Từ Ghét Thành Yêu [AndRay](Andree×Bray)<Bray×Andree>•Bâus×Bảo•
Chap 4: Ngọn Lửa Gần Cháy
Một tuần sau, Bray đến studio của Andree sớm hơn dự định.
Trong lòng, anh tự nhủ rằng đây chỉ là vì trách nhiệm với bài nhạc, không phải vì bất cứ lý do nào khác.
Nhưng cảm giác hồi hộp lạ kỳ khi đứng trước cửa khiến anh nghi ngờ chính mình.
Thế Anh ( Andree )
//mở cửa, mỉm cười//Nhanh hơn tôi tưởng đấy. Tôi cứ nghĩ cậu sẽ trễ.
Bảo ( Bray )
Tôi không thích bị đánh giá thấp. Làm nhanh rồi về.
Andree chỉ cười, nhường đường cho Bray bước vào.
Không khí trong phòng ấm áp, ánh đèn vàng dịu nhẹ tạo cảm giác thoải mái.
Trên bàn đã sẵn sàng laptop, tai nghe, và một vài tờ giấy nháp.
30 phút sau, không gian đầy tập trung:
Cả hai đều chăm chú vào màn hình, chỉnh sửa từng đoạn nhạc.
Bray nhận ra rằng Andree có một khả năng cảm âm tốt đáng kinh ngạc.
Bảo ( Bray )
Ông thật sự không chỉ biết mấy bài nhạc khoe khoang, nhỉ?
Thế Anh ( Andree )
//nhún vai//Tôi nói rồi, cậu chưa hiểu hết về tôi.
Bảo ( Bray )
Thế ông nghĩ mình hiểu gì về tôi?
Andree im lặng vài giây, ánh mắt nghiêm túc hơn khi nhìn Bray.
Thế Anh ( Andree )
Tôi biết cậu sống thật với cảm xúc, nhưng cũng vì thế mà dễ bị tổn thương. Tôi thích điều đó. Nó làm âm nhạc của cậu chân thật.
Bray sững người, không biết phải đáp lại thế nào.
Câu nói ấy không hề mang tính châm chọc, mà có vẻ thật lòng một cách đáng ngạc nhiên.
Bảo ( Bray )
//lúng túng quay đi//Đừng nói mấy lời khó hiểu nữa. Làm tiếp đi.
Một giờ sau, không khí dần thoải mái hơn:
Andree bước tới quầy bar nhỏ trong phòng, rót hai ly nước ngọt và đưa cho Bray.
Thế Anh ( Andree )
Nghỉ chút đi. Làm liên tục thế này không tốt cho não đâu.
Bray cầm ly nước, ngồi tựa vào ghế sofa.
Anh cảm thấy Andree hôm nay khác hẳn.
Không còn sự ngạo mạn thường thấy, mà thay vào đó là một vẻ dịu dàng kỳ lạ.
Thế Anh ( Andree )
//ngồi xuống bên cạnh//Này, tôi hỏi thật. Cậu ghét tôi đến thế sao?
Bray ngạc nhiên trước câu hỏi trực diện.
Anh định trả lời ngay, nhưng ánh mắt nghiêm túc của Andree khiến anh phải suy nghĩ lại.
Bảo ( Bray )
Tôi không ghét ông. Chỉ là... tôi không thích cách ông cư xử lúc trước.
Thế Anh ( Andree )
//nhẹ giọng//Tôi biết. Tôi cũng không phải là người dễ chịu. Nhưng tôi muốn thay đổi, ít nhất là với cậu.
Bray cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.
Sự chân thành trong giọng nói của Andree khiến anh không biết phải làm gì.
Bảo ( Bray )
//lúng túng//Ông đừng làm tôi hiểu lầm.
Thế Anh ( Andree )
//nhìn thẳng vào mắt Bray//Nếu là hiểu lầm, tôi sẽ làm rõ.
Bray chưa kịp phản ứng, Andree đã tiến gần hơn.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn vài centimet, đủ để Bray cảm nhận hơi thở ấm áp của Andree.
Bảo ( Bray )
//hít một hơi, đẩy nhẹ Andree ra//Đừng đùa kiểu đó.
Thế Anh ( Andree )
//mỉm cười//Tôi không đùa. Nhưng tôi sẽ để cậu suy nghĩ.
Bray đứng dậy, cảm thấy không khí trong phòng trở nên ngột ngạt.
Bảo ( Bray )
//gom đồ của mình, nói nhanh//Tôi về trước. Gửi tôi bản nhạc qua mail.
Thế Anh ( Andree )
//nhẹ nhàng//Được thôi. Nhưng tôi hy vọng lần tới, cậu sẽ ở lại lâu hơn.
Bảo ( Bray )
// rời đi, lòng rối bời//
Trên đường về, anh không ngừng nghĩ về ánh mắt và giọng nói của Andree.
Dù cố gắng phủ nhận, một phần trong anh không thể dập tắt cảm giác rung động đang lớn dần lên.
Comments
Jade Lee
Mom này viết truyện gu mềnh., dĩa huông waa ad oi
2025-02-26
1
Cái cửa xui xẻo
thích thích gòi he
2025-03-05
1