Cú vỗ vai cái "bốp" của Tống Á Hiên vang lên rõ to giữa sảnh lớn tĩnh lặng. Đám vệ sĩ áo đen của Lưu Thị ngay lập tức giật mình, theo phản xạ định lao tới bẻ tay kẻ vừa dám mạo phạm chủ tịch nhà mình.
Nhưng Lưu Diệu Văn đã giơ một tay lên, ra hiệu cho đám vệ sĩ lùi lại.
Anh chậm rãi xoay người. Đầu vẫn còn nhức bưng bưng sau vụ va đập, Lưu Diệu Văn cau đôi lông mày sắc lẹm, ánh mắt lạnh như tảng băng trôi chiếu thẳng vào kẻ vừa buông lời nguyền rủa mình.
Đập vào mắt anh là một thiếu niên mặc chiếc áo hoodie trắng rộng thùng thình, sau lưng đeo cái balo hình con ếch xanh lè thè lưỡi. Khuôn mặt tròn xoe, hai má phúng phính trắng bóc, đôi mắt to tròn trong veo đang chớp chớp nhìn anh. Giao diện này... có khác gì một học sinh cấp ba trốn học đi chơi không?
"Cậu nói cái gì sập giường cơ?" Lưu Diệu Văn gầm gừ, giọng nói trầm khàn đầy đe dọa.
Tống Á Hân đứng phía sau đã sợ đến mức ôm trán. Xong rồi, ông anh vô tri của cô vừa đắc tội với con sói điên nhất giới kinh doanh. Cô định bước lên giải vây, nhưng Tống Á Hiên đã nhanh miệng hơn.
Bé Samoyed không hề tỏ ra sợ hãi trước sát khí của Lưu Diệu Văn. Ngược lại, cậu nhíu mày, kiễng chân lên một chút, vươn tay... vạch luôn tà áo vest đắt tiền của Lưu tổng ra dòm ngó.
"Ủa khoan đã..."
Tống Á Hiên ngước lên nhìn thẳng vào mắt Diệu Văn, chu môi hỏi:
"Cái bùa bình an màu vàng nãy tôi nhét vào túi áo ngực cho anh ở trên đèo đâu rồi? Đừng nói với tôi là anh vứt rồi nha?"
Lưu Diệu Văn sững người.
Ký ức mơ hồ lúc nửa tỉnh nửa mê trong chiếc xe bẹp dúm xẹt qua đầu anh. Một bóng người trắng toát, một luồng sáng vàng rực, và một bàn tay mềm mại vỗ vỗ lên má anh cùng câu nói lanh lảnh:
"Tặng anh cái bùa khuyến mãi này..."
Hóa ra không phải ảo giác do chấn động não. Cậu nhóc kỳ lạ trước mặt này chính là người đã lôi anh ra khỏi xe!
Lưu Diệu Văn thu lại chút sát khí, nhưng bản tính kiêu ngạo và chủ nghĩa duy vật ăn sâu vào máu vẫn khiến anh hừ lạnh một tiếng:
"Là cậu cứu tôi sao? Cảm ơn. Trợ lý của tôi sẽ viết một tấm séc hậu hĩnh gửi đến nhà cậu."
"Còn tờ giấy lộn ngoằn ngoèo đó... tôi không tin mấy thứ rác rưởi mê tín dị đoan, nên tôi quăng lại ở hiện trường rồi."
"Vứt rồi?!"
Tống Á Hiên vuốt ngực, hít sâu một hơi. Cậu lùi lại một bước, hai tay chống nạnh, bộ dáng đáng yêu ban nãy lập tức bay biến, thay vào đó là cái thở dài thườn thượt đầy bất lực của một bậc "cao nhân" nhìn thấy đứa trẻ bướng bỉnh chối bỏ tiền đồ.
"Anh trai à, anh có biết lá bùa đó tôi phải vẽ bằng chu sa thượng hạng pha với máu gà trống thiến lúc nửa đêm không hả?"
"Giá thị trường bèo nhất cũng ba thùng gà rán đấy!"
Á Hiên lầm bầm mắng mỏ, sau đó chỉ tay thẳng vào ấn đường của Lưu Diệu Văn.
"Anh không tin thì tùy. Nhưng tôi nói cho anh biết, lúc ở trên đèo, đám âm binh đó vốn định kéo xe anh xuống vực để bắt hồn. Lá bùa của tôi giúp anh che giấu dương khí, vậy mà anh dám vứt nó đi! Bây giờ thì hay rồi, bầy khói đen đó nó bám chặt lấy gót giày anh kia kìa!"
Lưu Diệu Văn nhíu mày nhìn xuống gót giày da bóng lộn của mình. Chẳng có gì ngoài sàn đá hoa cương phản chiếu ánh đèn sảnh.
"Đồ điên." Lưu Diệu Văn buông một câu lạnh nhạt, quay lưng định bước thẳng vào thang máy để lên phòng họp. Anh không rảnh đôi co với một cậu nhóc bị hoang tưởng.
Nhưng ngay khi Lưu Diệu Văn vừa nhấc chân lên, một tiếng *RẮC* chói tai vang lên.
Chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ nặng cả tạ treo ngay trên trần sảnh đột ngột đứt dây cáp. Cả khối pha lê khổng lồ lao thẳng xuống vị trí Lưu Diệu Văn đang đứng với tốc độ kinh hoàng. Tống Á Hân cùng đám vệ sĩ hét lên thất thanh.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, bóng dáng trắng tròn kia lao vút tới nhanh như một tia chớp!
Tống Á Hiên túm chặt lấy cổ áo vest của Lưu Diệu Văn, một lực kéo mạnh mẽ không tưởng đến từ thân hình mảnh khảnh đó ném thẳng vị chủ tịch cao hơn 1m8 văng ra khỏi khu vực nguy hiểm.
Xoảng!!!!
Chiếc đèn chùm vỡ nát tươm, những mảnh pha lê sắc lẹm văng tung tóe ngay chỗ gót giày Lưu Diệu Văn vừa đứng cách đó một giây.
Lưu Diệu Văn ngã lăn ra sàn, ngực phập phồng thở dốc, đôi mắt vốn điềm tĩnh giờ mở to bàng hoàng. Anh ngước lên nhìn.
Tống Á Hiên đang đứng quay lưng lại với anh, một tay giữ chặt lấy quai chiếc balo con ếch, tay kia đang vung lên không trung. Giữa những mảnh pha lê bụi mù mịt, Lưu Diệu Văn thề rằng anh vừa nhìn thấy một tia sáng vàng kim lóe lên từ đầu ngón tay của cậu thiếu niên, đánh bật một luồng bóng tối kỳ dị đang chực lao về phía anh.
Á Hiên quay đầu lại, đôi mắt hổ phách nhìn xuống vị tổng tài đang chật vật dưới sàn, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy tà khí, khác hẳn với vẻ ngốc nghếch lúc nãy:
"Thấy chưa Lưu tổng? Tôi đã bảo rồi, vứt bùa của tôi... anh tới số rồi."
Updated 49 Episodes
Comments
명월
tặng môm 5 bông + 1 li cà hê lm động lực ọ
2026-04-05
1
Coer Jju
má coi ẻm nói chuyện vs ngta kìa tr🤣
2026-04-16
1
Thương Tĩnh Hiên
Lưu Tổng sắp bước vào con đường thê nô
2026-04-06
1