Hồi Ký Lưu Gia

Hồi Ký Lưu Gia

Chương 1: Sự khởi đầu của vở kịch rối

Ngày 28 tháng 8 năm 2003

Trời lại mưa rồi, tôi đặt bó hoa hồng trắng xuống trước một ngôi mộ, đây là mộ của anh trai tôi.

《Hoa Bắc Lưu Gia - Lưu Gia Thuận》

Anh ấy qua đời cách đây chưa đầy năm, lúc đó tôi thậm chí còn chưa từng gặp mặt anh ấy, tôi chỉ là đứa con nuôi của nhà họ Lưu được nhận nuôi để kéo mạng cho anh trai, nghe nói anh ấy từ nhỏ đã yếu đuối bệnh tật, cần có người hợp tuổi để kéo mạng lại, và người nhà anh ấy đã chọn tôi, một người không quen biết, thậm chí còn chẳng liên quan gì đến họ.

Nghe nói anh trai của tôi là một người rất tốt bụng lại còn rất tài giỏi lại còn quá hiền lành, anh ấy từ nhỏ đã mang về nhiều giải thưởng và danh tiếng cho gia đình, phải nói anh ấy là tấm gương sáng cho người người noi theo, ai cũng nói "Nhà họ Lưu có phước mới có được một đứa con trai tài đức vẹn toàn như vậy, thằng nhóc đó rất xứng đáng với cái danh người kế nhiệm nhà họ Lưu" Nhưng trời hận người tài, anh trai tôi quá yếu đuối, trời chỉ mới bắt đầu lạnh một chút thôi thì anh ấy đã bị sốt cao, có lúc thì cảm nặng có lúc đến mức liệt giường, ngoài ra anh ấy còn có một căn bệnh tim bẩm sinh, từ khi sinh ra anh trai tôi đã bị bệnh tật hành hạ, việc anh ấy sống đến tuổi 18 đã là một kỳ tích rồi vì vậy ba mẹ mới tìm một người kéo mạng cho anh ấy.

Chỉ tiếc là, người đã chọn được nhưng chưa kịp gặp thì người cần đã đi rồi, anh ấy ra đi trong một đêm dông tố, lúc đó anh trai tôi bị cảm nặng, nhưng vì mưa quá lớn bác sĩ không thể đến nhà, cũng không thể đưa anh ấy đến bệnh viện được vậy nên anh ấy mới không qua khỏi.

Người bên cạnh tôi đẩy nhẹ kính lên và nói với tôi "Tiểu Thế Gia. Trời mưa rồi, chúng ta nên về thôi."

《Yến Hạo》

Yến Hạo là quản lý của tôi, anh ta là người ba mẹ phái đến để trông chừng tôi, tránh cho tôi làm gì đó ngu ngốc ảnh hưởng đến danh tiếng của nhà họ Lưu, tôi chưa trả lời ngay mà vẫn nhìn dòng chữ khắc trên bia mộ của anh trai, có lẽ tôi cần thời gian để chấp nhận việc người anh chưa gặp đã không còn này, tôi trả lời Yến Hạo một cách ngắn gọn "Tôi biết rồi."

《Hoa Bắc Lưu Gia - Lưu Gia Thiện》

Tôi theo Yến Hạo lên xe để về nhà, hiện tại tôi đang ở cùng ba mẹ ở Bắc Kinh, dù nói là ở cùng nhưng tôi thấy giống ở một mình hơn do họ thường xuyên không ở nhà vì bận rộn với công việc của mình.

Tôi chỉ mới chính thức bước chân vào nhà họ Lưu tầm 1 tuần thôi dù tôi đã được nhận nuôi từ hơn sáu tháng trước rồi, tôi còn nhớ rõ chuyện hôm đó, cái hôm mà tôi chính thức bước vào nhà họ.

...----------------...

Ngày 26 tháng 8 năm 2003

"Tiểu thiếu gia, mời đi lối này." Đây là trợ lý của ông nội tôi, tôi từng thấy anh ta một lần trong lúc tôi đang cùng ba mẹ hoàn thiện thủ tục nhận nuôi.

《Phùng Hạo Hiên》

Tôi đang đến nhà ông nội, nghe ba nói anh trai tôi đã qua đời được vài tháng rồi, lẽ ra công việc của tôi đã kết thúc nhưng không hiểu sao ông nội lại muốn gặp tôi, người chết rồi, còn cần gặp tôi làm gì chứ?

Khi đến phòng làm việc của ông nội thì tôi liền nhìn thấy một ông lão đầu tóc đã bạc phơ nhưng vẫn tỏ ra một khí chất khiến cho người ta phải khiếp sợ. Phùng Hạo Thiên nói với ông lão đó "Lão Thế Gia, tiểu thiếu gia đã đến rồi." Ông không nhanh không chậm mà từ tốn trả lời "Ừm, cậu ra ngoài đi."

《Hoa Bắc Lưu Gia - Lưu Thế Nhất》

Tôi cố tỏ ra bình tĩnh và nhìn ông rồi nói "Ông nội, ông tìm cháu có việc gì vậy?" Ông thấy tôi thì liền nói "Chắc hẳn cháu đã biết chuyện của Gia Thuận rồi đúng không?"

Tôi lễ phép trả lời "Vâng, nhưng cháu chỉ vừa mới biết hôm qua thôi." Ông nội lại hỏi "Vậy sau này cháu định làm gì? Có định ở lại nhà họ Lưu không?"

Tôi vẫn giữ vẻ lễ phép đó "Cháu cũng không biết, nhưng dù sao anh Gia Thuận đã không còn, cháu cũng chẳng có lý do gì để ở lại nhà họ Lưu hết."

Ông nội tôi thở dài và vỗ vai tôi rồi nói "Cháu cũng là trẻ mồ côi, hay là cứ ở lại đây, dù sao nhà này thiếu mất một thành viên rồi, cháu cứ ở lại đi."

"Như vậy không được, nếu như vậy sẽ hỏng hết danh tiếng nhà họ Lưu mất, con trai vừa mất nhà họ Lưu đã tìm người thế chỗ, người ngoài sẽ nói gì chứ?" Tôi lập tức phản bác ý kiến của ông, dù sao tôi cũng chẳng có lý do để ở lại đây nên dù thế nào thì tôi cũng không ở lại, ông nội nghe tôi nói thì liền trả lời "Cháu không cần lo lắng về chuyện này, việc này mẹ cháu đã lo liệu hết rồi, chỉ cần sự đồng ý của cháu."

Ông ấy nói như vậy là có ý gì chứ, chả lẽ ngay từ đầu chẳng ai muốn hỏi ý kiến của tôi sao? Khi xong xuôi mọi chuyện rồi mới hỏi tôi "Vậy thì cháu..."

Tôi chưa kịp nói xong thì đột nhiên cửa phòng bị bật mở ra, là Phùng Hạo Thiên, trong anh ta có vẻ như khá hoảng hốt "Lão Thế Gia, không xong rồi!"

Ông nội tôi trừng mắt nhìn Phùng Hạo Thiên, anh ta liền bình tĩnh lại hơn một chút, anh ta nói gì đó với ông nội tôi, chỉ ông ấy liền tỏ ra khá bất ngờ nhưng rồi nhanh chóng chở lại vẻ bình tĩnh ban đầu, ông nói "Gia Thiện, cháu ở đây chờ ông. Trong lúc chờ ông, tuyệt đối không được bước ra khỏi phòng nửa bước."

Nói rồi ông ấy liền rời khỏi phòng, Phùng Hạo Thiên cũng theo sau ông ấy. Chỉ còn tôi ở lại trong căn phòng này, tôi cũng không biết nên làm gì nhưng nếu việc ở lại căn phòng này không ảnh hưởng đến tôi thì tôi sẽ ở lại mà không phàn nàn gì.

Tôi đang không biết nên làm gì để giết thời gian thì tôi nhận được một tin nhắn từ một người bạn thân thiết của tôi, Quan Minh "Nghe nói anh cậu mất rồi hả? Rồi có định về trại trẻ mồ côi không? Nếu được thì ráng xin ở lại đi. Giờ viện trưởng phải trích tiền của mình ra để nuôi mấy đứa trẻ đây này, tiền lương của tôi cùng lắm chỉ có thể gánh được 2 đứa trẻ thôi, bây giờ chúng tôi chỉ có thể trông cậy vào cậu thôi đó."

Tôi không trả lời tin nhắn, hiện tại tôi vẫn còn tiền nhưng chỉ đủ tiền xe để về nhà thôi, nếu nhà họ Lưu tốt bụng thì chắc sẽ đưa tôi về, nhưng về thì tôi cũng phải trả tiền nhà, thế là hết sạch tiền.

Xem ra bài kiểm tra trắc nghiệm này đã định sẵn cho tôi chọn đáp án ở lại đây rồi, đột nhiên bên ngoài có vài âm thanh thu hút sự chú ý của tôi, sắc trời lúc nãy vốn đã âm u sẵn rồi, bây giờ thì trực tiếp mưa luôn, nghĩ đến việc lát nữa phải cuốc bộ về nhà ba mẹ thì tôi bắt đầu cảm thấy choáng váng rồi.

Ngẫm lại thì cũng lâu rồi tôi không có thời gian để ngồi suy nghĩ linh tinh thế này, lúc trước tôi thường xuyên bận rộn với đủ loại công việc ở nhiều chỗ khác nhau, chật vật kiếm từng đồng từng cắt một để đem về nuôi các em ở trại trẻ mồ côi, tôi cũng lớn lên ở đó nên trách nhiệm của chúng tôi là đi kiếm tiền và gửi về để nuôi bọn trẻ.

Lúc nào cũng bận rộn như vậy nên chẳng có thời gian để ngồi lại và suy nghĩ, tôi vẫn nhớ trước đây tôi cũng từng có ba mẹ ruột như người bình thường nhưng ba mẹ tôi trọng nữ khinh nam một cách quá đáng, nên tôi sớm đã chẳng còn mấy cảm xúc với gia đình đó. Cách đây 9 năm ba mẹ ruột tôi đã qua đời vì tai nạn giao thông thông, tôi cũng ở trong chiếc xe đó, nhưng bằng cách nào đó, tôi vẫn bình an vô sự, chị gái tôi ngồi ngay cạnh tôi cũng chỉ bị chấn thương đôi chút chứ hoàn toàn không ảnh hưởng gì nhiều.

Sau khi ba mẹ chết, cả hai chị em chúng tôi đã được gửi đến một trại trẻ mồ côi, một thời gian sau chị ấy được một gia đình nhận nuôi, từ đó cũng cắt đứt liên lạc với tôi, tôi nghe nói chị ấy hiện tại đã đi du học ở Châu Âu rồi, còn cụ thể là ở đâu thì tôi không biết cũng không muốn biết.

Đột nhiên một tiếng sấm vang lên làm tôi cũng giật mình, đèn trong phòng cũng bị tắt, hình như là cúp điện rồi, chẳng biết đã bao lâu trôi qua cánh cửa phòng lần nữa được mở ra, là Phùng Hạo Thiên, tôi thấy anh ta thì hỏi "Ông nội tôi đâu?"

Anh ta nói "Lão Thế Gia có việc nên sẽ không trở lại, ngài ấy dặn tôi trở lại đưa cậu về nhà."

Tôi không nói gì, mà chỉ gật đầu. Tôi biết chắc chắn có việc gì đó xảy ra rồi, nhưng bản thân tôi chỉ là một đứa trẻ 17 tuổi, căn bản chẳng giúp được gì vậy nên tốt nhất là không nên hỏi nhiều.

Phùng Hạo Thiên lại nói với tôi rằng "Thiếu gia, ngài nhớ cẩn thận, phải đi gần tôi. Trong nhà Lão Thế Gia có rất nhiều cạm bẫy chống trộm, thường thì chỉ có những người sống lâu năm trong căn nhà này mới an toàn, còn cậu là lần đầu bước vào nên hãy cẩn thận."

"Có cần phải lắp đặt nhiều bẫy như thế không? Phòng trộm thì thuê người canh gác là được rồi." Phùng Hạo Thiên lập tức trả lời tôi "Vì Lão Thế Gia không tin tưởng ai hết, ông ấy không muốn bất kỳ 'con chuột' nào của nhà khác lọt vào nhà họ Lưu, đa phần người làm trong nhà không phải là họ hàng thì cũng là con cháu trong nhà, tự cung tự cấp."

"Có vẽ như Lão Thế Gia rất cẩn trọng nhỉ?" Đột nhiên tôi cảm thấy chân mình như đạp phải thứ gì đó.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play