Bến Đỗ Của Trái Tim
"Hà Linh, anh tuyên bố talak. Từ giờ trở đi, em không còn là vợ anh nữa!"
Giọng Trung Kiên vang lên giữa phòng khách vẫn còn nồng nặc mùi nhang trầm và hoa cúc từ lễ tang. Câu nói ấy tuôn ra khỏi miệng anh ta không một giây do dự, không một phút ngập ngừng, như tiếng sét giữa trưa xé toang bầu trời u ám.
Hà Linh đang quỳ trên tấm thảm cầu nguyện mỏng, vẫn khoác áo choàng trắng vì từ sáng sớm chưa ngừng đọc lời cầu nguyện cho mẹ chồng vừa qua đời. Cô giật bắn mình. Tràng hạt trong tay tuột rơi. Từng viên lăn lóc trên sàn nhà, chậm rãi như những mảnh vụn cuối cùng của lòng tự trọng vừa bị nghiền nát. Cô ngẩng đầu lên.
Trước mặt cô, Trung Kiên đứng thẳng người. Gương mặt lạnh tanh. Ánh mắt vô cảm. Không đau buồn, không xót xa, không hối hận. Người đàn ông từng run rẩy nắm tay cô trong lễ thành hôn giờ trông chẳng khác gì kẻ xa lạ.
Căn phòng bỗng chìm trong im lặng. Những người đến viếng vừa nãy còn đọc kinh giờ quay sang nhìn nhau. Tiếng thì thầm bắt đầu lan ra, mỏng manh mà cứa vào lòng người.
"Trung Kiên, anh đang làm cái gì vậy hả?!"
Ông trưởng xóm — người từ nãy đang giúp tiếp khách — quát lên.
"Đừng có buông lời talak bừa bãi."
Ông Hùng, vị ustaz được cả xóm kính trọng, lên tiếng. Ánh mắt ông sắc lạnh nhìn thẳng vào Trung Kiên.
Nhưng Trung Kiên chỉ hít một hơi ngắn.
"Tôi ly hôn Hà Linh vì có lý do."
Giọng anh ta bình thản. Bình thản đến tàn nhẫn.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh ta. Hà Linh cảm nhận hàng chục cặp mắt xuyên thấu lưng mình. Ba năm qua, cô được biết đến là người vợ ngoan ngoãn, người con dâu nhẫn nhịn. Cô là người tắm rửa cho bà Phương khi bà liệt toàn thân. Cô là người thay tã cho bà. Cô là người nín nôn khi lau rửa vết thương. Cô là người chưa bao giờ kêu ca dù lưng thường xuyên co cứng vì một mình nâng đỡ thân thể già nua ấy. Giờ đây, đúng ngày thứ bảy sau khi mẹ chồng qua đời, cô nhận lời ly hôn.
"Nói đi, anh ly hôn con Linh vì cái gì?"
Bà trưởng xóm hỏi, giọng run lên vì cố nén giận.
Trung Kiên liếc về phía Hà Linh rồi nói phẳng:
"Hà Linh là đàn bà vô sinh. Ba năm cưới nhau mà cô ta chẳng có bầu."
Câu nói ấy rơi xuống như tảng đá đè nát lồng ngực Hà Linh. Mặt cô trắng bệch. Môi cô run lẩy bẩy.
"Làm sao em có bầu được, anh?"
Giọng Hà Linh nhỏ nhẹ nhưng rõ mồn một.
"Ba năm nay chúng ta sống xa nhau. Anh ở thành phố, ít khi về. Còn em ở đây, chăm mẹ."
Nước mắt người phụ nữ xinh đẹp ấy lăn dài. Hà Linh không đang biện hộ cho mình. Cô chỉ nói sự thật.
Tiếng xì xào càng lúc càng rõ.
"Hay là con Linh bị lợi dụng thật rồi..."
"Tội nghiệp con bé quá..."
Trung Kiên khịt mũi.
"Lý do vẫn là lý do. Sự thật là em chưa cho anh đứa con nào."
"Nhẫn tâm lắm, Trung Kiên!"
Bà trưởng xóm không kìm được nữa.
"Anh cưới con Linh chỉ để nó chăm mẹ anh ốm! Mẹ anh mất rồi, anh vứt nó đi vậy sao?"
Ông Hùng lắc đầu chậm rãi.
"Phụ nữ chưa có thai chưa chắc là vô sinh. Đó là chuyện của Allah. Hai người đã đi khám bác sĩ chưa? Anh, với tư cách người chồng, đã làm tròn bổn phận chưa?"
Vẻ mặt Trung Kiên không thay đổi lấy một ly.
Hà Linh nhìn người đàn ông ấy. Ngày xưa, cô yêu sự giản dị của anh ta. Yêu những lời hứa nhỏ về một mái ấm yên bình. Yêu cách anh ta nắm tay cô dưới chiếc ô trong cơn mưa đầu tiên sau ngày cưới. Giờ tất cả cảm giác ấy như một giấc mơ chưa từng thật sự tồn tại.
"Tại sao anh kết tội em vô sinh mà không đi xét nghiệm?"
Giọng Hà Linh càng lúc càng vỡ.
"Xét nghiệm làm gì. Phí tiền."
Trung Kiên đáp gọn lỏn.
"Em tưởng kiếm tiền dễ lắm sao? Suốt ngày ru rú ở nhà thì biết gì chuyện đi làm khổ thế nào."
Câu nói ấy đau hơn cả lời talak vừa thốt ra.
Ru rú ở nhà?
Hà Linh muốn bật cười, nhưng chỉ có tiếng nấc nghẹn thoát ra. Cô là người dậy trước cả tiếng gọi cầu nguyện lúc bình minh, chuẩn bị bữa sáng cho mẹ chồng — người không tự ngồi dậy nổi. Cô là người bế thân thể già nua ấy vào nhà tắm. Cô là người nhịn buồn ngủ những đêm phải thay ống truyền hay lau dọn khi bà nôn ọe.
"Astaghfirullah!"
Bà trưởng xóm ôm ngực.
"Bổn phận của chồng là đi làm nuôi vợ! Vợ không phải gánh nặng!"
"Đừng nghĩ vợ là vật cản tài lộc của mình."
Ông Hùng nói dứt khoát.
"Biết đâu mọi thuận lợi anh có được bấy lâu nay là nhờ lời cầu nguyện của vợ anh đó."
Nhưng Trung Kiên vẫn cứng đầu.
"Talak đã nói ra rồi. Tôi không rút lại."
Câu nói ấy là dấu chấm hết.
Hà Linh nhắm mắt một thoáng. Ngực cô nghẹn cứng. Như thể không khí không còn đủ để thở.
Ba năm cống hiến kết thúc bằng một câu nói.
Cô nhớ những đêm ngồi chờ Trung Kiên về, chỉ để nghe anh ta nói mệt rồi lăn ra ngủ không nói thêm lời nào. Cô nhớ mình đã kìm nén nỗi nhớ, kìm nén khao khát được làm vợ đúng nghĩa, vì tình trạng của mẹ chồng không cho phép hai người sống cùng nhau.
Cô nhớ lần Trung Kiên nói: "Kiên nhẫn nhé, Linh. Mẹ cần em hơn lúc này."
Và cô đã vâng lời.
"Được."
Cuối cùng Hà Linh cất tiếng. Lạ thay, giọng cô nghe bình tĩnh hơn những gì cô cảm nhận bên trong.
"Em chấp nhận lời talak của anh."
Căn phòng lại chìm trong yên lặng. Mọi người cùng nín thở, lồng ngực ai cũng đau.
"Nhưng anh nhớ cho."
Hà Linh nói tiếp, mắt nhìn thẳng vào mắt Trung Kiên.
"Allah không ngủ. Tất cả những gì anh làm với em sẽ có ngày nhận lại. Cũng như tất cả những gì em làm cho mẹ suốt ba năm qua."
Tay Hà Linh run khi lau nước mắt. Nhưng cô ép mình đứng lên. Lần đầu tiên kể từ nãy giờ, lưng cô thẳng.
"Vì anh là người đòi ly hôn, anh tự lo thủ tục. Cho em đi khỏi nhà này trong thời gian iddah."
"Đi đâu thì đi."
Trung Kiên đáp nhẹ tênh.
"Tôi cũng định bán căn nhà này."
Hà Linh chết lặng.
Căn nhà này. Nơi cô học cách làm vợ. Nơi cô lén khóc trong bếp. Nơi cô ôm thân thể mẹ chồng — người không còn nói được nữa, chỉ nhìn cô bằng đôi mắt ngấn lệ như muốn nói lời cảm ơn.
Căn nhà ấy giờ sắp bị bán. Giống như bản thân cô — không còn được coi là có giá trị.
Không nói thêm lời nào, Hà Linh bước vào phòng. Cô cởi áo choàng cầu nguyện từ từ. Tay cô chạm vào chiếc giường hai người từng dùng chung, dù phía bên chồng thường xuyên trống. Cô lấy chiếc vali nhỏ. Bên trong không có nhiều thứ. Vài bộ quần áo, một quyển Kinh Qur'an, và tấm ảnh cưới cũ.
Trong ảnh, Trung Kiên cười ấm áp. Hà Linh nhìn rất lâu. Rồi bằng đôi tay run rẩy, cô nhét tấm ảnh vào ngăn kéo. Cô không đủ sức mang nó theo.
Khi Hà Linh trở ra phòng khách với chiếc vali trong tay, các bà các cô ôm cô từng người một. Tiếng khóc vỡ ra.
"Kiên nhẫn nhé, con."
"Tụi cô biết con đã làm hết sức rồi."
"Con là người phụ nữ mạnh mẽ."
Bà trưởng xóm ôm cô lâu nhất.
"Anh sẽ hối hận cả đời đấy, Trung Kiên."
Bà dõng dạc, mắt trừng trừng nhìn anh ta đầy phẫn nộ.
"Vì đã bỏ một người vợ chung thủy đến thế."
"Amen!"
Mấy bà đồng thanh.
"Chuyện của tôi!"
Trung Kiên gắt.
"Mọi người đừng xen vào!"
Hà Linh không ngoái đầu lại nữa. Cô bước qua bậc cửa. Bầu trời chiều hôm ấy xám xịt. Gió thổi nhẹ, bay phần phật vạt khăn trùm trắng. Mỗi bước chân nặng trĩu. Nhưng cô biết, nếu dừng lại bây giờ, cô sẽ sụp xuống. Ngoài sân, cô dừng một thoáng. Ngoái nhìn lần cuối. Căn nhà ấy chứa đựng cả ký ức đắng cay lẫn ngọt ngào. Nhưng giờ, tất cả đã kết thúc.
Ya Allah, nếu bấy lâu nay Người thử thách con vì sự kiên nhẫn, thì giờ đây xin ban cho con sức mạnh vì sự ra đi này.
Nước mắt lại rơi. Bước chân loạng choạng nhưng không chùn, Hà Linh rời khỏi căn nhà ấy mà không biết mình sẽ đi đâu, không biết ngày mai đón cô thế nào. Cô chỉ biết một điều. Hôm nay, cô không còn là một người vợ nữa. Và cuộc đời cô vừa bị phá hủy bởi một câu nói thốt ra không có tình yêu.
Updated 110 Episodes
Comments