Từ Ghét Thành Yêu [AndRay](Andree×Bray)<Bray×Andree>•Bâus×Bảo•
Chap 5: Lời Thú Nhận Gián Tiếp
Buổi sáng hôm sau, Bray ngồi trong phòng làm việc nhỏ của mình, cố gắng tập trung chỉnh sửa phần lời bài hát.
Nhưng không hiểu sao, hình ảnh Andree cứ lảng vảng trong đầu anh.
Ánh mắt, giọng nói, và cả khoảnh khắc gần kề tối qua khiến anh không thể tập trung.
Bảo ( Bray )
//lẩm bẩm//Mình đang nghĩ cái quái gì vậy chứ?
Tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên, kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ. Là Andree. Bray hơi chần chừ, nhưng cuối cùng vẫn nhấc máy.
Bảo ( Bray )
📞:Gọi gì sớm thế? Bài nhạc chưa xong đâu.
Thế Anh ( Andree )
//giọng cười nhẹ//📞:Tôi không gọi để giục. Chỉ muốn hỏi cậu tối nay có rảnh không.
Bảo ( Bray )
📞:Lại làm nhạc à? Không phải nói gửi qua mail rồi sao?
Thế Anh ( Andree )
📞:Không phải về nhạc. Tôi chỉ muốn rủ cậu đi ăn. Xem như một bữa cảm ơn vì đã làm việc cùng tôi.
Bray im lặng vài giây, cân nhắc.
Anh muốn từ chối, nhưng phần nào đó trong lòng lại thôi thúc anh đồng ý
Bảo ( Bray )
📞:Được thôi. Nhưng đừng nghĩ tôi đồng ý vì lý do gì khác ngoài ăn uống.
Thế Anh ( Andree )
//cười//📞:Được rồi. Tôi sẽ nhắn địa chỉ cho cậu.
Buổi tối tại một nhà hàng sang trọng:
Bray bước vào, cảm thấy hơi lạ khi thấy Andree đã ngồi sẵn ở một bàn riêng, mặc một chiếc áo sơ mi trắng, trông có phần trang trọng hơn thường ngày.
Bảo ( Bray )
Đừng nói với tôi ông chọn chỗ này chỉ để khoe khoang.
Thế Anh ( Andree )
//cười//Không phải. Chỉ là tôi muốn có không gian yên tĩnh để nói chuyện.
Bray ngồi xuống, ánh mắt đầy sự nghi ngờ.
Bảo ( Bray )
Nói chuyện? Về cái gì?
Andree gọi đồ ăn xong, dựa lưng vào ghế, ánh mắt nhìn thẳng vào Bray.
Thế Anh ( Andree )
Tôi biết cậu không thoải mái với tôi. Nhưng tôi muốn mọi thứ thay đổi. Chúng ta đã bắt đầu không tốt, nhưng tôi nghĩ vẫn còn cơ hội để sửa chữa.
Bảo ( Bray )
Ông lúc nào cũng thích nói mấy câu bóng bẩy. Thẳng thắn đi, ông đang muốn gì?
Thế Anh ( Andree )
//cúi người về phía trước, giọng nói trầm hơn//Tôi muốn hiểu cậu hơn. Không phải vì âm nhạc, không phải vì chương trình, mà là vì chính cậu.
Bray cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại.
Anh không ngờ Andree lại nói một cách trực diện như vậy.
Bảo ( Bray )
//cố giữ bình tĩnh//Ông đang đùa, đúng không?
Thế Anh ( Andree )
Tôi không đùa. Nếu tôi đùa, cậu đã nhận ra rồi.
Bray im lặng, không biết phải phản ứng ra sao.
Anh không giỏi trong việc đối mặt với những lời tỏ bày như thế này, nhất là khi đối phương lại là Andree, người mà anh từng ghét cay ghét đắng.
Thế Anh ( Andree )
Nếu cậu cần thời gian, tôi sẵn sàng chờ. Nhưng tôi muốn cậu biết rằng tôi không giấu giếm gì cả.
Bảo ( Bray )
//cố gắng lảng đi//Ông nghĩ tôi sẽ tin mấy lời này dễ dàng sao?
Thế Anh ( Andree )
//cười khẽ, dựa lưng vào ghế//Cậu không cần tin ngay. Nhưng tôi sẽ chứng minh qua hành động. Chỉ cần cậu cho tôi một cơ hội.
Bữa ăn tiếp tục trong không khí có phần gượng gạo:
Bray cố gắng nói về công việc để xoa dịu sự căng thẳng, nhưng Andree luôn khéo léo kéo câu chuyện về những vấn đề cá nhân hơn.
Thế Anh ( Andree )
Vậy... cậu đã bao giờ thực sự yêu ai chưa?
Bray giật mình trước câu hỏi đột ngột, nhưng cố tỏ ra bình thường.
Bảo ( Bray )
Yêu? Không có thời gian cho mấy chuyện đó.
Thế Anh ( Andree )
Không phải là không có thời gian, mà là chưa có người khiến cậu muốn dành thời gian.
Bray nhìn Andree, cảm thấy ánh mắt của anh ta như đang soi thấu mọi lớp phòng bị của mình.
Bảo ( Bray )
//lảng tránh//Đừng giả làm nhà tâm lý học. Ông không giỏi việc đó đâu.
Thế Anh ( Andree )
//mỉm cười//Được thôi. Nhưng tôi không định từ bỏ.
Bray không đáp lại, chỉ tiếp tục ăn trong im lặng.
Nhưng trong lòng, anh biết rằng những lời của Andree đã để lại một dấu ấn khó xóa nhòa.
Comments
Lucia Lyly🌳
tâm hồn ăn uống ko thayđổi nhỉ?
2025-02-23
5