Chương 2 Cô Xứng Sao?

Cô ngồi đợi đến sức lực cũng không còn, đi tìm vali đồ sau đó thay ra chiếc váy cưới nặng trĩu, gương mặt của cô sau khi bôi đi lớp trang điểm vẫn rất xinh đẹp, vừa diễm lệ vừa trong trẻo.

Trên môi không có nổi một nụ cười, chỉ điềm đạm loay hoay với đống đồ của mình, những chuyện như uất ức chịu đựng nhiều rồi lại thành thói quen, trong mắt người khác từ sớm cô cũng không còn trong sạch.

Ba mẹ ghét bỏ, người trong lòng chán ghét, người ngoài chỉ trích cho dù bản thân cô cũng chẳng biết được lý do nhưng bản thân sinh ra đã xui xẻo cô cũng chỉ có thể chấp nhận.

Hôm nay cũng vậy ở giữa đại sảnh lớn chỉ có một mình cô dâu, một hôn lễ mà chú rể không xuất hiện khách đến đều nhìn cô bằng ánh mắt thương hại, cô cũng chỉ có thể cúi gầm mặt chịu đựng.

Doãn Tịch mệt mỏi đi về phòng ngủ, lên giường kéo lấy chăn cuộn người mình lại rất nhanh đã có thể chìm vào giấc ngủ, trong cơn mơ màng không hay biết.

Cánh tay cô bị một lực mạnh túm lấy kéo cô một cái liền ngã xuống giường, đầu đập vào thành giường khiến cô nhăn mặt, Doãn Tịch xoa xoa đầu ngước mắt thì nhìn thấy Tần Viêm đang nhìn cô bằng ánh mắt tức giận.

“Ai cho phép cô vào đây? Mau cút xéo đi cho tôi.” Tần Viêm lạnh lùng nói, ánh mắt anh như dao sắc bén cứa vào người cô.

Doãn Tịch loạng choạng đứng dậy, cô lúng túng trả lời anh: “Em xin lỗi, em không biết phòng này của anh.”

“Đây là phòng tân hôn của tôi và A Ly không phải của cô, đừng tưởng kết hôn rồi thì cô có thể trở thành vợ tôi. Loại người rác rưởi thấp kém, hèn hạ hại chính người thân của mình thì không xứng.” Tần Viêm thái độ khinh bỉ rõ ràng, anh không nể nang mà trực tiếp nói cô.

Tay cô siết chặt váy ngủ của mình, không lên tiếng tự giác bước ra ngoài, Doãn Tịch ôm lấy cả vali đồ rời khỏi phòng ngủ, thật lòng mà nói cô cũng không biết phải ngủ ở đâu, vừa mới đến ở đây cũng không có người.

Đang không biết phải làm thế nào thì một người phụ nữ trung niên đã đứng đợi cô ở bên dưới, nhìn cô không nóng không lạnh lên tiếng.

“Doãn Nhị Tiểu Thư mời cô đi theo tôi, Thiếu Gia đã bảo tôi sắp xếp chỗ ngủ cho cô rồi.” Bà ta không gấp gáp nhưng ánh mắt nhìn cô cũng không có chút thiện cảm.

Cô gật nhẹ đầu, đi theo phía sau bà ta, đi qua phòng khác và nhà bếp cách đó không xa là nhà kho, đi gần đến mùi ẩm mốc sộc lên mũi khiến cô nhăn mặt.

Bà ta dừng bước trước cửa nhà kho, chậm rãi giải thích cho cô nghe: “Đây là phòng ngủ Nhị Tiểu Thư, tôi là giúp việc cũng là người sẽ dạy cô những quy tắc ở biệt thự, ngày mai năm giờ tôi sẽ gọi cô dậy để chuẩn bị vì vậy hãy nghĩ ngơi sớm.”

“Ngày mai sao? Nhưng tôi vẫn còn công việc ở bệnh viện.” Doãn Tịch là bác sĩ, cô vẫn còn công tác ở đây nên không thể không đến bệnh viện được.

Người giúp việc cũng không vội, bà ta nói tiếp: “Không sao sau khi tan làm về nhà học vẫn được, nhưng học càng chậm sẽ càng cực khổ cho cô thôi. Vậy thôi cô nghĩ ngơi sớm đi nhé.” Bà ta nố xong thì cũng rời đi, ánh mắt xem thường đó của bà ta khiến cô có hơi bất an.

Đẩy nhẹ cửa nhà kho, căn nhà kho một chiếc giường gỗ một tấm đệm mỏng, một chiếc chăn mỏng và còn có một chiếc gối kê đầu, tuy đã được dọn dẹp sơ qua rồi nhưng cũng không tránh khỏi việc có mùi ẩm mốc.

Doãn Tịch cô cũng không thể đòi hỏi gì được, đâu thể chạy về Doãn Gia khóc lóc cầu xin, bọn họ đã nói một khi gã cô đi cô đã không còn liên quan đến họ sống hay chết đều mặc kệ cô.

Cho dù có thể nào cô cũng chỉ còn cách bám víu vào nơi này mà sống.

Đầu vẫn còn truyền đến cảm giác nhức nhẹ, nhưng cô thật sự buồn ngủ, đã trễ như vậy rồi không cố được nữa.

Lấy thêm một cái áo khoác mặc vào, rồi cẩn thận nằm lên giường, chiếc chăn mỏng ngắn thế này nếu đến mùa đông thì có thể sẽ chết cóng luôn đấy, Doãn Tịch cắn chặt môi nghĩ đi nghĩ lại thì liền không nhịn được nữa mà trực trào nước mắt.

Không có nhà để về, cô không có người thân chỉ có một người chồng căm ghét mình, một nơi mà có thể ở tạm.

Cô không xứng với Tần Viêm, trong mắt anh cô rẻ mạt không đáng để anh liếc nhìn, Doãn Tịch không trách Tần Viêm chỉ trách bản thân sao lại không thể thay đổi được, tại sao cứ nhút nhát sợ hãi mãi như vậy.

Chỉ cần cố gắng cứu Doãn Ly tỉnh lại, lúc đó cô sẽ không bị nơi này ràng buộc, đi đến một nơi thật xa không quen biết một ai, tự do dung dung sống một cuộc sống chính mình.

Quên đi Tần Viêm cũng quên đi tình cảm mình dành cho anh.

Khí lạnh buổi đên dần tràng vào, cô có người trong chiếc chăn mỏng, cắn chặt môi run rẩy tự đưa tay ôm lấy chính mình. Thật không ngờ anh ghét bỏ cô đến mức này, khiến cô nằm giữa việc chịu đựng và buông bỏ

Hot

Comments

Thương Nguyễn

Thương Nguyễn

Chuyển từ nhà kho này qua nhà kho khác cuộc đời cô ây sao nghe tăm tối mù mịt quá zị.....ai sẽ là ánh sáng cứu rỗi cuộc sống cô ấy vậy

2025-09-17

2

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Này đâu phải là đi lấy chồng là đi chịu cực hình thì có. Doãn Tịch cũng chỉ là chuyển từ một cái hố đen này sang một cái đầm lầy khác thôi. Tất cả mọi đau khổ giờ chỉ mới bắt đầu... phải chịu tới bao giờ mới kết thúc đây/Hey//Hey//Hey/

2025-09-18

8

phng

phng

không việc gì đau hơn khi rõ ràng có " nhà" nhưng không thể về ,cả một chốn dung thân cũng chẳng có

2026-01-01

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1 Là Tai Hoạ
2 Chương 2 Cô Xứng Sao?
3 Chương 3 Nghĩ Việc Đi
4 Chương 4 Khung Cảnh Quen Thuộc
5 Chương 5 Đánh Đến Khi Thuần Thục
6 Chương 6 Ánh Mắt Của Doãn Tịch
7 Chương 7 Ngã Bị Thương
8 Chương 8 Năm 17 Tuổi Đã Thích
9 Chương 9
10 Chương 10 Để Mắt Đến Em
11 Chương 11 Gọi Tôi Đến Đón Em
12 Chương 12 Bánh Táo
13 Chương 13 Tâm Tư Của Tần Viêm
14 Chương 14 Em Đã Mang Hết Thẩy Sự May Mắn Để Yêu Anh
15 Chương 15 Lần Đầu
16 Chương 16 Việc Duy Nhất Anh Hài Lòng
17 Chương 17
18 Chương 18 Dịu Dàng
19 Chương 19 Ngủ Cùng
20 Chương 20
21 Chương 21 Tấm Bia Chắn Tốt Nhất
22 Chương 22 Chúng Ta Cắt Đứt Quan Hệ
23 Chương 23
24 Chương 24 Mong Anh Bình An
25 Chương 25 Doãn Ly Tỉnh Rồi
26 Chương 26 Từ Đầu Đã Thế Rồi Mà
27 Chương 27 Sợ Em Không Vui
28 Chương 28 Bởi Vì Chẳng Ai Tin Cô
29 Chương 29 Em Đã Đợi Anh
30 Chương 30 Chúng Ta Ly Hôn Đi
31 Chương 31 Kem Táo
32 Chương 32 Chỉ Là Gọi Em Không Được
33 Chương 33 Con Người Chị Quá Đáng Sợ
34 Chương 34 Phát Hiện
35 Chương 35 Doãn Ly Vẫn An Toàn
36 Chương 36 Không Đồng Ý Giao Dịch
37 Chương 37
38 Chương 38 Em Buông Bỏ Rồi
39 Chương 39 Không Nhận Ra
40 Chương 40 Cãi Vã
Chapter

Updated 40 Episodes

1
Chương 1 Là Tai Hoạ
2
Chương 2 Cô Xứng Sao?
3
Chương 3 Nghĩ Việc Đi
4
Chương 4 Khung Cảnh Quen Thuộc
5
Chương 5 Đánh Đến Khi Thuần Thục
6
Chương 6 Ánh Mắt Của Doãn Tịch
7
Chương 7 Ngã Bị Thương
8
Chương 8 Năm 17 Tuổi Đã Thích
9
Chương 9
10
Chương 10 Để Mắt Đến Em
11
Chương 11 Gọi Tôi Đến Đón Em
12
Chương 12 Bánh Táo
13
Chương 13 Tâm Tư Của Tần Viêm
14
Chương 14 Em Đã Mang Hết Thẩy Sự May Mắn Để Yêu Anh
15
Chương 15 Lần Đầu
16
Chương 16 Việc Duy Nhất Anh Hài Lòng
17
Chương 17
18
Chương 18 Dịu Dàng
19
Chương 19 Ngủ Cùng
20
Chương 20
21
Chương 21 Tấm Bia Chắn Tốt Nhất
22
Chương 22 Chúng Ta Cắt Đứt Quan Hệ
23
Chương 23
24
Chương 24 Mong Anh Bình An
25
Chương 25 Doãn Ly Tỉnh Rồi
26
Chương 26 Từ Đầu Đã Thế Rồi Mà
27
Chương 27 Sợ Em Không Vui
28
Chương 28 Bởi Vì Chẳng Ai Tin Cô
29
Chương 29 Em Đã Đợi Anh
30
Chương 30 Chúng Ta Ly Hôn Đi
31
Chương 31 Kem Táo
32
Chương 32 Chỉ Là Gọi Em Không Được
33
Chương 33 Con Người Chị Quá Đáng Sợ
34
Chương 34 Phát Hiện
35
Chương 35 Doãn Ly Vẫn An Toàn
36
Chương 36 Không Đồng Ý Giao Dịch
37
Chương 37
38
Chương 38 Em Buông Bỏ Rồi
39
Chương 39 Không Nhận Ra
40
Chương 40 Cãi Vã

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play