Thanh Xuân Của Anh Là Khi Có Em
Trong một căn phòng nhỏ, một người phụ nữ và một người con gái nhỏ đang thu xếp đồ đạc, cho những bộ quần áo vào trong vali.
Bên cạnh là có một chiếc đã được thu xếp xong.
“Mai này con phải tự lập rồi, không có ba mẹ ở bên, con phải biết tự chăm mình”. Mẹ cô bé giúp cô xếp lại đồ đạc.
“Vâng ạ”.
“Tại sao con không học ở đại học K? Ba con dạy ở đó không tốt sao? Con đi đến phía nam làm gì?”. Nghi An không nhịn được phàn nàn con gái mình.
“Con muốn tự lập mà mẹ, được rồi, con chuẩn bị đi đây ạ”. Tiểu Nghi Niệm đã thu xếp xong vali nên hiện tại muốn đến trường đại học mà mình mong chờ.
Hai đứa con đã trưởng thành, không lúc nào làm cho cô phải bớt lo cả.
Một đứa thì suốt ngày đi đóng phim, mười ngày nửa tháng thì không hề thấy mặt ở nhà.
Một đứa thì giờ phải đi học xa.
Thật lòng mà nói Nghi An thật sự không muốn chút nào? Nhưng vẫn không có cách nào cả. Cô cũng không thể ích kỷ mà ngăn cản mong muốn của các con được.
“Mẹ không đưa em trai đi nhập học à”. Tiểu Nghi Niệm nhắc nhở, dưới cô còn có hai em trai.
Một người sinh đôi và một người mới được bảy tuổi, năm nay vào lớp một rồi.
Tiểu Nghi Niệm cảm thấy, em trai Từ An của mình y như hệt ba vậy đó.
Nghiêm túc lại chững chạc. Mới có bảy tuổi mà như ông cụ non. Nhìn mà nản. Giờ chị đi học rồi, sẽ không nhìn thấy em trai mỗi ngày nữa, thiệt là thoải mái mà.
“Con đó”. Nghi An cũng hết cách với con gái, mắng thì không nỡ nhưng lại không thể mắng. “Mẹ đưa em trai đi, ba đưa con đến trường nhé”.
“Vâng”.
Cộc cộc.
“Xong chưa vậy hai mẹ con”. Từ Khiêm gõ cửa.
“Xong rồi anh, anh đưa con đến trường đại học Nam Lục đi, lái xa cẩn thận đó”.
“Ừm”. Từ Khiêm giúp con gái mình xách vali, sau đó tay xách nách mang khuân vác hai vali bự xuống nhà.
Cậu con trai út đang ngồi nghiêm túc khoanh tay trên sô pha đợi ba mẹ mình xuống.
“Ba trễ hai phút rồi”. Tiểu An nhìn đồng hồ đeo tay nhắc nhở.
“Đi thôi”. Từ Khiêm liếc con trai mình. Dám dạy cả ba mày luôn cơ đấy à!!
Hai chiếc xe xuất phát ở hai hướng khác nhau.
Từ phía bắc mà đến phía nam mất gần ba tiếng đồng hồ hơn. Nên anh phụ trách việc đưa tiểu Nghi Niệm đến trường thay vì để vợ mình đưa đi đầy mệt mỏi.
Hai cha con ở trong xe không nói lời nào cả, Nghi Niệm cũng không phải là người hay nói, nên những việc giao tiếp thì luôn nói đơn giản.
....
Trên đường đến đại học Nam Lục.
Ngày mười ba tháng tám là ngày nhập học của một vài nơi, có nơi học sớm và có nơi học trễ.
Ngày mười hai thì Từ Khiêm đưa con mình đi làm thủ tục nhập học và lưu lại số điện thoại của gia đình có gì thì nhà trường sẽ liên lạc và thông báo.
“Ba là người từng trải, quãng thời sinh viên và cuộc sống hôn nhân ba đi trước con hơn hai mươi năm”. Từ Khiêm vừa lái xe vừa nói với con gái mình. “Có một số việc tương lai của con ba sẽ không xen vào, nhưng nên nhớ, chuyện lớn hoá nhỏ, chuyện nhỏ thì hoá không”.
“Có những thứ con nghĩ mình làm đúng thì nên làm, nhưng khi do dự thì đừng nên”.
“Vâng ạ”. Tiểu Nghi Niệm nghiêm túc ngồi nghe ba mình dạy bảo. “Vậy nếu con nhịn nhưng họ lại liên tiếp gây chuyện thì sao ạ”.
“Bạo lực không phải là cách tuyệt đối, nhưng bạo lực lại là cách khiến cho đối phương phải nể sợ và kiêng dè mình”. Từ Khiêm chỉ nhắc nhở.
“Vâng, con biết rồi ạ”.
“Nếu con biết thì tốt”. Anh mở học xe lấy ra mộ hộp đồ nhỏ, đưa nó cho cô con gái của mình.
Bao cao su??? Tiểu Nghi Niệm mở to hai mắt nhìn thứ ở trong tay mình. Sao ba lại đưa cho mình? Ba lấy nhầm rồi hả ta??
“Khôn một chút, đừng để bản thân con phải hối hận. Giáo dục giới tính ba đã dạy con từ khi con dạy thì, ba sẽ không nói lại. Cái này ba đưa nó cho con đương nhiên không mong con sử dụng nó quá sớm, nhưng nếu như có phát sinh quan hệ ba mong con sử dụng nó, một là tránh một số bệnh ở nam nữ, hai là mang thai ngoài ý muốn”. Tuy anh khá cởi mở trong việc này, nhưng lại không mong con gái mình buông thả bản thân.
“Con hiểu rồi ạ”. Nghi Niệm cất vào trong túi xách của mình. “Con cũng sẽ không làm cho ba mẹ thất vọng về mình đâu ạ”.
“Con hiểu như vậy thì tốt”. Từ Khiêm xoa đầu con gái.
Chiếc xe vẫn tiếp tục được chạy về phía nam.
...
Đến trường học.
Từ Khiêm tìm nơi để đậu xe, sau đó thì đưa con gái làm thủ tục nhập học, lấy thẻ sinh viên và nhận phòng ký túc xá.
Như bao trường học khác, sinh viên năm nhất ở đại học Nam Lục cũng phải bắt buộc ở trong ký túc xá, qua năm hai nếu thích thì mới có thể dời đi.
Có điều…
“Tại sao lại là ký túc xá nam??”. Từ Khiêm nhìn chìa khoá mà nam sinh viên đưa cho mình. “Ký túc nữ đâu?”. Con gái anh là nữ chứ không phải là nam!! Đám học sinh này, không làm việc nghiêm túc gì cả, như vậy mà cũng đưa nhầm.
“Thưa chú, do năm nay sinh viên nữ vào khá đông, nên trường chưa phân bổ được ký túc, thêm vào đó có một số khu ký túc nữ đang sửa chữa, nên khoảng một tuần nữa là xong rồi ạ, khi đó các bạn học nữ sẽ chuyển vào lại ký túc nữ ạ”. Cô gái đứng bên cạnh thấy Từ Khiên phong độ lại đẹp trai, nên liền đứng dậy niềm nở đón tiếp và giải thích.
Sửa chữa??
Ký túc xá nam??
Từ Khiêm nhìn chìa khoá và nơi cô gái sinh viên kia chỉ thì liền muốn đưa con gái mình về nhà ngay!!
Không học nữa!!!
Nghèo nàn!
Sắc mặt anh không được tốt, nhưng người vui nhất lại là Nghi Niệm, ở ký túc nam cũng tốt!
Được gặp anh rồi!!!
“Ba đưa con về nhà, tuần sau lại học”. Sửa chữa chưa xong thì ở lại làm gì? Ở ký túc nam biết bao nguy hiểm, con gái anh lại xinh đẹp biết bao nhiêu đứa nhòm ngó.
Bảo bối của anh! Đứa nào dám nhìn anh sẽ diệt hết bọn nhãi con này.
“…”. Nghi Niệm! “Ba à! Có một tuần thôi mà, ba quá lo rồi ạ, mình đi thôi”.
Nghi Niệm hớn hở kéo tay ba mình đi.
Nhưng sao???
Con gái anh lại vui vẻ như vậy chứ??
Không biết anh để con gái mình đi học ở nơi này là hợp lý hay không nữa, hay là giao trứng cho ác rồi?
Tức chết đi được.
Đáng lý anh nên tìm hiểu kỹ hơn nữa mới đúng chứ, bây giờ…
Haizzz.
Lo quá. Cải trắng anh chăm bao năm, xong rồi? Nay xong rồi!!! Sắp bị lấy trộm mất rồi.
Tức chết mà!!!
Updated 61 Episodes
Comments
Miên Miên Ngủ Ngon
Bộ này mới, mong các bạn sẽ thích
2026-01-23
1
Lang Nhạt Hanh<ninh>
perfect
câu đạo lý của mom :)))
2026-01-23
1
౨ৎ⋆˚。👾 我想你👾 𐙚₊
Rất hay nha
2026-01-23
0