Chương 5: Đông Phương Hạo Hiên

Giữa một khu đất trống rộng rãi hiếm có của Lạc Nhật sơn mạch, lúc này đang đứng một đám người mặc y phục dạ hành, mũ đen trùm đầu kín mít, khuôn mặt đeo mặt nạ chỉ chừa ra những đôi mắt đầy sát khí. Đám người này lăm le chủy thủ, vây quanh một đoàn người khác.

Ở giữa đứng một vị lão giả râu tóc bạc phơ mặc trường bào xám tro khuôn mặt đầy lo lắng che chở cho một người thanh niên khoác trường sam màu nguyệt bạch. Mặt sau còn có vài người tùy tùng cầm lấy kiếm tựa lưng vào nhau, cảnh giác nhìn những tên sát thủ áo đen. Trang phục của những tên tùy tùng đều cùng một màu, trên cổ áo và tay áo thống nhất thêu ký hiệu những đám mây trắng, cho nên vừa nhìn đã biết ngay là người của đại gia tộc.

Lão giả đứng thẳng lưng, từ trong ánh mắt lộ ra khí thế uy nghi tỏa định tên sát thủ cầm đầu, không giận tự uy hỏi:

"Các ngươi là người nào? Là do ai phái tới?"

Tên sát thủ cầm đầu hừ lạnh một tiếng, thanh âm khàn khàn nói:

"Chớ có hỏi điều dư thừa, chỉ cần biết có người mua tánh mạng của các ngươi. Đi xuống địa ngục mà hỏi diêm vương đi!"

Nói, không đợi lão giả làm ra phản ứng, sát thủ cầm đầu ra hiệu cho đồng bọn nháy mắt xông lên. Sát khí tung hoành tàn sát bừa bãi, chủy thủ trong tay bọn chúng lóe lên hàn quang, phảng phất là tử thần đến câu hồn người.

Lão giả phất tay hừ lạnh: "Ngông cuồng tự đại!"

Lão giả nói nhỏ với thanh niên bên cạnh một tiếng: “Thiếu chủ, cẩn thận!” rồi phi thân xông lên, huyền lực phun trào như suối tụ tập nơi bàn tay, sau đó không nói hai lời đập một chưởng này đến đám sát thủ đang hô hào xông tới.

Cảnh giới của lão giả đã đạt tới Mặc huyền ngũ phẩm.

Mà mười mấy người sát thủ được mời tới này, cảnh giới đều sàn sàn ở Mặc huyền nhất, nhị phẩm.

Nhưng mà người của bọn chúng nhiều, phối hợp cho nhau vậy mà có thể đánh ngang tay với lão giả.

Phải biết rằng cảnh giới càng lên cao thì càng khó luyện. Mỗi một phẩm cấp đều đã thể hiện sự khác biệt, như là hồng câu khó vượt qua. Giữa hai người đang đối chiến, nếu người còn lại hơn nhau một phẩm là có thể trực tiếp giây giết đối phương. Trừ phi là một số thiên tài, có được công pháp chiến kỹ cao cấp, hoặc là người trải qua sống chết, kinh nghiệm dã chiến phong phú thì mới có thể vượt cấp chiến đấu. Nhưng đó là số ít, có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Ánh mắt của tên sát thủ cầm đầu lóe lên sự kinh ngạc, thật không hổ là người của thập đại gia tộc, chỉ một trưởng lão mà cảnh giới đã không thể khinh thường được. Nhưng mà như vậy, còn chưa đủ làm cho hắn sợ hãi.

Hắn lạnh lùng hô một tiếng: "Kết trận!"

Tức khắc, mười mấy sát thủ áo đen đạp bộ pháp như tàn ảnh thay đổi phương vị cho nhau, cuối cùng hình thành một Địa Sát Trận. Huyền lực dũng mãnh buông xuống, Địa Sát Trận hóa thành lồng giam sát khí, mạnh mẽ vây chặt lão giả ở bên trong.

 Sắc mặt của lão giả trở nên ngưng trọng, híp mắt để lộ ra một tia hung ác nhìn chằm chằm vách tường tạo nên từ huyền khí này. Trong lòng hắn không khỏi ão não, những người này quả nhiên là có chuẩn bị mà đến. Nghĩ như vậy, động tác trên tay lại không dám chậm trễ, một lần nữa tụ tập huyền khí vào lòng bàn tay, nhốt đánh vào nơi trung tâm của Địa Sát Trận. Bị cường lực va chạm mà Địa Sát Trận chỉ hơi hơi rung động, sau đó lão giả cảm nhận được khí thế của nó đột nhiên mạnh hơn.

 Lão giả trợn tròn mắt không thể tin tưởng, tại sao lại như thế?

 Dư quang nhìn đến tên cầm đầu đã tiếp cận thiếu chủ nhà hắn, lão giả sốt ruột không thôi, bèn hét lớn vọng ra:

“Thiếu chủ, mau chạy đi!”

 Đông Phương Hạo Hiên cũng biết tình huống hiện tại rất bất lợi cho mình, giữa lúc còn đang do dự thì tên sát thủ cầm đầu đã bôn tập mà đến cách trước người của hắn ba mét, chĩa chủy thủ sắc nhọn về phía trước rồi cười khẩy:

"Đông Phương thiếu chủ muốn chạy thật à? Lẽ nào ngài nhẫn tâm bỏ rơi tùy tùng đắc lực của mình vậy sao?”

Đông Phương Hạo Hiên mím môi, ánh mắt lạnh nhạt nhìn sát thủ cầm đầu.

Lúc này lão giả lại vọng ra tiếng:

“Thiếu chủ, ngài mau đi trước đi! Đừng nghe hắn nói nhảm, lão phu còn có thể ứng phó được!”

Sát thủ cầm đầu cười lạnh, tàn nhẫn nói:

“Thật là chủ tớ tình thâm nghĩa trọng. Đáng tiếc! Hôm nay một người trong các ngươi cũng đừng mong rời khỏi đây. Đông Phương thiếu chủ, đắc tội rồi!”

Dứt lời, sát thủ cầm đầu đem chủy thủ ném văng ra, sát ý mãnh liệt, phương hướng là ngực của Đông Phương Hạo Hiên.

Đông Phương Hạo Hiên ngẩng đầu lên, ánh mắt trong suốt ảnh ngược hình dáng mũi dao sắc lạnh với khoảng cách ngày càng gần, mà hắn lại chẳng may may động dung, nhìn không thấy sợ hãi hay là e dè.

“Bảo hộ thiếu chủ!”

Mấy tên tùy tùng liếc nhau, đồng loạt hô lớn khẩu hiệu, lần lượt dời bước lên trên, đem Đông Phương Hạo Hiên bảo vệ phía sau.

Ánh mắt của sát thủ cầm đầu hiện lên khinh miệt, hắn phất tay áo, một luồng xung lực hùng mạnh sượt qua không khí mang theo những cây đinh nhỏ ám khí bắn đến hộ vệ tùy tùng, làm cho bọn họ nháy mắt ngã trái ngã phải, kêu la oai oái.

Sắc mặt của Đông Phương Hạo Hiên bỗng chốc khó coi vài phần, tức giận nói:

“Thủ đoạn đê tiện!”

Sát thủ cầm đầu chỉ cười khằng khặc, âm u nói:

“Giãy dụa cũng vô dụng thôi, Đông Phương Hạo Hiên, mau chóng nạp mạng đi!”

Hắn đã không có kiên nhẫn, thời gian đã kéo dài quá rồi, hắn lo lắng sẽ sinh biến cố.

Chủy thủ mãnh liệt xông tới, lần này không có ai thay thế Đông Phương Hạo Hiên chắn tai nạn nữa.

Đông Phương Hạo Hiên trầm mặc rũ mắt, biểu tình u ám. Hắn hít sâu một hồi, huyền lực nhanh chóng thuyên chuyển, một cỗ lực lượng như sóng ngầm dần hội tụ, như là sự bình yên trước cơn giông bão.

Nhưng sát thủ nhìn bộ dáng ũ rủ này của Đông Phương Hạo Hiên lại cho rằng hắn nhận mệnh, trong lòng không khỏi khinh thường.

Là ai đồn đãi Đông Phương Hạo Hiên chính là thiên tài trăm năm có một. Theo hắn thấy cũng bất quá như thế mà thôi.

Chủy thủ xẹt qua không khí, mang theo khí thế xuyên vân đoạn nhật, từ từ tiếp cận ngực của Đông Phương Hạo Hiên.

Mà Đông Phương Hạo Hiên cùng lúc đó ngẩng đầu lên, trong mắt sóng gió mãnh liệt, tựa như một con dã thú sắp thoát ra khỏi lồng giam.

Đúng lúc này, một tiếng "tranh" vang lên một cách chói tai.

Ngay cả Đông Phương Hạo Hiên và sát thủ cầm đầu đều kinh ngạc nhìn chủy thủ bị định trụ ở không trung.

Đinh đinh đang đang!

Theo sau đó là hai tiếng chuông bạc vang lên một chuỗi âm thanh dài dòng kì quặc như là gọi hồn người. Lực lượng vô hình cuộn trào văng ra, trong phút chốc đã đem Địa Sát Trận nghiền ép cho sụp đổ.

Phốc! Phốc! Phốc!

Mười tám tên sát thủ áo đen đồng loạt ngã nhào trên đất, mặt mũi đều là máu tươi, nhìn không ra hình dạng ban đầu.

Mười tám tên Mặc huyền cao thủ, trong nháy mắt bị giây giết.

Lão giả còn đang nghĩ cách như thế nào mới có thể thoát ra Địa Sát trận này, đột nhiên trận pháp sụp đổ làm cho hắn hoang mang trong nháy mắt. Sau đó nghĩ đến cái gì, hắn lại nhanh chóng di dời trở về bên cạnh Đông Phương Hạo Hiên, ánh mắt cảnh giác nhìn sát thủ cầm đầu.

"Thiếu chủ! Người không sao chứ?" Lão giả quan tâm hỏi, lại thấy ánh mắt của Đông Phương Hạo Hiên không ở nơi này, vì vậy cũng liền dõi mắt nhìn theo.

Tên sát thủ cầm đầu từ lúc ban đầu khiếp sợ, sau đó dùng ánh mắt đỏ đậm đầy thù hận nhìn một chiếc xe ngựa không biết đã đậu ở nơi đó từ lúc nào, thanh âm mất khống chế mà rống lên:

"Ai? Là kẻ nào thích lo chuyện bao đồng? Đi ra đây cho ta."

Đông Phương Hạo Hiên cùng lão giả cũng tò mò nhìn qua.

Y theo tình huống vừa rồi, thì chủ nhân của chiếc xe ngựa này đã ra tay cứu giúp.

Đông Phương Hạo Hiên âm thầm đem huyền lực rút trở về, sắc mặt cũng từ từ trở nên lạnh nhạt bình đạm, chỉ là ánh mắt dấy lên sự tò mò hứng thú.

Sau đó, cả ba người nhìn thấy một tiểu nữ hài mặc váy hồng, đầu tóc thắt bím từ trên xe nhảy xuống, bên cạnh còn đi theo một xa phu đội nón rơm.

“A Nhất thúc thúc, sao thúc lại ra tay rồi? Tiểu Hồng còn nhìn chưa đã ghiền mà. Chúng ta xen vào việc người khác như thế, e là không tốt lắm đâu? Thúc thúc nhìn xem, khuôn mặt của vị đại ca kia sắp đen tới nơi rồi, có phải là tức giận sắp ngất xỉu hay không?” Mạc Du Hồng nghiêng đầu, dùng ánh mắt ngây thơ nhìn thoáng qua sát thủ cầm đầu, nhíu mày tỏ vẻ quan tâm hỏi.

Mạc Nhất vỗ trán, có một chút vô lực giải thích:

“Tiểu Hồng, chúng ta đây là thay trời hành đạo, cứu người gặp nguy nan chứ không phải xen vào việc người khác. Nếu thúc thúc không ra tay thì vị thúc thúc đẹp trai kia chắc chắn sẽ chết. Tiểu Hồng nỡ trơ mắt nhìn soái ca chết trước mặt mình sao?”

Mạc Du Hồng nghiên đầu, làm bộ suy nghĩ, ánh mắt lại sáng lên hỏi:

“Tức là, vị đại ca mặt đen kia là người xấu? Đúng rồi, chỉ có người xấu thì diện mạo mới xấu như vậy. Còn vị thúc thúc đẹp trai kia chắc chắn là người tốt. A Nhất thúc thúc làm quá đúng luôn.”

Mạc Nhất nghẹn cười bơm thêm một câu:

“Đúng vậy, vị đại ca mặt đen kia bởi vì quá hung dữ cho nên mới không dám dùng diện mạo thật để gặp người. Sau này tiểu Hồng gặp phải loại người như hắn, nhớ tránh xa mười thước nghe chưa?”

“Dạ, tiểu Hồng biết rồi ạ!” Mạc Du Hồng ngọt ngào gật đầu, cười đến khóe mắt cong cong.

Một lớn một nhỏ ngang nhiên đối thoại, không biết vị đại ca áo đen nào đó đã tức đến mức sắp tắt thở.

Tên sát thủ cầm đầu thở hổn hển, chỉ vào tiểu Hồng rồi mắng:

“Nhãi con mất dạy ở đâu ra, khôn hồn thì chạy nhanh. Nếu không cho dù ngươi có là trẻ con thì ta đều giết!”

Mạc Du Hồng nhanh chóng nắm chặt lấy vạt áo của Mạc Nhất, òa khóc cáo trạng:

“A Nhất thúc thúc, người xấu mắng tiểu Hồng, còn đòi giết tiểu Hồng nữa. Sao vị đại ca người xấu này có thể nhẫn tâm giết một đứa bé đáng yêu như tiểu Hồng chứ. Tiểu Hồng có làm nên tội gì đâu?”

Thẻ người xấu - sát thủ áo đen: “…”

Một ngụm mắng hắn là người xấu, ngụm thứ hai lại chê hắn xấu. Hắn có thù với con nhóc này sao?

Mạc Nhất cảm thấy có chút đau đầu, bèn ngồi xổm xuống, vỗ đầu Mạc Du Hồng, thanh âm cứng ngắc nói:

“Tiểu Hồng không khóc, không cần để ý tới hắn, có A Nhất thúc thúc ở đây, không ai có thể đụng đến một cọng lông của ngươi!”

Dứt lời, hắn trừng mắt nhìn tên sát thủ, lạnh băng nói:

“Chỉ bằng một câu hù dọa này thôi, đã đủ cho ngươi chết ngàn lần rồi! Nói đi, muốn chết như thế nào?”

Tên sát thủ cũng không vừa, hắn trừng mắt phẫn hận nhìn trở lại:

“Ta lại sợ ngươi quá cơ! Có ngon thì đến đây giết ông này. Còn không thì biến đi chỗ khác, đừng cản trở ông đây ám sát nhiệm vụ mục tiêu!”

Mạc Nhất cười lạnh một tiếng: “Đây là chính miệng ngươi nói đấy, đệ bát tinh tú của Sát Thủ Các, đến lúc đó thì đừng khóc lóc cầu xin, gọi cha gọi mẹ. Cho dù ngươi gọi ta là ông nội thì ta cũng không tha đâu.”

“Ngươi…” Tên sát thủ cầm đầu không ngờ một người xa phu vậy mà lại biết danh hào của hắn. Cho nên trong thời gian ngắn, hắn có chút kiêng kị.

Nhưng nhiệm vụ hôm nay, hắn đã lấy được thù lao, dù thế nào cũng không thể dễ dàng bỏ qua như vậy.

“Đông Phương thiếu chủ, ngài đừng làm khó xử sát thủ như ta nữa. Ngài cũng biết Sát Thủ Các bọn ta một khi đã nhận thù lao thì sẽ chân trời góc biển đuổi giết, không chết không ngừng. Hay là, ngài tự kết liễu đi cho đẹp cả đôi đàng!” Sát thủ cầm đầu quyết định lấy lui làm tiến, bởi vì có Mạc Nhất cắm một chân vào, cho nên hắn cũng không dám tùy tiện ra tay.

Đông Phương Hạo Hiên thấy hắn cố chấp như vậy thì trầm mặc, tưởng đâu chuyện này cứ vậy đi qua, ai ngờ…

“Người kia mua mạng của ta bao nhiêu? Ta nguyện ý trả lại gấp đôi?” Đông Phương Hạo Hiên cò kè mặc cả.

Ngay cả Mạc Nhất đều phải nhìn hắn bằng ánh mắt khác. Người này…

Tên sát thủ nhất thời có chút do dự, cuối cùng giơ hai ngón tay lên.

Đông Phương Hạo Hiên nhướng mày: “Hai trăm vạn lượng bạc?”

Tên sát thủ suýt nữa thì hộc máu, nghiến răng nghiến lợi:

“Hai trăm vạn lượng hoàng kim! Đông Phương thiếu chủ, ngươi quá coi thường mạng của mình rồi!”

“Vậy tức là ta phải trả lại ngươi gấp đôi? Bốn trăm ngàn lượng?” Đông Phương Hạo Hiên hỏi lại.

“Đúng vậy!” Tên sát thủ cầm đầu cắn chặt răng nói.

“Nhưng mà thiếu chủ, chúng ta không mang nhiều tiền như vậy?” Lão giả đứng bên cạnh không khỏi nhíu mày nói.

Đông Phương Hạo Hiên có chút khó xử. Hắn xác thật không mang nhiều tiền.

Lúc này, có một bàn tay nhỏ khẽ khều hắn, hắn cuối đầu nhìn xuống thì ngạc nhiên khi thấy tiểu cô nương đang dùng ánh mắt to tròn nhìn hắn, cười khúc khích:

“Người tốt thúc thúc, tiểu Hồng có tiền, tiểu Hồng có thể cho thúc thúc mượn trước. Chúng ta ghi giấy nợ, khi nào đến kinh thành thì thúc thúc trả lại cho tiểu Hồng được không?”

Mạc Nhất khóe miệng run rẩy, muốn kêu lại đã không kịp nữa rồi.

Con nhóc này, một khi thấy soái ca là vậy. Cho dù nhà có tiền cũng không thể ăn xài phung phí dưỡng trai bao như vậy chứ?

Các ngươi mới gặp mặt lần đầu tiên đó?

Thẻ người tốt - Đông Phương Hạo Hiên nghe vậy thì cũng sững người, hắn bật thốt lên:

“Tiểu nha đầu, chúng ta mới gặp nhau lần đầu, ngươi cho thúc thúc mượn số tiền lớn như thế, sẽ không sợ ta mang nó rồi chạy sao?”

Mạc Du Hồng ngửa đầu nghi hoặc:

“Tại sao thúc thúc phải làm vậy, ngài không phải là người tốt sao? Người tốt thì sao có thể lừa tiền cướp sắc của tiểu Hồng được…”

Khụ!

Mạc Nhất, Đông Phương Hạo Hiên, lão giả và ngay cả tên sát thủ đều bị bốn chữ “lừa tiền cướp sắc” của Mạc Du Hồng làm cho dở khóc dở cười.

Mạc Nhất vuốt vuốt mũi, xấu hổ nói:

“Đồng ngôn không cố kỵ, Đông Phương công tử không cần để trong lòng!”

Đông Phương Hạo Hiên mỉm cười một chút, cánh tay đưa ra hơi khựng lại, sau đó hạ xuống vuốt mái tóc mềm mại của tiểu nữ hài với cảm giác mới lạ:

“Không sao, rất đáng yêu!”

Mạc Du Hồng cười khúc khích, chộp lấy bàn tay của người trước mặt, hỏi:

“Vậy người tốt thúc thúc có mượn không?”

Đông Phương Hạo Hiên không đành lòng nói chữ không, tuy chỉ là lần đầu gặp nhưng đã làm hắn yêu thích đứa nhỏ này không buông tay.

Cũng không biết là con cái nhà ai?

“Vậy tiểu Hồng cho thúc thúc mượn đi!” Đông Phương Hạo Hiên rũ mắt nhìn ngũ quan như thiên sứ của đứa nhỏ, ôn nhu nói.

Mạc Du Hồng ánh mắt lóe lên một mạt giảo hoạt, luyến tiếc buông tay của Đông Phương Hạo Hiên ra, sau đó nhìn thoáng qua tên sát thủ, nói một câu công đạo rồi chạy tót lên xe ngựa:

“Người tốt thúc thúc đợi tiểu Hồng một chút nha, tiểu Hồng đi lấy tiền. Còn vị đại ca người xấu này, người kiên nhẫn một chút, không được ức hiếp người tốt thúc thúc nữa!”

Thẻ người xấu - tên sát thủ áo đen: “…”

Được rồi, ở đây hắn xấu nhất!

Hot

Comments

Zịt mê múi(・∀・)

Zịt mê múi(・∀・)

tên sát thủ đơ người luôn r🤣🤣🤣

2022-11-26

0

ănítlạingàymaisẽgiàu:))

ănítlạingàymaisẽgiàu:))

"ta lại sợ ngươi quá cơ"!!!!🤣🤣

2022-06-22

6

白青水

白青水

tấu hài vl🤣🤣🤣

2022-04-10

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tao ngộ không gian gió lốc
2 Chương 2: Trọng sinh Huyền Nguyệt đại lục
3 Chương 3: Bảy năm thoáng qua
4 Chương 4: Lạc Nhật sơn mạch
5 Chương 5: Đông Phương Hạo Hiên
6 Chương 6: Bảo Tiêu
7 Chương 7: Không phải bệnh nan y - là trúng độc!
8 Chương 8: Sơn động phong ba (1)
9 Chương 9: Sơn động phong ba (2)
10 Chương 10: Sơn động phong ba (3)
11 Chương 11: Gặp lại cố nhân
12 Chương 12: Nguyệt Vũ Đình
13 Chương 13: Biện Thu Trấn
14 Chương 14: Nguyệt Vũ Đình hủy hoại
15 Chương 15: Chặn đường tập sát
16 Chương 16: Mạc Cửu
17 Chương 17: Trị liệu (1)
18 Chương 18: Trị Liệu (2)
19 Chương 19: Đến Thiên Nguyệt Thành
20 Chương 20: Đặc thù huyết mạch
21 Chương 21: Lâu Giang Các
22 Chương 22: Thần Vực truyền tin
23 Chương 23: Ba người thiếu niên
24 Chương 24: Kỳ ba hiểu lầm
25 Chương 25: Nguyệt Thanh Loan
26 Chương 26: Đột nhập quốc khố
27 Chương 27: Lục soát
28 Chương 28: Hắc Thù ra tay
29 Chương 29: Đại hội đấu giá (1)
30 Chương 30: Đại hội đấu giá (2)
31 Chương 31: Đại hội đấu giá (3)
32 Chương 32: Đại hội đấu giá (4)
33 Chương 33: Đại hội đấu giá (5)
34 Chương 34: Đại hội đấu giá (6)
35 Chương 35: Đại hội đấu giá (7)
36 Chương 36: Lần đầu gặp nhau
37 Chương 37: Vương đối Vương
38 Chương 38: Lôi thú
39 Chương 39: Huynh muội song sát
40 Chương 40: Đổi trắng thay đen
41 Chương 41: Lam Vân đại sư
42 Chương 42: Nghi ngờ huyết mạch
43 Chương 43: Tỷ đệ nói chuyện
44 Chương 44: Đại tẩu?
45 Chương 45: Tửu Quỷ
46 Chương 46: Hoa hộ pháp
47 Chương 47: Hồng nhan tri kỷ?
48 Chương 48: Đồng cảm
49 Chương 49: Khuyên nhủ
50 Chương 50: Rạp xiếc trung ương
51 Chương 51: Vòng loại
52 Chương 52: Hỗn chiến
53 Chương 53: Không chiến mà thắng
54 Chương 54: Nhận ra nàng
55 Chương 55: Lập uy
56 Chương 56: Tâm tư nữ đế
57 Chương 57: Đế Mặc Thần
58 Chương 58: Lại thấy Lam Tử Hàn
59 Chương 59: Một đóa hoa đào
60 Chương 60: Treo lên đánh
61 Chương 61: Cái gọi là Thượng Phương Bảo Roi...
62 Chương 62: Đại gia cùng đặt cược nào!
63 Chương 63: Chỉ điểm
64 Chương 64: Bữa cơm đầy drama
65 Chương 65: Nửa ly rượu dẫn phát huyết án...
66 Chương 66: Bị tính kế
67 Chương 67: Lẫn nhau có nhược điểm
68 Chương 68: Bước đầu trả thù
69 Chương 69: Gậy ông đập lưng ông
70 Xin Nghỉ
71 Chương 70: Lại bị vũ nhục
72 Chương 71: Nghi ngờ
73 Chương 72: Đông Phương Phượng
74 Chương 73: Trùng tộc
75 Chương 74: Chẳng lẽ là hắn!?
76 Chương 75: Thay đổi quy tắc thi đấu
77 Chương 76: Đấu cờ
78 Chương 77: Ai hạ độc?
79 Chương 78: Liên tục có chuyện
80 Chương 79: Một chút cẩu lương
81 Chương 80: Thông tri đột ngột
82 Chương 81: Điệu hổ ly sơn
83 Chương 82: Thần xạ truy tung
84 Chương 83: Uy lực của Bạch Pháo
85 Chương 84: Gặp Lam Tiểu Niệm
86 Thông báo
87 Chương 85: Huỷ quyền dự thi
88 Chương 86: Không ấn lẽ thường ra bài
89 Chương 87: Cha con gặp gỡ (1)
90 Chương 88: Cha con gặp gỡ (2)
91 Chương 89: Cha con gặp gỡ (3)
92 Chúc Mừng Năm Mới
93 Chương 90: Đàm phán
94 Chương 91: Cuộc nói chuyện của hai người đàn ông...
95 Chương 92: Trò hay sắp tiến hành
96 Chương 93: Gặp nhau
97 Chương 94: Đánh nhau
98 Chương 95: Thỏa hiệp
99 Chương 96: Có mùi dấm chua
100 Chương 97: Tiểu áo bông tri kỷ
101 Chương 98: Bồi thường thiệt hại
102 Chương 99: Hóa giải hiểu lầm
103 Chương 100: Ai đột nhập lúc đêm khuya?
104 Tri Ân Độc Giả
105 Chương 101: Đại tiểu thư!?
106 Chương 102: Lại đi Đông Phương gia
107 Chương 103: Vực chủ đại nhân lần đầu phục vụ người!
108 Chương 104: Mục đích đạt được
109 Chương 105: Thần trợ công!
110 Chương 106: Phu thê phối hợp
111 Chương 107: Không biết đặt tên gì
112 Chương 108: Tặng lễ
113 Chương 109: Bách Lý gia và Đoan Mộc gia
114 Chương 110: Trợ trận?
115 Chương 111: Họa thủy đông dẫn
116 Chương 112: Mai phục
117 Chương 113: BBQ dã ngoại
118 Chương 114: Địa Cung (1)
119 Chương 115: Địa Cung (2)
120 Chương 116: Chân tướng (1)
121 Chương 117: Chân tướng (2)
122 Chương 118: Họa vô đơn chí (1)
123 Chương 119: Họa vô đơn chí (2)
124 Chương 120: Mạc Túc đến kịp
125 Chương 121: Chiến! Cá Sấu Yêu Vương!
126 Chương 122: Oan gia đối đầu
127 Chương 123: Vân Hoài
128 Chương 124: Tiểu đoàn viên
129 Chương 125: Đứng thành hàng?
130 Chương 126: Trước cửa nháo sự
131 Chương 127: Âu Dương Nhược Lan
132 Chương 128: Trò cũ trọng thi?
133 Chương 129: Mị dược
134 Chương 130: Hôn
135 Chương 131: Nguyệt Vũ Đình chết - Nguyệt Dao phế đi
136 Chương 132: Chân chính người sau màn
137 Chương 133: Kế hoạch (1)
138 Chương 134: Kế hoạch (2)
139 Chương 135: Xảy ra chuyện
140 Chương 136: Lại nhập hoàng cung
141 Chương 137: Giải cổ
142 Chương 138: Chuyện cũ năm xưa
143 Chương 139: Ba phương án
144 Chương 140: Tiểu khả ái?
145 Chương 141: Vân Hoài chảy máu mũi
146 Chương 142: Giải bày (1)
147 Chương 143: Giải bày (2)
148 Chương 144: Huyền Băng thạch thất
149 Thông báo
150 Chương 145: Luyện hóa dị hỏa
151 Chương 146: Lam Tiểu Niệm quyết định
152 Chương 147: Vương triều đổi ngôi
153 Chương 148: Phó Ngữ Dung chết
154 Chương 149: Tiệc chia tay
155 Chương 150: Tin tức
156 Chương 151: Đội ngũ báo danh kỳ ba
157 Chương 152: Hùng hài tử
158 Chương 153: Đấu thơ (1)
159 Chương 154: Đấu thơ (2)
160 Chương 155: Đấu thơ (3)
161 Chương 156: Nháy mắt hạ gục
162 Chương 157: Tử Huyền đại sư làm khó dễ
163 Chương 158: Cắt đầu lưỡi
164 Chương 159: Rốt cuộc gọi "phụ thân"
165 Chương 160: Âu Dương Nhược Lan phản kháng
166 Chương 161: Khảo hạch (1)
167 Chương 162: Khảo hạch (2)
168 Chương 163: Khảo hạch (3)
169 Chương 164: Khảo hạch (4)
170 Chương 165: Khảo hạch (5)
171 Chương 166: Khảo hạch (6)
172 Chương 167: Khảo hạch (7)
173 Chương 168: Khảo hạch (8)
174 Chương 169: Khảo hạch (9)
175 Chương 170: Khảo hạch (10)
176 Chương 171: Tiểu Long, Tiểu Hồng có bằng hữu
177 Chương 172: Độc nhất phụ nhân tâm
178 Chương 173: Truy bắt
179 Chương 174: Dị tượng
180 Chương 175: Thú triều
181 Chương 176: Bị thương
182 Chương 177: Bạch nhãn lang
183 Chương 178: Huyết Tế (1)
184 Chương 179: Huyết Tế (2)
185 Chương 180: Hi sinh
186 Chương 181: Hắc Linh Châu (1)
187 Chương 182: Hắc Linh Châu (2)
188 Chương 183: Mai một
189 Chương 184: Bất ngờ
190 Chương 185: Nhân tính độc ác (1)
191 Chương 186: Nhân tính độc ác (2)
192 Chương 187: Nhân tính độc ác (3)
193 Chương 188: Nhân tính độc ác (4)
194 Chương 189: Nghịch tập (1)
195 Chương 190: Nghịch tập (2)
196 Chương 191: Nghịch tập (3)
197 Chương 192: Thoát đi
198 Chương 193: Địa đạo dưới lòng đất (1)
199 Chương 194: Địa đạo dưới lòng đất (2)
200 Chương 195: Địa đạo dưới lòng đất (3)
201 Chương 196: Sơn vũ dục lai phong mãn lâu
202 Chương 197: Cải trang giả dạng
203 Chương 198: Chiến thuật tâm lý
204 Chương 199: Thú sủng ra trận (1)
205 Chương 200: Thú sủng ra trận (2)
206 Chương 201: Gặp gỡ người quen
207 Chương 202: Tịnh Linh Bình
208 Chương 203: Chuẩn bị
209 Chương 204: Thất Tinh Trận (1)
210 Chương 205: Thất Tinh Trận (2)
211 Chương 206: Tiểu Ô phát uy
212 Chương 207: Đối chiến (1)
213 Chương 208: Đối chiến (2)
214 Chương 209: Đối chiến (3)
215 Chương 210: Bích Linh Châu
216 Chương 211: Hai mảnh tàn hồn
217 Chương 212: Nguyên nhân diệt tộc
218 Chương 213: Dụ hoặc
219 Chương 214: Vảy rồng
220 Chương 215: Người có tình chung thành quyến lữ
221 Chương 216: Một nhà bốn người
222 Chương 217: Tin tức
223 Chương 218: Trong nhà giam (1)
224 Chương 219: Trong nhà giam (2)
225 Chương 220: Trừng phạt (1)
226 Chương 221: Trừng phạt (2)
227 Chương 222: Đền tội
228 Chương 223: Vĩnh tuyệt hậu hoạn
229 Chương 224: Âu Dương Phong
230 Chương 225: Chia rẽ không thành công
231 Chương 226: Hách Liên Nhã tự thực hậu quả xấu
232 Chương 227: Hách Liên Nhã ghen ghét
233 Chương 228: Đối chất (1)
234 Chương 229: Đối chất (2)
235 Chương 230: Đối chất (3)
236 Chương 231: Đối chất (4)
237 Chương 232: Âu Dương Phong quyết định
238 Chương 233: Hai cha con phân cao thấp
239 Chương 234: Phu thê tâm sự
Chapter

Updated 239 Episodes

1
Chương 1: Tao ngộ không gian gió lốc
2
Chương 2: Trọng sinh Huyền Nguyệt đại lục
3
Chương 3: Bảy năm thoáng qua
4
Chương 4: Lạc Nhật sơn mạch
5
Chương 5: Đông Phương Hạo Hiên
6
Chương 6: Bảo Tiêu
7
Chương 7: Không phải bệnh nan y - là trúng độc!
8
Chương 8: Sơn động phong ba (1)
9
Chương 9: Sơn động phong ba (2)
10
Chương 10: Sơn động phong ba (3)
11
Chương 11: Gặp lại cố nhân
12
Chương 12: Nguyệt Vũ Đình
13
Chương 13: Biện Thu Trấn
14
Chương 14: Nguyệt Vũ Đình hủy hoại
15
Chương 15: Chặn đường tập sát
16
Chương 16: Mạc Cửu
17
Chương 17: Trị liệu (1)
18
Chương 18: Trị Liệu (2)
19
Chương 19: Đến Thiên Nguyệt Thành
20
Chương 20: Đặc thù huyết mạch
21
Chương 21: Lâu Giang Các
22
Chương 22: Thần Vực truyền tin
23
Chương 23: Ba người thiếu niên
24
Chương 24: Kỳ ba hiểu lầm
25
Chương 25: Nguyệt Thanh Loan
26
Chương 26: Đột nhập quốc khố
27
Chương 27: Lục soát
28
Chương 28: Hắc Thù ra tay
29
Chương 29: Đại hội đấu giá (1)
30
Chương 30: Đại hội đấu giá (2)
31
Chương 31: Đại hội đấu giá (3)
32
Chương 32: Đại hội đấu giá (4)
33
Chương 33: Đại hội đấu giá (5)
34
Chương 34: Đại hội đấu giá (6)
35
Chương 35: Đại hội đấu giá (7)
36
Chương 36: Lần đầu gặp nhau
37
Chương 37: Vương đối Vương
38
Chương 38: Lôi thú
39
Chương 39: Huynh muội song sát
40
Chương 40: Đổi trắng thay đen
41
Chương 41: Lam Vân đại sư
42
Chương 42: Nghi ngờ huyết mạch
43
Chương 43: Tỷ đệ nói chuyện
44
Chương 44: Đại tẩu?
45
Chương 45: Tửu Quỷ
46
Chương 46: Hoa hộ pháp
47
Chương 47: Hồng nhan tri kỷ?
48
Chương 48: Đồng cảm
49
Chương 49: Khuyên nhủ
50
Chương 50: Rạp xiếc trung ương
51
Chương 51: Vòng loại
52
Chương 52: Hỗn chiến
53
Chương 53: Không chiến mà thắng
54
Chương 54: Nhận ra nàng
55
Chương 55: Lập uy
56
Chương 56: Tâm tư nữ đế
57
Chương 57: Đế Mặc Thần
58
Chương 58: Lại thấy Lam Tử Hàn
59
Chương 59: Một đóa hoa đào
60
Chương 60: Treo lên đánh
61
Chương 61: Cái gọi là Thượng Phương Bảo Roi...
62
Chương 62: Đại gia cùng đặt cược nào!
63
Chương 63: Chỉ điểm
64
Chương 64: Bữa cơm đầy drama
65
Chương 65: Nửa ly rượu dẫn phát huyết án...
66
Chương 66: Bị tính kế
67
Chương 67: Lẫn nhau có nhược điểm
68
Chương 68: Bước đầu trả thù
69
Chương 69: Gậy ông đập lưng ông
70
Xin Nghỉ
71
Chương 70: Lại bị vũ nhục
72
Chương 71: Nghi ngờ
73
Chương 72: Đông Phương Phượng
74
Chương 73: Trùng tộc
75
Chương 74: Chẳng lẽ là hắn!?
76
Chương 75: Thay đổi quy tắc thi đấu
77
Chương 76: Đấu cờ
78
Chương 77: Ai hạ độc?
79
Chương 78: Liên tục có chuyện
80
Chương 79: Một chút cẩu lương
81
Chương 80: Thông tri đột ngột
82
Chương 81: Điệu hổ ly sơn
83
Chương 82: Thần xạ truy tung
84
Chương 83: Uy lực của Bạch Pháo
85
Chương 84: Gặp Lam Tiểu Niệm
86
Thông báo
87
Chương 85: Huỷ quyền dự thi
88
Chương 86: Không ấn lẽ thường ra bài
89
Chương 87: Cha con gặp gỡ (1)
90
Chương 88: Cha con gặp gỡ (2)
91
Chương 89: Cha con gặp gỡ (3)
92
Chúc Mừng Năm Mới
93
Chương 90: Đàm phán
94
Chương 91: Cuộc nói chuyện của hai người đàn ông...
95
Chương 92: Trò hay sắp tiến hành
96
Chương 93: Gặp nhau
97
Chương 94: Đánh nhau
98
Chương 95: Thỏa hiệp
99
Chương 96: Có mùi dấm chua
100
Chương 97: Tiểu áo bông tri kỷ
101
Chương 98: Bồi thường thiệt hại
102
Chương 99: Hóa giải hiểu lầm
103
Chương 100: Ai đột nhập lúc đêm khuya?
104
Tri Ân Độc Giả
105
Chương 101: Đại tiểu thư!?
106
Chương 102: Lại đi Đông Phương gia
107
Chương 103: Vực chủ đại nhân lần đầu phục vụ người!
108
Chương 104: Mục đích đạt được
109
Chương 105: Thần trợ công!
110
Chương 106: Phu thê phối hợp
111
Chương 107: Không biết đặt tên gì
112
Chương 108: Tặng lễ
113
Chương 109: Bách Lý gia và Đoan Mộc gia
114
Chương 110: Trợ trận?
115
Chương 111: Họa thủy đông dẫn
116
Chương 112: Mai phục
117
Chương 113: BBQ dã ngoại
118
Chương 114: Địa Cung (1)
119
Chương 115: Địa Cung (2)
120
Chương 116: Chân tướng (1)
121
Chương 117: Chân tướng (2)
122
Chương 118: Họa vô đơn chí (1)
123
Chương 119: Họa vô đơn chí (2)
124
Chương 120: Mạc Túc đến kịp
125
Chương 121: Chiến! Cá Sấu Yêu Vương!
126
Chương 122: Oan gia đối đầu
127
Chương 123: Vân Hoài
128
Chương 124: Tiểu đoàn viên
129
Chương 125: Đứng thành hàng?
130
Chương 126: Trước cửa nháo sự
131
Chương 127: Âu Dương Nhược Lan
132
Chương 128: Trò cũ trọng thi?
133
Chương 129: Mị dược
134
Chương 130: Hôn
135
Chương 131: Nguyệt Vũ Đình chết - Nguyệt Dao phế đi
136
Chương 132: Chân chính người sau màn
137
Chương 133: Kế hoạch (1)
138
Chương 134: Kế hoạch (2)
139
Chương 135: Xảy ra chuyện
140
Chương 136: Lại nhập hoàng cung
141
Chương 137: Giải cổ
142
Chương 138: Chuyện cũ năm xưa
143
Chương 139: Ba phương án
144
Chương 140: Tiểu khả ái?
145
Chương 141: Vân Hoài chảy máu mũi
146
Chương 142: Giải bày (1)
147
Chương 143: Giải bày (2)
148
Chương 144: Huyền Băng thạch thất
149
Thông báo
150
Chương 145: Luyện hóa dị hỏa
151
Chương 146: Lam Tiểu Niệm quyết định
152
Chương 147: Vương triều đổi ngôi
153
Chương 148: Phó Ngữ Dung chết
154
Chương 149: Tiệc chia tay
155
Chương 150: Tin tức
156
Chương 151: Đội ngũ báo danh kỳ ba
157
Chương 152: Hùng hài tử
158
Chương 153: Đấu thơ (1)
159
Chương 154: Đấu thơ (2)
160
Chương 155: Đấu thơ (3)
161
Chương 156: Nháy mắt hạ gục
162
Chương 157: Tử Huyền đại sư làm khó dễ
163
Chương 158: Cắt đầu lưỡi
164
Chương 159: Rốt cuộc gọi "phụ thân"
165
Chương 160: Âu Dương Nhược Lan phản kháng
166
Chương 161: Khảo hạch (1)
167
Chương 162: Khảo hạch (2)
168
Chương 163: Khảo hạch (3)
169
Chương 164: Khảo hạch (4)
170
Chương 165: Khảo hạch (5)
171
Chương 166: Khảo hạch (6)
172
Chương 167: Khảo hạch (7)
173
Chương 168: Khảo hạch (8)
174
Chương 169: Khảo hạch (9)
175
Chương 170: Khảo hạch (10)
176
Chương 171: Tiểu Long, Tiểu Hồng có bằng hữu
177
Chương 172: Độc nhất phụ nhân tâm
178
Chương 173: Truy bắt
179
Chương 174: Dị tượng
180
Chương 175: Thú triều
181
Chương 176: Bị thương
182
Chương 177: Bạch nhãn lang
183
Chương 178: Huyết Tế (1)
184
Chương 179: Huyết Tế (2)
185
Chương 180: Hi sinh
186
Chương 181: Hắc Linh Châu (1)
187
Chương 182: Hắc Linh Châu (2)
188
Chương 183: Mai một
189
Chương 184: Bất ngờ
190
Chương 185: Nhân tính độc ác (1)
191
Chương 186: Nhân tính độc ác (2)
192
Chương 187: Nhân tính độc ác (3)
193
Chương 188: Nhân tính độc ác (4)
194
Chương 189: Nghịch tập (1)
195
Chương 190: Nghịch tập (2)
196
Chương 191: Nghịch tập (3)
197
Chương 192: Thoát đi
198
Chương 193: Địa đạo dưới lòng đất (1)
199
Chương 194: Địa đạo dưới lòng đất (2)
200
Chương 195: Địa đạo dưới lòng đất (3)
201
Chương 196: Sơn vũ dục lai phong mãn lâu
202
Chương 197: Cải trang giả dạng
203
Chương 198: Chiến thuật tâm lý
204
Chương 199: Thú sủng ra trận (1)
205
Chương 200: Thú sủng ra trận (2)
206
Chương 201: Gặp gỡ người quen
207
Chương 202: Tịnh Linh Bình
208
Chương 203: Chuẩn bị
209
Chương 204: Thất Tinh Trận (1)
210
Chương 205: Thất Tinh Trận (2)
211
Chương 206: Tiểu Ô phát uy
212
Chương 207: Đối chiến (1)
213
Chương 208: Đối chiến (2)
214
Chương 209: Đối chiến (3)
215
Chương 210: Bích Linh Châu
216
Chương 211: Hai mảnh tàn hồn
217
Chương 212: Nguyên nhân diệt tộc
218
Chương 213: Dụ hoặc
219
Chương 214: Vảy rồng
220
Chương 215: Người có tình chung thành quyến lữ
221
Chương 216: Một nhà bốn người
222
Chương 217: Tin tức
223
Chương 218: Trong nhà giam (1)
224
Chương 219: Trong nhà giam (2)
225
Chương 220: Trừng phạt (1)
226
Chương 221: Trừng phạt (2)
227
Chương 222: Đền tội
228
Chương 223: Vĩnh tuyệt hậu hoạn
229
Chương 224: Âu Dương Phong
230
Chương 225: Chia rẽ không thành công
231
Chương 226: Hách Liên Nhã tự thực hậu quả xấu
232
Chương 227: Hách Liên Nhã ghen ghét
233
Chương 228: Đối chất (1)
234
Chương 229: Đối chất (2)
235
Chương 230: Đối chất (3)
236
Chương 231: Đối chất (4)
237
Chương 232: Âu Dương Phong quyết định
238
Chương 233: Hai cha con phân cao thấp
239
Chương 234: Phu thê tâm sự

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play