Tấm chân tình bị từ chối

Ông từ bỏ trở thành một mạo hiểm giả cao quý ở Vương Đô mà lui về làm đội trưởng đội mạo hiểm nhỏ nhoi của một thị trấn vùng ven xa xôi. Không ai biết lý do tại sao ông làm vậy, nhưng với tính cách cương trực, cùng với sức mạnh phi thường ông luôn được mọi người yêu quý và kính trọng.

“Tháng này cậu đã phá hủy hai tòa tháp, bốn cánh đồng, thổi bay cả một trang trại chỉ để tiêu diệt hơn bốn mươi Undead.” - Valak nhìn bản báo cáo trên bàn rồi thở dài nhìn Zoltraak.

“Ta công nhận sức mạnh của cậu, một kẻ có sức mạnh sánh ngang với các mạo hiểm giả cấp Adamatite, cấp bậc cao nhất trong giới mạo hiểm.” - Valak đứng dậy tiến đến bên cửa sổ.

“Ma thuật bậc chín chỉ yếu hơn ma thuật mạnh nhất một bậc, và cậu dùng nó để thổi bay một đám Undead mà chỉ cần ma thuật bậc ba để tiêu diệt.” - Valak nói tiếp.

“Ta không thấy sự ngạo mạn trong cậu và cũng chẳng phải do khả năng thiếu kiểm soát ma lực của cậu gây ra.” - Vị đội trưởng im lặng một nhịp trước khi hỏi Zoltraak.

“Ta có thể biết lý do được không?” - Valak hướng mắt về Zoltraak.

“Tôi xin lỗi thưa đội trưởng, chắc là do thói quen.” - Zoltraak cúi đầu xin lỗi Valak.

Vị đội trưởng nhìn Zoltraak một lúc rồi mới bắt đầu lên tiếng.

“Ta mới nhận được công văn, rất tiếc Zoltraak nhưng ta không thể giữ cậu ở lại nơi này.” - Valak tiến lại bàn làm việc, lấy tờ công văn trong tủ ra. Zoltraak vẫn im lặng.

“Nhưng đây không phải dấu chấm hết cho sự nghiệp của cậu, ta đã xin cho cậu một vị trí tập sự ở Vương Đô.” - Vị đội trưởng lấy ra một tờ giấy khác đặt lên bàn.

“Không phải mọi người ở đây không yêu quý cậu do những thiệt hại do cậu gây ra mà nơi này không phù hợp với cậu, hãy đến Vương Đô nơi mà cậu có thể tìm được mục đích của mình.” - Valak vỗ vai cậu an ủi.

Cầm lấy hai tờ giấy, Zoltraak gật đầu cảm ơn Valak trước khi định rời đi. Nhưng vị đội trưởng ấy đã ngăn cậu lại và nói.

“Có một ủy thác của Khateryne đấy, ta nghĩ cậu nên làm nó trước khi rời đi.” - Valak mỉm cười đầy ẩn ý trước khi đặt vào tay Zoltraak một túi vải chứa vài chục đồng vàng.

“Cái này coi như là lộ phí ta cho cậu, hãy sử dụng nó một cách thông minh.” 

Dưới bản thông báo ủy thác, có một tờ giấy đặc biệt.

“Uỷ thác của Khateryne, đến và nhận ủy thác ở cửa hàng giả kim cuối con phố.

Ghi chú: Uỷ thác chỉ dành riêng cho Zoltraak.” 

Khateryne đã đứng đợi ở cửa hàng khi Zoltraak đến nơi, thấy anh cô mỉm cười. Kéo vội Zoltraak vào cửa hàng, cô yêu cầu anh thay bộ giáp bạc mà anh yêu thích và nói nó là phần thưởng cho ủy thác lần này.

“Uỷ thác lần này khá nguy hiểm, với bộ giáp cũ đó sẽ không đảm bảo, Khateryne đã thanh toán bộ giáp này như phần thưởng, Zoltraak thay đi trước khi chúng ta lên đường.”

Bước ra phòng thay đồ với bộ giáp sáng loáng, Zoltraak cầm bộ giáp cũ trên tay trước khi tiến về phía gốc cây đầu thị trấn, trịnh trọng đặt nó xuống.

“Cảm ơn sự cống hiến của ngươi, giờ hãy nghỉ ngơi đi chiến hữu của ta.” - Zoltraak cúi đầu chào bộ giáp lần cuối trước khi quay sang hỏi Khateryne.

“Chúng ta bắt đầu luôn chứ?” 

“Hãy đưa tôi đến mỏm núi Breeze, nghe nói đêm nay sẽ có mưa sao băng.” - Khateryne ngượng ngùng nói.

Zoltraak gật đầu, cả hai lập tức khởi hành cho kịp trời tối. Trên đường đi, với đa phần là quái vật cấp thấp và cũng không ngoài dự đoán, Zoltraak toàn sử dụng những loại ma thuật mạnh mẽ nhất để dọn sạch lũ quái vật.

“Đáng lẽ mình mới là người nên mặc thêm giáp.” - Khateryne tự nhủ thầm bản thân mỗi khi Zoltraak bắt đầu niệm ma thuật.

Nửa đêm, cả hai đã đến mỏm núi Breeze đúng dự kiến, đỉnh núi hướng thẳng ra biển, bầu trời đêm đầy sao, ánh trăng mơ màng tất cả tạo nên một cảnh trác tuyệt nên thơ đến lạ lùng.

Cả hai ngồi xuống, mưa sao băng đã bắt đầu, vẻ đẹp tuyệt diệu làm say ngất lòng người.

“Trăng hôm nay đẹp nhỉ, Zoltraak” - Khateryne mở lời.

Im lặng một lúc…

“Mưa sao băng rất đẹp!” - Zoltraak đáp lại Khateryne.

Cô gái ấy chỉ cười, một nụ cười có chút buồn, trong đôi mắt tuyệt đẹp ấy đọng lại ngoài vẻ đẹp của ánh sao trời còn là một chút sự tiếc nuối.

“Người ta nói ma pháp sư Zoltraak chưa hề lộ mặt, vậy yêu cầu cuối cùng của ủy thác, Khateryne có thể xem mặt của Zoltraak được không?”. 

Zoltraak cũng không hề từ chối, gã từ từ gỡ chiếc mũ sắt ra. Bên trong là bóng hình mờ nhạt của một chàng trai không còn cơ thể vật lý, để hữu hình Zoltraak đã dùng bộ giáp như một vật chứa để duy trì nhân dạng.

Không hoảng loạn, hốt hoảng hay sợ hãi như những người trước đây từ biết chân dạng thật của Zoltraak, Khateryne bình tĩnh đến lạ thường. 

“Phải rồi nhỉ.” - Khateryne đã biết bí mật của Zoltraak từ rất lâu, nhưng với tình yêu mãnh liệt của mình cô đã luôn phủ nhận tất cả. Hôm nay cô đến đây cùng với gã, trước khi rời đi cô muốn xác nhận và nói ra hết tất cả cảm xúc của mình, nhưng câu trả lời của Zoltraak khiến cô có chút tiếc nuối.

“Tuy không biết Zoltraak đã trải qua những gì, nhưng hãy luôn tiến bước nhé, bộ giáp này sẽ tiếp thêm động lực, những ngôi sao sẽ bảo vệ và tiếp bước cho cậu và Khateryne sẽ luôn ở đây đợi cậu khải hoàn trở về.” - Khateryne đặt tay lên ngực của Zoltraak nơi một trái tim vẫn đang đập mặc cho cái cơ thể phi vật lý của gã.

Cô đứng dậy, xoay người bước đi trước khi quay lại nhìn Zoltraak với anh mắt tự hào.

“Về thôi, Zoltraak.”

Xoay người nhìn ngắm những vì sao, gã thì thầm.

“Thế giới bên kia có thể đón ta khi ta xong việc.”

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play