Diệp An lặng lẽ ngồi trên giường, nghĩ lại những việc của nguyên chủ trước đây làm, quyết định thay đổi, lấy lại niềm tin. Bằng cách dùng kiến thức của mình nấu ăn.
Không gian yên tĩnh bao trùm lấy căn phòng sang trọng, lấp lánh lên vẻ đẹp của quyền lực. Cô giờ đây nhận ra mình cần thay đổi, 'bố mẹ nuôi tốt với mình như vậy, còn không biết đường hưởng. Đúng là nguyên chủ này trước đây sướng mà ngu!" Nghĩ là làm, liền bắt tay xuống bếp nấu ăn.
Bên dưới phòng khách, bóng dáng cô đơn của bà Thanh nhìn theo chiếc S-Class khuất dần. Không hiểu tại sao ai cũng nghĩ Diệp An làm? Nó hoàn toàn vô tội! Trong thâm tâm bà hoàn toàn tin tưởng, tuyệt đối, không đề phòng, hay nghi ngờ, chứ nói gì đến khinh thường. Bà coi như con đẻ chăm sóc nuông chiều, nghĩ đoạn bà đi vào phòng nghỉ ngơi.
Với tài năng trước đây mình từng làm bác sĩ. Một bữa tối đơn giản đầy đủ dinh dưỡng cho bà bầu và cả gia đình không khó'. Cô cười thầm, 'cái này… chắc mình làm được' 'Với món ăn cho gia đình, mẹ mang thai như này quá dễ, cứu vãn lại những thảm họa chước đây của mình...' Vừa nghĩ cô vui vẻ làm từng món một cá hồi áp chảo, thịt bò xào rau củ, gà kho gừng ăn cùng là cơm gạo lứt. Một bàn ăn thịnh soạn toàn những món tốt cho người mang thai, đặt tiêu chuẩn.
Hương thơm thức ăn nhẹ nhàng, lan tỏa khắp nơi. Bà Thanh ngửi theo mùi hương vào bếp, bắt gặp Diệp An đang nấu ăn.
Lần đầu bà nhìn thấy con gái nấu ăn, đôi mắt mở to không tin chước mặt có phải Diệp An chước đây không? 'Nó còn biết nấu ăn? Hôm nay bị sao vậy trời? Hay ông trời đã nghĩ ra cách để giúp nó...?' Bà cứ vậy đứng ngây người ra nhìn. Đến khi tất cả các món đều được nấu xong.
Diệp An tay bưng thức ăn ra bàn, khuôn mặt vẫn vậy, không ai khác chính là cô nhưng khác, như một người xa lạ hoàn toàn.
" Con là Diệp An của mẹ đúng không?" Bà Thanh cố gắng bình tĩnh lại hỏi thử.
" Là con mà mẹ!" Cô bất ngờ quay người lại cười nói, trong thâm tâm dụt dè khi nhìn thẳng vào mắt mẹ, ánh mắt khẽ né đi. Cần phải xửa từng chút một.
" Sao hôm nay con lạ vậy?" Bà Thanh nửa vui mừng lại lo lắng, nhưng vẫn đôi chút nghi ngờ vì không dám tin đây là mơ hay thật.
" Từ nay chở đi mẹ cứ để con làm việc này! Mẹ chỉ việc ngồi tận hưởng, mọi việc còn lại để con lo cho!" Nói đoạn cô nhanh chóng sắp xếp đồ ăn còn lại ra bàn ăn. Bà Thanh vẫn đứng ngẩn người ra nhìn, được cô dẫn lại kéo ghế ra hướng dẫn ngồi xuống.
" Tất cả là con nấu hết chứ? Muối với đường con nhận dạng được không?" Bà nghi ngờ hỏi nhưng tay vẫn gắp thử một 'Cá hồi áp chảo' bất ngờ hương vị bùng nổ, thơm dịu của hải sản quyện vào cùng với nước sốt của món ăn, bà khựng lại một giây, rồi gắp thêm miếng nữa.
Diệp An thấy mẹ không nói gì, cô mới dám cầm đũa. Chỉ vì ít hay nhiều thì đây cũng là lần đầu tiên mình làm cho người khác ăn, như thế này có hợp khẩu vị không nữa? Nhưng nhìn thế này chắc cũng hợp rồi.
Đợi bà Thanh ăn song, cô bưng một chén chè hạt sen đưa, làm món tráng miệng nhẹ nhàng. Không chần chừ nhanh chóng cầm múc ăn.
Lần đầu tiên thấy Diệp An nấu ăn, ngon đến mức không thể cưỡng lại, không giống như chước đây, các món đều không thể ăn được.
Món thì mặn chát, lúc lại nhạt nhẽo, có khi cháy khét cả nồi,... Nồi song, chảo bày biện khắp nơi nhưng không một món nào ăn được. Phá bếp nhiều hơn là nấu ăn, vậy mà giờ đây la liệt món ăn ngon ngay chước mặt.
Ông Dương vừa lúc lái xe về nhà, đi từ ngoài vào bất ngờ ngửi thấy mùi thơm thức ăn tỏa khắp nơi. Bất ngờ đứng nhìn mất một lúc lâu, vào căn bếp gọn gàng với những đĩa thức ăn ngon bổ dưỡng.
Không thể tin vào mắt mình đây là Diệp An. Một đứa chỉ phá phách, tiêu tiền như rác vào hàng hiệu, không phá người giúp việc, lại đến việc đẩy mẹ nuôi cho sẩy thai,... chứ ở đó mà đặt đồ ăn về cho gia đình. Không những thế còn toàn là những món dinh dưỡng cao như thế này. 'Nhưng hôm nay rất lạ quá? Vẻ mặt vợ mình không hề khó chịu nhăn nhó gì mà cười tươi thế nhỉ, hay là nó lại đang tính chuyện gì?' Những nghi ngờ, không hề tin tưởng vào Diệp An, ông biết nó không toan tính gì khi tỏ ra vẻ ngoan ngoãn như thế này.
Hai mẹ con ngồi ăn cười nói vui vẻ, bất chợt cô ngẩng đầu lên nhìn thấy ông.
Cô nhanh chóng chạy kéo ông đến chỗ ngồi, xới một bát cơm đầy đưa, lấy thêm thức ăn mang lên.
Vẻ mặt ông nghi ngờ nhưng không nói ra, chỉ im lặng gắp miếng ăn thử, bất ngờ vị giác bùng nổ, hương thơm hòa quyện nước sốt, tạo nên một món ăn tuyệt vời. Không cưỡng lại được, gắp liên tục.
" Bố mẹ thấy con nấu có hợp khẩu vị không ạ?" Cô biết chắc là ngon, vì chước ở một mình nên học được nhiều món ngon khác nhau.
" Quán này cũng nấu ăn có tâm phết." Ông Dương hờ hững đáp, không nghĩ rằng đây chính là Diệp An nấu.
" Hôm nay con nấu ngon như này lại bảo quán nấu ngon?" Bà Thanh cười nói.
" HẢ!!!" Ông Dương bất ngờ phụt nước canh nhìn.
" Nó nấu?" Ông Dương bất trợn mắt nhìn, như thể không giám tin vào tai mình.
Updated 23 Episodes
Comments
Nguyen Leon
Bậy, bà mà nấu ngta tưởng bà bỏ thuốc chuộc dô đó á.
2026-05-25
0
chaeyoungie 🌷
bộ ít nấu ăn hay j☺️
2026-04-12
1
Trần Mạc Linh
bộ nấu dở lắm hả 😞
2026-04-12
1