Chương 9: Sơn động phong ba (2)

Nháy mắt, cả sơn động bởi vì có đom đóm huỳnh quang mà trở nên sáng bừng lên. Ánh sáng kia vàng nhạt dịu nhẹ, dường như bao phủ bởi một tầng hơi ấm.

Đông Phương Hạo Hiên thầm cảm thán vật ấy thần kỳ, sau đó thấy được một lớn hai nhỏ đã an vị ở một bên, nên hắn cũng theo sau ngồi ở đối diện. Ánh mắt hoàn toàn rơi vào dung nhan của nữ tử, phút chốc trầm luân.

Lúc nãy từ xa nhìn qua đã cảm thấy nữ tử đẹp như cửu thiên huyền nữ giáng trần. Nhưng hiện tại nhìn gần lại càng khiến cho hắn kinh diễm không thôi. Nét đẹp hoàn toàn khác với nữ nhân trên đời này. Đoan trang rồi lại để lộ nét lười biếng, lãnh đạm rồi lại khiến người khác nhịn không được tới gần. Hai loại mâu thuẫn khí chất hòa lẫn vào nhau, tạo nên một sự hấp dẫn khó cưỡng.

Ngay cả hắn đều không tin, người trước mặt vậy mà đã là mẹ của hai đứa nhỏ. Thoạt nhìn tuổi của nàng còn nhỏ hơn hắn nha.

Đông Phương Hạo Hiên cũng không biết là mình bị sao thế này. Căn bản là không dời khỏi ánh mắt được.

Mà Mạc Túc, cho dù nhận thấy ánh mắt nóng rực của hắn, nàng chỉ là hơi nhíu mày một chút, thói quen được người khác chú mục và nhìn chằm chằm làm cho nàng không vì vậy mà trở nên hoảng loạn thất thố, ngược lại hành sự tự nhiên, dáng ngồi xếp bằng đoan chính, một lớn hai nhỏ cùng nhau móc ra củi khô rồi bắt đầu nhóm lửa.

Tuy rằng có đom đóm huỳnh quang chiếu sáng, nhưng ban đêm ở dã ngoại không khỏi sẽ gặp phải yêu thú dòm ngó. Vì để ngừa vạn nhất vẫn tạo nên chút hơi nóng để chúng nó tị hiềm. Hơn nữa, Mạc Nhất đã đi ra ngoài săn thức ăn, nói không chừng lát nữa sẽ dùng đến.

"Mẫu thân mẫu thân, ngài dựa vào một bên nghỉ ngơi, để tiểu Hồng và ca ca làm là được rồi!" Mạc Du Hồng giành lấy khối củi khô trong tay Mạc Túc, ngồi chồm hổm ở một bên, cười đến mi mắt cong cong.

"Đúng vậy, mẫu thân đại nhân, những chuyện nhỏ nhặt này hãy để tiểu thiên sứ làm cho, ngài đừng nhọc lòng." Mạc Vân Long cũng không chịu yếu thế, mắt thấy muội muội đã bắt đầu vuốt mông ngựa nên hắn cũng không chịu yếu thế.

Mạc Túc nhìn hai huynh muội đồng lòng, cũng không nói cái gì, một phen vớt tiểu hắc miêu từ trong lồng ngực của nữ nhi qua rồi đặt đến trên đùi khẽ vuốt ve nó.

Tiểu hắc miêu ban đầu còn kháng cự, lông tơ dựng đứng hết lên, nhưng dưới sự uy hiếp của đại ma đầu, nó không thể không dịu ngoan cúi đầu.

Tiểu ma nữ đã khó giải quyết, vậy thì mẫu thân của nàng chính là chung cực boss, chọc không được.

Đông Phương Hạo Hiên phục hồi tinh thần lại, thấy hai đứa nhỏ bận bịu loay hoay thì hơi nhíu mày, dáng vẻ chần chờ hỏi:

"Cô nương... này... này cũng quá nguy hiểm đi, bọn họ còn nhỏ, sao có thể làm những việc này?"

Hắn nhìn còn không đành lòng, huống chi bên cạnh Tùng bá đã hừ lạnh ra tiếng, trách móc Mạc Túc:

"Hừ! Làm mẹ mà không có một chút bộ dáng của người mẹ. Ngươi có thể nhẫn tâm đối với hai đứa nhỏ như vậy, chỉ sợ là mẹ kế đi?"

Đông Phương Hạo Hiên trong lòng thoáng cứng đờ, muốn ngăn cản đã không còn kịp nữa, trong lòng thầm hô không tốt, vội vã trừng ánh mắt qua đi, sau đó ho khan giải thích:

"Khụ! Cô nương đừng giận... Tùng bá tính tình ngay thẳng, không biết cách nói chuyện, mong cô nương lượng thứ."

Mà không đợi Mạc Túc có điều phản ứng, Mạc Vân Long đã ngay tức khắc tạc mao, dùng ánh mắt hùng hổ trừng Đông Phương Hạo Hiên và Tùng bá, tức giận nói:

"Mạc Du Hồng, ngươi nhìn cho rõ ràng, ngươi một mực muốn cứu chính là loại người gì thế này. Không chỉ mắng mẫu thân mà còn nói mẫu thân là mẹ kế. Ngươi nhìn mà im được sao?"

Mặc dù ngày thường mẫu thân thiên vị muội muội, nhưng đến thời khắc mấu chốt, Mạc Vân Long luôn luôn đứng ở bên này, không dung người khác nói Mạc Túc nửa câu nói xấu.

Sự tình nhóm lửa là do bọn họ hai người tình nguyện làm, lại không phải mẫu thân một mực bắt buộc, cho dù người ngoài có ý tốt thay bọn họ lên tiếng, nhưng ngàn vạn không nên nhục mạ mẫu thân của bọn họ.

Nháy mắt, Mạc Vân Long tức giận đến run người, hướng Mạc Du Hồng rống lên một tiếng.

Mà người sau, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc, nàng nhìn gương mặt thẫn thờ của Đông Phương Hạo Hiên rồi thất vọng nói:

"Đông Phương thúc thúc, tiểu Hồng không nghĩ ngươi sẽ là như vậy. Chúng ta biết thúc thúc ngươi quan tâm bọn ta, tiểu Hồng rất cảm kích. Nhưng gia gia bên cạnh lại nói mẫu thân của tiểu Hồng là mẹ kế. Vì vậy tiểu Hồng không vui, không muốn để ý đến thúc thúc nữa."

Cho dù trên người của Đông Phương Hạo Hiên có đồ vật làm nàng thèm nhỏ dãi, nhưng người của đối phương khinh khi mẫu thân mình, nàng tình nguyện không cần cũng thế.

Đồng dạng là cùng một mẹ sinh ra, nhưng hai huynh muội rõ ràng có tính cách hoàn toàn khác nhau. Mạc Vân Long đó là bạo tạc triệt để, khăng khăng một mực bảo vệ Mạc Túc mà không màng đắc tội với người. Còn Mạc Du Hồng, cũng dùng phương thức của chính mình, tình nguyện hi sinh cơ hội tăng lên thực lực, cũng không muốn tới gần người đã khinh nhục mẹ mình.

Mạc Túc nhìn biểu hiện của hai đứa nhỏ, trong lòng như có một dòng nước ấm chảy qua, mát rượi như cam tuyền ngọc lộ, nung chảy khối băng hàn trong lòng nàng.

Có một đôi nhi nữ như thế này, nàng còn cầu gì hơn thế?

"Tiểu Long, Tiểu Hồng, không được vô lễ!" Mặc dù trong lòng vui vẻ vì hành động bảo vệ nhỏ nhặt của hai đứa con. Nhưng trước mặt ngoại nhân, nàng vẫn phải có bộ dáng một chút.

Mà Mạc Vân Long, Mạc Du Hồng nghe nói câu như vậy sau, vội vàng cụp đầu xuống, không dám lại đôi co với người lớn nữa.

Mạc Túc cũng nhìn về Đông Phương Hạo Hiên, ánh mắt xẹt qua lão giả một tia nhàn nhạt uy nghiêm, sau đó nói:

"Đông Phương công tử đừng trách bọn nhỏ. Là do ta quản giáo không nghiêm, trở về nhất định sẽ dạy dỗ bọn họ."

Mạc Túc không phải là người không hiểu lí lẽ, nàng biết ai có ý tốt và ý xấu.

Đông Phương Hạo Hiên cũng là không biết bản lĩnh của hai đứa nhỏ nên mới lo lắng quan tâm. Hoàn toàn không có ác ý. Cho nên nàng chừa lại cho hắn chút mặt mũi.

Đến nỗi lão giả Tùng bá này? Câu câu chữ chữ đơn thuần đều là nhằm vào nàng. Nàng cũng sẽ không bỏ qua cho hắn, để hắn nhảy nhót thêm một thời gian, đợi đến khi chân tướng đại bạch rồi thu thập hắn cũng không muộn.

Nghĩ vậy, ánh mắt của nàng nhàn nhạt lại lướt qua hắn, rồi nhìn về phía sau, thấy Mạc Nhất đã xách hai con thỏ đen mập mạp tiến vào trong này.

Nhưng cho dù ánh mắt này không biểu hiện cái gì, cũng làm cho Tùng bá trong lòng không khỏi bất an. Đáy lòng mạc danh một trận run rẩy, phảng phất bị thợ săn cấp theo dõi.

Theo sau, hắn đè lại sự bất an, trong lòng trào phúng, hắn vậy mà sợ hãi ánh mắt của một tiểu nha đầu, thật là buồn cười!

Đúng lúc này, Đông Phương Hạo Hiên rũ mắt, nhìn không ra biểu cảm trong đó, hắn hít sâu một hơi rồi nói:

"Cô nương... ta thay mặt Tùng bá... xin lỗi ngươi. Việc này chỉ sợ là có hiểu lầm gì."

Mạc Túc nhếch miệng cười khẽ, vừa vuốt lông hắc miêu vừa nói:

"Xác thật là một cái hiểu lầm, tiểu Long, tiểu Hồng từ nhỏ đã được ta huấn luyện dạy dỗ qua, kỹ năng sinh hoạt rất là chỉnh chu, sẽ không có khả năng xảy ra chuyện. Bất quá Đông Phương công tử không biết, còn thay bọn nhỏ lo lắng, ta có lý nào lại trách công tử đâu. Tiểu Hồng, tiểu Long, còn không mau xin lỗi Đông Phương thúc thúc?"

Nói xong, Mạc Túc híp mắt nhìn hai đứa nhỏ, âm thầm truyền đạt ý nghĩ của mình.

Cứ việc trong lòng còn tức giận, nhưng Mạc Vân Long và Mạc Du Hồng vẫn tiến lại trước mặt của Đông Phương Hạo Hiên, khoanh tay cúi đầu, lí nhí nói:

"Xin lỗi thúc thúc!"

Động tác, nét mặt chân thành đến cực điểm, không thể cho người ta bắt bẻ được một chút lỗi sai.

Đông Phương Hạo Hiên trên mặt hiện lên sửng sốt, tay chân luống cuống vuốt đầu hai đứa nhỏ, trái tim mềm đến rối tung rối mù:

"Ừ! Các ngươi là đứa bé ngoan, các ngươi không hề có lỗi. Là do thúc thúc không hiểu rõ bản lĩnh của các ngươi."

Nói lời này xong, hắn dùng dư quang lén lút nhìn nữ tử ở đối diện, thấy nàng đã gục đầu vuốt ve tiểu hắc miêu, trong lòng hắn không khỏi kinh ngạc.

Không chỉ kinh ngạc vì hai đứa trẻ còn nhỏ vậy mà nàng đã huấn luyện bọn họ những kĩ năng dã ngoại sinh hoạt, mà còn kinh ngạc vì lời nói của nàng quá có lực chấn nhiếp, dạy dỗ bọn trẻ hiểu chuyện, ân oán phân minh như thế. Đây là tình huống mà hắn sống hai mươi ba năm trên đời chưa từng gặp qua.

Đây là một nữ tử thần kỳ cỡ nào?

Mà lúc này ở đây, có một người biểu tình cực kỳ khó coi, đó là lão giả Tùng bá. Mắt thấy hai đứa nhỏ cúi đầu xin lỗi Đông Phương Hạo Hiên nhưng lại làm lơ hắn triệt để, làm cho lòng tự tôn của hắn đã bị công kích, ngay tức khắc sắc mặt đen xì, ánh mắt không khỏi trừng hướng hai đứa nhỏ, trong lòng hừ lạnh.

Quả thật là không biết tốt xấu, cùng con mẹ nó là một loại người.

Bất quá, thấy Mạc Nhất đã trở về, hắn cho dù lòng có không thích, cũng sẽ không mở miệng tìm tra ngay lúc này. Đối với Mac Nhất, hắn vẫn có chút kiêng kị. Chỉ vì đối phương vô thanh vô tức đã giết nhiều người, phá vỡ đại trận của Sát Thủ Các như vậy, hiển nhiên thực lực không tầm thường. Hắn còn không ngu ngốc đến độ cùng đối phương xé rách mặt.

Nếu Tùng bá biết những thủ đoạn phía trước không phải xuất phát từ tay Mạc Nhất, tuyệt đối sẽ không dám can đảm khiêu khích nhục mạ Mạc Túc như thế đâu. Đáng tiếc hắn vĩnh viễn cũng không biết được.

Đoạn nhạc đệm này không có duy trì bao lâu đã bị quên lãng. Đông Phương Hạo Hiên chứng kiến hai đứa nhỏ động tác thuần thục phụ giúp Mạc Nhất nướng đồ ăn, thì tâm tư lo lắng và áy náy cũng biến mất, ngược lại ngượng ngùng trò chuyện cùng Mạc Túc.

"Khụ! Tại hạ là Đông Phương Hạo Hiên, có thể hay không được biết phương danh quý tánh của cô nương?"

"Ta tên Mạc Túc!" Nữ tử chỉ nhìn hắn một cái rồi hờ hững đáp lại.

Ánh mắt chợt lóe qua kinh diễm quang mang, Đông Phương Hạo Hiên lại khôi phục bộ dáng ôn nhuận như ngọc, hỏi sang chuyện khác:

"Phía trước nghe Mạc hộ vệ nói qua, cô nương lần này sở dĩ đến Thiên Nguyệt quốc là để cho hai đứa nhỏ tham gia Tinh Huyền học viện chiêu sinh. Chẳng hay, phụ thân của bọn nhỏ không có cùng theo tới à?"

Hỏi xong, Đông Phương Hạo Hiên mạc danh có chút khiếp đảm, bởi vì hắn đã đối diện với bốn cặp mắt cùng lúc dừng ở chính mình trên người.

Hai lớn hai nhỏ, nhìn hắn bằng ánh mắt kỳ quái, cảm xúc trong đó thập phần phức tạp. Làm cho Đông Phương Hạo Hiên vốn là linh lung hoạt bát cũng có trong nháy mắt mộng bức.

Như vậy nhìn hắn làm cái gì?

Hắn thật ra không biết, trong lòng mỗi người là cái dạng này.

Mạc Nhất: Ngọa tào! Tiểu tử này cũng dám hỏi đến điểm mấu chốt của chủ tử. Ở cả Viêm Tinh Thành, ai không biết phu quân của thành chủ chính là một đại cấm kỵ, ai hỏi ai liền tao ương. Xong rồi xong rồi!

Mà Mạc Vân Long, Mạc Du Hồng biểu tình là ngơ ngác nhìn, trong lòng xoát làn đạn: phụ thân là cái quỷ gì? Có thể ăn được sao?

Đối với những hài tử khác, từ nhỏ không có cha chính là một loại khuyết thiếu về tâm lý, không hoàn mỹ nhân sinh. Nhưng đối với hai huynh muội nhà này lại không phải như vậy.

Từ nhỏ ngàn kiều vạn sủng lớn lên, xung quanh bên người có một đống thúc thúc, a di bảo vệ yêu thương, cũng làm cho sinh hoạt của bọn nhỏ trở nên muôn màu muôn vẻ. Bởi vậy đối với cái danh từ phụ thân kia thập phần xa lạ lại mờ mịt. Huống chi khí thế của Mạc Túc chuyển đổi rất hài hòa, có bộ dáng mỹ lệ của mẫu thân, rồi lại có sự nghiêm khắc của phụ thân. Cho nên bọn nhỏ không cảm thấy thiếu thốn cái gì.

Phản ứng đầu tiên khi nghe người khác nhắc đến phụ thân chính là: a? Đó là nơi nào toát ra hai chân quái? Chúng ta có quen người đó sao?

Đến nỗi Mạc Túc thì không cần phải nói rồi, đối với loại nam nhân không có trách nhiệm, nàng cũng dứt khoát vứt sau đầu, cho hắn biến đến vực sâu đáy cốc chơi một mình đi, không cần trộn lẫn cuộc sống của nàng. Nếu không...

"Phụ thân? Loại kia không chịu trách nhiệm nam nhân. Gieo giống xong rồi không nuôi dưỡng, đừng để ta gặp hắn. Nếu không, gặp một lần ta đánh một lần. Đánh đến chết mới thôi!" Mạc Túc ánh mắt sâu kín, thanh âm nhuộm một tia sát khí, phiêu phiêu lướt qua biểu tình đờ đẫn của Đông Phương Hạo Hiên.

Mà Đông Phương Hạo Hiên suýt chút nữa không cả kinh đến rớt cằm, ánh mắt không thể tin tưởng.

Ta sát! Đối diện nữ tử này khí chất tuyệt luân, quý khí bá đạo. Là cái nào hỗn đản không có mắt hại nàng như thế.

Đứa nhỏ không cha? Vậy chẳng phải là... bị nghìn người sở chỉ, khinh nhục?

Nháy mắt, Đông Phương Hạo Hiên nhìn ba mẹ con, trong mắt dâng lên một sợi đau lòng cùng thương tiếc... còn ẩn ẩn có một tia mừng thầm.

Vậy không đại biểu cho, hắn còn có cơ hội?

Trước nay, Đông Phương Hạo Hiên không tin quỷ thần, cũng không tin cái gọi là tình yêu sét đánh, nhưng lần này hắn vậy mà lại tin tưởng.

Nữ tử trước mắt quang mang lóa mắt, tựa như thần nữ hạ phàm, khí chất lạnh băng như hàn mai nở rộ trong đông tuyết, tự tin, khí phách. Đây là hắn trước nay chưa hề gặp qua, cũng là người đầu tiên khiến tim hắn đập loạn nhịp và ánh mắt không rời khỏi được.

Hắn biết, cảm giác này gọi là động tâm.

Nếu người kia không biết trân trọng ba mẹ con nàng, như vậy để hắn tới bảo vệ đi.

Đông Phương Hạo Hiên âm thầm làm quyết định. Suy nghĩ nhiều là thế nhưng hắn không có biểu hiện ra một chút khác thường, sợ nữ tử đối diện sẽ chán ghét hắn.

Hắn có một suy đoán mơ hồ, Mạc Túc không phải là người mềm lòng và dễ tiếp cận như thế.

Hắn rũ mắt, cười nhẹ hỏi sang chuyện khác:

"Cô nương... vậy độc trên người ta? Cô nương có mấy phần nắm chắc giải được nó?"

Lần này, hắn không có lại quanh co lòng vòng, mà trực tiếp hỏi ra vấn đề hắn đã bâng khuâng cả ngày nay. Mặc dù không thể tin được nàng còn trẻ như thế mà có thể nhìn ra được độc trong người hắn. Nhưng ở chỗ này ngoại trừ nàng được Mạc Nhất gọi là chủ tử thì không có ai khác. Cho nên, hắn muốn phủ nhận cũng không được.

Mà Mạc Túc nghe thế thì ánh mắt hơi lóe, đè lại bả vai vì kích động mà run lên của Mạc Du Hồng, ngẩng đầu đáp lời:

"Nếu ta đoán không sai thì độc trong người của công tử có tên là Phệ Cốt. Loại độc này ở trong người càng lâu thì càng có hại. Nó sẽ ăn mòn kinh mạch, thậm chí là lục phủ ngũ tạng, khiến cho ngươi một khi mạnh mẽ sử dụng huyền lực thì toàn thân sẽ đau đớn rệu rã như hàng vạn côn trùng cắn phá. Không chỉ thế, mỗi lần ngươi sử dụng huyền lực, thì tốc độ độc phát sẽ càng nhanh hơn, tuổi thọ rút ngắn lại, khiến cho ngươi từ từ suy yếu."

Đông Phương Hạo Hiên kinh hỉ ngẩng đầu, không nghĩ tới nàng vậy mà nói ra tình huống giống hắn đã trải qua i như đúc, không sai một chữ. Hắn nhịn không được thấp thỏm hỏi:

"Đúng vậy! Những gì cô nương nói hoàn toàn trùng khớp. Vậy kế tiếp ta nên làm cái gì bây giờ? Có cái gì cần chuẩn bị sao?"

Mà Tùng bá thì híp mắt, cẩn thận quan sát Mạc Túc.

Người này rốt cuộc là ai? Vậy mà có thể toàn bộ đoán trúng? Nếu chẳng may để cho nàng giải được. Thì công sức mấy năm nay của người kia chẳng phải là đổ sông đổ biển?

Không được, hắn phải mau chóng truyền lại tin tức.

Lão giả không có phát hiện, mọi cử động và thần thái của hắn, đều bị Mạc Túc thu hết nơi đáy mắt. Nàng trong lòng khẽ động, thình lình móc ra một tờ giấy đã viết sẵn vô số loại dược liệu, nàng đưa nó cho Đông Phương Hạo Hiên rồi nói:

"Đông Phương công tử có thể cho người đi thu thập một số dược liệu quan trọng ta đã ghi bên trên. Đợi đến khi vào thành trấn, ta sẽ giúp công tử trị liệu!"

Đông Phương Hạo Hiên run rẩy nhận lấy tờ giấy, ánh mắt vụt ra một tia sáng ngời, nhìn Mạc Túc với ánh mắt lửa nóng:

"Thật tốt quá, đa tạ cô nương!"

"Tùng bá, ngài truyền tin về tộc giúp ta, bảo bọn họ trong vòng nửa tháng phải thu thập đủ số dược liệu trong này." Đông Phương Hạo Hiên đưa cho tờ giấy cho lão giả, dặn dò kĩ càng.

"Thiếu chủ yên tâm! Lão phu nhất định sẽ hoàn thành sứ mệnh." Tùng bá nói những lời này khi, tay nắm tờ giấy hơi thít chặt, biểu tình nghiêm cẩn đúng chỗ, tuyệt đối không để người ta nghi ngờ.

Nhưng mà sâu trong đáy mắt hắn lại lóe lên một mạt quang mang khác thường, vừa vặn bị Mạc Túc thấy được.

Cánh tay có quy luật chải vuốt lông miêu, bên môi hiện lên nét cười ý vị thâm trường.

Mạc Túc thừa nhận, nàng chính là cố ý. Để hắn truyền tin tức cho người sau lưng đi, xem bọn hắn có thể từ phương thuốc tra được cái gì chỗ hữu dụng... mới là lạ!

Độc của Đông Phương Hạo Hiên, căn bản là không cần sử dụng tới một cọng cỏ hay một vị thuốc nào hết. Mà nó sẽ trở thành chất dinh dưỡng cho dị năng của tiểu Hồng.

Bọn họ cứ âm thầm lo lắng điều tra đi. Nàng rất có kiên nhẫn chờ đến ngày Đông Phương Hạo Hiên khôi phục thực lực.

Còn tối nay...

Hot

Comments

꧁ Yu ꧂ ♍︎

꧁ Yu ꧂ ♍︎

Phụ thân biết phụ thân bùn á

2023-03-05

3

꧁ Yu ꧂ ♍︎

꧁ Yu ꧂ ♍︎

Hảo con

2023-03-05

1

PENGUIN (TvT)

PENGUIN (TvT)

truyện hay mà ít người biét đến nhỉ

2022-01-08

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tao ngộ không gian gió lốc
2 Chương 2: Trọng sinh Huyền Nguyệt đại lục
3 Chương 3: Bảy năm thoáng qua
4 Chương 4: Lạc Nhật sơn mạch
5 Chương 5: Đông Phương Hạo Hiên
6 Chương 6: Bảo Tiêu
7 Chương 7: Không phải bệnh nan y - là trúng độc!
8 Chương 8: Sơn động phong ba (1)
9 Chương 9: Sơn động phong ba (2)
10 Chương 10: Sơn động phong ba (3)
11 Chương 11: Gặp lại cố nhân
12 Chương 12: Nguyệt Vũ Đình
13 Chương 13: Biện Thu Trấn
14 Chương 14: Nguyệt Vũ Đình hủy hoại
15 Chương 15: Chặn đường tập sát
16 Chương 16: Mạc Cửu
17 Chương 17: Trị liệu (1)
18 Chương 18: Trị Liệu (2)
19 Chương 19: Đến Thiên Nguyệt Thành
20 Chương 20: Đặc thù huyết mạch
21 Chương 21: Lâu Giang Các
22 Chương 22: Thần Vực truyền tin
23 Chương 23: Ba người thiếu niên
24 Chương 24: Kỳ ba hiểu lầm
25 Chương 25: Nguyệt Thanh Loan
26 Chương 26: Đột nhập quốc khố
27 Chương 27: Lục soát
28 Chương 28: Hắc Thù ra tay
29 Chương 29: Đại hội đấu giá (1)
30 Chương 30: Đại hội đấu giá (2)
31 Chương 31: Đại hội đấu giá (3)
32 Chương 32: Đại hội đấu giá (4)
33 Chương 33: Đại hội đấu giá (5)
34 Chương 34: Đại hội đấu giá (6)
35 Chương 35: Đại hội đấu giá (7)
36 Chương 36: Lần đầu gặp nhau
37 Chương 37: Vương đối Vương
38 Chương 38: Lôi thú
39 Chương 39: Huynh muội song sát
40 Chương 40: Đổi trắng thay đen
41 Chương 41: Lam Vân đại sư
42 Chương 42: Nghi ngờ huyết mạch
43 Chương 43: Tỷ đệ nói chuyện
44 Chương 44: Đại tẩu?
45 Chương 45: Tửu Quỷ
46 Chương 46: Hoa hộ pháp
47 Chương 47: Hồng nhan tri kỷ?
48 Chương 48: Đồng cảm
49 Chương 49: Khuyên nhủ
50 Chương 50: Rạp xiếc trung ương
51 Chương 51: Vòng loại
52 Chương 52: Hỗn chiến
53 Chương 53: Không chiến mà thắng
54 Chương 54: Nhận ra nàng
55 Chương 55: Lập uy
56 Chương 56: Tâm tư nữ đế
57 Chương 57: Đế Mặc Thần
58 Chương 58: Lại thấy Lam Tử Hàn
59 Chương 59: Một đóa hoa đào
60 Chương 60: Treo lên đánh
61 Chương 61: Cái gọi là Thượng Phương Bảo Roi...
62 Chương 62: Đại gia cùng đặt cược nào!
63 Chương 63: Chỉ điểm
64 Chương 64: Bữa cơm đầy drama
65 Chương 65: Nửa ly rượu dẫn phát huyết án...
66 Chương 66: Bị tính kế
67 Chương 67: Lẫn nhau có nhược điểm
68 Chương 68: Bước đầu trả thù
69 Chương 69: Gậy ông đập lưng ông
70 Xin Nghỉ
71 Chương 70: Lại bị vũ nhục
72 Chương 71: Nghi ngờ
73 Chương 72: Đông Phương Phượng
74 Chương 73: Trùng tộc
75 Chương 74: Chẳng lẽ là hắn!?
76 Chương 75: Thay đổi quy tắc thi đấu
77 Chương 76: Đấu cờ
78 Chương 77: Ai hạ độc?
79 Chương 78: Liên tục có chuyện
80 Chương 79: Một chút cẩu lương
81 Chương 80: Thông tri đột ngột
82 Chương 81: Điệu hổ ly sơn
83 Chương 82: Thần xạ truy tung
84 Chương 83: Uy lực của Bạch Pháo
85 Chương 84: Gặp Lam Tiểu Niệm
86 Thông báo
87 Chương 85: Huỷ quyền dự thi
88 Chương 86: Không ấn lẽ thường ra bài
89 Chương 87: Cha con gặp gỡ (1)
90 Chương 88: Cha con gặp gỡ (2)
91 Chương 89: Cha con gặp gỡ (3)
92 Chúc Mừng Năm Mới
93 Chương 90: Đàm phán
94 Chương 91: Cuộc nói chuyện của hai người đàn ông...
95 Chương 92: Trò hay sắp tiến hành
96 Chương 93: Gặp nhau
97 Chương 94: Đánh nhau
98 Chương 95: Thỏa hiệp
99 Chương 96: Có mùi dấm chua
100 Chương 97: Tiểu áo bông tri kỷ
101 Chương 98: Bồi thường thiệt hại
102 Chương 99: Hóa giải hiểu lầm
103 Chương 100: Ai đột nhập lúc đêm khuya?
104 Tri Ân Độc Giả
105 Chương 101: Đại tiểu thư!?
106 Chương 102: Lại đi Đông Phương gia
107 Chương 103: Vực chủ đại nhân lần đầu phục vụ người!
108 Chương 104: Mục đích đạt được
109 Chương 105: Thần trợ công!
110 Chương 106: Phu thê phối hợp
111 Chương 107: Không biết đặt tên gì
112 Chương 108: Tặng lễ
113 Chương 109: Bách Lý gia và Đoan Mộc gia
114 Chương 110: Trợ trận?
115 Chương 111: Họa thủy đông dẫn
116 Chương 112: Mai phục
117 Chương 113: BBQ dã ngoại
118 Chương 114: Địa Cung (1)
119 Chương 115: Địa Cung (2)
120 Chương 116: Chân tướng (1)
121 Chương 117: Chân tướng (2)
122 Chương 118: Họa vô đơn chí (1)
123 Chương 119: Họa vô đơn chí (2)
124 Chương 120: Mạc Túc đến kịp
125 Chương 121: Chiến! Cá Sấu Yêu Vương!
126 Chương 122: Oan gia đối đầu
127 Chương 123: Vân Hoài
128 Chương 124: Tiểu đoàn viên
129 Chương 125: Đứng thành hàng?
130 Chương 126: Trước cửa nháo sự
131 Chương 127: Âu Dương Nhược Lan
132 Chương 128: Trò cũ trọng thi?
133 Chương 129: Mị dược
134 Chương 130: Hôn
135 Chương 131: Nguyệt Vũ Đình chết - Nguyệt Dao phế đi
136 Chương 132: Chân chính người sau màn
137 Chương 133: Kế hoạch (1)
138 Chương 134: Kế hoạch (2)
139 Chương 135: Xảy ra chuyện
140 Chương 136: Lại nhập hoàng cung
141 Chương 137: Giải cổ
142 Chương 138: Chuyện cũ năm xưa
143 Chương 139: Ba phương án
144 Chương 140: Tiểu khả ái?
145 Chương 141: Vân Hoài chảy máu mũi
146 Chương 142: Giải bày (1)
147 Chương 143: Giải bày (2)
148 Chương 144: Huyền Băng thạch thất
149 Thông báo
150 Chương 145: Luyện hóa dị hỏa
151 Chương 146: Lam Tiểu Niệm quyết định
152 Chương 147: Vương triều đổi ngôi
153 Chương 148: Phó Ngữ Dung chết
154 Chương 149: Tiệc chia tay
155 Chương 150: Tin tức
156 Chương 151: Đội ngũ báo danh kỳ ba
157 Chương 152: Hùng hài tử
158 Chương 153: Đấu thơ (1)
159 Chương 154: Đấu thơ (2)
160 Chương 155: Đấu thơ (3)
161 Chương 156: Nháy mắt hạ gục
162 Chương 157: Tử Huyền đại sư làm khó dễ
163 Chương 158: Cắt đầu lưỡi
164 Chương 159: Rốt cuộc gọi "phụ thân"
165 Chương 160: Âu Dương Nhược Lan phản kháng
166 Chương 161: Khảo hạch (1)
167 Chương 162: Khảo hạch (2)
168 Chương 163: Khảo hạch (3)
169 Chương 164: Khảo hạch (4)
170 Chương 165: Khảo hạch (5)
171 Chương 166: Khảo hạch (6)
172 Chương 167: Khảo hạch (7)
173 Chương 168: Khảo hạch (8)
174 Chương 169: Khảo hạch (9)
175 Chương 170: Khảo hạch (10)
176 Chương 171: Tiểu Long, Tiểu Hồng có bằng hữu
177 Chương 172: Độc nhất phụ nhân tâm
178 Chương 173: Truy bắt
179 Chương 174: Dị tượng
180 Chương 175: Thú triều
181 Chương 176: Bị thương
182 Chương 177: Bạch nhãn lang
183 Chương 178: Huyết Tế (1)
184 Chương 179: Huyết Tế (2)
185 Chương 180: Hi sinh
186 Chương 181: Hắc Linh Châu (1)
187 Chương 182: Hắc Linh Châu (2)
188 Chương 183: Mai một
189 Chương 184: Bất ngờ
190 Chương 185: Nhân tính độc ác (1)
191 Chương 186: Nhân tính độc ác (2)
192 Chương 187: Nhân tính độc ác (3)
193 Chương 188: Nhân tính độc ác (4)
194 Chương 189: Nghịch tập (1)
195 Chương 190: Nghịch tập (2)
196 Chương 191: Nghịch tập (3)
197 Chương 192: Thoát đi
198 Chương 193: Địa đạo dưới lòng đất (1)
199 Chương 194: Địa đạo dưới lòng đất (2)
200 Chương 195: Địa đạo dưới lòng đất (3)
201 Chương 196: Sơn vũ dục lai phong mãn lâu
202 Chương 197: Cải trang giả dạng
203 Chương 198: Chiến thuật tâm lý
204 Chương 199: Thú sủng ra trận (1)
205 Chương 200: Thú sủng ra trận (2)
206 Chương 201: Gặp gỡ người quen
207 Chương 202: Tịnh Linh Bình
208 Chương 203: Chuẩn bị
209 Chương 204: Thất Tinh Trận (1)
210 Chương 205: Thất Tinh Trận (2)
211 Chương 206: Tiểu Ô phát uy
212 Chương 207: Đối chiến (1)
213 Chương 208: Đối chiến (2)
214 Chương 209: Đối chiến (3)
215 Chương 210: Bích Linh Châu
216 Chương 211: Hai mảnh tàn hồn
217 Chương 212: Nguyên nhân diệt tộc
218 Chương 213: Dụ hoặc
219 Chương 214: Vảy rồng
220 Chương 215: Người có tình chung thành quyến lữ
221 Chương 216: Một nhà bốn người
222 Chương 217: Tin tức
223 Chương 218: Trong nhà giam (1)
224 Chương 219: Trong nhà giam (2)
225 Chương 220: Trừng phạt (1)
226 Chương 221: Trừng phạt (2)
227 Chương 222: Đền tội
228 Chương 223: Vĩnh tuyệt hậu hoạn
229 Chương 224: Âu Dương Phong
230 Chương 225: Chia rẽ không thành công
231 Chương 226: Hách Liên Nhã tự thực hậu quả xấu
232 Chương 227: Hách Liên Nhã ghen ghét
233 Chương 228: Đối chất (1)
234 Chương 229: Đối chất (2)
235 Chương 230: Đối chất (3)
236 Chương 231: Đối chất (4)
237 Chương 232: Âu Dương Phong quyết định
238 Chương 233: Hai cha con phân cao thấp
239 Chương 234: Phu thê tâm sự
Chapter

Updated 239 Episodes

1
Chương 1: Tao ngộ không gian gió lốc
2
Chương 2: Trọng sinh Huyền Nguyệt đại lục
3
Chương 3: Bảy năm thoáng qua
4
Chương 4: Lạc Nhật sơn mạch
5
Chương 5: Đông Phương Hạo Hiên
6
Chương 6: Bảo Tiêu
7
Chương 7: Không phải bệnh nan y - là trúng độc!
8
Chương 8: Sơn động phong ba (1)
9
Chương 9: Sơn động phong ba (2)
10
Chương 10: Sơn động phong ba (3)
11
Chương 11: Gặp lại cố nhân
12
Chương 12: Nguyệt Vũ Đình
13
Chương 13: Biện Thu Trấn
14
Chương 14: Nguyệt Vũ Đình hủy hoại
15
Chương 15: Chặn đường tập sát
16
Chương 16: Mạc Cửu
17
Chương 17: Trị liệu (1)
18
Chương 18: Trị Liệu (2)
19
Chương 19: Đến Thiên Nguyệt Thành
20
Chương 20: Đặc thù huyết mạch
21
Chương 21: Lâu Giang Các
22
Chương 22: Thần Vực truyền tin
23
Chương 23: Ba người thiếu niên
24
Chương 24: Kỳ ba hiểu lầm
25
Chương 25: Nguyệt Thanh Loan
26
Chương 26: Đột nhập quốc khố
27
Chương 27: Lục soát
28
Chương 28: Hắc Thù ra tay
29
Chương 29: Đại hội đấu giá (1)
30
Chương 30: Đại hội đấu giá (2)
31
Chương 31: Đại hội đấu giá (3)
32
Chương 32: Đại hội đấu giá (4)
33
Chương 33: Đại hội đấu giá (5)
34
Chương 34: Đại hội đấu giá (6)
35
Chương 35: Đại hội đấu giá (7)
36
Chương 36: Lần đầu gặp nhau
37
Chương 37: Vương đối Vương
38
Chương 38: Lôi thú
39
Chương 39: Huynh muội song sát
40
Chương 40: Đổi trắng thay đen
41
Chương 41: Lam Vân đại sư
42
Chương 42: Nghi ngờ huyết mạch
43
Chương 43: Tỷ đệ nói chuyện
44
Chương 44: Đại tẩu?
45
Chương 45: Tửu Quỷ
46
Chương 46: Hoa hộ pháp
47
Chương 47: Hồng nhan tri kỷ?
48
Chương 48: Đồng cảm
49
Chương 49: Khuyên nhủ
50
Chương 50: Rạp xiếc trung ương
51
Chương 51: Vòng loại
52
Chương 52: Hỗn chiến
53
Chương 53: Không chiến mà thắng
54
Chương 54: Nhận ra nàng
55
Chương 55: Lập uy
56
Chương 56: Tâm tư nữ đế
57
Chương 57: Đế Mặc Thần
58
Chương 58: Lại thấy Lam Tử Hàn
59
Chương 59: Một đóa hoa đào
60
Chương 60: Treo lên đánh
61
Chương 61: Cái gọi là Thượng Phương Bảo Roi...
62
Chương 62: Đại gia cùng đặt cược nào!
63
Chương 63: Chỉ điểm
64
Chương 64: Bữa cơm đầy drama
65
Chương 65: Nửa ly rượu dẫn phát huyết án...
66
Chương 66: Bị tính kế
67
Chương 67: Lẫn nhau có nhược điểm
68
Chương 68: Bước đầu trả thù
69
Chương 69: Gậy ông đập lưng ông
70
Xin Nghỉ
71
Chương 70: Lại bị vũ nhục
72
Chương 71: Nghi ngờ
73
Chương 72: Đông Phương Phượng
74
Chương 73: Trùng tộc
75
Chương 74: Chẳng lẽ là hắn!?
76
Chương 75: Thay đổi quy tắc thi đấu
77
Chương 76: Đấu cờ
78
Chương 77: Ai hạ độc?
79
Chương 78: Liên tục có chuyện
80
Chương 79: Một chút cẩu lương
81
Chương 80: Thông tri đột ngột
82
Chương 81: Điệu hổ ly sơn
83
Chương 82: Thần xạ truy tung
84
Chương 83: Uy lực của Bạch Pháo
85
Chương 84: Gặp Lam Tiểu Niệm
86
Thông báo
87
Chương 85: Huỷ quyền dự thi
88
Chương 86: Không ấn lẽ thường ra bài
89
Chương 87: Cha con gặp gỡ (1)
90
Chương 88: Cha con gặp gỡ (2)
91
Chương 89: Cha con gặp gỡ (3)
92
Chúc Mừng Năm Mới
93
Chương 90: Đàm phán
94
Chương 91: Cuộc nói chuyện của hai người đàn ông...
95
Chương 92: Trò hay sắp tiến hành
96
Chương 93: Gặp nhau
97
Chương 94: Đánh nhau
98
Chương 95: Thỏa hiệp
99
Chương 96: Có mùi dấm chua
100
Chương 97: Tiểu áo bông tri kỷ
101
Chương 98: Bồi thường thiệt hại
102
Chương 99: Hóa giải hiểu lầm
103
Chương 100: Ai đột nhập lúc đêm khuya?
104
Tri Ân Độc Giả
105
Chương 101: Đại tiểu thư!?
106
Chương 102: Lại đi Đông Phương gia
107
Chương 103: Vực chủ đại nhân lần đầu phục vụ người!
108
Chương 104: Mục đích đạt được
109
Chương 105: Thần trợ công!
110
Chương 106: Phu thê phối hợp
111
Chương 107: Không biết đặt tên gì
112
Chương 108: Tặng lễ
113
Chương 109: Bách Lý gia và Đoan Mộc gia
114
Chương 110: Trợ trận?
115
Chương 111: Họa thủy đông dẫn
116
Chương 112: Mai phục
117
Chương 113: BBQ dã ngoại
118
Chương 114: Địa Cung (1)
119
Chương 115: Địa Cung (2)
120
Chương 116: Chân tướng (1)
121
Chương 117: Chân tướng (2)
122
Chương 118: Họa vô đơn chí (1)
123
Chương 119: Họa vô đơn chí (2)
124
Chương 120: Mạc Túc đến kịp
125
Chương 121: Chiến! Cá Sấu Yêu Vương!
126
Chương 122: Oan gia đối đầu
127
Chương 123: Vân Hoài
128
Chương 124: Tiểu đoàn viên
129
Chương 125: Đứng thành hàng?
130
Chương 126: Trước cửa nháo sự
131
Chương 127: Âu Dương Nhược Lan
132
Chương 128: Trò cũ trọng thi?
133
Chương 129: Mị dược
134
Chương 130: Hôn
135
Chương 131: Nguyệt Vũ Đình chết - Nguyệt Dao phế đi
136
Chương 132: Chân chính người sau màn
137
Chương 133: Kế hoạch (1)
138
Chương 134: Kế hoạch (2)
139
Chương 135: Xảy ra chuyện
140
Chương 136: Lại nhập hoàng cung
141
Chương 137: Giải cổ
142
Chương 138: Chuyện cũ năm xưa
143
Chương 139: Ba phương án
144
Chương 140: Tiểu khả ái?
145
Chương 141: Vân Hoài chảy máu mũi
146
Chương 142: Giải bày (1)
147
Chương 143: Giải bày (2)
148
Chương 144: Huyền Băng thạch thất
149
Thông báo
150
Chương 145: Luyện hóa dị hỏa
151
Chương 146: Lam Tiểu Niệm quyết định
152
Chương 147: Vương triều đổi ngôi
153
Chương 148: Phó Ngữ Dung chết
154
Chương 149: Tiệc chia tay
155
Chương 150: Tin tức
156
Chương 151: Đội ngũ báo danh kỳ ba
157
Chương 152: Hùng hài tử
158
Chương 153: Đấu thơ (1)
159
Chương 154: Đấu thơ (2)
160
Chương 155: Đấu thơ (3)
161
Chương 156: Nháy mắt hạ gục
162
Chương 157: Tử Huyền đại sư làm khó dễ
163
Chương 158: Cắt đầu lưỡi
164
Chương 159: Rốt cuộc gọi "phụ thân"
165
Chương 160: Âu Dương Nhược Lan phản kháng
166
Chương 161: Khảo hạch (1)
167
Chương 162: Khảo hạch (2)
168
Chương 163: Khảo hạch (3)
169
Chương 164: Khảo hạch (4)
170
Chương 165: Khảo hạch (5)
171
Chương 166: Khảo hạch (6)
172
Chương 167: Khảo hạch (7)
173
Chương 168: Khảo hạch (8)
174
Chương 169: Khảo hạch (9)
175
Chương 170: Khảo hạch (10)
176
Chương 171: Tiểu Long, Tiểu Hồng có bằng hữu
177
Chương 172: Độc nhất phụ nhân tâm
178
Chương 173: Truy bắt
179
Chương 174: Dị tượng
180
Chương 175: Thú triều
181
Chương 176: Bị thương
182
Chương 177: Bạch nhãn lang
183
Chương 178: Huyết Tế (1)
184
Chương 179: Huyết Tế (2)
185
Chương 180: Hi sinh
186
Chương 181: Hắc Linh Châu (1)
187
Chương 182: Hắc Linh Châu (2)
188
Chương 183: Mai một
189
Chương 184: Bất ngờ
190
Chương 185: Nhân tính độc ác (1)
191
Chương 186: Nhân tính độc ác (2)
192
Chương 187: Nhân tính độc ác (3)
193
Chương 188: Nhân tính độc ác (4)
194
Chương 189: Nghịch tập (1)
195
Chương 190: Nghịch tập (2)
196
Chương 191: Nghịch tập (3)
197
Chương 192: Thoát đi
198
Chương 193: Địa đạo dưới lòng đất (1)
199
Chương 194: Địa đạo dưới lòng đất (2)
200
Chương 195: Địa đạo dưới lòng đất (3)
201
Chương 196: Sơn vũ dục lai phong mãn lâu
202
Chương 197: Cải trang giả dạng
203
Chương 198: Chiến thuật tâm lý
204
Chương 199: Thú sủng ra trận (1)
205
Chương 200: Thú sủng ra trận (2)
206
Chương 201: Gặp gỡ người quen
207
Chương 202: Tịnh Linh Bình
208
Chương 203: Chuẩn bị
209
Chương 204: Thất Tinh Trận (1)
210
Chương 205: Thất Tinh Trận (2)
211
Chương 206: Tiểu Ô phát uy
212
Chương 207: Đối chiến (1)
213
Chương 208: Đối chiến (2)
214
Chương 209: Đối chiến (3)
215
Chương 210: Bích Linh Châu
216
Chương 211: Hai mảnh tàn hồn
217
Chương 212: Nguyên nhân diệt tộc
218
Chương 213: Dụ hoặc
219
Chương 214: Vảy rồng
220
Chương 215: Người có tình chung thành quyến lữ
221
Chương 216: Một nhà bốn người
222
Chương 217: Tin tức
223
Chương 218: Trong nhà giam (1)
224
Chương 219: Trong nhà giam (2)
225
Chương 220: Trừng phạt (1)
226
Chương 221: Trừng phạt (2)
227
Chương 222: Đền tội
228
Chương 223: Vĩnh tuyệt hậu hoạn
229
Chương 224: Âu Dương Phong
230
Chương 225: Chia rẽ không thành công
231
Chương 226: Hách Liên Nhã tự thực hậu quả xấu
232
Chương 227: Hách Liên Nhã ghen ghét
233
Chương 228: Đối chất (1)
234
Chương 229: Đối chất (2)
235
Chương 230: Đối chất (3)
236
Chương 231: Đối chất (4)
237
Chương 232: Âu Dương Phong quyết định
238
Chương 233: Hai cha con phân cao thấp
239
Chương 234: Phu thê tâm sự

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play