(Fanfic)(JoongDunk) Duyên Âm Tập Sự

(Fanfic)(JoongDunk) Duyên Âm Tập Sự

Văn án - 01

Joong là một pháp sư tập sư đã được mười năm. Đừng hỏi tại sao tập sự đến năm thứ mười vẫn chưa thể thi lên cấp, không phải lý do gì đặc biệt, mà chỉ đơn giản bởi vì học dốt.

Hôm nay anh lại cùng sư phụ đi hành pháp, nghe thì như lừa lọc người khác, nhưng bản chất là phụ các sư thầy một tay. Sư thầy tụng kinh siêu độ, còn pháp sư bọn họ thì quan sát xung quanh.

Bởi người vừa mất, linh hồn yếu ớt dễ bị quấy rầy hoặc sẽ quấy rầy người khác vì vướng bận dương thế, nên công việc của pháp sư là quan sát và trông chừng. Sự hiện diện của pháp sư không phải chứng minh việc cầu siêu và tụng kinh của sư thầy không có tác dụng, mà là để hỗ trợ cho sư thầy.

Joong như mọi ngày mang theo một túi gấm màu xanh lam, loại vải khó tìm ở thời hiện đại, bên trên lại tự tay thêu một hình bát quái cực kỳ xấu, xấu đến mức sư phụ nhìn thấy lần nào đều tặc lưỡi lần đó, ghét bỏ quay phắc đi.

“Bát quái mà thêu kiểu đó, ma quỷ chui vào cũng tự ái đó Joong à.”

Sư phụ không muốn nhìn thấy, sợ làm bẩn cặp mắt âm dương của mình, nhưng đã không dưới mười lần nhắc nhở anh nên vứt cái túi bát quái xấu xí ấy đi. Nhưng Joong vốn không dùng nó để trừ ma diệt yêu.

“Sư phụ ăn không?”

Mở túi ra, bên trong lại là những viên kẹo gừng bắt mắt được bọc trong giấy kiếng trong suốt. Nhưng sư phụ lại trừng mắt như sắp mắng anh mà đổi ý, phất tay áo đi kiểm tra kiểm tra đội đào huyệt đã thi công đến giai đoạn nào.

Từ nhỏ trong người Joong lúc nào cũng có kẹo, không phải vì thích, mà vì cơ địa bị tụt huyết áp nên luôn phải thủ sẵn kẹo trong người. Lúc nhỏ sư phụ luôn là người mua kẹo cho anh, nhưng chưa từng dạy anh cất kẹo gừng trong túi càn khôn. Vì vốn những thứ có hình bát quái không thể tùy tiện dùng, nhưng nguyên tắc này Joong lại không để vào tai. Chả trách sao đã học mười năm nhưng cứ mãi tập sự.

Joong đứng một mình ở cổng rào, nép mình bên vách cửa, quay mặt về phía quan tài đang nghi ngút nhang khói.

“Cậu là người bên Khải Hoàng đúng không?”

Người phụ nữ đứng trực ở cạnh quan tài bất ngờ tiến đến bắt chuyện, Joong nghệt mặt ra. Hai chữ Khải Hoàng này oai phong lẫm liệt nhưng anh không hề lọt tai.

“Không phải.”

“Vậy cậu quen biết thế nào với bác tôi vậy?”

“Chị gọi ông Jirakit là bác sao? Vậy chị là chị Ling rồi.”

“Không phải, tôi là Ming, chị tôi mới là Ling. Cậu là bạn của chị tôi sao?”

Anh nhớ Ling là một giảng viên, liền giả danh thành sinh viên đại học, lia lịa gật đầu, “Dạ phải, em là Dunk, học trò của cô Ling.”

Vừa nói xong tai liền nhói lên một cái, anh vừa xoa vừa cười gượng nhìn Ming, nói dối mượt mà như thể không phải là lần đầu.

“À à, vậy em sang đây ngồi đi, đừng đứng đó mãi.”

“Em tự lo được, chị không cần bận tâm em đâu.”

“Ừm, nhà đang có tang nên có gì tiếp đón không chu đáo mong em bỏ qua nhé”

“Dạ chị, không sao đâu.”

Ming vừa rời đi, Joong đã mím chặt môi, vì ở phía quan tài đã có thêm một người đàn ông với bộ quần áo trắng và gương mặt giống hệt người trong di ảnh.

Tai anh lại nhói lên. nhưng vừa đưa tay xoa tai thì tay cũng bị đánh một cái. Nhưng anh không quan tâm, mắt chỉ nhìn chằm chằm vào người đàn ông trung niên kia. Ông ta cũng nhìn anh, nhưng gật đầu chào vô cùng lịch sự, rồi xoay người bước từng bước chậm rãi về phía khoảng sân sau nhà. Dường như ông ấy biết nơi đó sẽ là nơi yên nghỉ sau này của mình.

Đứng nhìn mọi người chuẩn bị bia mộ cho mình là cảm giác thế nào, Joong dù chỉ mới tròn hai mươi nhưng đã chứng kiến cảnh tượng này suốt mười năm. Người đàn ông kia nhìn mọi người đo đất, đào đất, nhìn đứa nhóc trai ngồi một góc đưa đôi mắt vô hồn nhìn mọi người làm việc.

“Nó là cháu đích tôn của tôi.”

Joong không trả lời, bề ngoài chẳng khác gì một người bình thường.

Pháp sư thời đại 4.0 không phải người mặc những bộ đồ phép màu vàng như phim truyền hình, phần vì anh vẫn còn tập sự, phần vì đang không làm lễ, và phần quan trọng là pháp sư cũng cần có thời trang của riêng mình. Nếu mặc bộ đồ màu vàng chói đó đi khắp nơi, nói không chừng chưa bắt ma xong đã bị chính quyền bắt.

“Trong số mấy đứa cháu, tôi thương nó nhất. Bố mẹ nó người thì đi dạy, kẻ thì đi làm, không ai quan tâm đến nó, bây giờ đã bốn tuổi rồi vẫn chưa biết nói. Chưa nhìn thấy nó trưởng thành, tôi không yên tâm.”

Joong vẫn không trả lời, nhưng bước chân đã bắt đầu tiến lên, đứng cạnh đứa nhóc kia.

“Cậu không được cản tôi đâu cậu trai trẻ.”

Anh vẫn không đáp. Người đàn ông kia vươn tay muốn dắt đứa nhỏ đi nhưng bị lực cản từ Joong chặn lại. Một loại sức mạnh vô hình nào đó dường như vẫn luôn hiện diện nhưng ông ta không thể nhìn thấy, cũng chẳng thể chạm vào.

“Cậu là thứ gì vậy!?”

Joong không trả lời, nhưng bên tai người đàn ông lại có tiếng nói. Một giọng nam trầm như vọng về từ đáy đại dương sâu thẳm mang theo hương vị biển cả tăm tối và lạnh lẽo thấu xương, “Dám chạm thêm một lần nữa thì đừng trách bị biến thành cô hồn dã quỷ.”

Giọng nói đó lại lọt vào tai Joong, anh xoa tai, thở dài nghĩ bụng, lẽ nào hôm nay duyên âm lại chê cười mình sao. Giọng trầm kia khúc khích cười càng thêm kinh dị, khiến người đàn ông kia dù là ma mà vẫn sởn gai ốc.

/Kakaka, hôm nay em ấy dùng tên của mình, kakaka/

Toàn cảnh thu vào mắt của sư phụ, ông ấy nhìn mà thở dài . Đứa nhóc trước đây mình nhặt bên vách núi chẳng có chút thiên bẩm nào, không có mắt âm dương, bát tự cũng bình thường, thế như đường tình duyên lại có phần đặc biệt. Đặc biệt âm.

/Nhìn gì ông già?/

“Thiện tai thiện tai. Yêu đương bình đẳng giới, ma gay cũng là ma, không kỳ thị không kỳ thị,”

Hot

Comments

Vy

Vy

Ngày mấy bdau up chap 1 zay anh

2026-05-01

0

Ngọc Mai

Ngọc Mai

HE HÈ HÉ HE tối nay anh ra chap hả

2026-05-01

0

Đờ mờ hờ đu gờ mờ mờ

Đờ mờ hờ đu gờ mờ mờ

Con hàng này bao giờ ra vậy anh

2026-04-29

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play