Còn Yêu Thì Còn Duyên Còn Phận.

Còn Yêu Thì Còn Duyên Còn Phận.

Hiếp người quá đáng.

Năm năm trước.

Giữa cái nắng chang chát của ngày hè, khi mà ai cũng muốn tìm chỗ mát mẻ ngồi xuống thì trên đường cái lại diễn ra một trận lôi lôi kéo kéo ầm ĩ khiến ai cũng quay đầu nhòm ngó.

"Sầm Dĩnh, xem như chúng tôi cầu xin cô! Cầu xin cô tránh xa con trai chúng tôi ra! Vì cô mà đến cha mẹ nó cũng từ rồi! Cô có thể có chút lòng thương xót hay không?"

"Con trai tôi nuôi hai mươi mấy năm trời luôn là một đứa bé hiếu thảo với cha mẹ, bây giờ lại vì cô mà làm ầm ĩ với chúng tôi! Ông trời ơi sao chúng tôi lại khổ thế này!"

Sầm Dĩnh nghe mà tức đến đau bụng. Cô chịu đựng cái nắng say sẩm, không thể nhịn nổi nữa mà cười mỉa mai: "Ông bà thật hay quá, đó là con của ông bà. Ông bà thấy mình tốt như vậy, mấy người không sai, đều là người khác sai thì đi mà nói với con trai ông bà đó! Anh ta hiếu thảo mà, nhất định sẽ nghe lời ông bà! Anh ta không nghe lời các người sao các người không nghĩ lại xem các người đã làm cha mẹ tốt đến cỡ nào!?"

"Ông bà cứ năm thuở mười thì chạy đến đây, hết chèn ép lại bôi nhọ thanh danh của con gái người ta, sao các người làm được vậy!?"

"Là cô quyến rũ con trai tôi, nó đâu còn nghe lời chúng tôi nữa! Nếu cô có chút lòng tự trọng thì đừng làm hồ ly tinh nữa! Con trai tôi còn muốn cưới người vợ tốt! Cô đừng hủy đời nó!"

Bà Diệp giả bộ đáng thương nhưng câu câu đều là đâm chọt xỉa xói Sầm Dĩnh chẳng ra gì.

Sầm Dĩnh tức đến phát run, bụng lại đau đến mức cô không tự giác được mà gập người ôm lấy.

"Á trời ơi! Cô ấy đang chảy máu kìa!"

"Không phải cô ấy đang mang thai đấy chứ!?"

"Cô gì ơi mau đến bệnh viện đi!"

Không biết nhìn thấy gì, bỗng nhiên xung quanh vang lên mấy tiếng kinh hô sợ hãi, đầu óc Sầm Dĩnh cứ ong ong lên, hình ảnh đôi vợ chồng già khiến cô mệt mỏi cũng xoay vòng vòng. Nhưng cô không đi truy rõ ngọn nguồn mà lạnh lùng nhìn hai kẻ hết khóc rồi lại la làng trước mặt: "Chung quy ra là các người không nói được đứa con trai quý hóa kia của các người chứ gì?"

"Cô..."

"Các người nói còn hay hơn hát, còn không phải chỉ biết chèn ép người thân cô thế cô như tôi sao? Cho rằng vì các người là cha mẹ anh ta mà tôi phải nhượng bộ hết lần này tới lần khác sao?"

Sầm Dĩnh không cho bà ta nói, nghiến răng: "Các người nghĩ quá đẹp rồi! Người có thể nhịn nhất thời nhưng không thể nhịn cả đời được đâu! Tôi kính ông bà là người lớn, là cha mẹ anh ta thôi! Hôm nay bà đây không nhịn các người nữa!"

"Tôi nói cho ông bà biết, cho dù hôm nay tôi có biến mất tại đây thì ông bà cũng đừng hòng đạt được mục đích! Con tôi mà mất, tôi nguyền rủa ông bà cả đời cũng đừng mong con trai ông bà nhận lại các người! Thứ cha mẹ chỉ biết sống cho bản thân"

"Cô! Đồ cái thứ..."

Bà Diệp không nghĩ tới cô dám mắng mình như vậy, mặt đen thùi lùi muốn nhào lên đánh cô. Thế nhưng giữa đường lại bị người ta đẩy ra: "Bà gì này, bà không thấy cô ấy đang chảy máu sao!? Lỡ mà một xác hai mạng đều mất bà có đền nổi không!?"

Cô gái kia mắng bà ta xong cũng không thèm nhìn vẻ mặt bà ta mà quay qua đỡ lấy thân hình của Sầm Dĩnh: "Cô gì ơi đừng nói nữa, mau đi bệnh viện!"

"Tôi đã gọi xe rồi!"

"Làm phiền cô rồi... Cảm ơn cô."

Sầm Dĩnh cười còn khó coi hơn cả khóc nói cảm ơn, run run bám vào cô ấy đi tới bên đường.

Quả nhiên taxi đã dừng sẵn ở bên, còn vô cùng kiên nhẫn đợi bọn họ.

"Coi kìa, làm bộ làm tịch, ép đến người ta sảy thai luôn, mặt mũi làm cha làm mẹ này cũng lớn quá!"

"Khóc giả như vậy còn không phải định lấy lễ nghĩa ra chèn ép người ta sao! Làm như ai không biết mấy người chỉ biết ỷ mạnh hiếp yếu vậy!"

"Mau cút về nhà giữ chân con trai mình đi! Con trai mình không nói được thì chạy đến nói người khác!"

"Ngu ngục!"

Khi có một người ra tay đứng về phía chính nghĩa, người xung quanh rốt cuộc phản ứng, trực tiếp chửi vào mặt ông bà Diệp.

Sầm Dĩnh có thể nể mặt họ là cha mẹ của Diệp Khang mà nhượng bộ đến bây giờ mới bùng nổ còn người ngoài lại chẳng có quan hệ gì, mắc gì sợ họ mà không dám nói.

Kết quả là ông bà Diệp bị mắng đến tái mặt bỏ chạy còn trước cả Sầm Dĩnh.

Khi mà Sầm Dĩnh đã đến mức nói lời nguyền rủa rồi thì cô đã chẳng thèm quan tâm thứ gọi là cha mẹ của người yêu mình nữa. Cô được dìu lên xe, còn ráng cười nói với bác tài: "Bác ơi, xe bác có thể bị dơ rồi."

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Ê nha ê nha ê nha. Nay tui kiếm ai bên bên bộ Vá Lại Hôn Nhân. Ngta khum rep rồi nổ truyện mới ở đây. Báo vô cmt để nhận thông báo cho dễ ko báo, lại báo trong gr làm rảnh mới đi mò/Doge//Doge//Doge//Facepalm//Facepalm//Facepalm//Facepalm/

2025-08-23

2

Phạm Tuyết Mai

Phạm Tuyết Mai

mà giờ bùn ngụ quá đệ mai đọc dị😂😂

2025-08-24

2

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Hời ơi lại là cha mẹ chồng trong truyền thuyết nữa rồi sao/Shame//Shame//Shame/ mà đọc tới cái khúc chị không chịu đựng được nữa mà tức nước vỡ bờ với hai ông bà già của anh sao thấy quen quen quá nhỉ, hình như đã đọc rồi phải không nhỉ/Hey//Hey//Hey//Hey/

2025-08-23

2

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play