Từ Ghét Thành Yêu [AndRay](Andree×Bray)<Bray×Andree>•Bâus×Bảo•
Chap 8: Cảm Giác Lạ Lẫm
Sau đêm hôm ấy, Bray tưởng mình sẽ quên được những lời của Andree, nhưng không.
Chúng như một vết mực loang, thấm vào từng ngóc ngách trong tâm trí anh.
Buổi sáng, Bray ngồi trong phòng thu, cố tập trung vào bản beat mới.
Tai nghe áp sát nhưng đầu óc lại bay xa.
Tiếng nhạc bỗng ngừng, kéo anh về thực tại.
Linh ( Tlinh )
//nhìn anh chằm chằm//Anh đang nghĩ gì thế?
Linh ( Tlinh )
Nãy giờ cứ chỉnh đi chỉnh lại đúng một đoạn beat
Bảo ( Bray )
//giật mình, tháo tai nghe//À, không có gì.
Linh ( Tlinh )
//khoanh tay, nhướng mày//Không có gì mà nhìn mặt như mất ngủ cả tuần?
Linh ( Tlinh )
Có phải chuyện hôm qua với Andree không?
Bảo ( Bray )
//lập tức cau mày//Sao em biết?
Linh ( Tlinh )
//cười bí ẩn//Thì cả cái quán bar hôm qua nhìn thấy ánh mắt ông ấy nhìn anh.
Linh ( Tlinh )
Có người mù mới không nhận ra.
Bảo ( Bray )
Bray thở dài, dụi mắt
Linh ( Tlinh )
//ngồi xuống bên cạnh, chống cằm nhìn anh//Anh này, thật ra Andree là người rất chân thành
Linh ( Tlinh )
Ông ấy không giống như vẻ ngoài đâu
Linh ( Tlinh )
Nếu không có ý gì, ông ấy đã chẳng làm vậy với anh.
Bảo ( Bray )
//im lặng, ánh mắt dán vào màn hình máy tính//
Linh ( Tlinh )
//chợt cười lớn//Hoặc là anh cũng có chút gì đó, nhưng không dám thừa nhận, đúng không?
Bảo ( Bray )
//quay sang, gắt nhẹ//Nói linh tinh gì đấy?
Linh ( Tlinh )
//nhún vai, đứng dậy//Thôi, anh tự ngẫm đi
Linh ( Tlinh )
Em về phòng thu khác đây
Tối hôm đó, tại nhà Bray:
Bảo ( Bray )
//nằm trên giường, tay cầm điện thoại lướt qua lại trong vô thức//
Hộp thoại của Andree hiện lên trên màn hình
Bảo ( Bray )
//do dự, định nhắn tin rồi lại xóa//
Bảo ( Bray )
//lẩm bẩm//Chết tiệt thật
Bảo ( Bray )
Sao mình phải nghĩ nhiều đến thế?
Khi anh còn đang do dự, điện thoại bất ngờ rung lên
Bảo ( Bray )
//nhìn màn hình, tim đập nhanh hơn bình thường//
Bảo ( Bray )
//nhấc máy, cố tỏ vẻ bình tĩnh//📞:Gọi làm gì?
Thế Anh ( Andree )
//giọng trầm ấm//📞:Tôi đang ở gần chỗ cậu
Thế Anh ( Andree )
📞:Xuống đây được không?
Bray thở dài, cảm giác như không có cách nào từ chối Andree.
Anh khoác áo, đi xuống dưới
Andree đứng tựa vào xe, tay đút túi áo khoác, gió thổi làm tóc anh hơi rối
Bảo ( Bray )
//bước tới, khoanh tay//Muộn thế này rồi, ông muốn gì?
Thế Anh ( Andree )
//nhìn anh, mỉm cười//Chỉ muốn gặp cậu thôi
Bray im lặng, ánh mắt nhìn đi chỗ khác để tránh cái nhìn như xuyên thấu của Andree.
Thế Anh ( Andree )
Hôm qua tôi nói những gì mình thật sự nghĩ
Thế Anh ( Andree )
Nhưng nếu nó làm cậu khó chịu, tôi xin lỗi
Bảo ( Bray )
//hơi bất ngờ, quay sang//Ông xin lỗi?
Bảo ( Bray )
Không giống ông tí nào
Thế Anh ( Andree )
//nhún vai//Tôi cũng không muốn xin lỗi
Thế Anh ( Andree )
Nhưng nếu điều đó làm cậu thoải mái hơn, tôi sẵn sàng
Bray không nói gì, chỉ đứng đó, cảm nhận từng cơn gió lạnh lùa qua.
Thế Anh ( Andree )
//bước thêm một bước, khoảng cách giữa họ giờ chỉ còn một gang tay//
Thế Anh ( Andree )
//nhẹ nhàng//Bray, tôi không ép cậu phải trả lời ngay
Thế Anh ( Andree )
Tôi chỉ muốn cậu biết rằng tôi thật sự nghiêm túc.
Bray nhìn thẳng vào mắt Andree, cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói.
Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng anh, như một tia nắng chiếu rọi qua lớp mây dày.
Bảo ( Bray )
//giọng nhỏ//Tôi... không biết phải làm gì
Thế Anh ( Andree )
//khẽ cười, ánh mắt dịu dàng//Không sao
Thế Anh ( Andree )
Tôi sẽ đợi, cho đến khi cậu sẵn sàng
Comments
Rhy đụ Duy tới sáng banh lỗ.
Giỏi văn đi làm chuyện mà mô tả kiểu này là tớ thích này💋💋💋💋
2025-04-02
1
Hahny
giống đi học văn ý
dù trầm xuống nhưng rất là thú zị
2025-02-25
1
Vợ của Nguyễn Quang Anh🤭🤭🤭
này hành động pk ko sốp🤗
2025-03-07
1