[Doogem] Chữa Lành
Hùng vốn là cậu bác sĩ tâm lý mới vào nghề 4 năm nhưng lại được mời về làm bác sĩ riêng cho Đỗ gia . Nghe bảo đứa con trai duy nhất của họ bị điên từ nhỏ , không cách nào chữa trị.
Màn Đêm Đen
Trong này có những câu chuyện kinh dị do tớ tự nghĩ ra, mong mọi người cho nhận xét và góp ý để tác phẩm có thể hoàn thiện hơn!
[Harry Potter] Alstroemeria
Louis Malfoy, anh trai của Draco Malfoy. Cặp anh em song sinh nhà Malfoy đã nổi tiếng vì sự kiêu ngạo và cao quý. Họ như hình với bóng kè kè bên nhau, thể hiện sự ngạo mạn của một Malfoy với những người xung quanh.
Năm nay cặp anh em song sinh đã tròn 11 tuổi và đã nhận được thư mời học tại trường Hogwarts. Cặp song sinh hớn hở cùng cha mẹ chúng nó vào hẻm xéo mua đồ học tập. Louis Malfoy đang lựa một vài cuốn sách phép thuật thì thấy một cuốn sách có tên kỳ lạ "Alstroemeria". Một loài hoa tượng trưng cho tình yêu son sắc trùng hợp đó lại là loài hoa Louis thích nên đã mua cuốn sách này nhưng khi mua cuốn sách về những trang giấy trống trơn không có một chữ.
Từ khi mua cuốn sách Louis tối nào cũng mơ thấy một người, có lẽ rất quan trọng với cậu nhưng hôm nay mơ rất khác cậu cảm thấy giấc mơ rất thật và cậu còn có thể điều khiển bản thân nói chuyện với người trong mơ nữa cơ...
Đôi lời từ tác giả fanfic: BL, 1v1, nhân vật chính khá ngạo mạn không thích vui lòng rời khỏi đây
Sân Thượng Và Sữa Socola.
June không biết mình đã đi bao lâu, chỉ biết rằng sau khi tan học, nàng mang tâm trạng mệt mỏi và lê từnh bước về nhà. mọi thứ lúc này quả thật nặng nề đến lạ. June sinh ra và lớn lên với một gia đìn
0
5
[RHYCAP] CHUNG PHÒNG?!
ở một khu phố mang tên “top killer” còn được gọi là sát thủ hàng đầu, cái tên nhắc đến nơi này cũng gợi cho nó sự hỗn loạn. Khu phố được tạo nên bởi những băng đảng, ông ta giết người mà không ai có t
0
4
Vệt Nắng Cuối Chiều
Chương cuối: Giấc Mộng Xuân Vĩnh Viễn Căn phòng áp mái không còn là sân khấu, cũng chẳng còn là nơi che giấu những lời nói dối. Sau ngày "chiếc mặt nạ" rơi xuống, không gian nơi đây trở nên tĩnh
1
1
🐝
Tả Hàng bước ra hành lang. Dựa vào lan can. Nhìn xuống sân trường. Một lúc sau, Trương Cực đi ra. Đứng cách cậu một khoảng. Không lại gần ngay. “…Tớ không cố ý.” Giọng cậu trầm. “Ừ.” “Thật.” “Ừ.” “Cậu
0
0