Phó Khanh Dật kéo Lý Doãn Mộc vào phòng cùng với Quách Tư Trân để tránh Lý Doãn Mộc tiếp tục ở ngoài hét như vậy sẽ bị giáo viên phát hiện mất, vào bên trong phòng, Lý Doãn Mộc vẫn chưa nguôi được cơn giận trong lòng, đúng là oan gia, nhiều năm như vậy mà vẫn gặp lại, đã vậy còn ở kế bên phòng
“Hai cậu thật sự là oan gia sao, mà sao đến mức trở thành oan gia vậy”
Phó Khanh Dật tò mò hỏi
“Chuyện dài lắm, khi nào có thời gian tôi kể cậu nghe, nhưng các cậu có biết chuyện gì về cái tên đáng ghét kia ở đây không”
Quách Tư Trân nghe vậy liền đáp
“Tôi biết, dù không rõ chính xác không nhưng đầu năm vào đã có rất nhiều omega bàn tán, tôi nghe được từ chỗ họ”
Lý Doãn Mộc nghe vậy liền hối Quách Tư Trân kể chuyện, Quách Tư Trân kể lại những gì bản thân nghe được cho Lý Doãn Mộc. Từ chuyện Trần Dự vẫn chưa phân hoá giới tính cho tới việc thành tích học tập cao và là chủ tịch câu lạc bộ karatedo của trường
Lý Doãn Mộc lúc này mới nghĩ đến việc vì sao Trần Dự lại ở bên cạnh phòng của cậu, thì ra là hắn cũng chưa phân hoá giới tính giống như cậu. Càng nghĩ Lý Doãn Mộc càng muốn cười nhạo một phen, nhớ đến lúc nhỏ hắn từng nói với cậu hắn nhất định sẽ phân hoá thành alpha, cho cậu biết mặt, nhưng giờ cũng chưa thể phân hoá, đúng là đáng đời
“Một người xuất sắc vậy, vậy mà chưa phân hoá, thật đáng tiếc đó, nghe nói nếu qua 18 tuổi vẫn chưa phân hoá sẽ được tính là beta, không có khả năng phân hoá”
Phó Khanh Dật nói, sau đó chợt nhận ra bản thân đã nói lời không nên liền vội vàng giải thích
“Doãn Mộc cầu đừng lo, cậu nhất định sẽ sớm phân hoá thui, không cần phải….”
“Không sao, đối với chuyện phân hoá còn tận hơn hai năm nữa mà, tôi cũng không gấp đâu”
Lý Doãn Mộc nói thật, cậu chưa vội phân hoá, có phân hoá chậm hơn người khác cũng chẳng sao hết, làm beta cũng tốt, chứ nếu phân hoá thành omega, cậu nhất định khóc thét mất thôi, cậu không muốn phải phụ thuộc vào alpha gì gì đó
Ba người nói chuyện xong ai về nhà nấy, lúc này Lý Doãn Mộc mới có thời giạ xem điện thoại, là ba nhỏ nhắn cho cậu, ba nhỏ bảo với cậu rằng ba vừa nghe được tin Trần Dự cũng học ở trường cậu, bảo cậu có gì không hiểu hay khó khăn thì cứ nhờ Trần Dự giúp đỡ. Lý Doãn Mộc đọc xong chỉ trả lời qua loa, ba nhỏ của cậu với mẹ của Trần Dự là bạn thân, vì vậy lúc nhỏ cậu và hắn mới chơi chung với nhau, nhưng hiêj tại nhà Trần Dự đã dọn đi nơi khác, cậu cũng khá bất ngờ khi gặp Trần Dự ở đây. Nhưng chuyện cần Trần Dự giúp đỡ sao, cậu đương nhiên không thèm sự giúp đỡ của Trần Dự
Ngày hôm sau, buổi lễ khai giảng năm học mới được tiến hành, Lý Doãn Mộc ngồi ở bên dưới sắp ngủ gật mất, cũng may có Quách Tư Trân và Phó Khanh Dật luôn đánh thức cậu kịp thời. Lúc này phần phát biểu của thầy cô đã hết, tiếp theo là đến phậ phát biểu bị của đại diện học sinh, mà người bước lên trên sân khấu phát biểu không ai khác là Trần Dự. Lý Doãn Mộc vừa nhìn thấy người liền tỉnh ngủ, Trần Dự vậy mà còn được phát biểu sao, có phải trường thiên vị Trần Dự quá mức hay không
Trần Dự đứng trên sân khấu cũng nhìn thấy Lý Doãn Mộc ở hàng ghế phía dưới, cái bộ dạng cà lơ phất phơ đó của Lý Doãn Mộc mà vẫn học giỏi vẫn đạt thành tích cao trong học tập lẫn thi đấu, không khỏi khiến cho Trần Dự cảm thấy ganh tị. Năm đó hắn phải rời câu lạc bộ thành phố là vì thành tích học tập bị giảm sút, mẹ hắn không cho hắn tiếp tục tập võ nữa. Cho đến đầu cấp ba, hắn vào trường mới tham gia câu lạc bộ lần nữa, dù không thi đấu nhưng hắn cũng đạt được đai bản thân muốn, cũng nắm giữ vị trí chủ tịch câu lạc bộ. Nhưng so với Lý Doãn Mộc, hắn lại ganh tị hơn
Sau khi phát biểu xong, Trần Dự liền nghĩ ra một cách để chọc ghẹo Lý Doãn Mộc, hắn liền gọi tên cậu
“Sau đây xin mời bạn học Lý Doãn Mộc của lớp 10 lên sân khấu có đôi lời phát biểu đại diện cho các học sinh lớp 10 của trường chúng ta”
Lý Doãn Mộc mở to hai mắt, cậu không nghĩ rằng có chuyện này, hành động của Trần Dự cũng khiến các giáo viên bất ngờ nhưng cũng thấy phù hợ vì vậy không phản đối. Giáo viên chủ nhiệm của lớp cậu còn ra hiệu cho cậy mau đi lên phát biểu. Lý Doãn Mộc bất đắc dĩ phải đứng dậy, tiến lên sân khấu, lúc chuẩn bị đi lên sân khấu, cậu đi ngang qua Trần Dự, nghe Trần Dự nhỏ giọng nói
“Chúc may mắn”
Lý Doãn Mộc càng tức giận hơn, nhịn không được muốn đá Trần Dự một cái nhưng đây là ngày đầu tiệ khai giảng, cậu không thể gây sự, nếu không chắc chắn sẽ bị phạt cho mà xem. Lý Doãn Mộc kiềm nén tức giận mà đi lên phát biểu. Cũng may đầu cậu nhảy số nhanh, phát biểu một tràn sau đó nhận được một tràn pháo tay của mọi người rồi mới đi xuống. Lúc trở về chỗ ngồi Quách Tư Trân và Phó Khanh Dật đều nhìn cậu với ánh mắt vô cùng ngưỡng mộ
“Doãn Mộc cậu thật giỏi, tương lai bọn tôi được cứu rồi”
Quách Tư Trân cảm thán nói, Phó Khanh Dật đồng tình mà gật đầu
“Đúng vậy, Doãn Mộc, sau này cậu sẽ là đại ca của tôi, cậu nhớ cứu giúp đàn em này trong học tập nhé”
Lý Doãn Mộc chỉ cười nhưng cậu cũng ngầm đồng ý, giúp đỡ cơ bản thì cậu vẫn làm được
Sau khi khai giảng kết thúc là thời gian các câu lạc bộ tự sinh hoạt với nhau vào đầu năm để đặt ra mục tiêu mà câu lạc bộ muốn đạt được cũng như thay đổi vị trí trong câu lạc bộ, thời gian tập luyện,….
Ba người Lý Doãn Mộc đến chỗ câu lạc bộ taewondo hội họp, mà vừa hay chỗ này cũng là nơi câu lạc bộ karatedo hội họp. Thế là Lý Doãn Mộc lại đúng mặt Trần Dự một lần nữa. Hai câu lạc bộ vốn không thuận nhau bây giờ hai vị chủ tịch câu lạc bộ nhìn nhau ánh mắt té lửa khiến cho mọi người có mặt đều rất tò mò, không biết tiếp theo sẽ có chuyện gì xảy ra đây
Ban đầu Trần Dự cũng không để tâm đến ánh mắt của Lý Doãn Mộc lắm, cho đến khi bên kia vang lên tiếng người gây hấn. Là một thành viên trong câu lạc bộ karatedo, nhìn thấy Lý Doãn Mộc liền chọc ghẹo cậu
“Thân chút éc kia mà làm được chủ tịch câu lạc bộ, thật là mắc cười mà, câu lạc bộ taekwondo sắp thua rồi”
Lời vừa nói ra lập tức nhìn thấy Lý Doãn Mộc xoay người nhìn chầm chầm người kia, xúc phạm chiều cao của cậu là không được
Truyện được đăng tải độc quyền trên noveltoon, không reup dưới mọi hình thức, xin cảm ơn
Updated 51 Episodes
Comments
Nguyễn Khánh Linh
thắc mắc ẻm cao bnhieu 🤔
2025-01-18
1
Diệp Tử Y❄ (❤🍀Bỉ Ngạn Hoa🍀❤)
hónggggg
2024-09-23
1