Tình Nhân Trong Bóng Tối Của Hàn Tổng
Mộc Nghiên tay xách chiếc balo nhỏ nhưng rất cũ kỹ hầu như không ai trong thành phố không sự dụng chiếc balo này, cô mặc kệ ánh mắt nhìn cô như đang nhìn dị vật lạ cũng mặc kệ luôn nụ cười chế nhạo khinh thường của mọi người.
Hiện tại cô chỉ muốn bản thân thật bình yên mà kiếm được một công việc ổn định để có tiền chữa bệnh cho mẹ mình.
Tuy nhiên sự suy nghĩ của cô quá đơn giản mộc mạc, bọn họ nhìn cách ăn mặc cũ kỹ của cô liền chê bai ra mặt không chút do dự mà từ chối việc làm cho cô.
- Cô hãy tìm một chỗ khác đi, hình như cô không phù hợp với môi trường làm việc ở đây
- Vâng
Mộc Nghiên khẽ khom người cúi xuống rồi lủi thủi bỏ đi, cô đã đi hết mọi chỗ nhưng chỗ nào cũng đều từ chối bởi rõ ràng họ không thích một người quê mùa như cô làm việc, còn đau đớn thấy khi người chủ quán cơm nói chuyện với cô phải bịt mũi lại như thể đang ngửi một đống rác vậy.
- Cô đi đi, ở đây không nhận một người hôi hám như cô
Tay cô siết chặt chiếc balo khẽ cắn răng mà cuối người chịu những tủi nhục mà người thành phố thốt ra cho cô.
Khó khăn lắm mới đến được thành phố nhưng trong tay lại có ít ỏi tiền tiêu vặt nhưng lại không đủ mua một chiếc bánh ở thành phố này thì làm sao thuê một căn nhà nhỏ để ở tạm, Mộc Nghiên bất lực ngồi một góc bật khóc vì cuộc đời quá tàn khuất với cô không hề dịu dàng với cô một chút nào.
Trời cũng đã tối rồi bụng thì không ngừng kêu gào thảm thiết đến cả nước cũng chưa được uống một ngậm nào, đã vậy ông trời lại không hề thương cô mà đổ cơn mưa lớn.
Mộc Nghiên rối rắm không biết phải trốn ở đâu để trú mưa, đang cuống quýt chạy thì bỗng một chiếc xe chạy đến chỉ còn một chút nữa đã đụng trúng cô.
Két.
May mắn chiếc xe thắng kịp, cô cũng vì hoảng sợ quá mà ngồi bịch xuống dưới đất cả người ướt sũng trông không khác gà con, vừa trông thảm hại vô cùng.
- Này cô kia...
- Được rồi
Người bên trong xe tức tối khi bị cô chắn đường suýt chút nữa gây tai nạn, nhưng người ngồi ghế sau bỗng lên tiếng khiến anh ta nín bặt.
Mà người đàn ông điềm đạm lên tiếng lúc nãy bất ngờ xuống xe trên tay cầm chiếc ô đi ra trước sự kinh ngạc của người lái xe.
- Giám...giám đốc, không thể được..
Anh ta nhanh chóng câm nín khi nhận ngay ánh mắt sát lạnh của hắn.
Hàn Thước đứng chắn mưa cho cô rồi không lạnh cũng không nhạt lên tiếng.
- Cô không sao chứ?
Lúc này đây cô mới ngước lên nhìn hắn, cả hai người xa lạ nhìn nhau ngay sau đó cô lắc đầu.
Hắn cũng rất tinh tế đỡ cô đứng lên rồi dìu vào trong xe, từng hành động nhỏ nhặt của hắn khiến cô cứ nhìn mãi như thể đây là lần đầu cô được người khác nhẹ nhàng với mình.
Cô rất ái ngại khi ngồi chung với một người cao quý sang trọng như hắn, nhìn xem giữa cô và hắn chẳng khác gì hai thế giới khác nhau rất chênh lệch giai cấp và địa vị.
Hai tay cô đặt trên đầu gối lâu lâu siết chặt, đang bối rối không biết phải làm gì thì lại nghe giọng bên cạnh.
- Cô tên gì?
- Tôi...tôi tên Mộc Nghiên
Hắn nghe cái tên ánh mắt có chút sáng, cái tên rất đẹp giống với gương mặt xinh đẹp của cô vậy, tuy không nhìn kỹ nhưng hắn vẫn có thể nhìn ra nét đẹp ấy.
- Cô đến từ đâu?
Mộc Nghiên rụt rè trả lời.
- Tôi đến từ thôn quê Hồ Thành
Nghe đến cái tên quê hắn có chút giật mình nhẹ vì mẹ hắn cũng là một người xuất thân từ vùng quê ấy, nhưng bà ấy đã rời xa khi sinh ra hắn.
Hắn không nói gì nữa trực tiếp đến biệt phủ riêng của hắn, Mộc Nghiên móc từ trong túi áo ra vài tiền lẻ đưa cho hắn.
-Đây...đây là tiền xe của tôi, mong anh đừng chê
Hàn Thước nhíu mày không vui, nhưng không hiểu sao tay lại giật lấy bỏ vào trong túi.
- Cô nghĩ với số tiền đó là đủ tiền đi xe của tôi sao?
Câu nói của hắn khiến cô trở nên bối rối thêm và càng sợ hãi vì trong túi cô bây giờ không còn đồng nào.
- Giờ...giờ tôi phải làm thế nào để đủ bù số tiền xe của anh đây, hay anh kêu gì tôi sẽ làm nấy cho anh đều được...
Nhìn cô cứ rối rắm khiến hắn có chút buồn cười nhưng rất nhanh tỏ vẻ lạnh lùng.
- Với sức cô thì làm được gì
- Thế tôi phải làm sao đây?
Hàn Thước không nói, sau đó xe dừng ngay cửa biệt phủ của hắn.
- Xuống xe
Mộc Nghiên giật mình kinh hãi vội vàng xuống xe, nhưng giờ cô xuống rồi không biết làm gì nữa càng thắc mắc rốt cuộc hắn đã đưa cô đi đâu.
- Vào trong đi
- Hả...?
Cô ngây ngốc nhìn hắn rồi khẽ nuốt nước bọt khi liếc qua ngôi nhà to lớn như cung điện phía trước, càng không dám tin cô sẽ được bước vào trong.
Nhưng khi nhìn sắc mặt khó chịu của hắn cô liền lập tức theo sau hắn đi vào trong, mọi thứ trước mắt khiến cô trở nên mơ hồ và choáng ngợp cứ ngỡ tưởng đây là mơ.
Từ nhỏ đến lớn có lẽ đấy là lần đầu tiên cô được nhìn thấy ngôi nhà cao to như thế này, lại nhìn người đàn ông trước mặt mình không nghĩ hắn sẽ giàu có đến mức đó.
Trời ơi, căn bản giữa cô và hắn là hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
Hàn Thước lạnh nhạt nhìn cô rồi nói.
- Kể từ giờ cô sẽ trở thành giúp việc ở đây
Updated 45 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Vô tình gặp gỡ lại tạo nên một mối lương duyên... hi vọng giữa hai anh chị không phải là nghiệp duyên
2025-10-27
3
Joyce🌟
Tui đã tới gòy đây, chúc mừng truyện mới nhé tác/Rose//Rose//Rose//Rose//Rose/
2025-10-26
4
Thuy Pham Bich Pham
Chúc mừng tg ra được TP mới
2025-10-27
0