" Anh đang nghĩ cái gì vậy " Vân Mạn đi trước bất chợt lên tiếng,cắt đứt mạch suy nghĩ của anh
Thái Châu nhìn con đường trước mặt, cũng đã sắp tới nhà.
" đang nghĩ tại sao lúc trước anh lại không có thiện cảm với em, lúc ba mẹ muốn nhận nuôi em,anh đã rất khó chịu (còn dọa họ nói là mình sẽ dọn đi chỗ khác nếu em ấy bước chân vào nhà) "
Tiêu Vân Mạn " Cũng phải, lần đầu chúng ta gặp nhau vốn chẳng phải chuyện tốt lành gì "
Thái Châu im lặng, sống chung nhiều năm như vậy ít nhiều cũng biết được tính cách của em ấy.
" Dạo này em có thấy mình hay quên không? "
Vân Mạn " Em chẳng quên gì cả "
___
Thái Châu "...bọn con về rồi "
Họ vừa vào nhà đã nghe mùi thơm thoang thoảng,Thái Hoa vừa hay dọn đồ ăn lên bàn
cười vui vẻ nhìn bọn họ " hai đứa về đúng lúc ghê, phụ mẹ bưng đồ cúng... lên bàn thờ đi " vẻ mặt bà ấy thoáng sựng lại.
Vân Mạn im lặng nhìn hai bức ảnh trên bàn thờ " (thì ra hôm nay là ngày cúng của ba mẹ mình) "
nếu hỏi cậu có buồn không? Có lẽ là từng buồn. Nhưng nỗi buồn đã bị mài mòn bởi những gương mặt thối rữa.Với cái gương mặt gớm ghiếc đó, ngày nào cũng bám theo sau lưng cậu.
Đã nói không ra tiếng thì thôi còn cố phát ra máy cái âm thanh dị hợm,làm cậu phải đeo tai nghe cả ngày, Thái Hoa đặt một đĩa bánh dẻo trước mặt Vân Mạn " ừm,hôm nay mẹ làm bánh dẻo cho con,còn có trà mãn cầu, hai đứa ăn cơm xong, thì ở nhà chơi, mẹ đến công ty của bố con một chút "
Cậu nhìn dĩa bánh dẻo trên bàn,tay bất chợt nắm lấy áo của Thái Hoa.
" Hửm... Vân Mạn con có chuyện gì sao ? "
Ánh mắt chùng xuống,vẫn là không biết nên nói gì " mẹ đi đường cẩn thận... "
"... ừm mẹ biết rồi (Vân Mạn sao vậy nhỉ thằng bé có vẻ buồn, cũng phải thôi hôm nay là ngày giỗ của họ mà) mẹ sẽ về sớm mà "
___
Cậu hướng mắt ra cửa sổ, Thái Châu cũng bất chợt nhìn theo, ở đó chẳng có gì cả, ngoài một cái cây đại thụ " hình như mỗi ngày em đều nhìn ra cửa sổ, ở đó có gì hả ?"
" Có một cô gái (tại sao cô ấy có thể trở thành một cây đại thụ một cách vui vẻ được nhỉ) "
Thái Châu ngồi xuống " (không phải là thích ai rồi đó chứ) hừm, chắc là mẹ anh sẽ có cháu bồng rồi sớm thôi "
Vân Mạn chỉ cười cho qua chuyện,sao đó đi lên
lầu
__Ren ren ren(tiếng chuông điện thoại)
Thái Châu " tôi biết rồi,tôi sẽ đến đó (hôm nay gió lớn thiệt đó, hình như sắp mưa rồi) Vân Mạn anh đến trường học một lúc, em ở nhà nhớ đóng của cẩn thận đó "
Vân Mạn : em biết rồi
Thái Châu : ...
Cậu ngồi trên bệ cửa sổ, nhìn Thái Châu rời đi,lại nhìn gương mặt người mẹ đã chết đưa gần sát mặt mình.
" ba mẹ không thể đi đầu thai dùm con sao, đừng suốt ngày bám theo con nữa "
Họ giống như chẳng hiểu gì, phát ra những tiếng kêu dị hợm,cậu cũng lười để ý đưa mắt nhìn cái câu đại thụ lớn trước sân nhà, ánh mắt rủ xuống.
" tệ thật, không biết có nên giúp họ không "
Theo ánh mắt Vân Mạn cái cây phía dưới cũng theo gió đun đưa, như đang trả lời cậu.
Đất dưới gốc cây luôn ẩm dù không mưa.
Có một mảnh vải bị lộ ra.
Con chó hàng xóm thỉnh thoảng cứ sủa về phía đó.
Vân Mạn nhắm mắt,đem lại tai nghe.
Mơ hồ nhớ lại quá khứ, thật trùng hợp làm sao, lúc xảy ra tai nạn của ba mẹ cậu,tên giết người cũng có mặt ở đó, hắn chứng kiến vụ tai nạn đã xảy ra,còn không quên liếc nhìn bản số xe, hẳn là một kẻ thông minh và cẩn thận,cảnh sát muốn bắt hắn cũng khó.
___
" Đây là gì vậy,ông mới bị tai nạn mà, đừng có làm mấy việc quá sức " Thái Hoa nhìn cái thẻ nhớ nhỏ trước mặt nguy hoặc
" không phải cấp trên lại giao việc cho ông đó chứ, sao mà quá đáng vậy, không biết ông cần nghỉ ngơi sao"
Thái Châu ngồi trên sofa chống cầm " không phải đâu mẹ à, là thẻ nhớ camera ở gần nơi ba con xảy ra tai nạn, cảnh sát đưa tới để, hỏi xem chúng ta có cần bồi thường hay không, họ cũng đã bắt được tên tài xế phóng ẩu đó "
Bà ấy quay mặt đi " bồi thường gì chứ, người cần được bồi thường là Vân Mạn, dù gì ba mẹ thằng bé cũng đã chết trong vụ tai nạn đó "
Lưu Vương Đình thở dài " lỗi cũng một phần do tôi,nếu không phải vì tránh cái xe tải đó cũng không hại hai người họ chết thảm "
Thái Hoa cũng chẳng biết nói gì" được rồi đó là bản năng sợ hãi cái chết tự nhiên của con người,tôi không bao che việc ông đã phạm sai lầm... tôi đã tìm được giấy khai sinh,bảo hiểm y tế, sổ gia đình, có vẻ họ đã làm thủ tục nhập học cho Vân Mạn "
Vương Đình nhìn vợ mình " bà thật sự muốn nhận thằng bé làm con nuôi ? "
Thái Hoa khoanh tay nhìn ông ta
" Sao vậy ông có ý kiến ?"
" Ấy không phải, dù gì tôi cũng có lỗi nên việc nhận nuôi thằng bé là đương nhiên (cũng đâu thể vứt thằng bé vào cô nhi viện) " Vương Đình xua tay phủ nhận
Thái Châu đưa tay lên " con có ý kiến, Vân Mạn thằng nhóc đó quá kì lạ, nó không thể ở nhà của con, con không thích nó, nếu mẹ nhận nó làm con nuôi, thì con ruột của mẹ,sẽ ra khỏi nhà "
Thái Hoa cau mày " con muốn làm phản, được vậy bây giờ mau cuốn gói ra khỏi nhà, dù gì con cũng lớn rồi, đi mà tự lập đi "
Vương Đình vội vàng ngăn cản.
" Chờ đã,hai người cứ bình tĩnh, chuyện này chúng ta từ từ giải quyết, không cần nổi nóng"
Thái Hoa chau mày " Vân Mạn thằng bé sắp vào lớp 1 rồi "
" Phải,Thái Châu cũng sắp lên lớp 10 rồi còn gì,bọn trẻ ở tuổi này đương nhiên không muốn chia sẻ tình thương của cha mẹ với người khác,trước cứ tổ chức tang lễ cho vợ chồng nhà họ,mình cứ chờ thêm vài ngày nữa để bọn trẻ thân với nhau hơn đã "
Dưới sự khuyên nhủ của chồng,Thái Hoa dần mền lòng,nhưng vẫn cứng miệng vứt lại một câu rồi bỏ lên lầu
" Tôi không biết,tôi muốn ba ngày nữa phải có tên thằng bé trong hộ khẩu gia đình "
Vương Đình nhún vai với Thái Châu
" Bố định giấu mẹ đến lúc nào nữa " anh ngồi xuống ghế, vẻ mặt không vui.
"Được rồi con trai,có thêm em út không phải gia đình chút ta sẽ vui hơn sao, hơn nữa ba cũng có lỗi trong tai nạn này,con là người tiếp nối công việc của ba, con cũng phải hiểu cho ba"
Vương Đình là một cảnh sát mật,trong một lần chuyển công tác đã gặp Thái Hoa, hai người nhanh chóng kết hôn và sinh con,nhưng ông ấy luôn giấu vợ về công việc của mình.
Chỉ là Thái Châu bản tính nhanh nhạy nên sớm phát hiện chuyện này, vài ngày trước vì có tin tức về tội phạm, nên ông nhanh chóng bám theo kẻ tình nguy, không ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn
Từ ngày đó trở đi đã hơn 10 năm,tên tội phạm kia cũng đã bị mất dấu.
" đừng có xem trộm kí ức của người khác,huệ lụy của nó cũng rất lớn "
Vân Mạn nghiên mặt nhìn người con gái trước mặt " lâu rồi không gặp,trong cô vẫn khỏe lắm "
Updated 42 Episodes
Comments