Xuyên Thư Bám Lấy Kim Quang Của Đại Tá

Xuyên Thư Bám Lấy Kim Quang Của Đại Tá

Chương 1: Mất Mạng Trong Trận Động Đất

Ở nơi nhận ảnh hưởng nặng nề nhất sau trận động đất kinh khủng của miền Tây Nam thành phố.

Mặt đất lần nữa rung chuyển. Những cảnh sát cứu hộ và cả những tình nguyện viên vẫn không ngừng lên tiếng trấn an toàn bộ nạn nhân vừa được cứu khỏi đống đổ nát cũng như còn đang bị vùi dưới lớp đất đá. Các cảnh khuyển không ngừng đánh hơi, dùng móng vuốt cào đến bật cả máu nhưng chẳng dừng lại một giây nào.

Vũ Giai là tình nguyện viên quen mặt ở các nơi gặp thiên tai. Cô lấy đầy đủ các tín chỉ, không ngại gian khó, luôn sẽ xung phong đi vào các nơi nguy hiểm nhất. Và lúc này, cô ôm theo hộp cứu thương đi theo một tiểu đội đi vào khu dân cư, nhưng thứ gây phiền nhất là các phóng viên đi theo một cô nàng tiểu thư tên Ái Dung để đưa tin tức tiểu thư nhà họ Điệp dám rời xa phồn hoa, đi đến nơi thiên tai để cứu giúp mọi người.

Vũ Giai rất hoan nghênh cho tinh thần tốt đẹp này nếu như họ không đến đây để làm màu và ngán đường công việc cứu hộ của mọi người. Vì đi quá nhanh, cô bị trượt chân bởi viên đá phía dưới. May mà một chiến sĩ ở bên cạnh kịp thời chụp lấy tay cô đỡ lấy.

“Không sao chứ? Cẩn thận một chút.” Giọng anh trầm ấm, có chút khàn đi vì bụi bặm và thiếu nước. Gương mặt anh đen nhẻm đi khiến Vũ Giai cũng nhất thời không nhận ra là ai.

Nói đúng hơn thì bây giờ ai ai cũng trong bộ dạng vô cùng dơ bẩn ngoại trừ đám người tiểu thư kia.

“Cảm ơn anh.” Cô gật đầu nói nhỏ.

Đột nhiên Vũ Giai bị đẩy sang một bên. Vị tiểu thư Ái Dung kia chen vào giữa hai người, ríu rít nói chuyện với chiến sĩ vừa giúp đỡ cô kia. Cô lắc đầu ngao ngán rồi đi theo bước mọi người.

Vào tới khu dân cư nhỏ, mọi người bắt đầu thực hiện nhiệm vụ của mình. Nhưng một trận động đất khác xuất hiện khiến căn nhà họ đang đi vào sụp xuống. Có người may mắn chạy kịp, có người bị rơi vào hố sâu. Mà chính Vũ Giai cũng bị chặn đường lại bởi lớp đất đá, phía sau lưng cô là cái hố vừa được tạo bởi cơn địa chấn.

“Cứu… Cứu với…”

Dưới hố vang lên tiếng kêu thất thanh. Là tiếng của Ái Dung.

“Cô không sao chứ tiểu thư?” Vũ Giai nói vọng xuống.

“Tôi không sao nhưng anh… bị…” Tiếng sụt lún che lấp tiếng nói của Ái Dung, nhưng Vũ Giai cũng phán đoán ra được có người khác cũng bị kẹt bên dưới.

Vũ Giai nhìn quanh, biết nếu không xử lý kịp thời thì hai người bọn họ có khi sẽ bị chôn vùi nếu động đất lần nữa xảy ra. Cô vội để đồ sang một bên, lấy sợi dây thừng và móc sắt trong ba lô, rồi tìm một chỗ làm điểm neo để cột chặt dây vào người và thả dây xuống.

“Cô lên trước đi rồi tôi sẽ xuống đưa anh ấy lên sau.”

Ái Dung nghe lời, vội cột dây vào người và leo lên nhờ sự trợ giúp của Vũ Giai. Đợi cho Ái Dung lên an toàn, cô mới hướng dẫn ả để cùng phụ cô đưa người còn lại lên.

Sau khi Vũ Giai đi xuống, cô mới thấy tình hình tệ hơn cô tưởng. Nửa người chiến sĩ bị kẹt trong lớp gạch, còn bị ngất vì bảo vệ Ái Dung. Cô cố gắng nâng các miếng gạch ra, máu thấm đẫm đôi tay. May mắn anh chỉ bị những vết thương rách da chứ không có dấu hiệu nặng.

“Này, anh nghe tôi nói không? Cố gắng lên. Tôi sẽ đưa anh lên.”

Vũ Giai vỗ nhẹ lên mặt anh, thấy anh hơi mở mắt thì mới thở phào nhẹ nhõm. Cô cố gắng bao anh quanh một mảnh vải, rồi cột dây để anh không bị chấn thương nặng hơn và ra hiệu cho Ái Dung ở phía trên. Sức lực của hai người con gái, nhất là một vị tiểu thư chưa bao giờ làm việc nặng, phải kéo một người đàn ông cao lớn mất đi ý thức là việc vô cùng khó khăn, hầu như toàn bộ đều phải nương vào lực của Vũ Giai.

“Đã lên tới rồi.” Ái Dung lên tiếng mới khiến Vũ Giai bật ra một tiếng thở mệt mỏi.

Nhưng nào ngờ một trận động đất khác lại tới. Sợi dây bất ngờ đứt lìa mà rơi thẳng xuống trước mặt Vũ Giai. Một mảng tường cũng đồng thời rơi xuống, đè mạnh lên người cô khiến cô phun ra ngụm máu lớn. Cô mơ màng nhìn đầu dây bị rơi xuống, rồi trút hơi thở cuối cùng.

Linh hồn cô lơ lửng trên không trung, nhìn Ái Dung với người chiến sĩ kia được cứu ra mà trong lòng nhẹ nhõm. Nào ngờ ngay giây tiếp theo, cô lại nghe Ái Dung bảo rằng:

“May mà ông trời ban cho tôi sức mạnh để tôi kéo nổi anh ấy ra khỏi hố. Tôi cố gắng kêu cô Vũ Giai cứu giúp nhưng cô ấy lại bỏ chạy. Mọi người đừng trách cô ấy. Chắc cô ấy không nghe thấy tiếng tôi.”

Từng giọt lệ chảy trên gương mặt yếu ớt của Ái Dung khiến không ít người phải thương tiếc.

Có vài chiến sĩ đã quen Vũ Giai từ trước thì không tin cô sẽ làm như vậy, nhưng rồi chẳng đấu lại nổi những cái miệng của đám phóng viên và những người đi cùng Ái Dung.

Vũ Giai siết chặt tay, muốn nhào tới nói lí lẽ thì bất ngờ bị một lực hút kéo ngược ra sau.

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Lâu lắm rồi mới gặp lại bà, chúc mừng truyện mới nhaaa, happy happy /Rose//Rose//Rose//Rose//Rose//Rose/

2026-07-16

3

Tuyen Nguyen thanh

Tuyen Nguyen thanh

Chúc mừng xíu mại ra tác phẩm mới nha hi vọng rằng sẽ đạt tóp 1 nha

2026-07-16

1

Toàn bộ
Chapter

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play