Cái chết thật ra chính là thứ nhẹ nhàng nhất

Chặn bác sĩ lại giữa đường, Đàm Tôn Diễn vẫn cố chấp: "Khoan đã, bác sĩ ông có nhầm lẫn gì không, Tiểu Ngọc thích nhất là thịt bò làm sao có thể dị ứng được?"

Ánh mắt đầy nghi ngờ của bác sĩ nhìn bộ dạng của Đàm Tôn Diễn nhăn mày: "Anh nghi ngờ chuyên môn của tôi sao?"

"Không có, nhưng mà Tiểu Ngọc rất thích thịt bò không thể nào có chuyện dị ứng được!" Đàm Tôn Diễn lần nữa khẳng định.

"Này cậu, dây chỉ là một trường hợp trong rất nhiều trường hợp mà chúng tôi đã chuẩn đoán qua, tuyệt đối không có sai sót!"

"Còn nói về sai sót tôi nghĩ người đó là cậu đúng hơn?"

"Như thế nào không phải cậu hỏi trực tiếp bệnh nhân là rõ hay sao?"

Không còn đủ kiên nhẫn để nghe những lời nhảm nhí vô căn cứ của Đàm Tôn Diễn, bác sĩ liền rời đi, để lại một Đàm Tôn Diễn vẫn không cách nào chấp nhận được việc Tống Nhược An bị dị ứng thịt bò.

Từng bước chân nặng nhọc Đàm Tôn Diễn vẫn không thôi buông bỏ suy nghĩ trong lòng mình mà quay trở lại phòng bệnh, nhìn Tống Nhược An hệt Ôn Như Ngọc nằm trên giường bệnh anh định lòng chờ cô tỉnh dậy phải nhất định hỏi cho rõ.

Đây chắc chắn chỉ là nhầm lẫn thôi!

Chờ mãi đến tối muộn Tống Nhược An mới có dấy hiệu tỉnh, nhưng rồi cô vừa tỉnh lại nhìn thấy Đàm Tôn Diễn đối diện mình ánh mắt lừ lừ đỏ hoe mà giật bắn người, cánh tay theo phản xạ muốn đẩy anh ra.

Nhưng rồi lại bị bàn tay lớn của Đàm Tôn Diễn chụp lấy cánh tay cô ghì giọng: "Tại sao lại dị ứng với thịt bò, rõ ràng trước đây em không hề bị dị ứng mà Tiểu Ngọc, tại sao em lại thay đổi như thế được cơ chứ?"

Đàm Tôn Diễn dường như không hề muốn có bất kì một thay đổi nào trên người của Ôn Như Ngọc, cho dù là vẻ bề ngoài hay cả những sở thích, thoái quen, anh muốn cô ta chỉ là cô ta lúc anh ta vừa quen, cố chấp tin rằng, cố chấp không muốn cô ta thay đổi...

"Tiểu Ngọc nói đi, nói với anh em thích nhất thịt bò em không hề bị dị ứng với thịt bò... Em mau nói đi Tiểu Ngọc..."

Cánh tay bị xiết chặt đến đau, Tống Nhược An lần này tuyệt đối không thể làm theo lời của Đàm Tôn Diễn, cô bị dị ứng với thịt bò, nếu ăn thịt bò cô chỉ có con đường chết, Tống Nhược An cố gắng vẫy vùng nhưng rồi sức quá yếu so với Đàm Tôn Diễn mà bị anh xiết chặt.

Nhăn mày, Tống Nhược An đối diện đôi mắt đỏ hoe mất kiểm soát của Đàm Tôn Diễn đầy kiên quyết: "Tôi bị dị ứng với thịt bò!"

Lời của Tống Nhược An liền kích động Đàm Tôn Diễn, từ cổ tay anh chuyển sang vùng cổ mà xiết chặt lấy Tống Nhược An: "Tại sao chứ?"

"Trước đây em rất thích thịt bò mà?"

"Nhưng bây giờ tôi không thích chỉ thấy ghê tởm không được sao?"

"Tống Nhược An, tôi cấm cô, cấm cô lăng mạ sở thích của Tiểu Ngọc!" Đàm Tôn Diễn lòng đầy bực tức mà hét lên.

Cái tên mà Đàm Tôn Diễn vừa gọi, làm cho Tống Nhược An phải ồ lên một tiếng, thì ra là anh ta vẫn còn phân biệt được cô là Tống Nhược An, thế mà cô cứ tưởng anh không phân biệt được cơ đấy.

Cười khẩy, Tống Nhược An đầy đắc ý trong lòng:"Tống Nhược An?"

"Anh vẫn còn nhớ tên tôi à, tôi cứ tưởng trí nhớ anh kém quá nên anh chỉ nhớ được mỗi cái tên Ôn Như Ngọc thôi!" Giọng cười châm biếm trên môi Tống Nhược An ngày càng lớn, cô gằng mạnh từng chữ mà ném thẳng vào tâm trí đang lo sợ mất mát của Đàm Tôn Diễn, nếu anh sợ Ôn Như Ngọc của anh biến mất đến như vậy cô càng phải khiến cho cô ta biết mất, khi thấy cô hết tin tưởng được rồi anh tự khắc sẽ thoát vai diễn cho cô mà thôi.

Suy cho cùng cách này của cô vừa nghĩ ra cũng hay ho lắm đó chứ, tại sao cô không nghĩ ra sớm hơn mà lại thỏa hiệp trở thành Ôn Như Ngọc với anh ta cơ chứ.

Nếu như cô không thể tự mình phá vỡ đi hình tượng Ôn Như Ngọc mà Đàm Tôn Diễn đã áp đặt lên người cô chi bằng cứ để cho Đàm Tôn Diễn tự tay mình kết thúc trò chơi này.

Nghĩ như thế Tống Nhược An ngày càng lớn gan châm chọc: "Tống Nhược An tôi chính là ghét thịt bò, tôi còn ghét cả cách ăn mặc lẳng lơ, mặt thì đắp hàng trăm lớp phấn, đầu tóc thì nhuộm xanh nhuộm đỏ đấy"

"Thì sao nào?"

"Anh cấm được tôi ghét không?" Tống Nhược An hếch mặt lên đầy chống đối, cùng lắm là bây giờ bị Đàm Tôn Diễn bóp chết thôi mà, nếu đã không đấu tranh được cho bản thân mình, thì cô nguyện lấy cái chết ra để đổi lấy sự tồn tại của bản thân mình.

Từ giây phút này cô tuyệt đối không muốn thỏa hiệp với Đàm Tôn Diễn một chút nào nữa!

Một chút cũng không muốn!

Cô chỉ muốn được làm chính mình!

Được làm Tống Nhược An!

Ngoài ra không muốn làm thế thân cho bất kì một ai khác!

Tuyệt đối không muốn!

Giết cô?

Cứ giết đi...

Thái độ đáp trả của Tống Nhược An càng làm cho Đàm Tôn Diễn điên hơn, anh dường như cũng không thể khống chế được cảm xúc trong mình, điên tiết mà bóp thật chặt lấy vùng cổ của Tống Nhược An miệng luôn lẩm bẩm: "Chết đi... Nếu không phải là Tiểu Ngọc của tôi cô chết đi... Chết đi..."

Tống Nhược An thấu rõ từng lời của Đàm Tôn Diễn mãn nguyện mà nhắm chặt mắt chờ đợi cái chết như một sự giải thoát.

Giây phút này Tống Nhược An mới chợt nhận ra thì ra cái chết nhẹ nhàng đến như thế tại sao trước đây cô lại không nghĩ đến cơ chứ!

Chapter
1 Gặp gỡ thay đổi cả cuộc đời
2 Suy cho cùng cũng chỉ là thế thân
3 Nếu có mẹ mọi thứ đã tốt hơn
4 Quy hàng trở thành thế thân
5 Dị ứng thịt bò
6 Cái chết thật ra chính là thứ nhẹ nhàng nhất
7 Trốn chạy
8 Nhớ mẹ
9 Tâm lý Đàm Tôn Diễn
10 Tuổi thơ bất hạnh của một người con gái
11 Cảm giác mất mát
12 May mắn lại đến
13 Thái độ đã có sự thay đổi
14 Mềm lòng là điểm yếu lớn nhất của người phụ nữ
15 Mọi bất hạnh đều xoay quanh một cái tên
16 Mỉa mai
17 Cần được tôn trọng
18 Chỉ muốn toàn tâm toàn ý đối với em
19 Suy cho cùng trái tim vẫn còn nhớ mong
20 Điều nhỏ ấm áp
21 Chiếm hữu vô cớ
22 Hiểu nhầm
23 Phản ứng thành thật
24 Kẻ muốn người không
25 Lời xin lỗi của sự cưỡng bứt
26 Ngâm mình trong nước
27 Tai qua nạn khỏi
28 Ôn Như Ngọc trở về
29 Anh đã có vợ rồi
30 Là yêu hay là thương hại
31 Dưới gầm giường có chỗ trốn
32 Sẽ cho cô một lời giải thích chính đáng
33 Chén cháo của người mẹ
34 Sự ghi nhận từ người mẹ?
35 Dọn đường cho con dâu
36 Kết cục của những kẻ thích quyến rũ đàn ông
37 Vòng tay gia truyền của mẹ
38 Không chịu thừa nhận
39 Nổi giận
40 Tiểu tam đã bắt đầu hành động
41 Bắt quả tan tại trận
42 Mắc bẫy
43 Nhận ra là mình sai
44 Rời đi
45 Cảm thấy lòng thật bình yên
46 Hối hận cũng đã muộn
47 Tai nạn giữa đêm
48 Mất trí nhớ
49 Sự lệ thuộc sau khi quên đi ký ức
50 Giả dối là tại lòng người
51 Lời của Ôn Như Ngọc là đúng
52 Xuất viện về nhà
53 Ôn Như Ngọc lại mò đến
54 Toan tính bất thành
55 Tai qua nạn khỏi - nhận ra tình yêu đích thực
56 Sinh linh bé bỏng hình thành
57 Tiệc cưới được lên kế hoạch
58 Hạnh phúc khi có em ở bên
59 Tình cảm khó hàn gắn
60 Mong muốn một lễ cưới thật ấm cúng
61 Gặp lại Ôn Như Ngọc
62 Đám cưới suôn sẻ - Người nên trả giá cũng trả giá
63 Bé con chào đời (End)
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Gặp gỡ thay đổi cả cuộc đời
2
Suy cho cùng cũng chỉ là thế thân
3
Nếu có mẹ mọi thứ đã tốt hơn
4
Quy hàng trở thành thế thân
5
Dị ứng thịt bò
6
Cái chết thật ra chính là thứ nhẹ nhàng nhất
7
Trốn chạy
8
Nhớ mẹ
9
Tâm lý Đàm Tôn Diễn
10
Tuổi thơ bất hạnh của một người con gái
11
Cảm giác mất mát
12
May mắn lại đến
13
Thái độ đã có sự thay đổi
14
Mềm lòng là điểm yếu lớn nhất của người phụ nữ
15
Mọi bất hạnh đều xoay quanh một cái tên
16
Mỉa mai
17
Cần được tôn trọng
18
Chỉ muốn toàn tâm toàn ý đối với em
19
Suy cho cùng trái tim vẫn còn nhớ mong
20
Điều nhỏ ấm áp
21
Chiếm hữu vô cớ
22
Hiểu nhầm
23
Phản ứng thành thật
24
Kẻ muốn người không
25
Lời xin lỗi của sự cưỡng bứt
26
Ngâm mình trong nước
27
Tai qua nạn khỏi
28
Ôn Như Ngọc trở về
29
Anh đã có vợ rồi
30
Là yêu hay là thương hại
31
Dưới gầm giường có chỗ trốn
32
Sẽ cho cô một lời giải thích chính đáng
33
Chén cháo của người mẹ
34
Sự ghi nhận từ người mẹ?
35
Dọn đường cho con dâu
36
Kết cục của những kẻ thích quyến rũ đàn ông
37
Vòng tay gia truyền của mẹ
38
Không chịu thừa nhận
39
Nổi giận
40
Tiểu tam đã bắt đầu hành động
41
Bắt quả tan tại trận
42
Mắc bẫy
43
Nhận ra là mình sai
44
Rời đi
45
Cảm thấy lòng thật bình yên
46
Hối hận cũng đã muộn
47
Tai nạn giữa đêm
48
Mất trí nhớ
49
Sự lệ thuộc sau khi quên đi ký ức
50
Giả dối là tại lòng người
51
Lời của Ôn Như Ngọc là đúng
52
Xuất viện về nhà
53
Ôn Như Ngọc lại mò đến
54
Toan tính bất thành
55
Tai qua nạn khỏi - nhận ra tình yêu đích thực
56
Sinh linh bé bỏng hình thành
57
Tiệc cưới được lên kế hoạch
58
Hạnh phúc khi có em ở bên
59
Tình cảm khó hàn gắn
60
Mong muốn một lễ cưới thật ấm cúng
61
Gặp lại Ôn Như Ngọc
62
Đám cưới suôn sẻ - Người nên trả giá cũng trả giá
63
Bé con chào đời (End)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play