Tàn Ảnh: Xuôi Theo Đại Mạo Hiểm
Nhân
gian Phu
hữu thê Huynh
tình tâm đệ Trên
người ý tỷ có Tây
hữu hợp muội thiên có
ý hạnh tiêu cao Hoa
phúc dao dưới Thành
đồng có đông
hành địa có
thổ Phong
Quốc
Vạn
dặm Vạn
người mắt Không
đi người ai Hai
vạn nhìn không đại
dặm vạn biết thành
người tai trứ
về người danh
nghe thiên
hạ
Hoa Thành và Phong Quốc là hai thành trì tồn tại cùng nhau qua nhiều năm tháng nhưng cách sống của con người lại khác biệt.
Hoa Thành là nơi phồn hoa, đông đúc những bậc tài tử xuất chúng, thiếu nữ duyên dáng sống dưới sự cai quản của một người. Nơi đây vẫn tồn tại những người theo quan niệm duy tâm thần bí với những quẻ bói từ những đạo sĩ; thiền sư, tin vào nơi tâm linh thần thánh.
Còn Phong Quốc lại là nơi cấm tuyệt đối những thứ mê tín lòng tin vô nghĩa này, dường như chỉ có tận mắt nhìn thấy, tận tai nghe được thì họ mới có thể tin tưởng. Ba Lĩnh Bạo ở nơi đây cũng bày xích mọi thứ về những điều vô căn cứ này nên ra lệnh cấm toàn thể người dân sử dụng và tuyên truyền. Tuy Phong Quốc nghiêm ngặt là thế nhưng lại có vô số thứ tiến bộ mà Hoa Thành chẳng thể chế tạo được.
Hoa Thành và Phong Quốc trái ngược là vậy nhưng người dân ở hai nơi luôn qua qua lại lại trao đổi buôn bán; thăm thân nhân xa, họ hàng gần. Chung quy lại vẫn yên ổn, bình an mà tồn tại.
Hoa Thành Niên Đại 2508.
Hoàng đế Hoa Thành niên đại 2508 được người dân ca tụng là bậc đế vương đôn hậu, anh minh, hiểu lòng trời thấu lòng dân. Nhưng không biết tại sao dạo gần đây luôn có lời ra tiếng vào về người này.
Người nói hoàng đế lâm bệnh nặng sắp phải băng hà thoái vị, kẻ nói thêm là dân chúng sắp kết thúc đời sống yên bình khi nghĩ đến vị hoàng thái tử sẽ được trao ngôi.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Hoa Thành ngày thường đã ồn ào đoàn viên thì hôm nay lại càng hào hoa, tấp nập hơn khi những thú vui tao nhã được tụ hợp lại cùng một lúc thay nhau tìm kiếm kỳ tài, người người dạo trên đường phố đều vui vẻ nở nụ cười.
Người dân 1:"Biết gì chưa? Hôm nay là ngày thành hôn của nhị hoàng tử đấy. Không biết ai may mắn được tuyển chọn làm hoàng hậu sau này nữa?! Có chút ngưỡng mộ nha."
Thiếu nữ đứng bên cạnh lập tức phản bác:" May mắn ngưỡng mộ gì chứ! Tôi nghe phụ thân nói nhị hoàng tử là người vô cùng kỳ quái, mỗi lần ra ngoài đều đeo trên mặt một chiếc mặt nạ đấy..."
Người dân 2:"Còn nữa còn nữa nha, tính cách hình như cũng rất tàn nhẫn. Tôi thà làm người dân bình thường còn hơn làm một hoàng thái tử phi luôn sống trong sợ hãi."
Trong hẻm tối của phố lộ ồn ào chợt lóe lên ánh sáng của một thanh kiếm sắc sảo cùng một tấm lưng lười biếng đang đứng nghiêng người, khi người đó nghe được những lời bàn tàn về việc thành hôn cũng chỉ hờ hững nhếch mép một cái rồi quay lưng rời đi.
Hoa Cung.
- Nhất bái thiên địa
- Nhị bái cao đường
- Phu thê giao bái...
Những lồng đèn đỏ rực rỡ ghi to chữ Hỷ đung đưa dưới vầng trăng khuyết làm không gian cả hoàng thành rộng lớn vốn nên vui vẻ lại biến thành lạnh lẽo. Bởi vì xung quanh chẳng có nhiều người, đôi tân lang tân nương vừa mới bái đường xong cũng lặng lẽ được đưa về phòng.
Nhưng thật lạ! Ngày thành hôn của nhị hoàng thái tử được cử hành vào ban đêm, lại chỉ vỏn vẹn vài vị quan trong triều đến góp vui, ngay cả vị trí ngồi ở *cao đường cũng chỉ có một người. Không yến tiệc linh đình, không ồn ào khoa trương cho thiên hạ cùng vui chung, âm thầm cử hành rồi âm thầm kết thúc
(*) Chỉ vị trí ngồi của đấng sinh thành trong phong tục cưới hỏi xưa.
Nhị hoàng tử ngồi bên mép giường nắm lấy một bên tay của phụ hoàng mình, rũ mắt thầm thì:" Phụ hoàng người nói xem quyết định của con là đúng hay sai đây?"
Ánh nến lập lòe trong đêm tối chiếu hắt lên gương mặt đã có nếp nhăn nhàn nhạt, trên mình người này mặc một bộ long y màu vàng sáng chói, đoán chừng là vị hoàng đế anh minh kia của Hoa Thành.
Tổng quản thái giám:"Trời đã khuya, bệ hạ cần phải tịnh dưỡng nhiều thì long thể mới có thể nhanh chóng hồi phục. Mời người quay về Vân Không cung cùng hoàng tử phi thưa nhị hoàng tử."
Nhị hoàng tử nghe xong nhưng cũng không gấp gáp đứng dậy, hắn chậm rãi nhìn từ trên xuống dưới người tổng quản thái giám đang nói chuyện với mình rồi lạnh lùng ra lệnh:"Chăm sóc cẩn thận cho phụ hoàng. Nếu xảy ra bất trắc gì thì mạng của các ngươi đừng hòng giữ lại được."
"Chúng thần đã hiểu."
Tổng quản đứng bên mép giường cúi đầu cung kính thao thao nói đã hiểu nhưng khi nhị hoàng tử đã rời đi thì nhếch mép cười xấu xa nhìn về hướng của hoàng đế Hoa Thành.
Vân Không Cung.
'Cạch'
Người xưa nói đêm thành hôn là đêm đặc biệt hạnh phúc của đôi phu thê, nhưng đối với vị nhị hoàng tử bị thế gian nói máu lạnh tàn nhẫn này có lẽ là ngược lại.
Hiện tại mới phát hiện trên chiếc mặt nạ màu đen cổ quái của nhị hoàng tử đang đeo có khắc một ngựa trắng nhỏ ngay bên dưới, thân người mặc hỷ phục cũng vừa cao vừa đẹp, người có mắt yêu cái đẹp chắc hẳn sẽ khen một câu dài về người này, còn dung mạo thật sự sau chiếc mặt nạ thế nào thì có lẽ chẳng ai có thể biết.
- Mã Gia Kỳ - Lục Thúy Bình
Đôi môi khẽ uống một ít rượu rồi lạnh nhạt đọc ra hai cái tên chính trong đêm thành hôn, nụ cười treo trên môi không biết tại sao lại quỷ dị đến dọa người. Mã Gia Kỳ đặt chung rượu xuống rồi đi đến đứng trước mặt tân nương cụp mắt nhìn xuống, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chăm chăm vào người đang ngồi trên giường như nhìn con mồi đáng chết.
Mã Gia Thành:"Muốn tìm cái chết sao! Phòng của nhị hoàng tử mà các ngươi cũng có gan nghe lén. Biến, biến đi! Hôm nay là ngày vui nên tha mạng cho các ngươi."
Mã Gia Kỳ quay ngoắc ra ngoài khi nghe thấy giọng nói đã lâu không được nghe. Người ngoài cửa mặc một thân bạch y phóng khoáng, tay cầm thanh kiếm sắc sảo chặn lại ngay cửa lớn, cười cười nói vọng vào trong phòng giống như có thể biết trước sẽ có gì xảy ra tiếp theo vậy.
Mã Gia Thành:"Lúc này mà đệ ra ngoài thì không tốt lắm. Không sao! Huynh đuổi hết bọn người có ý đồ không tốt đó đi rồi."
Mã Gia Kỳ buông bàn tay đặt trên cửa xuống, nhỏ giọng gọi một tiếng:"Hoàng huynh!"
"Ở đây..." Mã Gia Thành ngưng lại một chút rồi lại nói:"Quyết định của đệ huynh luôn ủng hộ, nhưng phải biết suy nghĩ cho hạnh phúc của mình một chút. Mẫu thân không thích đệ vì quyền lực mà đánh mất tự do."
Mã Gia Kỳ sờ chiếc mặt nạ, khẽ cười một cái tự chế giễu bản thân, khổ sở mở miệng:"Đời này có lẽ đệ sẽ không bao giờ được tự do."
Mã Gia Thành:"Rồi một ngày đệ cũng sẽ tìm được điều mà huynh nói. Hạnh phúc quan trọng hơn cả giang sơn."
_ _ _ _ _
Góc nhỏ của tác giả:
Chữ Phong trong tên Phong Quốc được đặt theo nghĩa là cơn bão, bão tố nên 3 người đứng đầu ở đây gọi là Lĩnh Bạo; con trai của họ gọi là Thiếu Lĩnh.
Updated 42 Episodes
Comments
𝑭𝒂𝒍𝒍 𝒐𝒇 𝑹𝒂𝒊𝒏
🐀
2026-08-11
0
𝑭𝒂𝒍𝒍 𝒐𝒇 𝑹𝒂𝒊𝒏
🐇
2026-08-11
0
𝑭𝒂𝒍𝒍 𝒐𝒇 𝑹𝒂𝒊𝒏
🐩
2026-08-11
0