Chương 14: Nguyệt Vũ Đình hủy hoại

Đám người dạo quanh Biện Thu Trấn một vòng cho đến khi hoàng hôn sụp xuống triệt để. Hai đứa nhỏ chơi đến không biết trời đất, trở lại bên người Mạc Túc khi đã là cả người mệt lả, mí mắt đánh lên sụp xuống.

Mạc Túc sờ đầu của hai đứa nhỏ, đoàn người tìm một chỗ khách điếm trụ xuống dưới.

Tiểu nhị dẫn bọn họ đến một cái bàn ở góc tương đối hẻo lánh, lại đem lên vài món đồ ăn coi như thanh đạm. Bởi vì trời tối nên ăn quá nhiều dầu mỡ kỳ thật cũng không tốt.

Đồ ăn ra tới, Mạc Túc cũng không có nháy mắt liền dùng.

Đông Phương Hạo Hiên còn đang nghi hoặc thời điểm, liền thấy Mạc Nhất lấy ra một cây bạc kim, từng đạo đồ ăn nhất nhất thử qua một lần.

Hắn đây là ở thử độc!

Thử xong hết tất cả, hắn mới nhìn Mạc Túc, nói:

"Chủ tử, không có độc."

Mạc Túc hơi nhẹ không thể gật đầu, lúc này mới chạm đũa.

Mà Đông Phương Hạo Hiên thấy hành động này, ánh mắt lóe qua một đạo quang mang.

Trong lòng lại nảy sinh nghi ngờ. Tác phong cẩn thận như thế, xem ra chỉ có thể là người trong hoàng tộc.

Nhưng thật ra Đông Phương Hạo Hiên lần này đã đoán sai, hắn không biết được là, hành động này đối với Mạc Nhất hay hoặc là Mạc Túc, chỉ là lẽ thường thói quen phải làm.

Thói quen lâu rồi, nhất thời khó bỏ được.

Khi còn ở tinh tế là lúc, Mạc Túc làm danh chấn tướng quân, nhìn phong quang vô hạn, kỳ thật ở trong tối có vô số người mưu toan tánh mạng của nàng.

Người của Liên Bang, người của đại tộc, hơn nữa Trùng tộc bên kia cũng gom góp vào, âm mưu dương mưu nhiều không kể xiết.

Nếu không cẩn thận, nàng đã sớm chết không biết bao nhiêu lần.

Mạc Vân Long, Mạc Du Hồng nhìn mấy đạo đồ ăn, có chút ghét bỏ nói:

“Ta thật sự là tưởng Vân dì tay nghề, này mấy món ăn, quá khó ăn!”

“Mẫu thân! Vì sao lần này đi không có mang theo Vân dì? Nếu có Vân dì ở thì tốt rồi!”

Mạc Túc tay gắp đồ ăn khẽ khựng lại, sau đó vẫn đưa vào miệng nhấm nháp, sắc mặt như thường.

Sau đó, nàng ánh mắt sắc bén nhìn qua hai huynh muội, trầm giọng nói:

“Ăn không nói, ngủ không nói! Ở đâu ra nhiều như vậy kén chọn, có thức ăn đã là may mắn gấp trăm lần người khác. Vân dì cũng không có khả năng ở cạnh bên các ngươi cả đời, tới khi đó không ai nấu vừa ý thức ăn, chẳng lẽ các ngươi thà nhịn đói chết?”

Vừa thấy nàng cái dạng này, hai huynh muội nháy mắt biến sắc, rụt rụt cái cổ, hoảng sợ nói:

“Mẫu thân, tiểu Long biết sai rồi!”

“Mẫu thân, tiểu Hồng cũng biết sai rồi!”

Lúc này, Mạc Túc sắc mặt mới thư hoãn chút ít, nghiêm giọng hỏi:

“Sai ở nơi nào?”

Mạc Vân Long dẫn đầu trả lời, thanh âm có chút nhược nhược, vừa nói còn vừa quan sát hắn mẫu thân sắc mặt:

“Mẫu thân, tiểu Long không nên kén cá chọn canh, không nên ỷ lại Vân dì,...”

Mạc Túc thở dài một hơi, nhìn qua Mạc Du Hồng, nói:

“Tiểu Hồng, ngươi nói!”

Mạc Du Hồng cuống quýt làm ra ngồi nghiêm chỉnh tư thế, nhược nhược trả lời:

“Mẫu thân, ý nghĩ của tiểu Hồng... cũng giống ca ca.”

Mạc Túc buông xuống đôi đũa, thần sắc nặng nề. Nàng cũng không nghĩ tới, lâu dài cẩm y ngọc thực, sẽ cho hai đứa nhỏ sinh ra loại ý tưởng ỷ lại này.

Mạc Túc nhìn một đôi huynh muội song sinh giống nhau như đúc, ánh mắt nghiêm nghị nói:

“Tiểu Long, tiểu Hồng, các ngươi nhớ cho kỹ lời hôm nay mẫu thân nói. Không phải mẫu thân trách các ngươi kén cá chọn canh, cũng không trách các ngươi ỷ lại vân dì. Các ngươi hai huynh muội sai ở chỗ, không biết tôn trọng lương thực.

Từ nhỏ đến hiện tại, mẫu thân chưa từng cho các ngươi thiếu thốn bất cứ thứ gì, ngay cả thức ăn cũng là sơn trân hải vị, cẩm y ngọc thực. Cho nên các ngươi chưa từng cảm nhận qua, không có gì để ăn chính là mùi vị như thế nào.

Các ngươi có từng nhìn thấy những hài tử nghèo khổ ngoài kia, vì một cái màn thầu mà đánh nhau đến đầu rơi máu chảy, vì tồn tại mà không tiếc cùng cẩu giành giật thức ăn. Các ngươi có từng nhìn thấy những nạn dân ngoài kia, không có thức ăn để ăn, đồng loạt đói lả mà chết, phơi thây đầy đường?

Các ngươi ai... vẫn là quá mức sung sướng!

Mẫu thân chỉ muốn nói cho các ngươi, cho dù các ngươi ở trong hoàn cảnh như thế nào, đều phải biết trân trọng lương thực. Nó là nguồn sống của các ngươi.

Cho dù các ngươi cường đại cỡ nào, nếu không có lương thực, các ngươi vẫn sẽ chết!”

Cả bàn ăn theo lời nói của nàng mà lặng ngắt như tờ, Mạc Nhất cúi đầu, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim. Những lời tướng quân nói, đó đều là sự thật. Tinh tế hoàn cảnh vật tư khan hiếm, càng đừng nói chiến sĩ như bọn hắn, có được dinh dưỡng tề cùng đầy đủ lương khô là đã cảm tạ trời đất.

Mạc Vân Long, Mạc Du Hồng đầu nhỏ cúi thấp, lúc này đây là thật sự nhận sai.

“Cô nương...” Đông Phương Hạo Hiên nhấp nhấp môi, muốn vì hai đứa nhỏ biện giải, chính là hắn tìm không thấy từ ngữ.

Hắn không nghĩ tới nàng sẽ là như vậy nghiêm khắc, dù sao hài tử vẫn còn nhỏ, nàng không nên để bọn họ sớm thể hội những cái đó tàn khốc sự thật.

Mạc Túc chỉ nhìn liếc qua, liền biết Đông Phương Hạo Hiên muốn nói gì, khẽ lắc đầu.

Sau đó, nàng lại nhìn hai đứa nhỏ và nói:

“Lời của mẫu thân, các ngươi đã hiểu chưa. Sau này mẫu thân không muốn nghe bất kì lời phàn nàn nào về thức ăn nữa đâu đó!”

“Chúng con hiểu rồi ạ!” Hai đứa nhỏ đồng thanh đáp lời, ánh mắt trộm ngắm Mạc Túc.

“Được rồi, ăn đi!” Mạc Túc phất tay, ý bảo hai đứa nhỏ cứ tiếp tục. Không phải nàng không biết trời đánh tránh bữa ăn, hay là không nể mặt ngoại nhân mà dạy dỗ con cái.

Có đôi khi, có ngoại nhân ở đây, bọn nhỏ mới biết mất mặt và nhận ra lỗi sai của mình ở đâu.

Người không hiểu, sẽ cho rằng nàng lạnh bạc vô tình. Chỉ có người hiểu nàng, mới biết được nàng dụng tâm lương khổ!

Vì sao nàng sẽ như thế trắng ra cho hài tử thể hội đến những cái đó tàn khốc sinh hoạt.

Bởi vì, hiểu được càng sớm, bọn hắn sẽ giảm bớt được những tổn thương!

Nàng không thể ở bên cạnh bảo bọc cả đời, cho nên bọn hắn phải nhanh chóng trưởng thành lên.

Có trưởng thành nào, mà không trả giá?

Nàng có được như ngày hôm nay, nào không phải là từ thi sơn biển máu trung ra tới?

Nhân lúc bọn nhỏ còn ăn, nàng mới quay đầu nhìn sang Đông Phương Hạo Hiên, ánh mắt khẽ nhúc nhích rồi hỏi:

“Đông Phương công tử, số dược liệu ta đưa cho ngươi chuẩn bị, người đã chuẩn bị đến đâu rồi?”

Đông Phương Hạo Hiên phục hồi tinh thần lại, thấy nàng nói chuyện với mình nên nhanh chóng ôn hòa đáp lại:

“Tùng bá mới nói với ta, bên kia đã thu thập đầy đủ. Nơi này gần với Thiên Nguyệt thành, chắc hẳn chiều mai là sẽ có người đưa tới toàn bộ. Cô nương ý là...”

Mạc Túc ngẫm nghĩ một hồi rồi nói:

“Lần này ta đến Thiên Nguyệt là có một số chuyện cần phải giải quyết, sợ rằng sau này sẽ không có thời gian. Như vầy đi, công tử chuẩn bị tinh thần. Ngày mốt ta sẽ thế ngươi trị liệu độc trong cơ thể, sớm ngày bình phục!”

Đông Phương Hạo Hiên nghe vậy kinh hỉ không thôi, nhưng trên người lại không mất lễ nghĩa, chỉ là giọng nói khó nén hưng phấn:

“Thật sao cô nương? Nếu như vậy để ta hối thúc bọn họ mau chóng đến!”

Mạc Túc khẽ liếc nhìn qua lão giả Tùng bá không nói lời nào ở bên cạnh, trong lòng cười lạnh, thấp thấp gật đầu:

“Ừ!”

Xem ra, có một số người sắp nhịn không nổi nữa rồi. Để cho việc trị liệu không xảy ra ngoài ý muốn, nàng cần thiết phải chuẩn bị một số thứ.

Cơm nước xong, mọi người ai về phòng nấy. Hai đứa nhỏ tắm rửa xong thì đã lên giường ngủ khò khè.

Mạc Túc giơ tay lên tạo thành một tấm vách ngăn không gian, có thể ngăn cản thần thức dò xét, sau đó nàng phân phó Mạc Nhất:

“A Nhất! Ngươi truyền lời cho A Cửu bọn họ đi theo sau đoàn xe của Đông Phương gia tộc, nếu có ai xuất hiện cản trở hoặc muốn đánh cướp dược liệu thì hỗ trợ thanh trừ đi. Không thể kéo dài thêm nữa, chậm nhất là tối mai, xe dược liệu kia phải đến được nơi đây.”

“Vâng! Chủ tử”

Dặn dò xong, Mạc Nhất cũng trở về phòng mình, ngủ say sưa ngon lành.

Nhưng mà có một người ở tối nay... trắng đêm vô miên!

Hoang sơn dã lĩnh, có một nơi người ta chỉ cần nghe tới thôi là đã sợ mất mật.

Nơi này chính là Hắc Phong Trại trong truyền thuyết.

Hắc Phong trại đêm nay đèn đuốc sáng trưng, các tiểu đệ cầm vũ khí đi qua đi lại, canh chừng trước cửa phòng.

Mà trong phòng, thỉnh thoảng truyền ra thanh âm la hét cùng rên rỉ nặng nề.

Các tiểu đệ đã thấy quen nhưng không thể trách, ánh mắt ngược lại sáng như đuốc, để lộ ra một cỗ dâm tà hơi thở.

Cho nhau nhìn thoáng qua, lại nhìn cửa phòng, cười bỉ ổi.

Trại chủ hôm nay chính là diễm phúc không cạn đâu!

Mà trong phòng, tên đại hán cầm đầu lúc này toàn thân trần truồng như nhộng, đối với dưới thân nữ nhân không ngừng vận động. Theo hắn vận động, thịt mỡ trên người không ngừng run lên, chảy xệ xuống dưới.

Dưới thân hắn, Nguyệt Vũ Đình y phục bất chỉnh, rách nát tả tơi, để lộ ra da thịt bị cấu véo đến xanh xanh tím tím. Đầu tóc của nàng ta hỗn độn như ổ gà, hai bên má sưng lên, hiển nhiên là bị thô lỗ đánh qua. Theo động tác của nam nhân, trong miệng nàng không ngừng tràn ra thanh âm kiều mị.

Cầm đầu đại hán vẻ mặt thỏa mãn, thỉnh thoảng còn mắng chửi vài tiếng:

“Xú đàn bà, cho ngươi không nghe lời, hiện tại còn không phải nằm ở dưới thân lão tử rên rỉ. Cũng thật là một nữ nhân nói một đằng làm một nẻo lại dâm đãng bại hoại, miệng mắng chửi nhưng thân thể lại rất thành thật.”

Nguyệt Vũ Đình nghe thanh âm ô ngôn uế ngữ của hắn, ánh mắt vốn dĩ mê ly mờ mịt bỗng nhiên hung tợn lên, the thé mắng chửi:

“Ngươi tên cẩu tặc này, cũng dám nhúng chàm bản công chúa, chờ bản chúa trở về, bản công chúa chắc chắn đem người cấp bưng hang ổ của ngươi!”

Chát!

Cầm đầm đại hán lại cho nàng ta một cái tát, Nguyệt Vũ Đình “A” lên một tiếng, cái đầu trật qua một bên, khóe miệng tràn ra máu tươi.

Cầm đầu đại hán phía dưới đâm sâu vào một hơi, thở hổn hển hung tợn nói:

“Xú đàn bà, tới lúc này còn dám mạnh miệng. Nếu như ngươi là công chúa, đã sớm có người cứu ngươi, đâu có thể chờ đến bây giờ.”

Nói xong, hắn còn lè lưỡi liếm vết máu bên miệng Nguyệt Vũ Đình, râu dê xồm xoàm kích thích Nguyệt Vũ Đình toàn thân run lên, trong lòng dâng lên một cỗ ghê tởm.

Tên cẩu tặc này, đáng chết!

Nguyệt Vũ Đình ánh mắt dâng lên thực cốt điên cuồng oán hận, nàng hận tên cẩu tặc này, hận nữ nhân kia biết rõ đám nam nhân này là những kẻ bại hoại vậy mà còn đem nàng giao cho bọn hắn, hận Nguyệt Vô Hoan cùng Lam Tử Hàn không có tới cứu nàng.

Những người này, nàng một cái cũng không bỏ qua, chờ nàng về đến hoàng cung, nàng nhất định đem bọn họ lột da xẻo thịt, rạch cốt uống máu. Nếu không, không thể giải được mối hận trong lòng.

Dù sao, đêm nay Nguyệt Vũ Đình đã hoàn toàn bị hủy hoại.

Hot

Comments

Vy Huynh

Vy Huynh

truyện nào cũng có một công chúa não tàn 😒😒😒😒😒

2022-04-05

0

Mai Ngoc

Mai Ngoc

thực sự là mỗi lần đọc tiểu thuyết đều có một loại người luôn cho rằng mình chính là trung tâm vũ trụ , bao người ghen tỵ , bao người vây quanh , dựa vào gia thế của mình để chèn ép người khác trong khi nếu mình rời khỏi gia đỉnh hay gia tộc thì chẳng là cái đinh gì cả

2021-10-27

4

"""ABE"""

"""ABE"""

Đáng đời!👏👏👏👏

2021-03-14

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tao ngộ không gian gió lốc
2 Chương 2: Trọng sinh Huyền Nguyệt đại lục
3 Chương 3: Bảy năm thoáng qua
4 Chương 4: Lạc Nhật sơn mạch
5 Chương 5: Đông Phương Hạo Hiên
6 Chương 6: Bảo Tiêu
7 Chương 7: Không phải bệnh nan y - là trúng độc!
8 Chương 8: Sơn động phong ba (1)
9 Chương 9: Sơn động phong ba (2)
10 Chương 10: Sơn động phong ba (3)
11 Chương 11: Gặp lại cố nhân
12 Chương 12: Nguyệt Vũ Đình
13 Chương 13: Biện Thu Trấn
14 Chương 14: Nguyệt Vũ Đình hủy hoại
15 Chương 15: Chặn đường tập sát
16 Chương 16: Mạc Cửu
17 Chương 17: Trị liệu (1)
18 Chương 18: Trị Liệu (2)
19 Chương 19: Đến Thiên Nguyệt Thành
20 Chương 20: Đặc thù huyết mạch
21 Chương 21: Lâu Giang Các
22 Chương 22: Thần Vực truyền tin
23 Chương 23: Ba người thiếu niên
24 Chương 24: Kỳ ba hiểu lầm
25 Chương 25: Nguyệt Thanh Loan
26 Chương 26: Đột nhập quốc khố
27 Chương 27: Lục soát
28 Chương 28: Hắc Thù ra tay
29 Chương 29: Đại hội đấu giá (1)
30 Chương 30: Đại hội đấu giá (2)
31 Chương 31: Đại hội đấu giá (3)
32 Chương 32: Đại hội đấu giá (4)
33 Chương 33: Đại hội đấu giá (5)
34 Chương 34: Đại hội đấu giá (6)
35 Chương 35: Đại hội đấu giá (7)
36 Chương 36: Lần đầu gặp nhau
37 Chương 37: Vương đối Vương
38 Chương 38: Lôi thú
39 Chương 39: Huynh muội song sát
40 Chương 40: Đổi trắng thay đen
41 Chương 41: Lam Vân đại sư
42 Chương 42: Nghi ngờ huyết mạch
43 Chương 43: Tỷ đệ nói chuyện
44 Chương 44: Đại tẩu?
45 Chương 45: Tửu Quỷ
46 Chương 46: Hoa hộ pháp
47 Chương 47: Hồng nhan tri kỷ?
48 Chương 48: Đồng cảm
49 Chương 49: Khuyên nhủ
50 Chương 50: Rạp xiếc trung ương
51 Chương 51: Vòng loại
52 Chương 52: Hỗn chiến
53 Chương 53: Không chiến mà thắng
54 Chương 54: Nhận ra nàng
55 Chương 55: Lập uy
56 Chương 56: Tâm tư nữ đế
57 Chương 57: Đế Mặc Thần
58 Chương 58: Lại thấy Lam Tử Hàn
59 Chương 59: Một đóa hoa đào
60 Chương 60: Treo lên đánh
61 Chương 61: Cái gọi là Thượng Phương Bảo Roi...
62 Chương 62: Đại gia cùng đặt cược nào!
63 Chương 63: Chỉ điểm
64 Chương 64: Bữa cơm đầy drama
65 Chương 65: Nửa ly rượu dẫn phát huyết án...
66 Chương 66: Bị tính kế
67 Chương 67: Lẫn nhau có nhược điểm
68 Chương 68: Bước đầu trả thù
69 Chương 69: Gậy ông đập lưng ông
70 Xin Nghỉ
71 Chương 70: Lại bị vũ nhục
72 Chương 71: Nghi ngờ
73 Chương 72: Đông Phương Phượng
74 Chương 73: Trùng tộc
75 Chương 74: Chẳng lẽ là hắn!?
76 Chương 75: Thay đổi quy tắc thi đấu
77 Chương 76: Đấu cờ
78 Chương 77: Ai hạ độc?
79 Chương 78: Liên tục có chuyện
80 Chương 79: Một chút cẩu lương
81 Chương 80: Thông tri đột ngột
82 Chương 81: Điệu hổ ly sơn
83 Chương 82: Thần xạ truy tung
84 Chương 83: Uy lực của Bạch Pháo
85 Chương 84: Gặp Lam Tiểu Niệm
86 Thông báo
87 Chương 85: Huỷ quyền dự thi
88 Chương 86: Không ấn lẽ thường ra bài
89 Chương 87: Cha con gặp gỡ (1)
90 Chương 88: Cha con gặp gỡ (2)
91 Chương 89: Cha con gặp gỡ (3)
92 Chúc Mừng Năm Mới
93 Chương 90: Đàm phán
94 Chương 91: Cuộc nói chuyện của hai người đàn ông...
95 Chương 92: Trò hay sắp tiến hành
96 Chương 93: Gặp nhau
97 Chương 94: Đánh nhau
98 Chương 95: Thỏa hiệp
99 Chương 96: Có mùi dấm chua
100 Chương 97: Tiểu áo bông tri kỷ
101 Chương 98: Bồi thường thiệt hại
102 Chương 99: Hóa giải hiểu lầm
103 Chương 100: Ai đột nhập lúc đêm khuya?
104 Tri Ân Độc Giả
105 Chương 101: Đại tiểu thư!?
106 Chương 102: Lại đi Đông Phương gia
107 Chương 103: Vực chủ đại nhân lần đầu phục vụ người!
108 Chương 104: Mục đích đạt được
109 Chương 105: Thần trợ công!
110 Chương 106: Phu thê phối hợp
111 Chương 107: Không biết đặt tên gì
112 Chương 108: Tặng lễ
113 Chương 109: Bách Lý gia và Đoan Mộc gia
114 Chương 110: Trợ trận?
115 Chương 111: Họa thủy đông dẫn
116 Chương 112: Mai phục
117 Chương 113: BBQ dã ngoại
118 Chương 114: Địa Cung (1)
119 Chương 115: Địa Cung (2)
120 Chương 116: Chân tướng (1)
121 Chương 117: Chân tướng (2)
122 Chương 118: Họa vô đơn chí (1)
123 Chương 119: Họa vô đơn chí (2)
124 Chương 120: Mạc Túc đến kịp
125 Chương 121: Chiến! Cá Sấu Yêu Vương!
126 Chương 122: Oan gia đối đầu
127 Chương 123: Vân Hoài
128 Chương 124: Tiểu đoàn viên
129 Chương 125: Đứng thành hàng?
130 Chương 126: Trước cửa nháo sự
131 Chương 127: Âu Dương Nhược Lan
132 Chương 128: Trò cũ trọng thi?
133 Chương 129: Mị dược
134 Chương 130: Hôn
135 Chương 131: Nguyệt Vũ Đình chết - Nguyệt Dao phế đi
136 Chương 132: Chân chính người sau màn
137 Chương 133: Kế hoạch (1)
138 Chương 134: Kế hoạch (2)
139 Chương 135: Xảy ra chuyện
140 Chương 136: Lại nhập hoàng cung
141 Chương 137: Giải cổ
142 Chương 138: Chuyện cũ năm xưa
143 Chương 139: Ba phương án
144 Chương 140: Tiểu khả ái?
145 Chương 141: Vân Hoài chảy máu mũi
146 Chương 142: Giải bày (1)
147 Chương 143: Giải bày (2)
148 Chương 144: Huyền Băng thạch thất
149 Thông báo
150 Chương 145: Luyện hóa dị hỏa
151 Chương 146: Lam Tiểu Niệm quyết định
152 Chương 147: Vương triều đổi ngôi
153 Chương 148: Phó Ngữ Dung chết
154 Chương 149: Tiệc chia tay
155 Chương 150: Tin tức
156 Chương 151: Đội ngũ báo danh kỳ ba
157 Chương 152: Hùng hài tử
158 Chương 153: Đấu thơ (1)
159 Chương 154: Đấu thơ (2)
160 Chương 155: Đấu thơ (3)
161 Chương 156: Nháy mắt hạ gục
162 Chương 157: Tử Huyền đại sư làm khó dễ
163 Chương 158: Cắt đầu lưỡi
164 Chương 159: Rốt cuộc gọi "phụ thân"
165 Chương 160: Âu Dương Nhược Lan phản kháng
166 Chương 161: Khảo hạch (1)
167 Chương 162: Khảo hạch (2)
168 Chương 163: Khảo hạch (3)
169 Chương 164: Khảo hạch (4)
170 Chương 165: Khảo hạch (5)
171 Chương 166: Khảo hạch (6)
172 Chương 167: Khảo hạch (7)
173 Chương 168: Khảo hạch (8)
174 Chương 169: Khảo hạch (9)
175 Chương 170: Khảo hạch (10)
176 Chương 171: Tiểu Long, Tiểu Hồng có bằng hữu
177 Chương 172: Độc nhất phụ nhân tâm
178 Chương 173: Truy bắt
179 Chương 174: Dị tượng
180 Chương 175: Thú triều
181 Chương 176: Bị thương
182 Chương 177: Bạch nhãn lang
183 Chương 178: Huyết Tế (1)
184 Chương 179: Huyết Tế (2)
185 Chương 180: Hi sinh
186 Chương 181: Hắc Linh Châu (1)
187 Chương 182: Hắc Linh Châu (2)
188 Chương 183: Mai một
189 Chương 184: Bất ngờ
190 Chương 185: Nhân tính độc ác (1)
191 Chương 186: Nhân tính độc ác (2)
192 Chương 187: Nhân tính độc ác (3)
193 Chương 188: Nhân tính độc ác (4)
194 Chương 189: Nghịch tập (1)
195 Chương 190: Nghịch tập (2)
196 Chương 191: Nghịch tập (3)
197 Chương 192: Thoát đi
198 Chương 193: Địa đạo dưới lòng đất (1)
199 Chương 194: Địa đạo dưới lòng đất (2)
200 Chương 195: Địa đạo dưới lòng đất (3)
201 Chương 196: Sơn vũ dục lai phong mãn lâu
202 Chương 197: Cải trang giả dạng
203 Chương 198: Chiến thuật tâm lý
204 Chương 199: Thú sủng ra trận (1)
205 Chương 200: Thú sủng ra trận (2)
206 Chương 201: Gặp gỡ người quen
207 Chương 202: Tịnh Linh Bình
208 Chương 203: Chuẩn bị
209 Chương 204: Thất Tinh Trận (1)
210 Chương 205: Thất Tinh Trận (2)
211 Chương 206: Tiểu Ô phát uy
212 Chương 207: Đối chiến (1)
213 Chương 208: Đối chiến (2)
214 Chương 209: Đối chiến (3)
215 Chương 210: Bích Linh Châu
216 Chương 211: Hai mảnh tàn hồn
217 Chương 212: Nguyên nhân diệt tộc
218 Chương 213: Dụ hoặc
219 Chương 214: Vảy rồng
220 Chương 215: Người có tình chung thành quyến lữ
221 Chương 216: Một nhà bốn người
222 Chương 217: Tin tức
223 Chương 218: Trong nhà giam (1)
224 Chương 219: Trong nhà giam (2)
225 Chương 220: Trừng phạt (1)
226 Chương 221: Trừng phạt (2)
227 Chương 222: Đền tội
228 Chương 223: Vĩnh tuyệt hậu hoạn
229 Chương 224: Âu Dương Phong
230 Chương 225: Chia rẽ không thành công
231 Chương 226: Hách Liên Nhã tự thực hậu quả xấu
232 Chương 227: Hách Liên Nhã ghen ghét
233 Chương 228: Đối chất (1)
234 Chương 229: Đối chất (2)
235 Chương 230: Đối chất (3)
236 Chương 231: Đối chất (4)
237 Chương 232: Âu Dương Phong quyết định
238 Chương 233: Hai cha con phân cao thấp
239 Chương 234: Phu thê tâm sự
Chapter

Updated 239 Episodes

1
Chương 1: Tao ngộ không gian gió lốc
2
Chương 2: Trọng sinh Huyền Nguyệt đại lục
3
Chương 3: Bảy năm thoáng qua
4
Chương 4: Lạc Nhật sơn mạch
5
Chương 5: Đông Phương Hạo Hiên
6
Chương 6: Bảo Tiêu
7
Chương 7: Không phải bệnh nan y - là trúng độc!
8
Chương 8: Sơn động phong ba (1)
9
Chương 9: Sơn động phong ba (2)
10
Chương 10: Sơn động phong ba (3)
11
Chương 11: Gặp lại cố nhân
12
Chương 12: Nguyệt Vũ Đình
13
Chương 13: Biện Thu Trấn
14
Chương 14: Nguyệt Vũ Đình hủy hoại
15
Chương 15: Chặn đường tập sát
16
Chương 16: Mạc Cửu
17
Chương 17: Trị liệu (1)
18
Chương 18: Trị Liệu (2)
19
Chương 19: Đến Thiên Nguyệt Thành
20
Chương 20: Đặc thù huyết mạch
21
Chương 21: Lâu Giang Các
22
Chương 22: Thần Vực truyền tin
23
Chương 23: Ba người thiếu niên
24
Chương 24: Kỳ ba hiểu lầm
25
Chương 25: Nguyệt Thanh Loan
26
Chương 26: Đột nhập quốc khố
27
Chương 27: Lục soát
28
Chương 28: Hắc Thù ra tay
29
Chương 29: Đại hội đấu giá (1)
30
Chương 30: Đại hội đấu giá (2)
31
Chương 31: Đại hội đấu giá (3)
32
Chương 32: Đại hội đấu giá (4)
33
Chương 33: Đại hội đấu giá (5)
34
Chương 34: Đại hội đấu giá (6)
35
Chương 35: Đại hội đấu giá (7)
36
Chương 36: Lần đầu gặp nhau
37
Chương 37: Vương đối Vương
38
Chương 38: Lôi thú
39
Chương 39: Huynh muội song sát
40
Chương 40: Đổi trắng thay đen
41
Chương 41: Lam Vân đại sư
42
Chương 42: Nghi ngờ huyết mạch
43
Chương 43: Tỷ đệ nói chuyện
44
Chương 44: Đại tẩu?
45
Chương 45: Tửu Quỷ
46
Chương 46: Hoa hộ pháp
47
Chương 47: Hồng nhan tri kỷ?
48
Chương 48: Đồng cảm
49
Chương 49: Khuyên nhủ
50
Chương 50: Rạp xiếc trung ương
51
Chương 51: Vòng loại
52
Chương 52: Hỗn chiến
53
Chương 53: Không chiến mà thắng
54
Chương 54: Nhận ra nàng
55
Chương 55: Lập uy
56
Chương 56: Tâm tư nữ đế
57
Chương 57: Đế Mặc Thần
58
Chương 58: Lại thấy Lam Tử Hàn
59
Chương 59: Một đóa hoa đào
60
Chương 60: Treo lên đánh
61
Chương 61: Cái gọi là Thượng Phương Bảo Roi...
62
Chương 62: Đại gia cùng đặt cược nào!
63
Chương 63: Chỉ điểm
64
Chương 64: Bữa cơm đầy drama
65
Chương 65: Nửa ly rượu dẫn phát huyết án...
66
Chương 66: Bị tính kế
67
Chương 67: Lẫn nhau có nhược điểm
68
Chương 68: Bước đầu trả thù
69
Chương 69: Gậy ông đập lưng ông
70
Xin Nghỉ
71
Chương 70: Lại bị vũ nhục
72
Chương 71: Nghi ngờ
73
Chương 72: Đông Phương Phượng
74
Chương 73: Trùng tộc
75
Chương 74: Chẳng lẽ là hắn!?
76
Chương 75: Thay đổi quy tắc thi đấu
77
Chương 76: Đấu cờ
78
Chương 77: Ai hạ độc?
79
Chương 78: Liên tục có chuyện
80
Chương 79: Một chút cẩu lương
81
Chương 80: Thông tri đột ngột
82
Chương 81: Điệu hổ ly sơn
83
Chương 82: Thần xạ truy tung
84
Chương 83: Uy lực của Bạch Pháo
85
Chương 84: Gặp Lam Tiểu Niệm
86
Thông báo
87
Chương 85: Huỷ quyền dự thi
88
Chương 86: Không ấn lẽ thường ra bài
89
Chương 87: Cha con gặp gỡ (1)
90
Chương 88: Cha con gặp gỡ (2)
91
Chương 89: Cha con gặp gỡ (3)
92
Chúc Mừng Năm Mới
93
Chương 90: Đàm phán
94
Chương 91: Cuộc nói chuyện của hai người đàn ông...
95
Chương 92: Trò hay sắp tiến hành
96
Chương 93: Gặp nhau
97
Chương 94: Đánh nhau
98
Chương 95: Thỏa hiệp
99
Chương 96: Có mùi dấm chua
100
Chương 97: Tiểu áo bông tri kỷ
101
Chương 98: Bồi thường thiệt hại
102
Chương 99: Hóa giải hiểu lầm
103
Chương 100: Ai đột nhập lúc đêm khuya?
104
Tri Ân Độc Giả
105
Chương 101: Đại tiểu thư!?
106
Chương 102: Lại đi Đông Phương gia
107
Chương 103: Vực chủ đại nhân lần đầu phục vụ người!
108
Chương 104: Mục đích đạt được
109
Chương 105: Thần trợ công!
110
Chương 106: Phu thê phối hợp
111
Chương 107: Không biết đặt tên gì
112
Chương 108: Tặng lễ
113
Chương 109: Bách Lý gia và Đoan Mộc gia
114
Chương 110: Trợ trận?
115
Chương 111: Họa thủy đông dẫn
116
Chương 112: Mai phục
117
Chương 113: BBQ dã ngoại
118
Chương 114: Địa Cung (1)
119
Chương 115: Địa Cung (2)
120
Chương 116: Chân tướng (1)
121
Chương 117: Chân tướng (2)
122
Chương 118: Họa vô đơn chí (1)
123
Chương 119: Họa vô đơn chí (2)
124
Chương 120: Mạc Túc đến kịp
125
Chương 121: Chiến! Cá Sấu Yêu Vương!
126
Chương 122: Oan gia đối đầu
127
Chương 123: Vân Hoài
128
Chương 124: Tiểu đoàn viên
129
Chương 125: Đứng thành hàng?
130
Chương 126: Trước cửa nháo sự
131
Chương 127: Âu Dương Nhược Lan
132
Chương 128: Trò cũ trọng thi?
133
Chương 129: Mị dược
134
Chương 130: Hôn
135
Chương 131: Nguyệt Vũ Đình chết - Nguyệt Dao phế đi
136
Chương 132: Chân chính người sau màn
137
Chương 133: Kế hoạch (1)
138
Chương 134: Kế hoạch (2)
139
Chương 135: Xảy ra chuyện
140
Chương 136: Lại nhập hoàng cung
141
Chương 137: Giải cổ
142
Chương 138: Chuyện cũ năm xưa
143
Chương 139: Ba phương án
144
Chương 140: Tiểu khả ái?
145
Chương 141: Vân Hoài chảy máu mũi
146
Chương 142: Giải bày (1)
147
Chương 143: Giải bày (2)
148
Chương 144: Huyền Băng thạch thất
149
Thông báo
150
Chương 145: Luyện hóa dị hỏa
151
Chương 146: Lam Tiểu Niệm quyết định
152
Chương 147: Vương triều đổi ngôi
153
Chương 148: Phó Ngữ Dung chết
154
Chương 149: Tiệc chia tay
155
Chương 150: Tin tức
156
Chương 151: Đội ngũ báo danh kỳ ba
157
Chương 152: Hùng hài tử
158
Chương 153: Đấu thơ (1)
159
Chương 154: Đấu thơ (2)
160
Chương 155: Đấu thơ (3)
161
Chương 156: Nháy mắt hạ gục
162
Chương 157: Tử Huyền đại sư làm khó dễ
163
Chương 158: Cắt đầu lưỡi
164
Chương 159: Rốt cuộc gọi "phụ thân"
165
Chương 160: Âu Dương Nhược Lan phản kháng
166
Chương 161: Khảo hạch (1)
167
Chương 162: Khảo hạch (2)
168
Chương 163: Khảo hạch (3)
169
Chương 164: Khảo hạch (4)
170
Chương 165: Khảo hạch (5)
171
Chương 166: Khảo hạch (6)
172
Chương 167: Khảo hạch (7)
173
Chương 168: Khảo hạch (8)
174
Chương 169: Khảo hạch (9)
175
Chương 170: Khảo hạch (10)
176
Chương 171: Tiểu Long, Tiểu Hồng có bằng hữu
177
Chương 172: Độc nhất phụ nhân tâm
178
Chương 173: Truy bắt
179
Chương 174: Dị tượng
180
Chương 175: Thú triều
181
Chương 176: Bị thương
182
Chương 177: Bạch nhãn lang
183
Chương 178: Huyết Tế (1)
184
Chương 179: Huyết Tế (2)
185
Chương 180: Hi sinh
186
Chương 181: Hắc Linh Châu (1)
187
Chương 182: Hắc Linh Châu (2)
188
Chương 183: Mai một
189
Chương 184: Bất ngờ
190
Chương 185: Nhân tính độc ác (1)
191
Chương 186: Nhân tính độc ác (2)
192
Chương 187: Nhân tính độc ác (3)
193
Chương 188: Nhân tính độc ác (4)
194
Chương 189: Nghịch tập (1)
195
Chương 190: Nghịch tập (2)
196
Chương 191: Nghịch tập (3)
197
Chương 192: Thoát đi
198
Chương 193: Địa đạo dưới lòng đất (1)
199
Chương 194: Địa đạo dưới lòng đất (2)
200
Chương 195: Địa đạo dưới lòng đất (3)
201
Chương 196: Sơn vũ dục lai phong mãn lâu
202
Chương 197: Cải trang giả dạng
203
Chương 198: Chiến thuật tâm lý
204
Chương 199: Thú sủng ra trận (1)
205
Chương 200: Thú sủng ra trận (2)
206
Chương 201: Gặp gỡ người quen
207
Chương 202: Tịnh Linh Bình
208
Chương 203: Chuẩn bị
209
Chương 204: Thất Tinh Trận (1)
210
Chương 205: Thất Tinh Trận (2)
211
Chương 206: Tiểu Ô phát uy
212
Chương 207: Đối chiến (1)
213
Chương 208: Đối chiến (2)
214
Chương 209: Đối chiến (3)
215
Chương 210: Bích Linh Châu
216
Chương 211: Hai mảnh tàn hồn
217
Chương 212: Nguyên nhân diệt tộc
218
Chương 213: Dụ hoặc
219
Chương 214: Vảy rồng
220
Chương 215: Người có tình chung thành quyến lữ
221
Chương 216: Một nhà bốn người
222
Chương 217: Tin tức
223
Chương 218: Trong nhà giam (1)
224
Chương 219: Trong nhà giam (2)
225
Chương 220: Trừng phạt (1)
226
Chương 221: Trừng phạt (2)
227
Chương 222: Đền tội
228
Chương 223: Vĩnh tuyệt hậu hoạn
229
Chương 224: Âu Dương Phong
230
Chương 225: Chia rẽ không thành công
231
Chương 226: Hách Liên Nhã tự thực hậu quả xấu
232
Chương 227: Hách Liên Nhã ghen ghét
233
Chương 228: Đối chất (1)
234
Chương 229: Đối chất (2)
235
Chương 230: Đối chất (3)
236
Chương 231: Đối chất (4)
237
Chương 232: Âu Dương Phong quyết định
238
Chương 233: Hai cha con phân cao thấp
239
Chương 234: Phu thê tâm sự

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play