Thế Tử Bệnh Tật Sủng Thê Tận Trời
Chương 1:
"Nhất bái thiên địa."
"Nhị bái cao đường."
"Phu thê giao bái."
"Đưa vào động phòng."
Giữa đại sảnh phủ Trường Ninh hầu, tiếng hò hét chúc mừng thay nhau vang lên trong bầu không khí náo nhiệt. Tân nương được người hầu dìu về phòng theo lối đi vào hậu trạch.
Tân nương rời đi, khách mời bắt đầu bâu vào vị tân lang trẻ tuổi Diệp Trường Khanh, bắt đầu mời rượu. Thân thể Diệp Trường Khanh từ bé đã không tốt, bệnh tim thường xuyên tái phát, lại là cậu ấm sống trong nhung lụa từ bé. Vì vậy, trông chàng còn trắng trẻo mềm mại hơn một nửa nữ tử trong kinh thành.
Người thân cận nhất với chàng, A Thất, không ngừng uống hết ly rượu này đến ly rượu khác thay thế tử nhà mình.
"A Thất, ngươi uống ít thôi. Với trưởng bối, cứ để ta tự uống."
"Nhưng mà thế tử... phu nhân bảo ta phải uống thay người."
Diệp Trường Khanh cau mày gõ nhẹ vào đầu người kia một cái, gương mặt vẫn điềm tĩnh không lộ chút cảm xúc nào.
"Ta không phải người vô dụng đến mức chẳng uống được rượu."
"Nhưng đêm nay người còn phải động phòng hoa chúc với thế tử phi. Nếu người uống say thì sẽ không hay lắm đâu."
Nghe lời A Thất nói, Diệp Trường Khanh khẽ rít một hơi rồi cất giọng đầy dửng dưng.
"Nàng ta không đạp ta xuống giường là may rồi chứ đừng nói ở đó động phòng."
A Thất nhướng mày nhìn thế tử cao cao tại thượng nhà mình, trong lòng bỗng chốc có chút buồn cười. Nhưng vì sợ bị mắng nên đành nhịn xuống. Song, khóe môi vô thức không kiềm chế được mà giật giật.
Ngay tức khắc, ánh mắt sắc lẹm của Diệp Trường Khanh đã lia đến. Chàng chống hông, nheo măt nhìn người bên cạnh, không nói tiếng nào. Dù vậy, vẫn khiến A Thất cứng người nín thở.
Đáng sợ quá đi mất.
[...]
Tiễn những vị khách cuối cùng rời đi, tân lang Diệp Trường Khanh quay trở về phòng của mình. Dọc theo con đường lát đá, những ánh đèn tỏa ra từ chiếc đèn lồng đỏ hắt xuống lối đi làm cho con đường thêm phần lạ lẫm.
Diệp Trường Khanh cảm giác nhịp tim của mình đang dần tăng lên giống như đang phát bệnh. Tuy nhiên, anh chẳng hề mệt mỏi như thường khi mà cảm nhận được sự sôi sục đang dâng cao trong lòng.
"Sao lại như vậy nhỉ?"
"Ngươi không vào còn đứng ngoài đó làm gì thế? Ta đói sắp không ngồi nổi rồi đây."
Giọng nói ngọt ngào mềm mại phát ra từ bên trong, Diệp Trường Khanh sững người, dùng tay đẩy cửa tiến vào. Tiếng cửa gỗ khẽ "kẹt" một tiếng rồi ngưng bặt.
Diệp Trường Khanh nheo mắt nhìn cô nương bị lớp khăn đỏ che đầu, sự lạnh lùng nơi đáy mắt dần dịu đi đôi phần.
"Đợi ta có lâu không?"
Vừa nói, chàng vừa vén tấm khăn kia lên. Gương mặt xinh đẹp của Triệu Thanh Chi lộ ra trước ánh sáng. Đối diện với nàng, chàng bỗng chốc ngây người.
Mặc dù lớn lên cùng nhau, thường xuyên cãi nhau, nhưng Diệp Trường Khanh chàng chưa từng nhìn rõ nhan sắc của cô nương này một cách gần gũi như thế.
Chẳng mấy chốc, cổ họng Diệp Trường Khanh trở nên khô khốc. Chàng ho khẽ một tiếng, giấu đi hơi thở nặng nề rồi xoay người ngồi xuống ghế.
"Lại đây, cùng ta uống rượu giao bôi."
Thấy thái độ lạnh nhạt của chàng, Triệu Thanh Chi cau mày không mấy hài lòng. Nàng khẽ cất giọng ấm ức.
"Ngươi có phải không muốn lấy ta không?"
"Sao lại hỏi như vậy?"
Triệu Thanh Chi nhướng mày, cười lạnh một tiếng.
"Ha, có thể nhìn ra đấy. Cười với ta một cái, ngươi cũng không làm. Vậy chẳng phải ngươi không thích ta rồi sao?"
Diệp Trường Khanh rót đầy hai ly rượu, sau đó quay đầu lại nhìn nàng, không khỏi bật cười.
"Cười với nàng là thích nàng, còn không cười là không thích sao? Ai dạy nàng như vậy hả?"
"Chẳng lẽ không đúng?"
Diệp Trường Khanh cầm ly rượu bước đến vị tân nương đang nhìn chàng với đôi mắt hờn dỗi. Ly rượu trong tay chàng đưa đến trước mặt nàng, kèm theo giọng nói hững hờ xen lẫn sự cưng chiều vô đối.
“Nói nàng ngốc, nàng lại mắng ta. Cười không có nghĩa là thích, mà không chưa chắc đã là không thích. Ta nói nàng nên xóa bỏ suy nghĩ kia đi, nếu không sớm muộn gì cũng bị lừa gạt.”
Ngừng lại một chút, chàng cúi xuống kéo gần khoảng cách giữ hai người. Hơi thở nóng rực phả vào gương mặt xinh đẹp của Triệu Thanh Chi. Môi bạc chậm rãi nâng lên tạo thành một nụ cười đắc ý.
“À mà cũng không cần phải như vậy. Nàng bây giờ đã là người trong tay bổn thế tử. Người nào cũng tiếp cận nàng, chẳng khác nào tìm chỗ chết, hửm?”
“Diệp… Diệp Trường Khanh, ngươi vô liêm sỉ.”
Diệp Trường Khanh mỉm cười nhàn nhạt, xoay người tiêu soái ngồi xuống ghế. Bàn tay anh kéo nhẹ chiếc ghế bên cạnh, ra hiệu cho nàng ngồi xuống.
“Nàng bây giờ là nương tử của ta. Không thể kiềm chế tính khí một chút sao, lúc nào cũng mắng ta.”
Nghe giọng nói tủi thân của chàng, Triệu Thanh Chi cắn môi, nhỏ giọng nói.
“Ta xin lỗi ngươi mà. Ta có chút không quen.”
“Phải tập làm quen dần thôi. Nàng không thể tùy hứng như trước nữa. Bây giờ nàng là thế tử phi, bên ngoài có rất nhiều cặp mắt đổ dồn vào nàng đấy. Đừng có hở chút là đánh ta.”
Updated 24 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Thế tử kiểu này là não yêu thật rồi, lại đội thê tử lên đầu mà cưng mà chiều thôi😆😆 Happy truyện mới nhé Bà, mừng quay trở lại /Rose//Rose//Rose//Rose//Rose/
2026-08-01
3
Thương Nguyễn
Thế tử chắc tự nguyện được đánh mỗi ngày quay ha
2026-08-01
1
Thần Hy⛅️
Chúc truyện lên xu hướng nha
2026-08-08
0