Chương 10: Sơn động phong ba (3)

Mạc Nhất bận bịu nhóm củi lửa, loay hoay một hồi mới ngẩng đầu lên, gương mặt vụng về dầu mỡ, trông có vẻ buồn cười cực kỳ, hắn xách lên hai cái đùi thỏ đưa cho hai đứa nhỏ, rồi sau đó xé thịt nạt để vào một cái bát sứ cho Mạc Túc, cẩn thận nói:

“Chủ tử mời dùng, cẩn thận kẻo nóng!”

Mạc Túc nhận lấy bát sứ, gật đầu đáp lại:

“Vất vả rồi! Ngươi cũng ăn đi!”

“Cảm ơn A Nhất thúc thúc, đùi thỏ thơm quá à!” Mạc Vân Long, Mạc Du Hồng một bên ăn, một bên cũng không quên ngẩng đầu lên, nịnh nọt cảm ơn.

Mạc Nhất tâm hoa nộ phóng, nhịn không được hàm hậu nở nụ cười, tay chân có hơi lúng túng. Bởi vì lực sát thương qua nụ cười của hai đứa nhỏ quá lớn. Hắn run rẩy cầm móng thỏ rồi cười ngây ngô.

Thật ra Mạc Nhất năm nay cũng đã có hơn mấy trăm tuổi, chỉ là tinh tế dòng chảy quá mức khác biệt với nơi này, hơn nữa hắn có tu vi trong người, nhìn lên cũng chỉ cỡ chừng hai mấy ba mươi tuổi, cười lên một cái, cũng có một loại đại thúc phong phạm.

“Oa!” Mạc Du Hồng bắt đầu phạm hoa si, nhìn Mạc Nhất mắt mạo hồng tâm, cũng không biết là bởi vì hắn hay là bởi vì hương vị của thịt thỏ.

“Muội muội... muội muội... nước miếng sắp chảy xuống rồi kìa, tém tém lại!” Mạc Vân Long nghiêm túc nhắc nhở.

Mạc Du Hồng ngơ ngác, đưa tay quệt quệt, thấy không có cái gì mới nhận ra mình bị trêu đùa, vì thế trừng mắt, hai hàng lông mi như muốn xuất thủy tới:

“Ca ca, ngươi lại chọc ta!”

Mạc Vân Long không có hảo ý, ôm bụng cười trộm.

Mạc Nhất nín cười tới nội thương, tay cầm thịt thỏ không ngừng run rẩy.

Đông Phương Hạo Hiên cũng nhếch môi, tâm trạng rất tốt, vui vẻ vì sự ngây ngô và vô tư của hai đứa trẻ.

Bất chợt hắn nhìn sang Mạc Túc, sau đó ngây ngẩn cả người. Nữ tử ánh mắt nhu hòa, trong mắt như chứa cả bầu trời, bên môi kéo một cái nhạt nhẽo đường cong, lại phong hoa tuyệt đại.

Chỉ là, nụ cười này như phù dung sớm nở tối tàn, đợi khi hắn nhìn lại, nàng đã trở về biểu cảm như bình thường.

Lãnh đạm, xa cách người ngàn dặm.

Đông Phương Hạo Hiên trong lòng không khổi có chút mất mát, giống như chỉ có đối với người quan tâm, nàng mới có thể lộ ra một mặt như thế...

Cũng không biết nàng người như vậy, ai mới có thể chân chính đi vào trong lòng nàng.

Hai đứa nhỏ ăn được một nửa, Mạc Du Hồng bèn giơ ngón tay cái cho Mạc Nhất, híp mắt nói với vẻ say mê:

“Chỉ có A Nhất thúc thúc là hiểu khẩu vị của Tiểu Hồng nhất thôi. Cảm ơn thúc thúc nha!”

Mạc Nhất liên tục được khen, nếu lúc này có cái đuôi, hắn khẳng định đã vung vẩy đến tận trời. Oa ô! Tiểu tiên nữ khen hắn...

Đột nhiên, hắn đánh một cái rùng mình, bởi vì hắn dường như cảm nhận được một tầm mắt khủng bố như điện..

Mạc Nhất không dám cười nữa, nơm nớp lo sợ chuyên tâm cạp móng thỏ, mồ hôi chảy ròng ròng.

Tướng quân một khi ghen lên, thật là đáng sợ!

Hắn dường như có thể tưởng tượng ra, chính mình bị một trăm lẻ một cách tử hình.

Ngươi thử tưởng tượng một người đại hán mặc quần đùi, ngồi xổm đáng thương, tay cầm móng thỏ đầy miệng dầu mỡ mà cạp sẽ là cảnh tượng như thế nào?

Thực sự là cay đôi mắt!

Mạc Túc nhìn Mạc Nhất không có hình tượng gì ngồi cạp móng thỏ, trong lòng thập phần vô lực.

Kể từ khi đến thế giới này sau, Thiết Ưng Đội ba mươi sáu người đã hoàn toàn thả bay tự mình...

Ai có thể nghĩ đến, như vậy một người sẽ là đội trưởng Thiết Ưng đội từng sát phạt quyết đoán hoành hành tinh tế cơ chứ?

Mạc Túc ngồi ăn thịt thỏ, không ngừng lắc đầu cười trừ.

Nhưng mà như vậy cũng khá tốt, vô câu vô thúc, tiêu dao tự tại! Không giống như trước kia, kỷ luật nghiêm minh, thời thời khắc khắc chú ý hình tượng, thời thời khắc khắc chuẩn bị phó mặc sinh tử...

Hằng ngày uống dinh dưỡng tề nhạt nhẽo, ăn vội thức ăn khô đã quá hạn, nếm mật nằm gai chinh chiến ngoài bao la vũ trụ...

Cuộc sống như bây giờ, mới càng giống con người!

Tí tách! Tí tách!

Sau khi đã giải quyết xong mọi chuyện, từng người ai làm việc nấy. Đông Phương Hạo Hiên nhắm mắt dưỡng thần, không biết là ngủ thật hay ngủ giả, nhưng Tùng bá một bước cũng không rời canh chừng ở bên cạnh.

Mạc Túc ngồi xếp bằng ở đối diện, nhắm mắt tu luyện. Hai đứa nhỏ phân biệt nằm ở hai bên đùi nàng, nhắm mắt ngủ ngon lành.

Mạc Nhất ôm kiếm ngồi ở cửa động, cặp mắt sáng láng có thần canh chừng xung quanh, cho dù là một con muỗi cũng không thể bay vào được.

Nửa đêm là lúc, ánh lửa hơi hơi bùng cháy, Mạc Túc đột nhiên mở mắt, trầm giọng nói:

“Tới!”

Đông Phương Hạo Hiên chợt mở bừng mắt, nhìn nàng một cách khó hiểu:

“Cái gì tới?”

Mà Tùng bá thì lại hừ lạnh, gắt gỏng:

“Hừ! Cố lộng huyền hư!”

Mạc Túc không để ý lão giả kia, chỉ nhìn Đông Phương Hạo Hiên bằng ánh mắt ý vị thâm trường.

Bị cặp mắt sâu như u đàm nhìn chằm chằm, Đông Phương Hạo Hiên đột nhiên có chút xấu hổ cùng mộng bức. Chẳng lẽ, ý tưởng bí mật của hắn bị nàng nhìn thấu?

Nhưng mà không có khả năng, hắn tự nhận mình đã che dấu rất kĩ rồi mà?

Đúng lúc này, Mạc Nhất từ cửa động đi vào, nhìn nhìn Mạc Túc hỏi ý, cơ bắp hoàn toàn căng chặt.

Mạc Túc cho hắn một ánh mắt, đột nhiên không đầu không đuôi đối với Đông Phương Hạo Hiên hỏi:

“Đông Phương thiếu chủ, có muốn làm một trận sinh ý không?”

“Cái... cái gì?” Đông Phương Hạo Hiên đột nhiên bị hỏi, có chút không làm rõ được tình huống, nửa đêm kêu hắn, là muốn cùng hắn bàn cái gì sinh ý?

Tùng bá dùng nghi ngờ ánh mắt nhìn Mạc Túc, nữ nhân này rốt cuộc muốn làm gì.

Mạc Túc hơi hơi mỉm cười, hai tay nghiêm túc giao nhau để trước người, nghiêng đầu nói:

“Căng thẳng như vậy làm gì? Ta chỉ muốn cùng Đông Phương thiếu chủ hợp tác một mối sinh ý, mà mối hợp tác này, đối với ngươi hoàn toàn có lợi!”

Mạc Nhất nhìn nàng cái này tư thế, trong lòng không ngừng mặc niệm, năm mươi... bốn chín... bốn tám...

Đông Phương Hạo Hiên trầm mặc vài giây, lắp bắp hỏi:

“Cái gì... sinh ý?”

Mạc Túc ngồi thẳng thân mình, mỉm cười nói:

“Có muốn mướn bảo tiêu không? Từ đây tới Thiên Nguyệt quốc, cam đoan hai mươi bốn giờ túc trực, phục vụ tận tình, bảo đảm an toàn tuyệt đối, có thể làm thức ăn, có thể tiêu khiển, chi phí là...”

Đông Phương Hạo Hiên cùng Tùng bá khuôn mặt không khỏi nghệt ra như kẻ ngốc.

Mạc Nhất mặc niệm tới rồi mười... chín... tám...

Mạc Túc hơi dừng ba giây, sau đó xòe hai ngón tay, ngoắc ngoắc nói:

“Chi phí là... hai ngàn lượng... hoàng kim!”

Nàng nói xong, Mạc Nhất mặc niệm cũng đếm tới một, hắn khóe miệng co rút một chút.

Quả nhiên như thế... hắn liền biết!

“Cái gì!” Tùng bá không thể tin được hô lớn, nữ nhân này là đạo tặc đi, cũng quá công phu sư tử ngoạm.

Tùng bá hừ lạnh một tiếng, phất tay:

“Phu nhân đây khẩu khí không khỏi cũng quá lớn đi, cũng không sợ nuốt không trôi!”

Mạc Túc lắc đầu:

“Ta có nuốt trôi hay không không cần biết! Rốt cuộc là hoàng kim quan trọng hay là mệnh của thiếu chủ nhà ngươi quan trọng? Các ngươi chỉ có ba phút để suy nghĩ thôi đó nha!”

Mạc Nhất ở trong lòng vì Đông Phương Hạo Hiên châm ba nén hương, một khi tướng quân thể hiện ra giọng điệu này, đó chính là... thế tất phải được.

Tùng bá trong lòng có chút hư! Ba phút... chẳng lẽ!

Không thể nào, nàng sao có thể phát hiện!?

Mạc Túc yên lặng ngồi, mỉm cười nhìn Đông Phương Hạo Hiên.

Đông Phương Hạo Hiên cảm thấy như đứng đống lửa, như ngồi đống than!

Hắn ở trong lòng có hai thanh âm ở vang lên.

Một thanh âm đó là, không được đồng ý, nàng đây là ở trá hắn!

Một thanh âm khác lại nói, không thể nào, không thể làm mất mặt, hắn dù sao cũng là Đông Phương gia thiếu chủ, chẳng lẽ chút tiền cỏn con cũng phó không được.

Đông Phương Hạo Hiên lâm vào thật sâu rối rắm.

Thời gian ba phút nhanh chóng trôi qua, Mạc Túc ý cười càng sâu, tia lửa ánh nàng mi mắt, cực độ nguy hiểm.

Đó là ánh mắt của thợ săn nhìn trúng con mồi, nghiền ngẫm nên như thế nào sử dụng.

Vèo! Vèo!

Ba phút kết thúc là lúc, xung quanh bốn phía đột nhiên xuất hiện một đám hắc y nhân bịt mặt đem sơn động bao vây lên.

Thời gian vừa tinh chuẩn, không sai một ly.

Tùng bá hít một ngụm khẩu khí, ánh mắt nhìn Mạc Túc tràn đầy sợ hãi cùng khó tin.

Chuyện này không có khả năng? Người kia mời tới sát thủ, hắn cũng không đoán được thời gian tinh chuẩn, nữ nhân này sao có thể biết trước?

Nhìn đám hắc y nhân này, thân phận tuyệt đối là Sát Thủ Các không thể nghi ngờ, chỉ dựa vào trên người hơi thở, có thể xác định, đám người này so với ban ngày, càng thêm lợi hại khó đối phó. Tất nhiên là muốn đem Đông Phương Hạo Hiên trí vào chỗ chết.

Tùng bá đột nhiên cảm thấy, đêm nay sợ là phải tiếp tục thất bại nữa.

Đáng chết! Cái này lo chuyện bao đồng nữ nhân.

Nếu Đông Phương Hạo Hiên an toàn về tới Thiên Nguyệt, người kia chắc chắn sẽ đem mạng già của hắn đại tá tám khối.

Sắc mặt của Tùng bá nháy mắt trở nên dữ tợn lên.

Đông Phương Hạo Hiên còn đang suy nghĩ nên không phát hiện sự khác thường, mất một hồi sau hắn mới đột nhiên nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, nói:

“Nếu sinh ý này đối với ta có lợi, cớ gì mà không làm đâu! Như vậy đi, tính luôn cả trướng nợ phía trước, đợi đến khi ta về Thiên Nguyệt rồi trả lại cho cô nương sau, có được không?”

“Thành giao!”

Mạc Túc sảng khoái đáp lời, ánh mắt lóe qua một đạo ngân quang, khuôn mặt mỉm cười:

“Hợp tác vui vẻ!”

Sau đó, nàng nhìn qua Mạc Nhất, phân phó nói:

“A Nhất, trách nhiệm bảo tiêu này phải giao cho ngươi rồi! Nhớ nhẹ tay chút, dù sao Sát Thủ Các muốn bồi dưỡng ra tinh anh cũng không dễ dàng gì!”

“Thuộc hạ đã biết, chủ tử!” Mạc Nhất chắp tay gật đầu, sau đó bẻ cổ và khớp ngón tay, dùng ánh mắt đầy sát khí tỏa định đám hắc y nhân này.

Mà Mạc Túc phân phó xong, liền ngồi yên trở lại chỗ cũ, sự không liên quan mình, nàng hơi hơi phất ngón tay.

Không người biết được, xung quanh nàng đã dựng lên một tòa vô hình cách ly không gian.

Bên ngoài chém giết, không thể ảnh hưởng đến giấc ngủ của bảo bối nàng.

Đông Phương Hạo Hiên trộm nhìn nàng, sau đó hơi chút lo lắng nhìn qua Mạc Nhất.

Một mình hắn, có thể kham hết sao?

Đông Phương Hạo Hiên quay sang nói với Tùng bá:

“Tùng bá, người đi giúp hắn đi!”

Tùng bá hơi nghiêm một khuôn mặt, gật gật đầu, phi thân dựng lên đứng sóng vai với Mạc Nhất, trong ánh mắt lóe qua một ánh sáng khác thường.

Những người này hảo tâm xen vào việc người khác, đã vậy thì hôm nay chôn cùng ở đây đi!

Mạc Nhất chỉ nhìn thoáng qua, nhưng không nói gì:

“Chúng ta chỉ muốn lấy mạng Đông Phương Hạo Hiên, người không liên quan, chớ có can thiệp!” Một tên bịt mặt hắc y nhân, nhìn xuống Mạc Nhất, uy hiếp nói.

Sát Thủ Các mặt dù là chức nghiệp không thể lộ ra ánh sáng, nhưng nguyên tắc vẫn phải có. Nhận nhiệm vụ mục tiêu, thì chỉ giết mục tiêu, không thể liên lụy kẻ vô tội.

Mạc Nhất nghe hắn nói vậy, hừ lạnh một chút, nhưng trong lòng đối hắc y nhân hơi xem trọng chút, không giống như tên ban ngày nào đó, vì tiền mà rớt tiết tháo đến hoàn toàn.

“Nếu ta vẫn muốn can thiệp thì sao?”Mạc Nhất lạnh lùng hỏi.

Hắc y nhân hừ lạnh, một hơi phi thân xuống, giọng nói nhiễm sát khí:

“Đã vậy, một người cũng không tha!”

Chiến đấu, nháy mắt bùng nổ!

Đợt này, hắc y nhân có khoảng gần ba mươi tên, mỗi người đều là Mặc huyền ngũ phẩm trở lên, đặc biệt là tên cầm đầu kia, huyền khí nhan sắc màu trắng pha lẫn chút vàng, hiển nhiên đã gần tiếp cận tới rồi Kim huyền.

Mạc Nhất cùng Tùng bá đồng thời tách ra.

Ở quay đầu đi trong nháy mắt, thần sắc của Tùng bá phát lạnh xen lẫn một tia đắc ý.

Kim Huyền cường giả, để xem mấy người này muốn nhúng tay kiểu gì. Mà hắn chỉ cần làm bộ đối phó không được, bị đánh trọng thương giả hôn mê là được, mọi chuyện sau đó không cần nói cũng biết.

Ở Tùng bá âm thầm đắc ý là lúc, Mạc Nhất đã bùng nổ huyền lực trên người.

Từng vòng kim sắc tản ra, thuần đậm đặc, tuyệt đối không phải là một cái tay mới bước vào hàng ngũ Kim Huyền.

“Mẹ kiếp! Cao giai Kim Huyền cường giả, tình báo có lầm. Mau, mau lui lại!” Hắc y đầu lĩnh thình lình cả kinh, vội vã cho người rút lui.

Đùa cái gì vậy, người ta là cao giai cường giả, cho dù có một trăm tên như hắn cộng lại cũng không đối phó được.

Chết tiệt, Sát Thủ Các là làm ăn kiểu gì? Không phải nói mục tiêu đối tượng là cái người sử dụng không được huyền lực sao?

Mẹ kiếp!!!

Hắc y đầu lĩnh trong lòng nguyền rủa, động tác nhanh chóng rút lui.

Mà Tùng bá thì cả kinh không kém, ánh mắt trợn trừng như chuông đồng, suýt chút nữa thì không trụ vững nổi thân hình.

Sở hữu tự tin cùng đắc ý, cùng lúc này thay thế bởi sợ hãi và ảm đạm.

Hắn đâu thể ngờ tới, một người hộ vệ như Mạc Nhất lại là Kim Huyền cường giả, đó là cảnh giới gần tiếp cận với Thần Huyền, tuyệt vô cận hữu, chỉ có khách khanh trưởng lão hay gia chủ đại tộc mới có. Vì sao xuất hiện trước mặt hắn?

Chẳng lẽ... thân phận của nữ nhân này bất phàm?

Tùng bá kinh nghi bất định nhìn nữ nhân khí định thần nhàn ngồi ở dưới đất, ánh mắt khẽ co rụt lại, bởi vì hắn thấy được nàng vậy mà nhìn mình không chớp mắt, còn nở nụ cười.

Tùng bá đánh một cái giật mình, cảm giác nụ cười kia có chút khủng bố.

Không được... tên đã lên dây đàn, đám sát thủ này hôm nay không thể thất bại. Vì vậy, Tùng bá rống lên một tiếng, hóa chưởng thành trảo, chụp vào một tên áo đen trên người:

“Tiểu tặc chạy đi đâu! Nếu đã đến thì nạp mạng lại đây đi!”

Hắc y đầu lĩnh bị động thái của lão giả chọc giận, hơn nửa mắt thấy huynh đệ của mình có nguy hiểm, vì vậy cắn răng lại quay về, một đám tập sát hướng lão giả.

“Tùng bá!!!” Đông Phương Hạo Hiên ở dưới không khỏi bật người đứng lên, ánh mắt lo lắng hô to.

Tùng bá ánh mắt lóe qua một tia sáng, vội vã nhìn xuống rồi rống lên:

“Thiếu chủ cẩn thận! Mau rời xa lão phu!”

Hắn không kêu thì thôi, một cái hô này trung khí mười phần, nháy mắt đã di dời toàn bộ sự chú ý của đám hắc y nhân.

“Là hắn, mục tiêu của chúng ta là Đông Phương thiếu chủ! Trước giết hắn, giết xong liền triệt!”

Nghe nói vậy, một đám như tiêm máu gà dường như, đồng thời bỏ qua lão giả, hướng Đông Phương Hạo Hiên bôn tập mà đến, sát khí trùng thiên.

Mà Mạc Nhất lại lo kiềm chân đám người còn lại, không có thời gian phân thần chạy sang bên này cứu trợ. Bất quá hắn cũng không lo lắng, mà chỉ cười lạnh nhìn lão giả Tùng bá một cái rồi tiếp tục chiến đấu. Hắn không có sử dụng đặc thù vũ khí, chỉ đem huyền khí vận lên nắm tay, một quyền công kích qua đi. Chiêu thức có thể nói là thô bạo, không có gì hoa mỹ. Nhưng mỗi một quyền đều là sát phạt quyết đoán, một kích tất trúng hiểm địa.

Nháy mắt, bên người Mạc Nhất đã ngã xuống một đống thịt người, như là sao băng rơi rụng giữa nhân gian. Một đám thảm thiết kêu rên, bò đều bò không đứng dậy nổi.

Bên kia, Tùng bá thể hiện đúng vẻ lo lắng sốt ruột, chạy theo phía sau mấy tên hắc y nhân, giận dữ gào rống:

“Tiểu tặc to gan, ai cho các ngươi dám can đảm tổn thương thiếu chủ của Đông Phương gia tộc, các ngươi chán sống rồi! Khôn hồn thì mau dừng tay lại.”

Tùng bá hầm hè uy hiếp, nhưng mấy tên hắc y nhân chẳng mảy may động dung. Bọn họ là vì tiền mà bán mạng, quan tâm đối phương là cọng hành nào?

Hơn nữa, cái này thiếu chủ là có tiếng mà không có miếng, không đáng để sợ hãi.

Năm tên hắc y nhân tới gần Đông Phương Khanh Trần, từ năm hướng bao vây lên, song móc câu đưa ra, ý đồ một kích tất trúng.

Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc là lúc.

Mạc Túc đột nhiên mở mắt ra, tay trái giương lên nắm cung tư thế, tay phải năm ngón một kéo, năm đạo thật dài phiếm lực lượng mũi tên đột nhiên kéo căng.

Nàng hơi ngửa ngồi ra sau, thả tay.

Vụt! Vụt! Vụt!

Năm đạo mũi tên cùng lúc bắn ra, như lưu tinh cắt qua màn đêm, mang theo xé rách không gian lực lượng, không chừa đường sống một hơi xuyên qua năm tên hắc y nhân ấn đường.

Leng keng!

Năm tên hắc y nhân nháy mắt chết không nhắm mắt, vũ khí rớt xuống đất, bọn hắn vẫn còn giữ nguyên công kích tư thế. Chỉ là mỗi người ấn đường đều có một cái lỗ thủng, máu tươi phun trào, lại không thấy mũi tên.

Thân hình của Tùng bá cương ở giữa không trung, lời nói phun ra nuốt vào, cuối cùng chẳng thành lời nổi một chữ.

Đông Phương Hạo Hiên thở ra một hơi, ngực kịch liệt phập phồng, đem ánh mắt nhìn Mạc Túc.

Nàng hơi hơi ngửa người, vẫn còn giữ nguyên tư thế kéo cung, hai bên sợi tóc hơi hơi phi dương, lộ ra quyến rũ đường cong. Môi mân thành một đường thẳng, cặp mắt đen bóng nghiêm túc.

Đông Phương Hạo Hiên ở trong lòng cảm thán, chiêu thức ấy thật là xinh đẹp.

Nhưng, hắn không cảm nhận được huyền lực, cũng không thấy được huyền khí quỹ đạo.

Rốt cuộc là chuyện như thế nào?

Vậy chỉ có hai khả năng, một là nàng không thể tu luyện huyền khí, nhưng mà có khả năng sao?

Hai là, thực lực của nàng còn ở phía trên hắn, nhưng bao nhiêu thì không thể biết được.

Đông Phương Hạo Hiên cảm giác hít thở không thông.

Hot

Comments

Yên Bình Hằng Kiên

Yên Bình Hằng Kiên

hay

2022-04-10

2

Vy Huynh

Vy Huynh

1000❤️❤️❤️❤️❤️❤️

2022-04-05

1

السلام عليكم

السلام عليكم

like

2021-07-05

5

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tao ngộ không gian gió lốc
2 Chương 2: Trọng sinh Huyền Nguyệt đại lục
3 Chương 3: Bảy năm thoáng qua
4 Chương 4: Lạc Nhật sơn mạch
5 Chương 5: Đông Phương Hạo Hiên
6 Chương 6: Bảo Tiêu
7 Chương 7: Không phải bệnh nan y - là trúng độc!
8 Chương 8: Sơn động phong ba (1)
9 Chương 9: Sơn động phong ba (2)
10 Chương 10: Sơn động phong ba (3)
11 Chương 11: Gặp lại cố nhân
12 Chương 12: Nguyệt Vũ Đình
13 Chương 13: Biện Thu Trấn
14 Chương 14: Nguyệt Vũ Đình hủy hoại
15 Chương 15: Chặn đường tập sát
16 Chương 16: Mạc Cửu
17 Chương 17: Trị liệu (1)
18 Chương 18: Trị Liệu (2)
19 Chương 19: Đến Thiên Nguyệt Thành
20 Chương 20: Đặc thù huyết mạch
21 Chương 21: Lâu Giang Các
22 Chương 22: Thần Vực truyền tin
23 Chương 23: Ba người thiếu niên
24 Chương 24: Kỳ ba hiểu lầm
25 Chương 25: Nguyệt Thanh Loan
26 Chương 26: Đột nhập quốc khố
27 Chương 27: Lục soát
28 Chương 28: Hắc Thù ra tay
29 Chương 29: Đại hội đấu giá (1)
30 Chương 30: Đại hội đấu giá (2)
31 Chương 31: Đại hội đấu giá (3)
32 Chương 32: Đại hội đấu giá (4)
33 Chương 33: Đại hội đấu giá (5)
34 Chương 34: Đại hội đấu giá (6)
35 Chương 35: Đại hội đấu giá (7)
36 Chương 36: Lần đầu gặp nhau
37 Chương 37: Vương đối Vương
38 Chương 38: Lôi thú
39 Chương 39: Huynh muội song sát
40 Chương 40: Đổi trắng thay đen
41 Chương 41: Lam Vân đại sư
42 Chương 42: Nghi ngờ huyết mạch
43 Chương 43: Tỷ đệ nói chuyện
44 Chương 44: Đại tẩu?
45 Chương 45: Tửu Quỷ
46 Chương 46: Hoa hộ pháp
47 Chương 47: Hồng nhan tri kỷ?
48 Chương 48: Đồng cảm
49 Chương 49: Khuyên nhủ
50 Chương 50: Rạp xiếc trung ương
51 Chương 51: Vòng loại
52 Chương 52: Hỗn chiến
53 Chương 53: Không chiến mà thắng
54 Chương 54: Nhận ra nàng
55 Chương 55: Lập uy
56 Chương 56: Tâm tư nữ đế
57 Chương 57: Đế Mặc Thần
58 Chương 58: Lại thấy Lam Tử Hàn
59 Chương 59: Một đóa hoa đào
60 Chương 60: Treo lên đánh
61 Chương 61: Cái gọi là Thượng Phương Bảo Roi...
62 Chương 62: Đại gia cùng đặt cược nào!
63 Chương 63: Chỉ điểm
64 Chương 64: Bữa cơm đầy drama
65 Chương 65: Nửa ly rượu dẫn phát huyết án...
66 Chương 66: Bị tính kế
67 Chương 67: Lẫn nhau có nhược điểm
68 Chương 68: Bước đầu trả thù
69 Chương 69: Gậy ông đập lưng ông
70 Xin Nghỉ
71 Chương 70: Lại bị vũ nhục
72 Chương 71: Nghi ngờ
73 Chương 72: Đông Phương Phượng
74 Chương 73: Trùng tộc
75 Chương 74: Chẳng lẽ là hắn!?
76 Chương 75: Thay đổi quy tắc thi đấu
77 Chương 76: Đấu cờ
78 Chương 77: Ai hạ độc?
79 Chương 78: Liên tục có chuyện
80 Chương 79: Một chút cẩu lương
81 Chương 80: Thông tri đột ngột
82 Chương 81: Điệu hổ ly sơn
83 Chương 82: Thần xạ truy tung
84 Chương 83: Uy lực của Bạch Pháo
85 Chương 84: Gặp Lam Tiểu Niệm
86 Thông báo
87 Chương 85: Huỷ quyền dự thi
88 Chương 86: Không ấn lẽ thường ra bài
89 Chương 87: Cha con gặp gỡ (1)
90 Chương 88: Cha con gặp gỡ (2)
91 Chương 89: Cha con gặp gỡ (3)
92 Chúc Mừng Năm Mới
93 Chương 90: Đàm phán
94 Chương 91: Cuộc nói chuyện của hai người đàn ông...
95 Chương 92: Trò hay sắp tiến hành
96 Chương 93: Gặp nhau
97 Chương 94: Đánh nhau
98 Chương 95: Thỏa hiệp
99 Chương 96: Có mùi dấm chua
100 Chương 97: Tiểu áo bông tri kỷ
101 Chương 98: Bồi thường thiệt hại
102 Chương 99: Hóa giải hiểu lầm
103 Chương 100: Ai đột nhập lúc đêm khuya?
104 Tri Ân Độc Giả
105 Chương 101: Đại tiểu thư!?
106 Chương 102: Lại đi Đông Phương gia
107 Chương 103: Vực chủ đại nhân lần đầu phục vụ người!
108 Chương 104: Mục đích đạt được
109 Chương 105: Thần trợ công!
110 Chương 106: Phu thê phối hợp
111 Chương 107: Không biết đặt tên gì
112 Chương 108: Tặng lễ
113 Chương 109: Bách Lý gia và Đoan Mộc gia
114 Chương 110: Trợ trận?
115 Chương 111: Họa thủy đông dẫn
116 Chương 112: Mai phục
117 Chương 113: BBQ dã ngoại
118 Chương 114: Địa Cung (1)
119 Chương 115: Địa Cung (2)
120 Chương 116: Chân tướng (1)
121 Chương 117: Chân tướng (2)
122 Chương 118: Họa vô đơn chí (1)
123 Chương 119: Họa vô đơn chí (2)
124 Chương 120: Mạc Túc đến kịp
125 Chương 121: Chiến! Cá Sấu Yêu Vương!
126 Chương 122: Oan gia đối đầu
127 Chương 123: Vân Hoài
128 Chương 124: Tiểu đoàn viên
129 Chương 125: Đứng thành hàng?
130 Chương 126: Trước cửa nháo sự
131 Chương 127: Âu Dương Nhược Lan
132 Chương 128: Trò cũ trọng thi?
133 Chương 129: Mị dược
134 Chương 130: Hôn
135 Chương 131: Nguyệt Vũ Đình chết - Nguyệt Dao phế đi
136 Chương 132: Chân chính người sau màn
137 Chương 133: Kế hoạch (1)
138 Chương 134: Kế hoạch (2)
139 Chương 135: Xảy ra chuyện
140 Chương 136: Lại nhập hoàng cung
141 Chương 137: Giải cổ
142 Chương 138: Chuyện cũ năm xưa
143 Chương 139: Ba phương án
144 Chương 140: Tiểu khả ái?
145 Chương 141: Vân Hoài chảy máu mũi
146 Chương 142: Giải bày (1)
147 Chương 143: Giải bày (2)
148 Chương 144: Huyền Băng thạch thất
149 Thông báo
150 Chương 145: Luyện hóa dị hỏa
151 Chương 146: Lam Tiểu Niệm quyết định
152 Chương 147: Vương triều đổi ngôi
153 Chương 148: Phó Ngữ Dung chết
154 Chương 149: Tiệc chia tay
155 Chương 150: Tin tức
156 Chương 151: Đội ngũ báo danh kỳ ba
157 Chương 152: Hùng hài tử
158 Chương 153: Đấu thơ (1)
159 Chương 154: Đấu thơ (2)
160 Chương 155: Đấu thơ (3)
161 Chương 156: Nháy mắt hạ gục
162 Chương 157: Tử Huyền đại sư làm khó dễ
163 Chương 158: Cắt đầu lưỡi
164 Chương 159: Rốt cuộc gọi "phụ thân"
165 Chương 160: Âu Dương Nhược Lan phản kháng
166 Chương 161: Khảo hạch (1)
167 Chương 162: Khảo hạch (2)
168 Chương 163: Khảo hạch (3)
169 Chương 164: Khảo hạch (4)
170 Chương 165: Khảo hạch (5)
171 Chương 166: Khảo hạch (6)
172 Chương 167: Khảo hạch (7)
173 Chương 168: Khảo hạch (8)
174 Chương 169: Khảo hạch (9)
175 Chương 170: Khảo hạch (10)
176 Chương 171: Tiểu Long, Tiểu Hồng có bằng hữu
177 Chương 172: Độc nhất phụ nhân tâm
178 Chương 173: Truy bắt
179 Chương 174: Dị tượng
180 Chương 175: Thú triều
181 Chương 176: Bị thương
182 Chương 177: Bạch nhãn lang
183 Chương 178: Huyết Tế (1)
184 Chương 179: Huyết Tế (2)
185 Chương 180: Hi sinh
186 Chương 181: Hắc Linh Châu (1)
187 Chương 182: Hắc Linh Châu (2)
188 Chương 183: Mai một
189 Chương 184: Bất ngờ
190 Chương 185: Nhân tính độc ác (1)
191 Chương 186: Nhân tính độc ác (2)
192 Chương 187: Nhân tính độc ác (3)
193 Chương 188: Nhân tính độc ác (4)
194 Chương 189: Nghịch tập (1)
195 Chương 190: Nghịch tập (2)
196 Chương 191: Nghịch tập (3)
197 Chương 192: Thoát đi
198 Chương 193: Địa đạo dưới lòng đất (1)
199 Chương 194: Địa đạo dưới lòng đất (2)
200 Chương 195: Địa đạo dưới lòng đất (3)
201 Chương 196: Sơn vũ dục lai phong mãn lâu
202 Chương 197: Cải trang giả dạng
203 Chương 198: Chiến thuật tâm lý
204 Chương 199: Thú sủng ra trận (1)
205 Chương 200: Thú sủng ra trận (2)
206 Chương 201: Gặp gỡ người quen
207 Chương 202: Tịnh Linh Bình
208 Chương 203: Chuẩn bị
209 Chương 204: Thất Tinh Trận (1)
210 Chương 205: Thất Tinh Trận (2)
211 Chương 206: Tiểu Ô phát uy
212 Chương 207: Đối chiến (1)
213 Chương 208: Đối chiến (2)
214 Chương 209: Đối chiến (3)
215 Chương 210: Bích Linh Châu
216 Chương 211: Hai mảnh tàn hồn
217 Chương 212: Nguyên nhân diệt tộc
218 Chương 213: Dụ hoặc
219 Chương 214: Vảy rồng
220 Chương 215: Người có tình chung thành quyến lữ
221 Chương 216: Một nhà bốn người
222 Chương 217: Tin tức
223 Chương 218: Trong nhà giam (1)
224 Chương 219: Trong nhà giam (2)
225 Chương 220: Trừng phạt (1)
226 Chương 221: Trừng phạt (2)
227 Chương 222: Đền tội
228 Chương 223: Vĩnh tuyệt hậu hoạn
229 Chương 224: Âu Dương Phong
230 Chương 225: Chia rẽ không thành công
231 Chương 226: Hách Liên Nhã tự thực hậu quả xấu
232 Chương 227: Hách Liên Nhã ghen ghét
233 Chương 228: Đối chất (1)
234 Chương 229: Đối chất (2)
235 Chương 230: Đối chất (3)
236 Chương 231: Đối chất (4)
237 Chương 232: Âu Dương Phong quyết định
238 Chương 233: Hai cha con phân cao thấp
239 Chương 234: Phu thê tâm sự
Chapter

Updated 239 Episodes

1
Chương 1: Tao ngộ không gian gió lốc
2
Chương 2: Trọng sinh Huyền Nguyệt đại lục
3
Chương 3: Bảy năm thoáng qua
4
Chương 4: Lạc Nhật sơn mạch
5
Chương 5: Đông Phương Hạo Hiên
6
Chương 6: Bảo Tiêu
7
Chương 7: Không phải bệnh nan y - là trúng độc!
8
Chương 8: Sơn động phong ba (1)
9
Chương 9: Sơn động phong ba (2)
10
Chương 10: Sơn động phong ba (3)
11
Chương 11: Gặp lại cố nhân
12
Chương 12: Nguyệt Vũ Đình
13
Chương 13: Biện Thu Trấn
14
Chương 14: Nguyệt Vũ Đình hủy hoại
15
Chương 15: Chặn đường tập sát
16
Chương 16: Mạc Cửu
17
Chương 17: Trị liệu (1)
18
Chương 18: Trị Liệu (2)
19
Chương 19: Đến Thiên Nguyệt Thành
20
Chương 20: Đặc thù huyết mạch
21
Chương 21: Lâu Giang Các
22
Chương 22: Thần Vực truyền tin
23
Chương 23: Ba người thiếu niên
24
Chương 24: Kỳ ba hiểu lầm
25
Chương 25: Nguyệt Thanh Loan
26
Chương 26: Đột nhập quốc khố
27
Chương 27: Lục soát
28
Chương 28: Hắc Thù ra tay
29
Chương 29: Đại hội đấu giá (1)
30
Chương 30: Đại hội đấu giá (2)
31
Chương 31: Đại hội đấu giá (3)
32
Chương 32: Đại hội đấu giá (4)
33
Chương 33: Đại hội đấu giá (5)
34
Chương 34: Đại hội đấu giá (6)
35
Chương 35: Đại hội đấu giá (7)
36
Chương 36: Lần đầu gặp nhau
37
Chương 37: Vương đối Vương
38
Chương 38: Lôi thú
39
Chương 39: Huynh muội song sát
40
Chương 40: Đổi trắng thay đen
41
Chương 41: Lam Vân đại sư
42
Chương 42: Nghi ngờ huyết mạch
43
Chương 43: Tỷ đệ nói chuyện
44
Chương 44: Đại tẩu?
45
Chương 45: Tửu Quỷ
46
Chương 46: Hoa hộ pháp
47
Chương 47: Hồng nhan tri kỷ?
48
Chương 48: Đồng cảm
49
Chương 49: Khuyên nhủ
50
Chương 50: Rạp xiếc trung ương
51
Chương 51: Vòng loại
52
Chương 52: Hỗn chiến
53
Chương 53: Không chiến mà thắng
54
Chương 54: Nhận ra nàng
55
Chương 55: Lập uy
56
Chương 56: Tâm tư nữ đế
57
Chương 57: Đế Mặc Thần
58
Chương 58: Lại thấy Lam Tử Hàn
59
Chương 59: Một đóa hoa đào
60
Chương 60: Treo lên đánh
61
Chương 61: Cái gọi là Thượng Phương Bảo Roi...
62
Chương 62: Đại gia cùng đặt cược nào!
63
Chương 63: Chỉ điểm
64
Chương 64: Bữa cơm đầy drama
65
Chương 65: Nửa ly rượu dẫn phát huyết án...
66
Chương 66: Bị tính kế
67
Chương 67: Lẫn nhau có nhược điểm
68
Chương 68: Bước đầu trả thù
69
Chương 69: Gậy ông đập lưng ông
70
Xin Nghỉ
71
Chương 70: Lại bị vũ nhục
72
Chương 71: Nghi ngờ
73
Chương 72: Đông Phương Phượng
74
Chương 73: Trùng tộc
75
Chương 74: Chẳng lẽ là hắn!?
76
Chương 75: Thay đổi quy tắc thi đấu
77
Chương 76: Đấu cờ
78
Chương 77: Ai hạ độc?
79
Chương 78: Liên tục có chuyện
80
Chương 79: Một chút cẩu lương
81
Chương 80: Thông tri đột ngột
82
Chương 81: Điệu hổ ly sơn
83
Chương 82: Thần xạ truy tung
84
Chương 83: Uy lực của Bạch Pháo
85
Chương 84: Gặp Lam Tiểu Niệm
86
Thông báo
87
Chương 85: Huỷ quyền dự thi
88
Chương 86: Không ấn lẽ thường ra bài
89
Chương 87: Cha con gặp gỡ (1)
90
Chương 88: Cha con gặp gỡ (2)
91
Chương 89: Cha con gặp gỡ (3)
92
Chúc Mừng Năm Mới
93
Chương 90: Đàm phán
94
Chương 91: Cuộc nói chuyện của hai người đàn ông...
95
Chương 92: Trò hay sắp tiến hành
96
Chương 93: Gặp nhau
97
Chương 94: Đánh nhau
98
Chương 95: Thỏa hiệp
99
Chương 96: Có mùi dấm chua
100
Chương 97: Tiểu áo bông tri kỷ
101
Chương 98: Bồi thường thiệt hại
102
Chương 99: Hóa giải hiểu lầm
103
Chương 100: Ai đột nhập lúc đêm khuya?
104
Tri Ân Độc Giả
105
Chương 101: Đại tiểu thư!?
106
Chương 102: Lại đi Đông Phương gia
107
Chương 103: Vực chủ đại nhân lần đầu phục vụ người!
108
Chương 104: Mục đích đạt được
109
Chương 105: Thần trợ công!
110
Chương 106: Phu thê phối hợp
111
Chương 107: Không biết đặt tên gì
112
Chương 108: Tặng lễ
113
Chương 109: Bách Lý gia và Đoan Mộc gia
114
Chương 110: Trợ trận?
115
Chương 111: Họa thủy đông dẫn
116
Chương 112: Mai phục
117
Chương 113: BBQ dã ngoại
118
Chương 114: Địa Cung (1)
119
Chương 115: Địa Cung (2)
120
Chương 116: Chân tướng (1)
121
Chương 117: Chân tướng (2)
122
Chương 118: Họa vô đơn chí (1)
123
Chương 119: Họa vô đơn chí (2)
124
Chương 120: Mạc Túc đến kịp
125
Chương 121: Chiến! Cá Sấu Yêu Vương!
126
Chương 122: Oan gia đối đầu
127
Chương 123: Vân Hoài
128
Chương 124: Tiểu đoàn viên
129
Chương 125: Đứng thành hàng?
130
Chương 126: Trước cửa nháo sự
131
Chương 127: Âu Dương Nhược Lan
132
Chương 128: Trò cũ trọng thi?
133
Chương 129: Mị dược
134
Chương 130: Hôn
135
Chương 131: Nguyệt Vũ Đình chết - Nguyệt Dao phế đi
136
Chương 132: Chân chính người sau màn
137
Chương 133: Kế hoạch (1)
138
Chương 134: Kế hoạch (2)
139
Chương 135: Xảy ra chuyện
140
Chương 136: Lại nhập hoàng cung
141
Chương 137: Giải cổ
142
Chương 138: Chuyện cũ năm xưa
143
Chương 139: Ba phương án
144
Chương 140: Tiểu khả ái?
145
Chương 141: Vân Hoài chảy máu mũi
146
Chương 142: Giải bày (1)
147
Chương 143: Giải bày (2)
148
Chương 144: Huyền Băng thạch thất
149
Thông báo
150
Chương 145: Luyện hóa dị hỏa
151
Chương 146: Lam Tiểu Niệm quyết định
152
Chương 147: Vương triều đổi ngôi
153
Chương 148: Phó Ngữ Dung chết
154
Chương 149: Tiệc chia tay
155
Chương 150: Tin tức
156
Chương 151: Đội ngũ báo danh kỳ ba
157
Chương 152: Hùng hài tử
158
Chương 153: Đấu thơ (1)
159
Chương 154: Đấu thơ (2)
160
Chương 155: Đấu thơ (3)
161
Chương 156: Nháy mắt hạ gục
162
Chương 157: Tử Huyền đại sư làm khó dễ
163
Chương 158: Cắt đầu lưỡi
164
Chương 159: Rốt cuộc gọi "phụ thân"
165
Chương 160: Âu Dương Nhược Lan phản kháng
166
Chương 161: Khảo hạch (1)
167
Chương 162: Khảo hạch (2)
168
Chương 163: Khảo hạch (3)
169
Chương 164: Khảo hạch (4)
170
Chương 165: Khảo hạch (5)
171
Chương 166: Khảo hạch (6)
172
Chương 167: Khảo hạch (7)
173
Chương 168: Khảo hạch (8)
174
Chương 169: Khảo hạch (9)
175
Chương 170: Khảo hạch (10)
176
Chương 171: Tiểu Long, Tiểu Hồng có bằng hữu
177
Chương 172: Độc nhất phụ nhân tâm
178
Chương 173: Truy bắt
179
Chương 174: Dị tượng
180
Chương 175: Thú triều
181
Chương 176: Bị thương
182
Chương 177: Bạch nhãn lang
183
Chương 178: Huyết Tế (1)
184
Chương 179: Huyết Tế (2)
185
Chương 180: Hi sinh
186
Chương 181: Hắc Linh Châu (1)
187
Chương 182: Hắc Linh Châu (2)
188
Chương 183: Mai một
189
Chương 184: Bất ngờ
190
Chương 185: Nhân tính độc ác (1)
191
Chương 186: Nhân tính độc ác (2)
192
Chương 187: Nhân tính độc ác (3)
193
Chương 188: Nhân tính độc ác (4)
194
Chương 189: Nghịch tập (1)
195
Chương 190: Nghịch tập (2)
196
Chương 191: Nghịch tập (3)
197
Chương 192: Thoát đi
198
Chương 193: Địa đạo dưới lòng đất (1)
199
Chương 194: Địa đạo dưới lòng đất (2)
200
Chương 195: Địa đạo dưới lòng đất (3)
201
Chương 196: Sơn vũ dục lai phong mãn lâu
202
Chương 197: Cải trang giả dạng
203
Chương 198: Chiến thuật tâm lý
204
Chương 199: Thú sủng ra trận (1)
205
Chương 200: Thú sủng ra trận (2)
206
Chương 201: Gặp gỡ người quen
207
Chương 202: Tịnh Linh Bình
208
Chương 203: Chuẩn bị
209
Chương 204: Thất Tinh Trận (1)
210
Chương 205: Thất Tinh Trận (2)
211
Chương 206: Tiểu Ô phát uy
212
Chương 207: Đối chiến (1)
213
Chương 208: Đối chiến (2)
214
Chương 209: Đối chiến (3)
215
Chương 210: Bích Linh Châu
216
Chương 211: Hai mảnh tàn hồn
217
Chương 212: Nguyên nhân diệt tộc
218
Chương 213: Dụ hoặc
219
Chương 214: Vảy rồng
220
Chương 215: Người có tình chung thành quyến lữ
221
Chương 216: Một nhà bốn người
222
Chương 217: Tin tức
223
Chương 218: Trong nhà giam (1)
224
Chương 219: Trong nhà giam (2)
225
Chương 220: Trừng phạt (1)
226
Chương 221: Trừng phạt (2)
227
Chương 222: Đền tội
228
Chương 223: Vĩnh tuyệt hậu hoạn
229
Chương 224: Âu Dương Phong
230
Chương 225: Chia rẽ không thành công
231
Chương 226: Hách Liên Nhã tự thực hậu quả xấu
232
Chương 227: Hách Liên Nhã ghen ghét
233
Chương 228: Đối chất (1)
234
Chương 229: Đối chất (2)
235
Chương 230: Đối chất (3)
236
Chương 231: Đối chất (4)
237
Chương 232: Âu Dương Phong quyết định
238
Chương 233: Hai cha con phân cao thấp
239
Chương 234: Phu thê tâm sự

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play