CHƯƠNG 2: TRỐN CHẠY

Trong lúc đang giả vờ tắm, Quế Anh từ bên trong nói vọng ra ngoài, nhờ tên thuộc hạ quay về nhà lấy giúp mình chiếc khăn để lau người. Ban đầu, hắn ta ngờ vực và nhất quyết không lơ là cảnh giác.

Nhưng khi cô hé cửa đưa hắn một số tiền mà mình đã thủ sẵn, tên thuộc hạ lại có chút giao động. Thấy giọng hắn ú ớ phân vân vì đã bị đánh trúng tâm lý tham lam, Quế Anh liền nói thêm:

- Anh yên tâm. Toàn bộ tiền bạc tài sản tôi tích góp được đều để ở dưới tấm nệm bên trên gác xép. Tôi làm sao có thể bỏ hết tất cả để đi tay không thế này được?

Nghe câu từ chắc cú, tên thuộc hạ bỏ hàng phòng thủ, vội chạy ngược về nhà. Ngoài mặt là đi lấy khăn tắm cho Quế Anh, nhưng thực chất là đi mò tìm số tiền mà cô đã để lại.

Hi Thành và ông bà chủ đang ở trong nhà chờ đợi, nhìn thấy tên thuộc hạ trở vào một mình liền thắc mắc. Do sợ đắc tội với thiếu gia nên tên thuộc hạ đành phải nói thật toàn bộ sự việc. Ông bà chủ nghe đến tiền thì sáng mắt, thi nhau trèo lên gác xép lục lọi. Còn Hi Thành vừa nghe đã thấy có gì đó kì lạ, bởi vì lúc nãy đã thấy Quế Anh mang khăn tắm ra khỏi nhà.

Hắn vội vã chạy ra ngoài thì thấy cửa nhà tắm mở toang, không biết cô đã chạy về hướng nào vì xung quanh làng chài này là đất đá chứ không phải là cát. Tên thuộc hạ ngay sau đó đã bị ăn một cái tát và phải tức tốc cùng thiếu gia đi tìm kiếm.

—----------

Về phần Quế Anh, cô đã bỏ lại tất cả. Có thể người khác sẽ không nỡ để lại số tài sản mà mình đã tích góp bằng ấy năm cho những kẻ tệ bạc, nhưng Quế Anh thì khác. Cô thà mất đi những thứ ngoài thân chứ nhất quyết không bán rẻ cơ thể quý giá của mình.

Thật ra cô gái nhỏ này đã có kế hoạch dọn ra ở riêng từ lâu nên mới dần tiết kiệm tiền. Tuy nhiên, ông bà chủ cứ luôn miệng nhắc đến ơn cứu mạng năm xưa khiến cô đắn đo mãi không dứt được. Hôm nay nhân dịp suýt bị “hấp diêm” bởi lòng tham của họ, Quế Anh quyết định đi tìm một nơi ở mới. Cô để lại số tiền và công sức làm lụng phục vụ suốt bao nhiêu năm, chỉ cầm theo vài đồng lẻ làm lộ phí, coi như là một phần báo đáp ơn nghĩa. Đợi sau này Quế Anh đã ổn định và có dịp trở về, cô nhất định sẽ bù đắp thêm.

.

.

.

Và thế là đôi chân của Quế Anh cứ chạy mãi. Cô sợ rằng nếu dừng lại, tên sở khanh kia sẽ đuổi kịp. Cô chạy đến mức có cảm giác vết thương cũ dưới lòng bàn chân trái bắt đầu nhức và giữa lồng ngực bắt đầu khó thở. Có lẽ Quế Anh đã đi được khá xa.

Cô gái một thân một mình trong đêm, lưu lạc giữa làng chài tưởng chừng như là dài bất tận. Đến khi mệt lừ, Quế Anh nằm tạm trên một chiếc xe ba gác chất đầy những bao tải. Cô kiểm tra lại vài đồng tiền lẻ, có lẽ đủ cho mấy bữa cơm, rồi đắp tạm tấm bạt lên người cho đỡ lạnh rồi chìm vào giấc ngủ.

.

.

.

Tiếng động cơ xe ồn ào cùng sự nóng bức toả ra từ tấm bạt khiến Quế Anh thức giấc. Cô lồm cồm ngồi dậy nhìn quanh. Đã là rạng sáng, hai bên đường trông rất lạ, không có lấy một bóng người, cô gái nhỏ bất giác hỏi:

- Ủa… đây là đâu?

Người đàn bà lái xe ba gác giật mình quay lại đằng sau. Bà thấy một người con gái với mái tóc bù xù đang mặc một bộ đồ màu trắng đã lấm lem. Bà sợ hãi, lắp bắp:

- Trời ơi trời ơi… Nam mô a di đà phật! B-Ban ngày ban mặt đừng hiện lên! Nam mô a di đà phật! Tha cho tôi!

Bà lái xe cứ vừa đi vừa niệm chú. Quế Anh chồm lên vỗ vai:

- Cô ơi…

Bà ấy lại càng giật mình hơn:

- Aaa hu hu! Tôi chỉ là dân buôn bán bình thường! Đừng hại tôi! Nam mô a di đà phật!

Đáp lại sự sợ hãi của bà là câu nói tỉnh bơ của Quế Anh:

- Cô ơi, tối qua cháu ngủ quên trên xe. Cô dừng xe cho cháu xuống với…

Nghe đến đây, người lái xe mới thở phào nhẹ nhõm. Bà đỗ xe ở ven đường, thấy cô gái có vẻ kì lạ liền hỏi thăm. Biết được Quế Anh mới bỏ trốn khỏi nhà để tự bảo vệ mình, bà vừa ngưỡng mộ vừa thương xót, muốn cho cô một ít lộ phí nhưng bị từ chối. Hết cách, bà chỉ cho cô một chai nước suối và cái bánh bao nhỏ coi như là ăn sáng lót dạ.

Quế Anh cảm ơn người phụ nữ tốt bụng rồi lại tiếp tục một mình lang bạt nơi vùng quê lạ lẫm.

.

.

.

Trời chập tối, cô gái ngồi ở một quán ăn khá rẻ và ngon. Cô dự định sẽ xin ở lại đây làm việc để kiếm chút đỉnh và có chỗ ngủ ngày qua ngày. Chuyện sẽ không có gì nếu chiếc ti vi trong quán không đột nhiên phát lên một bản tin.

“Thiếu gia Hi Thành treo giải năm mươi triệu cho những ai tìm được cô gái tên Quế Anh và báo cáo lại. Được biết, cô đã ăn trộm đồ của anh và bỏ trốn. Anh tìm cô vì chỉ muốn lấy lại đồ đã mất chứ không hề muốn báo công an. Mong những ai có vô tình thấy…”

Đến đây, rất nhiều ánh mắt đã nhìn về phía Quế Anh. Cũng phải thôi, mấy đặc điểm ngoại hình được miêu tả trên ti vi đều là dựa vào cô mà. Chẳng ngờ đám người đó lại làm đến mức này, còn vu khống cô trộm cắp, đúng là xem thường người khác và luật pháp.

Một người đàn ông đang ăn trong quán liền chạy lại, nắm bộp lấy cổ tay cô:

- Mày? Là mày đúng không?

Tuy nhiên, Quế Anh làm gì có cơ hội giải thích. Có vẻ mấy người đằng sau cũng đang chực chờ bắt cô để có tiền thưởng.

Cô lấy hết sức bình sinh để vùng ra rồi bỏ chạy. Hành động này của Quế Anh chính là bứt dây động rừng khiến tất cả mọi người có mặt ở đó đều đổ dồn đi bắt cô như bắt một con mồi.

Hot

Comments

Nga Tran

Nga Tran

ủa gì kì vậy đang chap 2 giờ lại quay về từ đầu là sao tg

2025-03-27

0

Anonymous

Anonymous

ok

2025-02-25

0

Nin Walden

Nin Walden

xuất sắc

2024-10-24

0

Toàn bộ
Chapter
1 CHƯƠNG 1: KHÔNG THÀNH
2 CHƯƠNG 2: TRỐN CHẠY
3 CHƯƠNG 3: TƯỜNG TRÌNH
4 CHƯƠNG 4: MỘT VỤ BẾ TẮC
5 CHƯƠNG 5: SÁNG
6 CHƯƠNG 6: TRỢ LÝ VÀ SỰ NGHI NGỜ
7 CHƯƠNG 7: SÁT NHÂN 18 TUỔI
8 CHƯƠNG 8: GIỐNG
9 CHƯƠNG 9: CHUYỆN TÌNH CŨ
10 CHƯƠNG 10: ĐẤU TRANH TÂM LÝ
11 CHƯƠNG 11: ADN
12 CHƯƠNG 12: ĐÊM ỒN ÀO
13 CHƯƠNG 13: TRÙNG PHÙNG
14 CHƯƠNG 14: SAU CÁNH CỬA
15 CHƯƠNG 15: SỔ TAY CẢNH SÁT
16 CHƯƠNG 16: BÊ BẾT
17 CHƯƠNG 17: ĐÂU CÓ BỪA BÃI
18 CHƯƠNG 18: ĐIỆN THOẠI
19 CHƯƠNG 19: MƯỜI NĂM
20 CHƯƠNG 20: GIẢI THÍCH
21 CHƯƠNG 21: TIA SÁNG DẪN ĐƯỜNG
22 CHƯƠNG 22: ĐẾN NỮA RỒI
23 CHƯƠNG 23: CHÍNH ANH ẤY CÒN KHÔNG ĐẨY ĐƯỢC
24 CHƯƠNG 24: NGỦ
25 CHƯƠNG 25: ÁM ẢNH
26 CHƯƠNG 26: TIN NHẮN
27 CHƯƠNG 27: SỰ KÌ LẠ CỦA ÔNG BÀ CHỦ
28 CHƯƠNG 28: TRONG PHÒNG THẨM VẤN
29 CHƯƠNG 29: TRÒ CHUYỆN
30 CHƯƠNG 30: "KS"
31 CHƯƠNG 31: CHẤT VẤN
32 CHƯƠNG 32: AN ỦI
33 CHƯƠNG 33: HI GIA
34 CHƯƠNG 34: VỎ SÒ
35 CHƯƠNG 35: KÍ ỨC
36 CHƯƠNG 36: ĐỨNG ĐẦU TRONG 36 KẾ
37 CHƯƠNG 37: CHIA BÀI
38 CHƯƠNG 38: XẾP BÀI
39 CHƯƠNG 39: ĐÁNH BÀI
40 CHƯƠNG 40: NGỬA BÀI
41 CHƯƠNG 41: Tòa
42 CHƯƠNG 42: VỀ NHÀ
43 CHƯƠNG 43: LỤC MẠN NHU
44 CHƯƠNG 44: END
45 GIẢI MÃ NGÒI BÚT XANH
46 NGOẠI TRUYỆN: TRAI HAY GÁI!?
Chapter

Updated 46 Episodes

1
CHƯƠNG 1: KHÔNG THÀNH
2
CHƯƠNG 2: TRỐN CHẠY
3
CHƯƠNG 3: TƯỜNG TRÌNH
4
CHƯƠNG 4: MỘT VỤ BẾ TẮC
5
CHƯƠNG 5: SÁNG
6
CHƯƠNG 6: TRỢ LÝ VÀ SỰ NGHI NGỜ
7
CHƯƠNG 7: SÁT NHÂN 18 TUỔI
8
CHƯƠNG 8: GIỐNG
9
CHƯƠNG 9: CHUYỆN TÌNH CŨ
10
CHƯƠNG 10: ĐẤU TRANH TÂM LÝ
11
CHƯƠNG 11: ADN
12
CHƯƠNG 12: ĐÊM ỒN ÀO
13
CHƯƠNG 13: TRÙNG PHÙNG
14
CHƯƠNG 14: SAU CÁNH CỬA
15
CHƯƠNG 15: SỔ TAY CẢNH SÁT
16
CHƯƠNG 16: BÊ BẾT
17
CHƯƠNG 17: ĐÂU CÓ BỪA BÃI
18
CHƯƠNG 18: ĐIỆN THOẠI
19
CHƯƠNG 19: MƯỜI NĂM
20
CHƯƠNG 20: GIẢI THÍCH
21
CHƯƠNG 21: TIA SÁNG DẪN ĐƯỜNG
22
CHƯƠNG 22: ĐẾN NỮA RỒI
23
CHƯƠNG 23: CHÍNH ANH ẤY CÒN KHÔNG ĐẨY ĐƯỢC
24
CHƯƠNG 24: NGỦ
25
CHƯƠNG 25: ÁM ẢNH
26
CHƯƠNG 26: TIN NHẮN
27
CHƯƠNG 27: SỰ KÌ LẠ CỦA ÔNG BÀ CHỦ
28
CHƯƠNG 28: TRONG PHÒNG THẨM VẤN
29
CHƯƠNG 29: TRÒ CHUYỆN
30
CHƯƠNG 30: "KS"
31
CHƯƠNG 31: CHẤT VẤN
32
CHƯƠNG 32: AN ỦI
33
CHƯƠNG 33: HI GIA
34
CHƯƠNG 34: VỎ SÒ
35
CHƯƠNG 35: KÍ ỨC
36
CHƯƠNG 36: ĐỨNG ĐẦU TRONG 36 KẾ
37
CHƯƠNG 37: CHIA BÀI
38
CHƯƠNG 38: XẾP BÀI
39
CHƯƠNG 39: ĐÁNH BÀI
40
CHƯƠNG 40: NGỬA BÀI
41
CHƯƠNG 41: Tòa
42
CHƯƠNG 42: VỀ NHÀ
43
CHƯƠNG 43: LỤC MẠN NHU
44
CHƯƠNG 44: END
45
GIẢI MÃ NGÒI BÚT XANH
46
NGOẠI TRUYỆN: TRAI HAY GÁI!?

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play