Chương 2: Trọng sinh Huyền Nguyệt đại lục

Đại thụ che trời, cây cối rậm rạp, ánh mặt trời bị tán lá che khuất, chỉ có vài tia sáng nhạt len lỏi chiếu xuống nền đất màu đen sẫm.

 

Ở một nơi đất trống không biết tên, đang trình diễn một màn làm cho người ta phải cay đôi mắt. Chỉ thấy vài tên thanh niên để râu xuề xòa tụ tập lại với nhau, tất cả đều dùng biểu tình kinh tởm đáng khinh mà đánh giá nữ tử đang hôn mê bất tỉnh trên mặt đất.

 

Nữ tử khoảng chừng mười lăm mười sáu tuổi, gương mặt bị tóc mái che khuất không thấy rõ hình dáng, nhưng da thịt trắng bóng non mềm, làm cho những thanh niên thèm nhỏ dãi không thôi.

 

Bọn hắn vừa nhìn vừa nghị luận lên:

 

“Ha hả, không nghĩ tới huynh đệ chúng ta thật có phúc phận! Ban cho chúng ta một vưu vật tuyệt sắc khuynh thành như thế này. Mặc dù đã trở thành giày rách, nhưng mà dáng dấp lại quá mê người, làm chúng ta không thể cưỡng lại."

 

“Thật đáng tiếc cho một mỹ nhân, không biết phạm vào tội gì, thế nhưng bị đày đến nơi này!”

 

“Nghe nói nàng này có thân phận lớn đấy! Hình như là người trong hoàng thất!”

 

“Xuy! Thân phận lớn cỡ nào, tới nơi này rồi đều phải tuân theo quy củ. Có một mỹ nữ như vậy đưa đến tận họng không biết hưởng dụng chính là đồ ngốc. Càng huống chi là một người đã mất đi trinh tiết vốn có. Vậy thì không cần phải kiêng kị rồi."

 

Thanh niên cầm đầu vừa nói vừa chậc lưỡi, giơ bàn tay thô ráp đáng khinh của hắn vuốt ve lên làn da non mịn màng của nữ tử, khóe miệng dường như có nước miếng chảy ra. 

 

Mấy người phía sau cũng đi theo xoa xoa tay, khuôn mặt phấn khích đến đỏ bừng, tuyệt đối là bộ dáng của những con sắc lang chuẩn bị bổ nhào và ăn sạch con mồi của chúng nó.

 

Không có ai thấy được, nữ tử vốn hôn mê đột nhiên mở bừng mắt ra. Mê mang chỉ là trong chớp mắt, kèm theo sau đó là sát khí mãnh liệt.

 

Chỉ thấy nàng mở mắt, bật người ngồi dậy, nhân lúc mọi người còn đang thất thần thì chộp lấy bàn tay ghê tởm đang sờ mó vuốt ve của tên thanh niên nọ rồi bẻ ngược ra sau, cùng lúc đó nàng giơ chân lên, đá mạnh vào mông của tên đó.

 

Rắc! Tiếng xương khớp vỡ vụn vang lên, giữa đồng không mông quạnh vậy mà càng thêm rõ ràng.

 

“A...!” Tên thanh niên quán tính ngã chổng vó về phía trước, nằm sấp trên mặt đất, sắc mặt nhanh chóng tái nhợt, ôm lấy eo của mình la oai oái, tiếng thét này dọa mấy chú chim đậu ở trên cây đều giật mình bay tứ tung.

 

Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt khiếp sợ nhìn nữ tử cách đó ba mét, thanh âm lắp bắp khó tin:

 

“Khụ! Khụ! Ngươi... Sao có thể?”

 

Mạc Túc vẫn chưa làm rõ được tình huống trước mắt là như thế nào? Nàng nhớ rõ chính mình đang hộ tống thập cấp văn minh trở về đế quốc, giữa đường gặp phải tinh tặc Kim Tước, rồi sau đó là tao ngộ không gian gió lốc, Thiết Ưng Hạm cho dù có rắn chắc cỡ nào cũng không thể tránh thoát sự cắn nuốt từ không gian loạn lưu. Giây phút cuối cùng, nàng chỉ kịp đem tinh thần lực của mình bao phủ lấy ba mươi sáu thành viên của Thiết Ưng Đội, đem bọn họ di trú đến tinh thần không gian của chính mình, sau đó thì nàng liền không còn biết gì nữa.

 

Không gian gió lốc tuyệt đối là quái vật khổng lồ đáng sợ, đó là lực lượng bản nguyên của vũ trụ, có thể nháy mắt đánh dập nát mọi thứ, cho dù nàng đã đạt tới đỉnh cao của Thần cấp, thì cũng chỉ là hạt bụi nho nhỏ trong vũ trụ. Nếu không có lầm thì thân thể lẫn thần hồn của nàng đều bị đánh cho tiêu tan mới đúng.

 

Nhưng mà, hiện thực nói cho nàng, nàng còn có ý thức, còn sống. Trên thân thể ngoại trừ cảm giác bị bài xích thì còn có một loại choáng váng vô lực, cả người đều mềm nhũn không có sức lực.

 

Nếu không phải có một bàn tay ở trên người mình càn rỡ, mà nàng xưa nay chán ghét người khác đụng chạm, bản năng của cơ thể làm ra phản kháng thì có lẽ nàng vẫn chưa tỉnh lại được.

 

Không đợi nàng làm rõ tình huống như thế nào, tên thanh niên râu xồm kia đã đứng lên, ánh mắt hung ác nhìn nàng, trong mắt còn mang theo một tia dâm đãng. Hắn liếm liếm khóe môi chảy ra máu tươi, cơ mặt giật giật, nổi giận đối với mấy cái tiểu đệ nói:

 

“Không nghĩ tới tính tình của mỹ nữ còn lớn như thế. Các huynh đệ, đem nàng bắt lại cho ta. Gia hôm nay quyết định chơi chết nàng!”

 

Mấy tên tiểu đệ nghe vậy, ánh mắt tỏa sáng nhìn Mạc Túc, động động thân hình hướng về nàng mà đến.

 

Hơi thở của Mạc Túc nháy mắt trầm xuống tới nhiệt độ âm, tiếng nói từ kẽ răng phát ra, lạnh lẽo tựa như u linh đến từ địa ngục:

 

“Không muốn chết thì cút ngay!”

 

Mấy tên tiểu đệ nghe vậy thì sững người, sau đó đồng loạt cười ầm lên:

 

“Trời ạ! Lần đầu tiên có người bảo chúng ta cút nha, không biết gan của nàng lớn bao nhiêu đâu, vẫn là không sợ chết đâu.”

 

“Mỹ nữ cũng quá có cá tính đi! Không ngờ khẩu vị của lão đại nặng như vậy!”

 

“Hừ! Một cái giày rách bị người kỵ qua không biết bao nhiêu lần, còn trang thanh cao cái gì. Lão tử khinh thường nhất là loại mặt hàng không biết xấu hổ này."

 

Mấy tên tiểu đệ tha hồ nghị luận, không có phát hiện hắn càng nói thì hơi thở của người trước mặt càng lạnh lẽo.

 

Chỉ trong thời gian mấy giây hô hấp, mấy tên tiểu đệ đã tới trước người của Mạc Túc, đem nàng vây ở bên trong, giơ bàn tay tính toán đi bắt lấy nàng.

 

Mạc Túc trong đôi mắt phụt ra sát ý mãnh liệt, những người này thế nhưng muốn chết như thế. Vậy nàng cũng chỉ có thể thành toàn cho bọn họ.

 

Thân hình không hề động đậy một chút, năm ngón tay bên hông lại nắm hờ lại, một cỗ lực lượng vô hình hướng xung quanh nghiền ép, không gian co thắt ép chặt.

 

Mấy tên tiểu đệ chỉ cảm thấy không khí xung quanh trống rỗng, dường như tất cả dưỡng khí đều bị ngăn cách với bên ngoài. Mà bọn họ như là người sắp chết đuối, đưa tay lên cổ họng, há miệng hít lấy hít để. 

Nhưng mà, làm sao có dưỡng khí cho bọn hắn hít đâu.

 

Cơ thể căng chặt như bong bóng cao su, da thịt trướng đến đỏ bừng. Không bao lâu sau, “ca sát” một tiếng, mấy tên thanh niên to lớn bỗng chốc nổ tung, thân thể hóa thành một bãi sương máu. Máu tươi văng đầy đất, nhưng không có một giọt nào bắn đến trên người của Mạc Túc.

 

Mãi cho đến chết, bọn hắn cũng không thể phát ra một tia thanh âm, cũng không biết mình tại sao lại chết.

 

Tên thanh niên cầm đầu lúc này trừng to mắt, trong mắt lộ ra kinh hãi cùng không thể tưởng tượng. Thân thể trực tiếp xụi lơ dựa vào chạc cây, đũng quần ướt đẫm một mảnh, tản mát ra hương vị tanh tưởi.

Khẳng định là bị dọa cho tè ra quần.

 

Đây có phải là tiểu mỹ nhân nhu nhược yếu đuối đâu, rõ ràng là một nữ ma đầu giết như ngóe được chưa?

 

Hắn trong lòng thật sâu hối hận, còn có một tia mỏng manh khiếp nhược, hi vọng tử thần đừng chú ý tới hắn.

 

Mạc Túc chú ý tới bộ dạng này của hắn, chán ghét nhíu mày, trong miệng phun ra một chữ:

 

“Cút!”

 

Tên thanh niên như được đại xá, mặc kệ thương thế trên người, hướng sau lưng chạy trối chết.

 

Mạc Túc cũng vì vậy thở ra một hơi, ngã ngồi trên đất.

 

Hiện tại não vực của nàng trướng đau, ở vừa rồi sử dụng dị năng thời điểm, nàng phát hiện vốn dĩ nàng đã là Thần cấp cấp bậc không biết khi nào thì trở về thời kỳ ban đầu, chỉ còn sót lại chút xíu lực lượng. Hơn nữa tinh thần lực một khi sử dụng lên liền đau đớn không thôi, giống như có người dùng búa gõ vào đầu của mình vậy.

 

Hít thở đều mấy hơi, nàng mới cảm thấy tốt lên chút, may mắn vừa rồi kiểm tra sơ qua, tinh thần không gian còn ở, thủ hạ của nàng - ba mươi sáu người trong đoàn đội Thiết Ưng cũng ở bên trong, chỉ là lâm vào ngủ say.

 

Mà dựa theo tinh thần lực hiện giờ, nàng không thể mở ra tinh thần không gian xem xét tình huống của họ, càng không thể lấy ra đồ vật ở trong đó.

 

Nàng chỉ biết một điều là, hiện tại nàng trọng sinh rồi, mượn thân xác của người khác mà sống lại.

 

Trong khi nàng đang nghĩ ngợi thì đầu óc đột nhiên ầm vang chấn động, có một khối lượng ký ức dũng mãnh vào trong đó, xuất hiện rất nhiều bức hình ảnh như một cuộn phim chiếu chậm mở cho nàng xem. Tinh thần lực của nàng lúc này vốn đã yếu ớt bất kham, gặp tình cảnh không thể đoán trước được như thế này càng là giậu đổ bìm leo. Mạc Túc chịu không nổi ký ức khổng lồ và cảm xúc ngột ngạt từ nguyên chủ, cho nên ngất đi một lần nữa.

 

Nửa ngày sau, một cơn gió lạnh thổi qua, Mạc Túc rùng mình tỉnh lại, mở mắt ra thấy mình vẫn ở nguyên chỗ cũ thì khẽ thở dài. Nàng đã tiếp thu xong toàn bộ ký ức từ nguyên chủ, nguyên chủ... cũng coi như là một cô gái đáng thương.

 

Nơi này gọi Huyền Nguyệt đại lục, là một thế giới tôn sùng võ học và cường giả. Khối thân thể này có thân phận là tứ công chúa của Thiên Nguyệt Vương Triều, tên Nguyệt Vô Song. 

 

Thân phận cao quý, vốn nên là được sủng ái có thừa, nhưng kỳ dị là từ nhỏ cho đến lớn, người mà nguyên chủ gọi mẫu hoàng đều xem nàng như không khí, chưa bao giờ coi trọng, thậm chí còn đối đãi lạnh nhạt như một người xa lạ.

 

Nguyên chủ có tính cách tự ti nhu nhược, có khổ cũng không dám nói. Thân phận cao quý lại bị người khi dễ như một nô tỳ cũng không bằng.

 

Ba tháng trước, nguyên chủ tròn mười sáu tuổi, bị người hãm hại dẫn tiến cấm địa hoàng gia, thân trúng mị dược mơ màng hồ đồ cùng người phát sinh quan hệ. Cùng lúc đó, trấn quốc chi bảo của hoàng tộc bỗng nhiên bị mất.

 

Tất cả hiềm nghi cùng tội danh đều đổ lên đầu nguyên chủ, nguyên chủ bị tra tấn nghiêm hình, nhưng nàng vẫn là không biết giải thích như thế nào, chỉ biết im lặng chịu đựng.

 

Cuối cùng, nguyên chủ bị kết tội thông dâm với địch trộm đi trấn quốc chi bảo, làm nhục nhã danh dự hoàng gia. Tước hồi công chúa chi danh, biếm thành thứ dân đày đi biên cảnh xa xôi.

 

Mà nguyên chủ, ở trên đường đi biên cảnh thời điểm phát hiện chính mình đã hoài thai ba tháng. Nguyên chủ thực lo lắng, thực sợ hãi không biết phải làm như thế nào. Chưa kịp tìm ra cách giải quyết đã bị một cuộc ám sát thần bí khiến cho hương tiêu ngọc vẫn. Thi thể vẫn chưa được yên, bị đưa đến tay của một đám thổ phỉ. Vừa lúc Mạc Túc trọng sinh tỉnh lại, mới không khiến cho thân thể này bị lăng nhục.

 

Nhưng dù thế nào, nguyên chủ cũng chết một cách oan uổng. Từ đầu tới cuối, nàng cũng không biết người tối hôm đó cùng chính mình phát sinh quan hệ là ai, càng không biết ai phái sát thủ đến giết mình.

 

Nghĩ đến chuyện tối hôm đó, nàng theo bản năng đưa tay xoa bụng, nguyên chủ bị ám sát, có lẽ là một thi hai mệnh rồi.

Chưa từng nghĩ tới, nàng vốn chỉ muốn sờ thử xem mang thai là cảm giác gì, ai mà ngờ được có một đôi chân từ trong đạp bụng nàng một cái.

Ngay cả biểu cảm luôn luôn lạnh lẽo của Mạc Túc cũng phai nhạt, đôi mắt ánh lên vẻ kinh ngạc.

Trải qua nhiều chuyện như thế... vậy mà đứa nhỏ này... vẫn có thể ngoan cường sống sót?

Loại lực lượng của sinh mệnh này, thật là kỳ diệu!

Ngay lập tức, biểu cảm của nàng trở nên nghiêm túc, nàng đưa tay vỗ bụng, nỉ non tuyên thệ:

"Nhóc con, nếu duyên phận giữa chúng ta kỳ diệu như thế. Từ đây ta sẽ thay thế mẫu thân của ngươi, làm tròn chức trách của một người mẹ đúng nghĩa. Chúng ta là thân nhân duy nhất của nhau, đúng hay không?"

Nàng vừa nói xong, trong bụng lại truyền đến tiếng đạp nho nhỏ, chọc cho trái tim của Mạc Túc nháy mắt trở nên mềm mại.

"Nhóc con đừng quậy, bây giờ mẫu thân mang ngươi đi, xây dựng vương quốc thuộc về chúng ta nha!"

Mạc Túc đứng lên, cẩn thận che chở cho bụng, ngoái đầu nhìn lại một rừng ngô đồng rụng lá, híp mắt thầm hứa hẹn.

Nguyệt Vô Song, ngươi yên tâm đi, những người hại chết ngươi, Mạc Túc ta sẽ nhất nhất hoàn trả trở về.

Đứa con của ngươi, ta cũng sẽ coi nó như con của mình, dạy dỗ nuôi nấng nó thành người tài.

Ở một nơi khác, trong một căn phòng tối tăm hắt hiu ánh đèn quỷ bí hiện lên một bóng dáng phiêu mỹ, khuôn mặt người nọ ẩn ở trong hắc ám, chỉ lộ ra một đôi mắt hẹp dài hung ác. Thanh âm khàn khàn, giọng điệu không phân rõ nam nữ, lạnh lẽo hỏi thủ hạ:

"Nàng đã chết hay chưa?"

Lát sau, trong bóng tối lại truyền ra một thanh âm của nam nhân, mang theo ngữ điệu cung kính nói:

"Bẩm báo chủ tử, thuộc hạ tận mắt nhìn thấy kiếm đã đâm vào ngực nàng kia. Cũng chính tay kiểm tra hơi thở của nàng. Xác thật không có lầm là đã chết."

Trong bóng đêm, đôi mắt người kia chợt lóe qua một tia ánh sáng lạnh, cười quỷ dị nói:

"Lui xuống đi! Đem hết thảy dấu vết đều tiêu diệt!''

"Vâng!"

Hot

Comments

Nhi Nguyễn

Nhi Nguyễn

♥️♥️

2022-07-18

0

Nguyễn Thị Nhi

Nguyễn Thị Nhi

♥️♥️♥️

2022-07-18

0

Horu Tiên 🍑

Horu Tiên 🍑

❤️❤️❤️❤️❤️

2022-07-13

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tao ngộ không gian gió lốc
2 Chương 2: Trọng sinh Huyền Nguyệt đại lục
3 Chương 3: Bảy năm thoáng qua
4 Chương 4: Lạc Nhật sơn mạch
5 Chương 5: Đông Phương Hạo Hiên
6 Chương 6: Bảo Tiêu
7 Chương 7: Không phải bệnh nan y - là trúng độc!
8 Chương 8: Sơn động phong ba (1)
9 Chương 9: Sơn động phong ba (2)
10 Chương 10: Sơn động phong ba (3)
11 Chương 11: Gặp lại cố nhân
12 Chương 12: Nguyệt Vũ Đình
13 Chương 13: Biện Thu Trấn
14 Chương 14: Nguyệt Vũ Đình hủy hoại
15 Chương 15: Chặn đường tập sát
16 Chương 16: Mạc Cửu
17 Chương 17: Trị liệu (1)
18 Chương 18: Trị Liệu (2)
19 Chương 19: Đến Thiên Nguyệt Thành
20 Chương 20: Đặc thù huyết mạch
21 Chương 21: Lâu Giang Các
22 Chương 22: Thần Vực truyền tin
23 Chương 23: Ba người thiếu niên
24 Chương 24: Kỳ ba hiểu lầm
25 Chương 25: Nguyệt Thanh Loan
26 Chương 26: Đột nhập quốc khố
27 Chương 27: Lục soát
28 Chương 28: Hắc Thù ra tay
29 Chương 29: Đại hội đấu giá (1)
30 Chương 30: Đại hội đấu giá (2)
31 Chương 31: Đại hội đấu giá (3)
32 Chương 32: Đại hội đấu giá (4)
33 Chương 33: Đại hội đấu giá (5)
34 Chương 34: Đại hội đấu giá (6)
35 Chương 35: Đại hội đấu giá (7)
36 Chương 36: Lần đầu gặp nhau
37 Chương 37: Vương đối Vương
38 Chương 38: Lôi thú
39 Chương 39: Huynh muội song sát
40 Chương 40: Đổi trắng thay đen
41 Chương 41: Lam Vân đại sư
42 Chương 42: Nghi ngờ huyết mạch
43 Chương 43: Tỷ đệ nói chuyện
44 Chương 44: Đại tẩu?
45 Chương 45: Tửu Quỷ
46 Chương 46: Hoa hộ pháp
47 Chương 47: Hồng nhan tri kỷ?
48 Chương 48: Đồng cảm
49 Chương 49: Khuyên nhủ
50 Chương 50: Rạp xiếc trung ương
51 Chương 51: Vòng loại
52 Chương 52: Hỗn chiến
53 Chương 53: Không chiến mà thắng
54 Chương 54: Nhận ra nàng
55 Chương 55: Lập uy
56 Chương 56: Tâm tư nữ đế
57 Chương 57: Đế Mặc Thần
58 Chương 58: Lại thấy Lam Tử Hàn
59 Chương 59: Một đóa hoa đào
60 Chương 60: Treo lên đánh
61 Chương 61: Cái gọi là Thượng Phương Bảo Roi...
62 Chương 62: Đại gia cùng đặt cược nào!
63 Chương 63: Chỉ điểm
64 Chương 64: Bữa cơm đầy drama
65 Chương 65: Nửa ly rượu dẫn phát huyết án...
66 Chương 66: Bị tính kế
67 Chương 67: Lẫn nhau có nhược điểm
68 Chương 68: Bước đầu trả thù
69 Chương 69: Gậy ông đập lưng ông
70 Xin Nghỉ
71 Chương 70: Lại bị vũ nhục
72 Chương 71: Nghi ngờ
73 Chương 72: Đông Phương Phượng
74 Chương 73: Trùng tộc
75 Chương 74: Chẳng lẽ là hắn!?
76 Chương 75: Thay đổi quy tắc thi đấu
77 Chương 76: Đấu cờ
78 Chương 77: Ai hạ độc?
79 Chương 78: Liên tục có chuyện
80 Chương 79: Một chút cẩu lương
81 Chương 80: Thông tri đột ngột
82 Chương 81: Điệu hổ ly sơn
83 Chương 82: Thần xạ truy tung
84 Chương 83: Uy lực của Bạch Pháo
85 Chương 84: Gặp Lam Tiểu Niệm
86 Thông báo
87 Chương 85: Huỷ quyền dự thi
88 Chương 86: Không ấn lẽ thường ra bài
89 Chương 87: Cha con gặp gỡ (1)
90 Chương 88: Cha con gặp gỡ (2)
91 Chương 89: Cha con gặp gỡ (3)
92 Chúc Mừng Năm Mới
93 Chương 90: Đàm phán
94 Chương 91: Cuộc nói chuyện của hai người đàn ông...
95 Chương 92: Trò hay sắp tiến hành
96 Chương 93: Gặp nhau
97 Chương 94: Đánh nhau
98 Chương 95: Thỏa hiệp
99 Chương 96: Có mùi dấm chua
100 Chương 97: Tiểu áo bông tri kỷ
101 Chương 98: Bồi thường thiệt hại
102 Chương 99: Hóa giải hiểu lầm
103 Chương 100: Ai đột nhập lúc đêm khuya?
104 Tri Ân Độc Giả
105 Chương 101: Đại tiểu thư!?
106 Chương 102: Lại đi Đông Phương gia
107 Chương 103: Vực chủ đại nhân lần đầu phục vụ người!
108 Chương 104: Mục đích đạt được
109 Chương 105: Thần trợ công!
110 Chương 106: Phu thê phối hợp
111 Chương 107: Không biết đặt tên gì
112 Chương 108: Tặng lễ
113 Chương 109: Bách Lý gia và Đoan Mộc gia
114 Chương 110: Trợ trận?
115 Chương 111: Họa thủy đông dẫn
116 Chương 112: Mai phục
117 Chương 113: BBQ dã ngoại
118 Chương 114: Địa Cung (1)
119 Chương 115: Địa Cung (2)
120 Chương 116: Chân tướng (1)
121 Chương 117: Chân tướng (2)
122 Chương 118: Họa vô đơn chí (1)
123 Chương 119: Họa vô đơn chí (2)
124 Chương 120: Mạc Túc đến kịp
125 Chương 121: Chiến! Cá Sấu Yêu Vương!
126 Chương 122: Oan gia đối đầu
127 Chương 123: Vân Hoài
128 Chương 124: Tiểu đoàn viên
129 Chương 125: Đứng thành hàng?
130 Chương 126: Trước cửa nháo sự
131 Chương 127: Âu Dương Nhược Lan
132 Chương 128: Trò cũ trọng thi?
133 Chương 129: Mị dược
134 Chương 130: Hôn
135 Chương 131: Nguyệt Vũ Đình chết - Nguyệt Dao phế đi
136 Chương 132: Chân chính người sau màn
137 Chương 133: Kế hoạch (1)
138 Chương 134: Kế hoạch (2)
139 Chương 135: Xảy ra chuyện
140 Chương 136: Lại nhập hoàng cung
141 Chương 137: Giải cổ
142 Chương 138: Chuyện cũ năm xưa
143 Chương 139: Ba phương án
144 Chương 140: Tiểu khả ái?
145 Chương 141: Vân Hoài chảy máu mũi
146 Chương 142: Giải bày (1)
147 Chương 143: Giải bày (2)
148 Chương 144: Huyền Băng thạch thất
149 Thông báo
150 Chương 145: Luyện hóa dị hỏa
151 Chương 146: Lam Tiểu Niệm quyết định
152 Chương 147: Vương triều đổi ngôi
153 Chương 148: Phó Ngữ Dung chết
154 Chương 149: Tiệc chia tay
155 Chương 150: Tin tức
156 Chương 151: Đội ngũ báo danh kỳ ba
157 Chương 152: Hùng hài tử
158 Chương 153: Đấu thơ (1)
159 Chương 154: Đấu thơ (2)
160 Chương 155: Đấu thơ (3)
161 Chương 156: Nháy mắt hạ gục
162 Chương 157: Tử Huyền đại sư làm khó dễ
163 Chương 158: Cắt đầu lưỡi
164 Chương 159: Rốt cuộc gọi "phụ thân"
165 Chương 160: Âu Dương Nhược Lan phản kháng
166 Chương 161: Khảo hạch (1)
167 Chương 162: Khảo hạch (2)
168 Chương 163: Khảo hạch (3)
169 Chương 164: Khảo hạch (4)
170 Chương 165: Khảo hạch (5)
171 Chương 166: Khảo hạch (6)
172 Chương 167: Khảo hạch (7)
173 Chương 168: Khảo hạch (8)
174 Chương 169: Khảo hạch (9)
175 Chương 170: Khảo hạch (10)
176 Chương 171: Tiểu Long, Tiểu Hồng có bằng hữu
177 Chương 172: Độc nhất phụ nhân tâm
178 Chương 173: Truy bắt
179 Chương 174: Dị tượng
180 Chương 175: Thú triều
181 Chương 176: Bị thương
182 Chương 177: Bạch nhãn lang
183 Chương 178: Huyết Tế (1)
184 Chương 179: Huyết Tế (2)
185 Chương 180: Hi sinh
186 Chương 181: Hắc Linh Châu (1)
187 Chương 182: Hắc Linh Châu (2)
188 Chương 183: Mai một
189 Chương 184: Bất ngờ
190 Chương 185: Nhân tính độc ác (1)
191 Chương 186: Nhân tính độc ác (2)
192 Chương 187: Nhân tính độc ác (3)
193 Chương 188: Nhân tính độc ác (4)
194 Chương 189: Nghịch tập (1)
195 Chương 190: Nghịch tập (2)
196 Chương 191: Nghịch tập (3)
197 Chương 192: Thoát đi
198 Chương 193: Địa đạo dưới lòng đất (1)
199 Chương 194: Địa đạo dưới lòng đất (2)
200 Chương 195: Địa đạo dưới lòng đất (3)
201 Chương 196: Sơn vũ dục lai phong mãn lâu
202 Chương 197: Cải trang giả dạng
203 Chương 198: Chiến thuật tâm lý
204 Chương 199: Thú sủng ra trận (1)
205 Chương 200: Thú sủng ra trận (2)
206 Chương 201: Gặp gỡ người quen
207 Chương 202: Tịnh Linh Bình
208 Chương 203: Chuẩn bị
209 Chương 204: Thất Tinh Trận (1)
210 Chương 205: Thất Tinh Trận (2)
211 Chương 206: Tiểu Ô phát uy
212 Chương 207: Đối chiến (1)
213 Chương 208: Đối chiến (2)
214 Chương 209: Đối chiến (3)
215 Chương 210: Bích Linh Châu
216 Chương 211: Hai mảnh tàn hồn
217 Chương 212: Nguyên nhân diệt tộc
218 Chương 213: Dụ hoặc
219 Chương 214: Vảy rồng
220 Chương 215: Người có tình chung thành quyến lữ
221 Chương 216: Một nhà bốn người
222 Chương 217: Tin tức
223 Chương 218: Trong nhà giam (1)
224 Chương 219: Trong nhà giam (2)
225 Chương 220: Trừng phạt (1)
226 Chương 221: Trừng phạt (2)
227 Chương 222: Đền tội
228 Chương 223: Vĩnh tuyệt hậu hoạn
229 Chương 224: Âu Dương Phong
230 Chương 225: Chia rẽ không thành công
231 Chương 226: Hách Liên Nhã tự thực hậu quả xấu
232 Chương 227: Hách Liên Nhã ghen ghét
233 Chương 228: Đối chất (1)
234 Chương 229: Đối chất (2)
235 Chương 230: Đối chất (3)
236 Chương 231: Đối chất (4)
237 Chương 232: Âu Dương Phong quyết định
238 Chương 233: Hai cha con phân cao thấp
239 Chương 234: Phu thê tâm sự
Chapter

Updated 239 Episodes

1
Chương 1: Tao ngộ không gian gió lốc
2
Chương 2: Trọng sinh Huyền Nguyệt đại lục
3
Chương 3: Bảy năm thoáng qua
4
Chương 4: Lạc Nhật sơn mạch
5
Chương 5: Đông Phương Hạo Hiên
6
Chương 6: Bảo Tiêu
7
Chương 7: Không phải bệnh nan y - là trúng độc!
8
Chương 8: Sơn động phong ba (1)
9
Chương 9: Sơn động phong ba (2)
10
Chương 10: Sơn động phong ba (3)
11
Chương 11: Gặp lại cố nhân
12
Chương 12: Nguyệt Vũ Đình
13
Chương 13: Biện Thu Trấn
14
Chương 14: Nguyệt Vũ Đình hủy hoại
15
Chương 15: Chặn đường tập sát
16
Chương 16: Mạc Cửu
17
Chương 17: Trị liệu (1)
18
Chương 18: Trị Liệu (2)
19
Chương 19: Đến Thiên Nguyệt Thành
20
Chương 20: Đặc thù huyết mạch
21
Chương 21: Lâu Giang Các
22
Chương 22: Thần Vực truyền tin
23
Chương 23: Ba người thiếu niên
24
Chương 24: Kỳ ba hiểu lầm
25
Chương 25: Nguyệt Thanh Loan
26
Chương 26: Đột nhập quốc khố
27
Chương 27: Lục soát
28
Chương 28: Hắc Thù ra tay
29
Chương 29: Đại hội đấu giá (1)
30
Chương 30: Đại hội đấu giá (2)
31
Chương 31: Đại hội đấu giá (3)
32
Chương 32: Đại hội đấu giá (4)
33
Chương 33: Đại hội đấu giá (5)
34
Chương 34: Đại hội đấu giá (6)
35
Chương 35: Đại hội đấu giá (7)
36
Chương 36: Lần đầu gặp nhau
37
Chương 37: Vương đối Vương
38
Chương 38: Lôi thú
39
Chương 39: Huynh muội song sát
40
Chương 40: Đổi trắng thay đen
41
Chương 41: Lam Vân đại sư
42
Chương 42: Nghi ngờ huyết mạch
43
Chương 43: Tỷ đệ nói chuyện
44
Chương 44: Đại tẩu?
45
Chương 45: Tửu Quỷ
46
Chương 46: Hoa hộ pháp
47
Chương 47: Hồng nhan tri kỷ?
48
Chương 48: Đồng cảm
49
Chương 49: Khuyên nhủ
50
Chương 50: Rạp xiếc trung ương
51
Chương 51: Vòng loại
52
Chương 52: Hỗn chiến
53
Chương 53: Không chiến mà thắng
54
Chương 54: Nhận ra nàng
55
Chương 55: Lập uy
56
Chương 56: Tâm tư nữ đế
57
Chương 57: Đế Mặc Thần
58
Chương 58: Lại thấy Lam Tử Hàn
59
Chương 59: Một đóa hoa đào
60
Chương 60: Treo lên đánh
61
Chương 61: Cái gọi là Thượng Phương Bảo Roi...
62
Chương 62: Đại gia cùng đặt cược nào!
63
Chương 63: Chỉ điểm
64
Chương 64: Bữa cơm đầy drama
65
Chương 65: Nửa ly rượu dẫn phát huyết án...
66
Chương 66: Bị tính kế
67
Chương 67: Lẫn nhau có nhược điểm
68
Chương 68: Bước đầu trả thù
69
Chương 69: Gậy ông đập lưng ông
70
Xin Nghỉ
71
Chương 70: Lại bị vũ nhục
72
Chương 71: Nghi ngờ
73
Chương 72: Đông Phương Phượng
74
Chương 73: Trùng tộc
75
Chương 74: Chẳng lẽ là hắn!?
76
Chương 75: Thay đổi quy tắc thi đấu
77
Chương 76: Đấu cờ
78
Chương 77: Ai hạ độc?
79
Chương 78: Liên tục có chuyện
80
Chương 79: Một chút cẩu lương
81
Chương 80: Thông tri đột ngột
82
Chương 81: Điệu hổ ly sơn
83
Chương 82: Thần xạ truy tung
84
Chương 83: Uy lực của Bạch Pháo
85
Chương 84: Gặp Lam Tiểu Niệm
86
Thông báo
87
Chương 85: Huỷ quyền dự thi
88
Chương 86: Không ấn lẽ thường ra bài
89
Chương 87: Cha con gặp gỡ (1)
90
Chương 88: Cha con gặp gỡ (2)
91
Chương 89: Cha con gặp gỡ (3)
92
Chúc Mừng Năm Mới
93
Chương 90: Đàm phán
94
Chương 91: Cuộc nói chuyện của hai người đàn ông...
95
Chương 92: Trò hay sắp tiến hành
96
Chương 93: Gặp nhau
97
Chương 94: Đánh nhau
98
Chương 95: Thỏa hiệp
99
Chương 96: Có mùi dấm chua
100
Chương 97: Tiểu áo bông tri kỷ
101
Chương 98: Bồi thường thiệt hại
102
Chương 99: Hóa giải hiểu lầm
103
Chương 100: Ai đột nhập lúc đêm khuya?
104
Tri Ân Độc Giả
105
Chương 101: Đại tiểu thư!?
106
Chương 102: Lại đi Đông Phương gia
107
Chương 103: Vực chủ đại nhân lần đầu phục vụ người!
108
Chương 104: Mục đích đạt được
109
Chương 105: Thần trợ công!
110
Chương 106: Phu thê phối hợp
111
Chương 107: Không biết đặt tên gì
112
Chương 108: Tặng lễ
113
Chương 109: Bách Lý gia và Đoan Mộc gia
114
Chương 110: Trợ trận?
115
Chương 111: Họa thủy đông dẫn
116
Chương 112: Mai phục
117
Chương 113: BBQ dã ngoại
118
Chương 114: Địa Cung (1)
119
Chương 115: Địa Cung (2)
120
Chương 116: Chân tướng (1)
121
Chương 117: Chân tướng (2)
122
Chương 118: Họa vô đơn chí (1)
123
Chương 119: Họa vô đơn chí (2)
124
Chương 120: Mạc Túc đến kịp
125
Chương 121: Chiến! Cá Sấu Yêu Vương!
126
Chương 122: Oan gia đối đầu
127
Chương 123: Vân Hoài
128
Chương 124: Tiểu đoàn viên
129
Chương 125: Đứng thành hàng?
130
Chương 126: Trước cửa nháo sự
131
Chương 127: Âu Dương Nhược Lan
132
Chương 128: Trò cũ trọng thi?
133
Chương 129: Mị dược
134
Chương 130: Hôn
135
Chương 131: Nguyệt Vũ Đình chết - Nguyệt Dao phế đi
136
Chương 132: Chân chính người sau màn
137
Chương 133: Kế hoạch (1)
138
Chương 134: Kế hoạch (2)
139
Chương 135: Xảy ra chuyện
140
Chương 136: Lại nhập hoàng cung
141
Chương 137: Giải cổ
142
Chương 138: Chuyện cũ năm xưa
143
Chương 139: Ba phương án
144
Chương 140: Tiểu khả ái?
145
Chương 141: Vân Hoài chảy máu mũi
146
Chương 142: Giải bày (1)
147
Chương 143: Giải bày (2)
148
Chương 144: Huyền Băng thạch thất
149
Thông báo
150
Chương 145: Luyện hóa dị hỏa
151
Chương 146: Lam Tiểu Niệm quyết định
152
Chương 147: Vương triều đổi ngôi
153
Chương 148: Phó Ngữ Dung chết
154
Chương 149: Tiệc chia tay
155
Chương 150: Tin tức
156
Chương 151: Đội ngũ báo danh kỳ ba
157
Chương 152: Hùng hài tử
158
Chương 153: Đấu thơ (1)
159
Chương 154: Đấu thơ (2)
160
Chương 155: Đấu thơ (3)
161
Chương 156: Nháy mắt hạ gục
162
Chương 157: Tử Huyền đại sư làm khó dễ
163
Chương 158: Cắt đầu lưỡi
164
Chương 159: Rốt cuộc gọi "phụ thân"
165
Chương 160: Âu Dương Nhược Lan phản kháng
166
Chương 161: Khảo hạch (1)
167
Chương 162: Khảo hạch (2)
168
Chương 163: Khảo hạch (3)
169
Chương 164: Khảo hạch (4)
170
Chương 165: Khảo hạch (5)
171
Chương 166: Khảo hạch (6)
172
Chương 167: Khảo hạch (7)
173
Chương 168: Khảo hạch (8)
174
Chương 169: Khảo hạch (9)
175
Chương 170: Khảo hạch (10)
176
Chương 171: Tiểu Long, Tiểu Hồng có bằng hữu
177
Chương 172: Độc nhất phụ nhân tâm
178
Chương 173: Truy bắt
179
Chương 174: Dị tượng
180
Chương 175: Thú triều
181
Chương 176: Bị thương
182
Chương 177: Bạch nhãn lang
183
Chương 178: Huyết Tế (1)
184
Chương 179: Huyết Tế (2)
185
Chương 180: Hi sinh
186
Chương 181: Hắc Linh Châu (1)
187
Chương 182: Hắc Linh Châu (2)
188
Chương 183: Mai một
189
Chương 184: Bất ngờ
190
Chương 185: Nhân tính độc ác (1)
191
Chương 186: Nhân tính độc ác (2)
192
Chương 187: Nhân tính độc ác (3)
193
Chương 188: Nhân tính độc ác (4)
194
Chương 189: Nghịch tập (1)
195
Chương 190: Nghịch tập (2)
196
Chương 191: Nghịch tập (3)
197
Chương 192: Thoát đi
198
Chương 193: Địa đạo dưới lòng đất (1)
199
Chương 194: Địa đạo dưới lòng đất (2)
200
Chương 195: Địa đạo dưới lòng đất (3)
201
Chương 196: Sơn vũ dục lai phong mãn lâu
202
Chương 197: Cải trang giả dạng
203
Chương 198: Chiến thuật tâm lý
204
Chương 199: Thú sủng ra trận (1)
205
Chương 200: Thú sủng ra trận (2)
206
Chương 201: Gặp gỡ người quen
207
Chương 202: Tịnh Linh Bình
208
Chương 203: Chuẩn bị
209
Chương 204: Thất Tinh Trận (1)
210
Chương 205: Thất Tinh Trận (2)
211
Chương 206: Tiểu Ô phát uy
212
Chương 207: Đối chiến (1)
213
Chương 208: Đối chiến (2)
214
Chương 209: Đối chiến (3)
215
Chương 210: Bích Linh Châu
216
Chương 211: Hai mảnh tàn hồn
217
Chương 212: Nguyên nhân diệt tộc
218
Chương 213: Dụ hoặc
219
Chương 214: Vảy rồng
220
Chương 215: Người có tình chung thành quyến lữ
221
Chương 216: Một nhà bốn người
222
Chương 217: Tin tức
223
Chương 218: Trong nhà giam (1)
224
Chương 219: Trong nhà giam (2)
225
Chương 220: Trừng phạt (1)
226
Chương 221: Trừng phạt (2)
227
Chương 222: Đền tội
228
Chương 223: Vĩnh tuyệt hậu hoạn
229
Chương 224: Âu Dương Phong
230
Chương 225: Chia rẽ không thành công
231
Chương 226: Hách Liên Nhã tự thực hậu quả xấu
232
Chương 227: Hách Liên Nhã ghen ghét
233
Chương 228: Đối chất (1)
234
Chương 229: Đối chất (2)
235
Chương 230: Đối chất (3)
236
Chương 231: Đối chất (4)
237
Chương 232: Âu Dương Phong quyết định
238
Chương 233: Hai cha con phân cao thấp
239
Chương 234: Phu thê tâm sự

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play