" Người ..." Nguyệt Lan tức giận, nhưng cũng không thể làm gì khác, đánh cô ta ư? Chủ tử không cho phận làm nô tỳ thì sao được quyền quyết định chứ.
" Phu nhân, nô tỳ nghĩ người nên dùng lời cho cẩn thận, công tử nhà nô tỳ dù sao cũng là Tam hoàng tử của Nguyệt Lục, người không thể nói như thế" Nguyệt Linh nhịn không được nên đành nói ra hết với An Thục Mẫn. Thân phận của chủ tử nàng ở trong hậu cung này không thấp kém hơn phi tần nào cả. Sau khi cô ta nghe xong thì liền nổi giận đùng đùng.
Bốp
" Nô tỳ to gan, người đâu đem ả đánh chết cho ta " Cô ta tức giận tát vào mặt của Nguyệt Linh, giọng nói chanh chua đanh đá, ánh mắt trừng Nguyệt Linh đến đáng sợ.
Nguyệt Thiền thấy có tiếp tục như vậy sự việc sẽ càng phức tạp hơn nữa, cậu lo lắng can ngăn :" Xin phu nhân tha tội cho nàng ấy, xin người bớt giận "
Cô ta giương ánh mắt khinh bỉ nhìn cậu :" Ngươi không quản giáo được nô tỳ theo lí cũng phải phạt "
" Phu nhân , xin người tha tội cho nàng ấy, Nguyệt Thiền xin nhận hình phạt thay cho nàng ấy "
" Công tử..." Hai chị em song sinh Nguyệt Linh, Nguyệt Lan bất ngờ. Tại sao công tử lại giúp họ. Thân là phận hạ nhân lại để công tử chịu phạt thay họ. Không đáng đâu.
Hai chị em nhìn nhau rồi đồng loạt quỳ xuống :" Phu nhân, xin người tha tội cho chúng nô tỳ, đừng trách phạt công tử..."
" Công tử các ngươi đã xin nhận phạt , ta cũng không nên làm khó, phạt hai ngươi mỗi người chịu 10 cái tát , Tức Loan"
" Có nô tỳ "
" Ngươi chăm sóc hai người bọn họ cho thật tốt " An Thục Mẫn dặn dò xong nhếch môi nhìn Nguyệt Thiền ra vẻ ta đây là có quyền ở hậu cung này :" Còn ngươi, đi theo ta nhận phạt"
" Dạ" Nguyệt Thiền cúi đầu đi theo, trong lòng cầu mong hai thị nữ của mình không sao. Phương châm của cậu là chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ lặp tức bỏ qua. Cậu không muốn làm lớn chuyện để rồi tới tai của hoàng thượng thì không hay cho lắm.
Đi được một lúc thì cô dừng lại " Đến rồi"
" Đây là...?"
" Nơi ngươi nhận hình phạt của ngươi" An Thục Mẫn cười mỉm .
" Phu nhân, xin thứ lỗi nô tài tiếp đón chậm trễ " Tổng quản thái giám Diêm Húc bước ra khấu đầu với cô ta.
" Diêm công công, ta đưa một người đến đây nhận hình phạt " An Thục Mẫn nói xong bước đến gần âm thầm đặt một cục vàng vào tay ông ta, mỉm cười :" Tùy ngươi xử lí "
Diêm Công Công nhìn đến cậu rồi cười lên :" A, phu nhân, nô tài xin tiễn người một đoạn "
" Không cần " Làm tốt nhiệm vụ ta giao cho ngươi là được !
" Phu nhân đi thông thả " Diêm Công Công cười hề hề, nhìn cậu :" Ngươi đi theo ta "
Nguyệt Thiền mím môi, lo lắng. Không biết ông ta sẽ dùng gì mà phạt cậu, với thân phận của cậu thì sẽ không bị phạt quá nặng. Nhưng giấc mơ thật đẹp bao sự thật sẽ tàn khốc biết mấy.
Tiếng leng keng của dây xích va vào nhau, Nguyệt Thiền không biết vì sao hai tay lại bị xích xích lại giơ lên cao.
" Ông muốn làm gì ?" Nguyệt Thiền nhíu mày, có phần lo lắng, tay chân không thể kiềm chế mà phát run.
" Ngươi câm miệng, người đâu nhét khăn vào miệng hắn " Diêm Công Công ra lệnh cho người nhét khăn vào miệng cậu.
Nguyệt Thiền không sao mà la hét kêu gào được chỉ có thể phát ra âm thanh ư ử vươn mắt nhìn tên công công kia.
" Kêu gì mà kêu, ngươi sớm sẽ được sướng thôi " Ông ta kéo cổ áo cậu, lộ ra một khoảng ngực trắng trẻo không vết xước. Ông ta vuốt ve, chậc chậc lưỡi, bộ dáng thèm thuồng :" Aizz , ta hôm nay quả thật mai mắn, đưa nến cho ta"
Một người hầu đưa nến cho ông ta rồi lui xuống. Ông ta rốt cuộc định làm gì với cậu ?
Cậu lắc lắc đầu, hoảng sợ nhìn nến trong tay ông ta. Hơi lùi người lại
Vạch phanh cổ áo cậu ra, ông ta giữ eo cậu lại, để nến trên người cậu, sáp nến nóng nhiễu xuống bụng và ngực cậu.
Nguyệt Thiền ư ử giãy giụa cố thoát ra.
A, nóng....ư...nóng quá....bỏng mất...
Sáp nến cứ thế nhiễu xuống ngực cậu, lồng ngực phập phồng đầy sáp nến màu đỏ. Nguyệt Thiền nhíu mày vì độ nóng của sáp.
Sau một lúc thì ông ta lấy một cọng roi được làm từ xương động vật , cậu biết nó loại roi này dùng để trừng phạt bức cung phạm nhân, cười dâm tà nhìn cậu :" Ngươi biết nó có tác dụng gì không, nó sẽ làm da ngươi bong tróc lên, khó lành lại, vết thương gây ra sẽ có bao nhiêu đau rát, ta thích nhất là phần này đây, ngươi sẽ sướng ngay thôi "
Ông ta ra phía sau lưng cậu, giơ tay cầm roi bắt đầu quất thật mạnh vào tấm lưng nhỏ bé của cậu.
" Aaaa....ưm..."
Âm thanh ư ử lại vang lên vì cậu bị nhét khăn vào miệng không thể la được.
Quất thêm roi thứ hai, trán cậu đã vả mồ hôi lạnh
Roi thứ ba, mặt đã tái nhợt , ánh mắt thoáng đờ đẫn.
Roi thứ tư cậu ngất liệm ngay sau đó.
Diêm Công Công phất tay, nô tài liền đem một chậu nước có pha hỗn hợp các và muối, tạch vào lưng cậu đến đau rát. Phía trước thì lại có thêm một nô tài hất nước lạnh vào mặt cậu.
" Ặc,....ặc....khụ khụ....ha...ha.." Nguyệt Thiền mặt đã tái nhợt, xanh xao, ho sặc sụa mà tỉnh lại. Hơi thở đã yếu ớt.
" Đây là hình phạt xứng đáng dành cho ngươi, ai lại không đắt tội đi đắt tội Phu Nhân " Diêm công công đi đến vết thương đầy cát và muối khiến cậu đau rát không thôi, nước mắt cũng theo đó mà chảy ra.
Tên thái giám xấu xí đó vậy mà lại tàn độc đến mức xát cát và muối vào vết thương đang hở chảy đầu máu của cậu. Nói rồi lại quất một roi vào tấm lưng đã sớm chẳng còn chỗ nào lành lặn.
" Aaaaa,...khụ...khụ..."
" Thêm roi nữa này " Ông ta cười quỷ dị nhìn nụ cười thật đáng sợ ,Nguyệt Thiền cảm thấy ghê tởm về người này.
Giơ roi lên cao rồi quất vào người cậu, Nguyệt Thiền nhắm mắt lại muốn hứng trận roi của ông ta.
Chiếc roi tới gần cơ thể cậu thì bị bắt lại. Nguyệt Thiền nhíu nhíu mi muốn nhìn rõ người phía trước, hơi thở dần yếu, trước mắt một mảng tối tăm bao phủ, ngất đi.
Updated 86 Episodes
Comments
Lam Nhan [Tự Lam Nguyệt Phiến]
Ouch! Đau đấy!
2023-04-23
0
Giao Nhân Không Đường 🥀
cứ bình tĩnh thôi ...// húp trà//
2023-02-26
1
Bảo_Trân
tui thấy thụ yếu đuối quá luôn à
2022-06-02
1