Phận Đàn Bà
Nhà ông Hội đồng Võ Tấn Đức quả thật là một dinh cơ khiến ai đi ngang cũng phải ngước nhìn. Cổng tam quan xây bằng gạch nung, mái ngói đỏ au, hai bên treo câu đối sơn son thếp vàng, chữ nghĩa rực rỡ dưới ánh nắng chiều.
Bước vô sân, gạch tàu lát thẳng tắp, hồ sen lấp lánh, hòn non bộ dựng cao, cây cảnh uốn tỉa công phu.
Nhà chính ba gian hai chái, cột gỗ lim to bóng, mái ngói âm dương chồng lớp, bên trong treo hoành phi câu đối, bàn thờ tổ tiên đặt trang nghiêm, khói hương nghi ngút. Ghế trường kỷ chạm trổ tinh xảo, tủ khảm xà cừ sáng lấp lánh, đèn dầu treo cao, ánh sáng vàng vọt soi rõ sự bề thế. Nhà ngang, nhà bếp xây song song, tiện cho việc tiếp đãi khách khứa, còn phía sau là chuồng ngựa, nhà kho, xe song mã, trâu bò, lúa gạo chất đầy.
Chung quanh là vườn cây ăn trái trĩu quả, hàng cau thẳng tắp, rặng tre xanh rì rào. Ao cá rộng, cầu gỗ nhỏ bắc ngang, hàng rào gạch bao quanh chắc chắn.
Hội đồng Đức góa vợ hơn 10 năm. Có ba người con, cậu hai Võ Minh Khang, Võ Ngọc Sương, Võ Ngọc Diệp. Cậu hai có vợ rồi mà không chí thú làm ăn, suốt ngày ham cờ bạc, gái gú, thích hưởng thụ.
Cô Ba Sương chưa chồng, nhưng giỏi quán xuyến việc nhà. Được tá điền và gia nhân quý mến.
Cô Út Diệp thì đang học trường nữ ở Sài Gòn, mùa hè mới về quê. Tánh tình thông minh, mạnh mẽ, không chịu khuất phục.
Sáng hôm ấy, trong sân nhà Hội đồng, gia nhân kẻ thì quét lá, người thì cho gà ăn, kẻ khác gánh nước tưới cây. Cảnh tượng rộn ràng, tiếng chổi tre xào xạc chen lẫn tiếng gà gáy, tiếng chó sủa, làm cho ngôi nhà vốn uy nghiêm lại thêm phần sinh khí.
Bỗng nghe tiếng xe hơi từ ngoài cổng vọng vào, ai nấy đều ngẩng đầu nhìn. Chiếc xe bóng loáng của Cậu Hai Võ Minh Khang từ từ chạy vô trong sân. Cậu Hai bước xuống, dáng điệu phóng túng, mặt mày phờ phạc như người vừa trải qua một đêm ăn chơi.
Một gia nhân vội vàng tiến lại, vừa cúi đầu vừa nói:
“Bẩm cậu, tối qua cậu đi đâu mà không thấy về? Mợ Hai trông cậu từ tối giờ, sáng nay không thấy cậu về, mặt mợ nặng mày nhẹ trong nhà đó.”
Nghe vậy, vài người làm khác đưa mắt nhìn cậu, vì mợ Hai là người đàn bà khôn ngoan, sắc sảo, tuy ngoài mặt dịu dàng nhưng trong lòng chẳng dễ dung thứ cho thói trác táng của chồng.
Cậu Hai vừa nghe gia nhân nói xong thì trợn mắt, hất hàm mà quát:
“Đàn bà thì cái tánh hay lải nhải, có gì đâu mà làm dữ. Tôi đi chơi thì tôi về, chớ có chuyện chi mà ghê gớm dữ vậy!”
Nói rồi, cậu phẩy tay một cái, chẳng buồn nghe thêm, bước một nước vô nhà, giày da gõ lộc cộc trên nền gạch.
Cậu Hai vừa bước vô tới gian khách thì thấy Cô Ba Sương đang ngồi nơi bàn dài, trước mặt là sổ sách chất chồng. Nắng sớm chiếu qua song cửa, soi gương mặt nàng sáng rỡ, làn da trắng mịn, đôi mắt đen láy, dáng ngồi đoan trang mà vẫn toát ra vẻ dịu dàng, khiến người nhìn khó mà rời mắt.
Cậu Hai thoáng thấy, định bụng đi lướt qua luôn, chẳng buồn hỏi han. Nhưng Cô Ba ngẩng đầu, giọng trong trẻo mà nghiêm nghị:
“Anh Hai, lại đây một chút. Em có chuyện muốn hỏi.”
Tiếng gọi ấy làm bước chân Cậu Hai khựng lại. Trong lòng tuy có chút bực bội, song ánh mắt của Cô Ba vừa hiền hậu vừa cứng cỏi, khiến cậu không thể làm ngơ.
“Có chuyện gì vậy Ba Sương?”
“Em thấy trong kho lúa vơi dần, mà nợ nần của công ngày càng nhiều trong khi hôm trước cha đã đưa tiền cho anh đi trả tá điền, rồi còn kho lúa nữa, lúa đang vô mùa mà trong kho thất thoát nhiều, em coi không yên bụng.”
Cậu Hai nghe Cô Ba nói tới chuyện sổ sách thì mặt mày tỉnh bơ, làm như không dính dáng gì tới mình. Cậu phẩy tay, giọng cộc cằn:
“Ờ, chuyện đó em coi kỹ lại đi. Có khi tá điền chưa nộp đủ, hoặc mấy bữa nay lúa đem ra xay xát, nên kho vơi là phải. Chớ có gì đâu mà rối rắm.”
Cô Ba nghiêm giọng:
“Em đã dò kỹ rồi. Nợ nần thì chưa trả, mà tiền cha đưa cho anh cũng không thấy ghi vô sổ. Lúa trong kho lại thất thoát nhiều, không thể nói là do xay xát.”
Cậu Hai nghe vậy thì chau mày, nhưng vẫn cố biện bạch:
“Thì chắc mấy người làm tính toán sai, hoặc lúa đem ra bán đổi tiền mà chưa kịp ghi sổ. Em cứ đi kiểm tra lại với tụi tá điền, chớ hỏi tôi thì tôi đâu có rành mấy chuyện sổ sách.”
“Em hỏi là hỏi vậy thôi chớ thật ra em biết anh ăn chặn tiền của cha để đi đánh bài. Kho lúa, em kiểm từng hộc, từng bao, thấy vơi mất mấy chục giạ. Mấy người làm cũng nói là không hề đem lúa ra xay hay bán. Vậy thì tiền bạc, lúa gạo đi đâu, nếu chẳng phải vào tay anh để ăn chơi?”
Cậu Hai nghe vậy thì mặt đỏ gay, miệng lắp bắp:
“Ờ… thì… tôi có lấy chút ít đem ra ngoài xài… nhưng mà… chuyện nhỏ thôi, có gì đâu mà em làm dữ.”
Cô Ba nhìn thẳng, giọng sắc như dao:
“Anh Hai, tiền của cha, lúa của công, đâu phải của riêng anh mà muốn lấy thì lấy. Mà anh có lấy thì cũng phải biết nói với em một tiếng để lỡ cha có hỏi thì em còn biết đường trả lời. Còn đằng này anh lấy rồi im luôn, nói với anh thì anh lại chối bây bẩy.”
Cậu Hai nghe Cô Ba nói thì mặt đỏ gay, tức ganh, liền trợn mắt mà chửi:
“Con gái thì biết gì chuyện tiền bạc với lúa gạo! Ăn nói hồ đồ, làm như mình khôn lắm. Tôi là con trai trưởng, tôi xài thì cũng là của nhà này, xài tiền của cha chớ có phải ăn chặn gì đâu mà em bày đặt vạch lá tìm sâu!”
Giọng cậu gắt gỏng, tay đập mạnh xuống bàn, làm mấy tờ sổ sách rung rinh. Cậu cố lấy uy anh trai để lấn át. Cô Ba vẫn ngồi ngay ngắn, mặt không biến sắc, chỉ nhìn thẳng vào anh trai, giọng bình tĩnh mà cứng cỏi:
“Anh Hai, em không hồ đồ. Sổ sách ghi rõ, tá điền chưa nhận tiền, kho lúa mất mấy chục giạ. Em nói có chứng cớ, chớ không phải lời suông. Anh càng chửi, càng lộ ra cái lỗi của mình thôi.”
Cậu Hai tức ganh, mặt đỏ như gấc chửi om sòm:
“Lỗi gì mày nói nghe coi! Tiền của nhà này thì tao lấy tao xài chứ bộ tao trộm cướp của người ta hay gì mà mày nói tao bậy? Đừng có ỷ cha thương rồi giở giọng hỗn hào với tao nha chưa! Cha giao cho coi sổ sách thì cứ lo mà coi, chớ có hạch sách anh Hai như kẻ dưới quyền!”
Cậu chống nạnh bước tới gần, dáng điệu hung hăng như muốn làm dữ với Cô Ba.
Ngay lúc ấy, Hội đồng Đức trong buồng bước ra, dáng uy nghiêm, mắt sáng quắc. Ông nhìn thẳng vào Cậu Hai, giọng trầm mà nặng:
“Có chuyện gì ở ngoài này vậy?”
"Thưa cha, con mới tính toán lại sổ sách thì thấy lúa trong kho thiếu hụt nhiều, sau khi kiểm tra thì mới biết là anh Hai lấy. Còn tiền công của nhà máy cha đưa anh Hai cũng lấy đi chơi."
Hội đồng Đức hơi nhíu mày nhìn cậu Hai.
“Con nghe chuyện đó ở đâu?”
“Thưa cha, con đã tự ra kho kiểm. Lúa trong kho cũng thiếu mấy chuyến rồi.”
Nghe tới đó ông Hội đồng thở dài. Cậu Hai lại biện bạch:
“Con năm nay mới hai mươi mấy tuổi đầu, trai trẻ tuổi nào mà không ham chơi. Cha nhìn khắp cái xóm này đi, bằng tuổi con còn đánh nhau với người ta suốt ngày.”
“Nhưng anh lấy tiền công của người làm, đó đâu phải chuyện nhỏ?”
Hội đồng Đức khoát tay đi lại đằng ghế ngồi.
“Có lấy bao nhiêu đâu, cha sẽ cho người bù vô, đám người làm đó cũng đâu có thiệt thòi.”
Cô Ba càng nghe càng sốt ruột.
“Cha cứ dung túng như vậy có ngày ảnh hư thật đó.”
Cậu Hai khoanh tay bật cười nói cô Ba:
“Con gái chưa chồng thì biết gì, đàn ông phải ra ngoài giao du, phải ăn chơi thì sau này mới thành người được, chứ có đâu mà như con gái suốt ngày ru rú trong nhà.”
Nói xong cậu bỏ đi vô buồng, Hội đồng Đức nhìn theo thở dài. Cô Ba ngồi dậy đi lại chỗ ông lấy ly rót trà cho cha uống.
“Cha mà cứ nuông chiều anh Hai như vậy hoài có khi ảnh lấy hết ruộng đất nhà này đi chơi tổ tôm hết cho mà coi.”
“Anh Hai con có tính ham chơi thiệt, nhưng chuyện làm ăn lớn nhỏ trong nhà nó vẫn biết lo.”
“Đúng rồi anh Hai lo, lo coi lấy tiền bằng cách nào á.”
“Cha biết con lo cho cơ ngơi nhà này, nhưng anh Hai con có sai thì cũng là con trai của cha. Gia sản này, hương hỏa này, từ đường này, sau này đều phải nhờ vô nó.”
Thật ra ông biết hết, biết cậu Hai lén lấy tiền, biết cậu Hai nợ nần, biết cậu Hai tụ tập ăn chơi. Có những khoản nợ chính ông là người âm thầm trả thay. Có những lần mất lúa chính ông cho người lấp liếm. Nhưng ông không dám làm lớn bởi ông chỉ có một đứa con trai.
Cô Ba nghe cha nói vậy thì lòng lạnh đi. Chính sự dung túng ấy lại là thứ khiến cậu Hai ngày càng lún sâu vào cờ bạc, rượu chè và những thói hư tật xấu.
Giọng ông bất giác chùng xuống:
“Đợi nó có con tự khắc sẽ biết nghĩ thôi con đừng lo! Đàn ông ai cũng vậy.”
Nàng biết cha thương anh Hai, biết anh là đứa con trai duy nhất của nhà họ Võ. Nhưng chẳng lẽ vì vậy mà mọi lỗi lầm đều có thể bỏ qua hay sao?
Cô Ba thầm nghĩ: “Cha lúc nào cũng nói anh Hai còn trẻ, Nào là sau này có con sẽ khác, nào là đàn ông ai cũng có thời ham chơi. Nhưng đã mấy năm rồi, anh Hai chẳng những không khá hơn. Mà còn ngày một quá quắt, tiền bạc trong nhà cứ thất thoát.
Những cuộc rượu chè ngày một nhiều, bạn bè quanh anh cũng toàn hạng ăn chơi lêu lổng. Nếu cứ tiếp tục như vậy… Đến khi nào mới gọi là trưởng thành?”
Updated 31 Episodes
Comments
SeonMinn
Hay thế này cần phải nổi hơn😭😭😭
2026-07-20
0