Trong một khoảnh khắc đó đã có bao nhiêu loại cảm xúc khác nhau hiện lên trên khuôn mặt cô Claire không biết. Cô chỉ biết ngay sau đó cô liền giật mình choàng tỉnh. Mồ hôi lạnh ứa ra trên trán. Cô cảm thấy toàn thân mình như vừa bị rơi vào hầm băng, lạnh buốt thấu xương, nhượng cô run rẩy.
"Claire?"
Melanie cũng bị cô làm hết hồn mà ngờ vực gọi một tiếng. Cái tay tính đập mà còn chưa kịp chạm vào người Claire liền ngừng giữa không trung. Nhưng khi thấy Claire như người mất hồn, cô liền dùng nó lay động người bạn thân của mình vừa lo lắng hỏi: "Cậu không sao chứ?"
Claire rốt cuộc tỉnh táo lại, cô nhìn Melanie khó khăn nói: "Mellie, mình lại mơ thấy nữa."
Mặc dù điều này nói ra ai cũng sẽ cho rằng đó chỉ là một phản ứng của tâm lý, tựa như ngày nghĩ đêm mơ vậy, nhưng Melanie tự khắc đem nó xem trọng mà ngồi xuống bên cạnh cô gặn hỏi: "Lần này cậu thấy gì?"
"Mình thấy... Một người đàn ông."
"..."
Melanie vẻ mặt có thể gọi là một lời khó nói hết nhìn cô bạn thân còn đang ngơ ngác như bị trai cướp mất hồn này. Trong một khoảnh khắc khó nói nên lời cô quả thật rất muốn đập cho bạn mình tỉnh ra. Thời điểm này mà còn mê trai được.
Claire vừa nhìn liền biết Melanie nghĩ gì, vốn cô còn chưa thoát khỏi cảm giác hoảng hốt trong mơ đã không nhịn được tức cười nói: "Mình là đang nói một trong sáu cổ quan tài."
"Thì cậu nói cha vậy đi."
Melanie trợn mắt lại.
Claire không kiềm nổi tiếng cười nữa. Căng thẳng gì đó đều bị tiếng cười này xua tan đi gần hết, thứ còn đọng lại có lẽ thật khó mà xóa bỏ.
"Vậy tóm lại là cậu còn nhìn thấy gì ngoài người đàn ông đó không?"
Cái cách cô hỏi khiến Claire bất lực cười không thôi, nhưng cô vẫn thành thật nói: "Thật ra mình còn chưa kịp nhìn cái gì hết, chỉ mới liếc mắt nhìn một cái đã giật mình tỉnh lại rồi."
"Ghê gớm như vậy sao?"
Bốp!
Rốt cuộc cô vẫn không nhịn được mà đập cho cô nàng vài phát.
Hai người giỡn lả một hồi, kết quả là không khí căng thẳng gì đó đều không đáng một đồng.
Đợi đến khi trên đường trở lại cổ mộ họ mới nghiêm túc nói chuyện với nhau: "Mellie, mình cảm thấy chuyện này không bình thường."
"Điều này còn cần cậu nói sao?"
Melanie nói như khinh bỉ, thật ra cô chỉ là trần thuật một sự thật. Sau đó cô nói tiếp: "Nếu lần này xuống mộ mà cậu có phát hiện gì khác thì nó mới thật sự chứng thực được rốt cuộc chuyện này có bình thường hay không."
Thời điểm nói ra lời này Melanie không nghĩ một khắc sau nó lại trở thành sự thật.
"Claire!"
Melanie hốt nhiên hô lên vừa theo bản năng đỡ lấy Claire vừa đặt chân vào cổ mộ liền choáng váng mà ngã xuống.
"Mellie, mình không sao..."
Mặc dù giọng nói của cô chẳng có chỗ nào gọi là không sao cả.
Thời điểm này đầu óc cô quay cuồng hết cả, đến tầm mắt cũng toàn là nhang muỗi, rồi nương theo nó là cảm giác buồn nôn mắc ói. Cái cảm giác cứ như vừa lượn chục vòng trò chơi vòng quay siêu tốc trong công viên Disneyland vậy, quả thật là khó chịu không thể tả.
Cũng may là cảm giác này đến nhanh đi cũng nhanh. Sau khi cô dựa vào Melanie định thần lại chừng ba phút thì cảm giác choáng váng kia mới hoàn toàn rút đi như thủy triều. Thứ còn để lại cho cô là gì chính Claire cũng không biết.
Cho đến khi cô phát hiện lần này mình nhìn những văn tự kia vậy mà lại đọc hiểu.
"Mellie!"
Âm thanh của cô vang vọng cả ngôi mộ chẳng có bao lớn, cũng khiến nó trở nên bén nhọn trong tai người khác khiến tất cả mọi người đều khó chịu mà quay đầu nhìn cô.
Nhưng Claire đã chẳng có thời gian đâu mà để ý mình thất lễ, cô vội vàng túm Melanie ngồi thụt xuống đất nhỏ giọng bàng hoàng chỉ có hai người họ mới nghe được: "Chết tiệt Mellie! Mình đọc hiểu!"
Mấy chữ cuối gần như là bị cô cắn chặt trong khớp hàm mà phát âm ra. Melanie xém chút đã không nghe rõ được.
Đợi Melanie hiểu rõ sự bàng hoàng từ trên khuôn mặt của bạn mình, cô cũng kinh sợ theo: "Cậu nói thật chứ?"
Rõ là chết tiệt thật. Cô cảm thấy hôm nay mình đã hỏi câu này hơi nhiều rồi đấy.
"Mellie, mình cảm thấy cực kỳ không ổn."
Claire hoang mang vô cùng.
Melanie tự nói, cô cũng thấy không ổn nữa này.
"Giờ làm sao?"
Claire bình thường luôn là người cực kỳ trầm tĩnh lúc này lại có vẻ cực kỳ không biết phải làm gì mà hỏi cô thì đủ thấy cô nàng bối rối cỡ nào. Nhưng cô lại không biết nên làm sao để nói.
Cuối cùng cô cắn răng: "Đọc thử xem."
Claire nhìn cô. Hai người bạn thân đắm đuối nhìn nhau gần cả mười giây mới dìu nhau đứng dậy.
"Mellie, bây giờ không thể đọc. Đợi đến chiều, khi mọi người đi hết, chúng ta nấn ná ở lại rồi xem."
Sau khi Claire đần mặt nhìn những văn tự đã như biến thành thứ ngôn ngữ mà cô hiểu được hiện ra trong tầm mắt mình nhưng cô lại bàng hoàng phát hiện mình không thể ghi chép lại hoặc là nhớ nó trong đầu ngay sau khi đọc chừng vài phút thì cô không thể không kinh hãi ghé vào tai Melanie bày tỏ.
Melanie khó hiểu nhìn cô. Claire lập tức nói cho cô biết chuyện này, sau đó hai người bạn thân ở trong im lặng đạt thành nhất trí. Tuy rằng sau đó Claire vẫn tiếp tục nhìn xem những văn tự kia nhưng hai người không có trao đổi nữa.
Thời gian từng phút trôi qua. Ánh hoàng hôn bên ngoài đã bắt đầu phủ kín mảnh đất này.
Mặc dù nó không thể xuyên qua được mấy tầng lớp đất để chiếu đến nơi này nhưng đám người bọn họ thông qua đồng hồ trên tay đều có thể biết được hiện tại đã trễ, cần phải trở lên rồi.
Cũng không hiểu không khí trong này làm sao lưu thông tốt như vậy, họ hoàn toàn không hề cảm thấy khó thở khi ở dưới không gian kín mít này lâu.
Chính vì thế mà người ta đã trực tiếp đem những ngọn đuốc trên vách tường thắp lên, chiếu cho nơi này luôn luôn sáng rực.
Chỉ là bình thường họ không có chú ý bóng tối ở nơi này luôn bị những ngọn đuốc kia vẽ lên những hình thù kỳ dị do có nhiều người đứng cùng một chỗ. Lúc này khi chỉ còn có hai người họ ở đây, cả hai đều không khỏi bất giác lạnh cả gáy.
"Mellie à, mình cảm thấy cực kỳ cực kỳ không ổn đâu."
Claire nhấn mạnh hai chữ cực kỳ kia tới hai lần chỉ để thể hiện cái sự không ổn đó với cô bạn bình thường thần kinh luôn vô cùng thô của mình. Mà Melanie thời điểm này lại không muốn nhận ba chữ thần kinh thô kia, bởi vì cô cũng có dự cảm bất thường. Cái cảm giác này như trực giác của cô vậy, bình thường rất là chuẩn.
Nếu là lúc khác, cô nhất định sẽ bỏ chạy liền. Nhưng lúc này...
"Chỉ cần cậu muốn, mình sẽ theo cậu đến cùng."
Melanie nói: "Hơn nữa mình cảm thấy, đến lúc này rồi chưa chắc cậu chạy thì thoát được quan hệ."
Claire nghe mà cười đắng chát.
"Được. Có cậu bên cạnh, mình không sợ."
Cô đột nhiên phát ra một câu cực kỳ khiến người nổi da gà, nhưng chưa đợi Melanie có phản ứng cô đã hèn mọn nói: "Mellie à, cái mạng nhỏ của mình trông cậy vào cậu cả đấy. Kỵ sĩ Melanie."
Melanie mém chút thì bật cười vì cái sự thần kinh không màn thời điểm này của cô.
Nhưng nhờ vậy mà họ bớt căng thẳng đi một chút.
"Mellie, trước đó mình không nói cho cậu. Những văn tự này mình đọc trong lúc nhất thời thì hiểu, nhưng sau khi mình đọc xong tất cả mình đều không nhớ. Việc này không bình thường chút nào."
Trước khi bắt đầu Claire vẫn không nhịn được nói.
Melanie thì rất muốn bảo từ lúc họ xuống đây mọi thứ có chỗ nào bình thường đâu. Cho nên chuyện này chẳng hề khó để tiếp nhận.
"Vậy cậu có chắc cậu có thể đọc cho mình nghe không?"
Cô chỉ quan tâm cái này thôi.
"Được."
Claire lại chắc nịch nói.
"Mellie, mình cảm thấy trong vô hình cứ như đang có một bàn tay ra sức thao túng, ép mình phải đọc nó lên. Nó giống như là nghi thức trong một buổi tế lễ vậy, thầy tế sẽ đọc những tế văn cho dù người ta nghe không hiểu được."
Cô cười khổ nhìn Melanie.
"Đến nước này rồi cậu còn nghĩ vậy làm chi. Đọc đi."
Melanie dứt khoát bảo.
Claire mặc dù có lo lắng nhưng cô không phải là người sẽ chần chừ không chịu quyết. Cho nên cô liền nói: "Vậy mình sẽ đọc từ đầu..."
"Cậu biết đâu là từ đầu à?"
Melanie vô thức khịa một câu.
Claire một lời khó nói hết nhìn cô nàng.
"Được được, cậu đọc đi. Còn không nhanh sẽ có người đi xuống tìm chúng ta."
Melanie lập tức giơ tay đầu hàng.
Vì để tránh chuyện không may nên nhóm giáo sư đã yêu cầu họ không được xuống hầm mộ vào ban đêm, còn phải vào thời điểm nắng tắt mà rời khỏi đó. Nhưng lúc này đã hơn năm giờ rồi, sớm muộn gì cũng sẽ có người phát hiện họ chưa đi lên.
Updated 80 Episodes
Comments
Nhung Nguyễn
chưa kịp loát
2024-05-05
0
Phạm Tuyết Mai
tự bổ não xong đi chưi bạn ah🤣🤣
2023-12-04
1
Phạm Tuyết Mai
căn bệnh lây lan kinh🤣🤣
2023-12-04
1