàng trói mắt, khẽ gật đầu: "Ta biết rồi, ngươi về ngủ đi, đa tạ, sau này khi về thành ta sẽ cho người đem phần thưởng cho ngươi".
Lạm Tranh bên ngoài nghe vậy, nhưng cũng chẳng đi vội, anh đứng ngoài tấm lều do dự.
Bạch Vĩ cảm nhận được sự do dự khó nói của anh, liền hỏi: "Còn chuyện gì nữa sao?"
Lạm Tranh hít thở sâu lấy can đảm: "Thần không cần phần thưởng, chỉ mong hoàng tử cho thần được đi theo ngài".
Bạch Vĩ dường như cũng đoán được câu nói này của Lạm Tranh, anh không quá bất ngờ chỉ nói: "Vì tên kia phải không?"
Lạm Tranh gật đầu: "Hắn là bạn nối khố của thần, nghe tin hắn muốn báo đáp ân tình đối với hoàng tử nên xin đi theo hộ tống ngài, thần thì lại lo cho người bạn này, hắn ta không giỏi đánh nhau, trên núi không phải là an toàn, nếu trong đội của hoàng tử có người biết y thuật hẳn sẽ dễ dàng hơn rất nhiều".
Bạch Vĩ gật đầu. "Ngươi muốn đi theo cũng được, dù sao y thuật của ngươi ta cũng đã thấy qua cách ngươi lấy độc cho Thanh Thần, về ngủ đi, mai chúng ta còn khởi hành sớm".
Lạm Tranh không ngờ lại được nhận lời nhanh như vậy có chút vui mừng ngẩng đầu lên, hành lễ rồi quay đầu đi.
«Trích 'Vương miện dành riêng cho em'».
**Cây Dù Nhỏ**
Updated 43 Episodes
Comments
Diệp Tử Y❄ (❤🍀Bỉ Ngạn Hoa🍀❤)
Hóngggggggg
2023-11-03
2
Trăng Tròn
Như cún ngồi đợi chủ nhân tỉnh ghê😚😚
2023-11-03
1
Trăng Tròn
=))) thấy ổn r đó, ổn lòi lìa
2023-11-03
1