Một Đời Thiên Kiêu
Chiến vương phủ ngập tràn tiếng binh đao không dứt, tiếng lửa lách tách vang vọng. Một tiểu hài tử tám tuổi tay nắm chặt trường kiếm không chút do dự chém về phía kẻ địch. Thân ảnh nhỏ bé , cốt khí quật cường, lo lắng tìm kiếm.
Phụ vương, mẫu phi, ca ca mọi người ở đâu?
Bỗng một mũi tên mang theo linh lực cùng sát khí nồng đậm lao như xé gió ghim thẳng vào lồng ngực Chiến Vương- Nguyễn Chuẩn.Mũi tên xuyên qua lồng ngực người, máu bắn tung tóe lên người Nguyệt Sơ.
Nguyệt Sơ cả người trấn động, đau đớn nhìn phụ thân ngã xuống.
" Phụ vương...phụ vương ...không...phụ vương ...không...phụ vương ...không...." Tiếng hét thấp thanh, đau đớn vang lên.
Chiến vương trước khi ngã xuống , dùng hết sức vung một kiếm cuối cùng. Kiếm ý tung hoành , kiệt ngạo, khiến cho không ít kẻ phải bỏ mạng nơi đây.
Nguyễn Hàn nhìn thấy phụ vương ngã xuống , trong mắt hiện lên, hận ý ngút trời, quyết tâm muốn cùng kẻ thù đồng quy vu tận. Chàng hận Khương quốc, hận Nguyễn Nghi - kẻ tự tay đem quân, diệt tộc mình.
Chàng quay người quát thuộc hạ :
" Mau đưa quận chúa dời khỏi đây ".
Nói đoạn chàng phi thân lên không chung hai tay thủ ấn , miệng đọc pháp quyết, từng đạo phù văn sáng rực hiện ra. Nguyễn Hàn hiến tế chính mình để mở đại trận.
Trước khi tan biến Nguyễn Hàn dịu dàng nhìn Nguyệt Sơ :
" Sống cho thật tốt." Nói đoạn thân thể chàng hóa thành đốm sáng hòa vào dòng sông thời gian.
Nguyễn Nghi không chịu bỏ cuộc, ả không ngừng đuổi cùng, giết tận.
Nguyệt Sơ tận mắt chứng kiến tất cả những người bảo vệ mình đều bị người của Nguyễn Nghi giết sạch.
Trong mắt chỉ còn hận.
Phụ vương, mẫu phi, ca ca và cả Chiến Vương đều không còn nữa. Nguyễn Nghi ta hận ngươi.
Máu tươi bắn lên người nàng. Dẫu vậy, bọn họ vẫy lấy mình cố gắng che chở cho Nguyệt Sơ.
Nguyệt Sơ bị chúng bắt được, chúng ép cô bé quỳ gối trước mặt ả.
Nguyễn Nghi căm ghét nhìn , trong mắt tràn đầy đố kỵ:
" Đào linh căn của nó, rút chí tôn cốt của nó cho bổn cung."Giọng nói tàn độc đến cực điểm, chỉ có chén ghét, cùng hận ý.
Một trong số chúng dùng thanh đoản đâm bụng Nguyệt Sơ. Một tên khác bắt róc xương cô bé. Đôi tay tội ác Nguyễn nghi thò vào đào đi linh căn, rút đi chí tôn cốt.
" Á Á Á Á Á Á Á Á ÁÁ Á Á Á Á Á Á ÁÁ Á Á Á Á Á Á ÁÁ Á Á Á Á Á Á ÁÁ Á Á Á Á Á Á ÁÁ Á Á Á Á Á Á Á... Á... Á... "
Nguyệt Sơ gương mặt tái nhợt đầy thống khổ .
Thân ảnh nhỏ bé bê bết máu tươi. Không có sợ hãi, chỉ có hận.
Đau... đau... đau quá... đau... đau.. đau quá... đau. .Đau... đau... đau quá... đau... đau.. đau quá... đau... Đau... đau... đau quá... đau... đau.. đau quá... đau
Nguyễn Nghi tàn nhẫn ra lệnh :
" Ném nó sinh tử đài, bổn cung muốn nó hồn phi yên diệt, tan thành tro bụi. "
Bọn chúng không chút do dự vứt Nguyệt Sơ xuống.
Cơn đau dữ dội một lần nữa truyền tới , Nguyệt Sơ cố sức mở mắt nhìn tất cả, cô bé âm thầm ghi nhớ tất cả.
Sinh tử đài âm u vô tận, tử khí vờn quanh, từng tiếng gầm rú , rít gào đầy ghê tởm của ác quỷ vàng vọng khắp nơi. Chúng men theo mùi máu theo mùi máu mà đến. Ở giữa trung tâm, một bóng dáng nhỏ bé hiển hiện giữa nơi này, trên người cô bé chi chít vết thương, đan điền vỡ nát, linh mạch suy kiệt , sau lưng cũng lêng lánh đầy máu. Giữa khung cảnh tang tóc cô bé một miếng mồi ngon mắt muôn vàn ác quỷ.
Trong đôi mắt trong veo chỉ có hận ý cùng quyết tâm mãnh liệt, Nguyệt Sơ cắn chặt môi, nhịn đau cầm lấy thanh tàn kiếm vỡ nát han rỉ bên cạnh lên chém vào từng con ác quỷ muốn gặm nhấm linh hồn cùng máu thịt của mình.
Ta nhất định phải sống! Món nợ máu hôm định, ta nhất định sẽ đòi lại!
Ánh mắt Nguyệt Sơ kiên định, không chút sợ hãi hàm răng nghiến chặt đến bật máu.
Ánh mắt Nguyệt Sơ kiên định nhìn về lối thoát duy nhất - hơn ba ngàn bậc thang của Sinh tử đài.
Nguyệt Sơ tay cầm kiếm chống lại ác quỷ vừa lê lết thân thể tàn tạ nhỏ bé của mình mà khó nhọc leo lên . Đôi tay nhỏ bật máu, quỷ khí xung quanh như thủy triều không ngừng thiêu đốt máu thịt của cô bé nhưng ánh mắt lại kiên định đến lạ.
Muôn ngàn ác quỷ thấy vậy liền điên cuồng muốn lôi nàng xuống, ánh mắt chúng thèm khát.
" Lôi ả xuống "
" Uống máu ả, ăn thịt Ả chúng ta có thể thoát khỏi đây"
" Uống máu ả... uống máu ả.. "
" Không thể để con mồi chạy trốn "
Từng đợt ma âm như vọng từ cõi u minh, không ngừng vang vọng.
Nguyệt Sơ đôi mắt đầy hận ý, kiên cường bò lên từng chút một , cả cơ thể nhỏ bé đau đớn không ngừng . Đôi tay nhỏ bật máu , nhưng trong mắt ấy như trào ra huyết lệ, dẫu vậy thân ảnh ấy vẫn chẳng hề bỏ cuộc.
Khi cô bé cuối cùng lê lết thân thể tàn tạ bò lên trên ,cả thân thể nhỏ bé đổ gục xuống hôn mê.
Ba ngàn bậc thang thấm đẫm máu tươi .
Nguyễn Trấn dẫn người trở về sắc mặt trấn kinh. Trước mặt ông là đống đổ nát, cả phủ chiến Vương ngập trong biển lửa. Ông vội vàng dùng thần thức truy tìm. Ông mừng rỡ khi phát hiện một tia khí tức của cháu gái. Nhưng khi ông đến nơi cảnh tượng trước mặt khiến ông chết lặng.
Nguyễn Trấn đau lòng lao tới đỡ lấy thân ảnh nhỏ bé của Nguyệt Sơ trong lòng không thôi.
" Là kẻ nào dám ra tay với Nguyễn gia của ta? "
Nguyễn Trấn đau đớn gào lên, hận ý cuồn cuộn như thủy triều.
Ông ôm lấy Nguyệt Sơ đôi tay đầy run rẩy, ánh mắt sót thương nhìn vết thương trên người cháu gái.
Là kẻ nào lại tàn nhẫn như vậy? Lại ngay cả một đứa trẻ tám tuổi cũng không buông tha? Để ta biết kẻ nào làm nhất định lọt da rút xương.
Nguyệt Sơ trong lòng Nguyễn Trấn tỉnh dậy. Khi cô bé nhìn thấy người trước mặt là ông nội mình trong mắt hiện lên tia mừng, cùng uất ức. Cô bé ôm chầm lấy ông nội nước mắt không kìm được rơi xuống như mưa. Trong gương mặt nhỏ bé hiện lên đầy uất ức, tủi hờn cùng một an tâm đến lạ kỳ.
Nguyễn Trấn nhìn cảnh tượng trong thành cùng tình cảnh của cháu gái rồi đưa mắt nhìn lên kết giới thủ hộ thành mà ánh mắt trầm xuống. Ông có lờ mờ đoán ra một phần chân tướng.
Nguyệt Sơ khi khóc mệt đã vô tình ngủ say trong vòng tay Nguyễn Trấn.
Phủ Chiến Vương đã bị hủy, Nguyễn Trấn liền ôm Nguyệt Sơ, dẫn thuộc hạ đến một tòa trạch viện bí mật của ông.
Nguyễn Trấn nhẹ nhàng đặt Nguyệt Sơ lên giường, tỉ mỉ đắp chăn cho bé, rồi lẳng lặng bước ra ngoại viện, tùy ý ngồi xuống, tựa tay lên chiếc bàn đá . Ánh mắt ông đầy trầm tư.
" Ảnh thất đi điều tra tất cả mọi chuyện trong thành Thiên Phượng hôm nay cho bản tọa. "Giọng nói đầy uy quyền của Nguyễn Trấn vang lên. Đồng thời trong mắt ông hiện lên một tia sát ý mãnh liệt.
Tra. Nhất định phải ta phải xem kẻ nào dám giết con ta, dám hủy hoại cháu ta, dám hủy đi căn cơ của Nguyễn gia ta.
Trong phòng, Nguyệt Sơ không ngừng mơ thấy cảnh tượng ngày hôm nay.
Trong mơ máu chảy thành sông, cả phủ Chiến Vương tiếng ai oán kêu vang khắp nơi. Từng người một ngã xuống trước mặt cô bé. Là ca ca vì cô bé mà mở ra đường máu, rồi lại vì bá tánh lấy mình làm tế phẩm tạo nên kết giới. Một ngọn lửa bùng nhấn chìm tất cả.
Từng giọt mồ hôi lăn dài trên gương mặt nhỏ bé đang tái xanh vì sợ bởi những thứ trong cơn ác mộng ấy. .
Comments
Satou Eriko
Tội cho một đứa trẻ 8 tuổi phải chịu đựng như vậy😞
2026-06-01
1