Chap 2: Tiếng dương cầm

Hai ba chiếc xe thương vụ đã sớm xếp hàng bên ngoài sân bay đợi ông chủ của bọn họ, đứng bên cạnh chiếc xe dẫn đầu là hai trong ba thủ hạ trung thành nhất của Viên Trác Nghiên.

Vừa thấy hắn đi ra khỏi cánh cửa tự động kia, tất cả thủ hạ đang đứng trước cửa xe liền cúi chào rất đều.

- Boss!

Gương mặt nam nhân vẫn luôn giữ một phong thái cường ngạnh, trầm ổn. Hắn nhìn lướt một vòng về chiếc xe đang dẫn đầu, giọng điệu bình ổn phân phó.

- Đừng để bọn họ đến gần tôi cho đến khi về Viên gia.

Hai tên thủ hạ cùng lúc gật đầu rất cung kính nhận lệnh.

Nam nhân không nói thêm gì, hướng cửa xe đang mở của chiếc xe ở giữa bước lên.

Sau khi ông chủ đã ổn định vị trí, cả ba chiếc xe thương vụ màu đen sáng bóng dần lăn bánh, tốc độ càng lúc càng tăng lên.

Sở dĩ Viên Trác Nghiên phân phó như vậy là vì hắn thừa biết Viên lão thái gia và mẹ hắn sẽ ra tận phi trường để đón hắn, mà thứ làm hắn thấy chán ghét nhất chính là cảnh đoàn tụ vô vị kia.

Đúng như sự sắp xếp của Viên Trác Nghiên, đoàn xe vừa đi được một đoạn ra khỏi sân bay về hướng Viên gia thì đã gặp xe của Viên gia đi theo hướng ngược lại. Chiếc xe kia có vẻ đang muốn chặn xe của Viên Trác Nghiên, nhưng lại bị chiếc xe dẫn đầu thuần thục ngăn cản một cách nhanh chóng và gọn gàng, ép chiếc xe SUV của Viên gia ra một bên đường đợi khi chắc chắn đã cắt đuôi được cho xe của ông chủ mới tăng tốc đuổi theo.

………………………….

Viên gia.

Hai chiếc xe màu đen như hai con mảnh thú lớn lao vào cổng lớn của tòa biệt thự.

Xe dừng lại giữa sân, thủ hạ lái xe của Viên Trác Nghiên rất nhanh đã xuống xe mở cửa cho ông chủ và nghiêm nghị đứng sau hắn.

Người hầu trong Viên gia vừa nhìn thấy nam nhân bước xuống xe liền đứng nghiêm cúi chào rất đều.

- Đại thiếu gia!

Viên gia? Đã hai năm không về, cũng chẳng có gì thay đổi nhỉ? Nếu không phải vì người cha “đáng kính” đã chết và bản di chúc của ông ta thì hắn sẽ không bao giờ đặt chân vào căn biệt thự này lần nữa. Cặp mắt chim ưng lạnh lẽo của người đàn ông quét một vòng bốn phía, gương mặt trầm ngâm không có biểu cảm gì đặc biệt. Hắn sải bước đi thẳng vào trong phòng khách.

Ra đón hắn là Vương quản gia. Nhìn thấy đai thiếu gia hai năm rời khỏi Viên gia cuối cùng cũng trở về, Vương quản gia như người cha già luôn mòn mỏi mong chờ, ông xúc động cười hiền từ.

- Cậu cả, ôi, rốt cuộc cậu cũng trở về rồi, nào nào, chắc cậu cũng mệt rồi, tôi đã dọn phòng cho cậu rồi, mau vào trong nghỉ ngơi trước đã.

Ánh mắt lạnh lẽo của Viên Trác Nghiên khi nhìn Vương quản gia lúc nào cũng thu lại, dịu đi vài phần. Chỉ mới hai năm mà trông ông già đi rất nhiều, nhìn đôi mắt già nua lồi lên của ông, hắn lại nhớ ngày hắn rời khỏi Viên gia hai năm trước…

- Vương thúc, vất vả cho ông rồi.

Hắn đặt tay lên vai ông vỗ vỗ hai cái rồi đi thẳng về phía di ảnh của Viên lão gia.

Nhận một nén nhang trong tay Vương quản gia, trên mặt nam nhân vẫn chẳng biểu lộ một cảm xúc mất mác hay đau khổ nào, ngược lại mà nhìn kỹ hơn sẽ thấy hắn đang rất vui và trong mắt còn một nỗi căm ghét không bao giờ có thể tiêu tan.

“Đánh chết nó cho ta! Một con người hầu mà dám âm mưu sát hại thiếu gia, đánh chết nó cho ta! Hôm nay nếu ai dám để nó sống ta sẽ đánh gãy chân kẻ đó!”

Hắn nhìn di ảnh của cha rất lâu, một cái chớp mắt đã che giấu hết những cảm xúc vừa dâng trào trong lòng, liền khôi phục lại gương mặt lạnh tanh vốn có.

- Cha, không ngờ cha con chúng ta lại gặp lại trong tình trạng như thế này.

Hắn chỉ ném một câu như vậy rồi xoay người đi khỏi. Bước đến cầu thang, hắn đột nhiên dừng lại ở bậc thang đầu tiên, một lần nữa nhìn quanh căn biệt thự rộng lớn nhưng đầy thù hận. Khung cảnh yên tĩnh này thật sự là ngược lại với dự đoán của hắn, không hề náo nhiệt chút nào.

Nhưng giữa khung cảnh yên ắng này lại vang lên một khúc nhạc dương cầm làm động lòng người, tiếng đàn êm dịu nhưng đầy ai oán, nhẹ nhàng lại bi thương. Tiếng đàn dương cầm đã thu hút toàn bộ sự chú ý của Viên Trác Nghiên, hắn hơi ngoảnh đầu hỏi Vương quản gia đang đứng phía sau.

- Vương thúc, trong nhà có người biết chơi dương cầm sao?

Vương quản gia trả lời không chỉ nhanh mà còn rất thành thạo như đang thuyết trình.

- Đó là tiếng đàn của bà ba đấy ạ. Ôi tôi đúng là lão già lẩm cẩm rồi, chắc cậu vẫn chưa biết lão gia đã nạp thêm thiếp. Bà ba thường ngày rất hay tấu dương cầm đấy. Cậu cả, cậu có muốn đi chào hỏi không ạ?

Nạp thiếp? Bà ba? Lão già này sau khi đánh chết người phụ nữ của Viên Trác Nghiên hắn lại không chút hổ thẹn còn nạp thiếp sao?

Nghĩ đến đây, trên môi hắn không khỏi vẽ lên một nụ cười trào phúng.

Nhưng phải thừa nhận khúc nhạc này thật sự rất hay, hắn đã nghe rất nhiều bản dương cầm nhưng chưa từng nghe một bản nhạc xuất sắc như vậy, không phải những thứ tạp âm vô vị mà khiến tâm trạng có thể điều tiết rất nhanh.

Phía sau hắn Vương quản gia đứng bên cạnh A Châu vẫn đang đợi đại thiếu gia dặn dò.

Rốt cuộc Viên Trác Nghiên cũng đã đưa ra quyết định. Hắn nhàn nhạt ra lệnh, không nghe ra hắn rốt cuộc đang vui hay buồn.

- Nếu là mẹ nhỏ thì nên chào hỏi một tiếng chứ. Vương thúc, dẫn đường đi!

Vương quản gia gật đầu và đi lên trước hắn hai bậc thang nhưng vẫn đứng qua một bên nhường đường cho đại thiếu gia.

A Châu phía sau cũng bước theo ông chủ.

Ba người dừng lại trước một căn phòng, tiếng dương cầm đã sát bên tai, Vương quản gia định đưa tay gõ cửa thì Viên Trác Nghiên đã ra hiệu cho ông lui xuống, chỉ để lại A Châu đứng sau hắn.

Người bên trong có lẽ chưa nhận ra có khách bên ngoài nên vẫn say sưa trong thế giới của mình.

Đứng một lúc, Viên Trác Nghiên đang định gõ cửa thì phát hiện cửa không đóng mà chỉ đang khép hờ. Hắn khẽ nhếch môi bạc, rất tự nhiên mà đẩy cửa đi vào như phòng của mình, đứng bên cạnh cửa nghe trọn vẹn bản dương cầm đã nào.

Nhìn thấy nữ nhân đó, người đang tấu khúc dương cầm êm ái này, cũng là tam phu nhân của Viên gia. Viên Trác Nghiên bây giờ không chỉ còn bị cuốn vào tiếng đàn của cô nữa mà cũng sớm bị thu hút bởi vẻ đẹp của nữ nhân đó, phải nói là tuyệt sắc giai nhân, mặc dù hắn mới chỉ được nhìn qua góc nghiêng mê người kia, chiếc cằm thon gọn, đôi môi đỏ mọng khẽ mở càng tăng thêm sức quyến rũ trí mạng, chiếc mũi nhỏ nhắn cao thẳng, làn da trắng mịn như trẻ sơ sinh, cô nàng khoác trên mình bộ sườn xám màu đen càng tăng thêm sự hấp dẫn dụ hoặc.

Lần đầu tiên Viên Trác Nghiên nhìn một người phụ nữ đến ngây ngẩn mà chính bản thân hắn cũng không phát hiện ra, chỉ có A Châu đứng sau hắn là nhận ra sự khác thường này.

Cũng may lúc bản nhạc kết thúc, Viên Trác Nghiên đã khôi phục lại thần trí, nếu không chắc đã trở thành một kẻ ngốc đứng ngây người nhìn một mỹ nhân rồi.

Bộp! Bộp! Bộp!

Từng tiếng vỗ tay đều đặn nhưng có sức nặng thần kỳ vang lên khắp căn phòng vừa mới tĩnh lặng.

Tiếng vỗ tay cũng làm cho nữ nhân kia có chút giật mình và bất ngờ. Cô chậm rãi xoay người nhìn người đàn ông tự tiện xông vào phòng như vậy.

Một lần nữa Viên Trác Nghiên có thể nhìn rõ vẻ đẹp của cô nàng hơn. Vẻ đẹp này đúng là trời ban, dao kéo có lẽ cũng chẳng tạo nên được, đôi mắt hạnh đen tuyền lấp lánh chỉ cần liếc nhìn thôi đã hớp mất hồn vía của đối phương rồi, màu son đỏ mận tô thêm sắc cho nụ cười nhã nhặn của cô. Hắn vừa tiến đến gần cô vừa vỗ tay tán thưởng.

- Bản nhạc này đúng là viên ngọc sáng trong âm nhạc.

Nhìn nam nhân một thân tây trang màu đen toát lên một cảm giác bức bách đến khó thở này đang khen ngợi mình mà Ôn Giai Tuệ suýt chút nữa đã quên mất phản ứng. Cô chỉ tỏ ra ngạc nhiên một chút và lịch thiệp đáp lại lời khen vừa rồi.

- Đây chắc là cậu cả của Viên gia nhỉ? Cậu quá khen rồi, đây chỉ là một bản nhạc nhỏ tôi tự viết mà thôi, sao dám tự nhận là tài hoa chứ?

Cặp mắt phượng hẹp dài của nam nhân lần nữa quét dọc nữ nhân trước mặt, cô gái này từ những hành động cử chỉ nhỏ nhất không hề tùy tiện, lời nói cũng đúng trọng tâm, có vẻ không đơn giản à nha.

Hắn khẽ bật cười, nhưng trong đáy mắt lại không hề chứa chút ý cười nào.

- Mẹ nhỏ, rất vui được diện kiến!

Hắn cười, nhưng là đang phấn khích và tò mò. Cô gái này trông còn nhỏ tuổi hơn hắn mà hắn phải gọi một tiếng "mẹ nhỏ", đúng là một trò châm biếm mà.

- Cậu cả, hoan nghênh cậu trở về!

Còn cô, đối với nam nhân này hẳn là phải đề phòng thôi. Không hiểu sao khi hắn vừa bước vào thôi đã tạo ra một loại khí áp bức đến khó thở, khả năng bình tĩnh trước mọi tình huống của cô vài giây trước không chút dấu hiệu báo trước mà bị lung lay bất ngờ.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, không khí quỷ dị này nên được giải thích thế nào đây a?

A Châu đứng phía sau Viên Trác Nghiên cũng không hiểu được chuyện đang diễn ra trước mắt.

- Trác Nghiên, con muốn dọa chết chúng ta sao?

Không khí quái lạ trong phòng này rốt cuộc cũng đến lúc bị phá vỡ bởi sự xuất hiện của bà cả Tần Mộc Du, cũng là mẹ ruột của Viên Trác Nghiên. Có lẽ vì bị chiếc xe kia chặn đường khi đến sân bay mà bà tất tốc về đây hỏi tội con trai yêu quý.

Theo sau bà là Vương quản gia.

Thấy bà đi vào, A Châu cũng biết ý mà đứng sang một bên.

Viên Trác Nghiên thu lại ánh mắt khiêu khích dò xét kia khi quay lại đối diện với mẹ hắn.

- Mẹ, chẳng phải con đã nói mẹ đừng làm những chuyện vô ích rồi sao?

Tần Mộc Du nghe con trai nhắc lại cái nguyên tắc khó hiểu này thì không khỏi bất mãn, lườm nhẹ hắn rồi nói tiếp.

- Con thì hay rồi, đâu phải mẹ rảnh rỗi như vậy, là ông nội nhất mực muốn đi đón con đấy. Vừa rồi con dọa ông suýt nữa thì tăng huyết áp rồi đấy. Còn không mau xuống xin lỗi ông đi!

Vừa nói xong, bà lại liếc nhìn Ôn Giai Tuệ đang đứng gần đó. Cũng chẳng đáp lại cái cúi chào của cô.

- Gì vậy, vừa về đến nhà đã vào đây?

Sau Ôn Giai Tuệ là Vương quản gia đang đứng phía sau, bà hừ nhẹ một tiếng.

- Vương quản gia, ông quên mất trật tự trên dưới rồi sao? Đại thiếu gia vừa vào nhà đã dẫn đến chào bà ba trước?

Đúng là không hổ danh phù thủy của Viên gia, bà luôn hà khắc như vậy với tất cả lễ nghi phép tắc trong nhà. Con trai bà là cháu đích tôn vừa mới trở về đã vào phòng diện kiến vợ bé của chồng thật không ra thể thống gì mà.

Vì không muốn Vương quản gia chịu trận cũng như để mẹ mình làm lớn chuyện lên, Viên Trác Nghiên đã đứng ra giải vây tất cả.

- Thôi nào mẹ, chúng ta xuống dưới thôi, con vừa về mà mẹ đã nổi nóng như vậy khiến người ta hiểu lầm mẹ thấy con không vừa mắt đấy.

Vẫn là con trai luôn hiểu mẹ nhất, hắn chỉ nói vài câu Tần Mộc Du đã bỏ qua hết mọi chuyện mà đi ra khỏi phòng của Ôn Giai Tuệ. Nhưng vẫn lạnh giọng nhắc cô một câu.

- Giai Tuệ, cô không cần phải xuống đâu!

Đây rõ ràng là xem thường ra mặt một cách rõ ràng nha.

Mà Ôn Giai Tuệ cũng chẳng để vào tai những lời này, cứ như đấy chẳng là vấn đề gì to tát cả.

Nam nhân kia lần nữa lại hướng đôi mắt tĩnh lặng không chút gợn sóng về phía cô, chung thủy dán trên gương mặt như thiên sứ kia. Môi bạc vẽ lên một đường cong ma mị.

Giai Tuệ?

Đó là tên của cô sao? Một cái tên rất đẹp đấy chứ?

Vương quản gia cúi chào chủ nhân của phòng này rồi nhanh chân đi theo bà cả ra ngoài.

Có vẻ như Viên Trác Nghiên vẫn chưa xem xong trò vui nên trước khi đi còn tặng cho Ôn Giai Tuệ một nụ cười châm chọc rõ ràng.

Nhưng với một nữ nhân luôn điềm tĩnh nhã nhặn như Ôn Giai Tuệ sao có thể vì chút ánh mắt hay nụ cười bỡn cợt của nam nhân kia mà ảnh hưởng chứ?

Cô nhìn cánh cửa đã đóng lại, môi anh đào xinh đẹp nở một nụ cười nhàn nhạt.

.........................

Dưới phòng khách Viên gia.

Viên lão thái gia gặp lại cháu đích tôn sau hai năm mừng rỡ hơn cả mùa xuân, liên tục hỏi thăm tình hình của Viên Trác Nghiên hai năm bên ngoài.

Bầu không khí này đúng là không hợp lắm với một tang gia, chỉ mới hôm qua còn khóc lóc trong một màu đen kịt mà hôm nay đứa cháu đích tôn này trở về thì tất cả như sang trang mới, hoặc là hạ màn vở kịch khóc thuê hôm qua. Đúng là mệnh quân chủ, dù không đến dự tang lễ của Viên lão gia nhưng chẳng một ai dám trách móc.

Cũng chính vì vậy mà mẹ con Mục Lan Nhi không vui, từ đầu đến cuối luôn đứng một bên với vẻ mặt xám xịt như gan heo.

Cuộc trò chuyện xôn xao trong phòng khách chợt bị cắt ngang bởi nhị thiếu gia Viên Trác Việt mới về.

- Anh cả, cuối cùng anh cũng về rồi!

Viên Trác Nghiên tạm dừng cuộc trò chuyện để quay lại nhìn em trai cùng cha khác mẹ kia. Hắn khẽ cười, nhưng nếu nhìn kỹ thì đấy không phải là một nụ cười chào hỏi thôi đâu.

- Trác Việt, hai năm qua cậu sống tốt chứ?

Bởi đó là một câu đe dọa chỉ hai người mới hiểu được hàm ý bên trong. Những gì Viên Trác Việt đã làm hai năm trước, hai năm qua Viên Trác Nghiên dù là trong mơ cũng không thể quên được. Anh ta dám nói mình sống tốt hắn sẽ ngay lập tức bắn vỡ sọ đứa em này!

Có vẻ như đã hiểu được lời cảnh cáo của đối phương nên Viên Trác Việt vẫn chưa dám có lời nói nào lỗ mãng.

- Anh cả, hai năm qua anh ở bên ngoài, Viên Thành đều do em và cha gánh vác, bây giờ cha đã mất thì anh em chúng ta nên nhận trọng trách này chứ?

Bề ngoài không khác gì cuộc hội ngộ giữa hai anh em, nhưng chính là đang ngầm khiêu khích nhau.

Cả bà cả Tần Mộc Du và bà hai Mục Lan Nhi đều hiểu được ý tứ bên trong nên nhanh chóng giải tán bọn họ trước khi xảy ra nội chiến lần nữa, nhất là lại trước mặt bao nhiêu trưởng bối.

Khung cảnh đầy mùi thuốc súng bên dưới đều được Ôn Giai Tuệ đứng trên lầu nãy giờ thu hết vào mắt, nhưng cô vẫn duy trì dáng vẻ nhã nhặn bình tĩnh ung dung như thường.

- Phu nhân, đại thiếu gia với chúng ta là bạn hay thù đây? Có vẻ như hai vị thiếu gia này có một mối thù rất lớn thì phải.

Đôi mắt đen láy long lanh của Ôn Giai Tuệ vẫn phản chiếu hình ảnh nam nhân khí thế bức người kia. Cô chậm rãi lắc đầu, không nhanh không chậm nói.

- Viên Trác Nghiên này không dễ đối đầu như Viên Trác Việt đâu. Vẫn nên cẩn thận với anh ta một chút vẫn hơn. Tôi không muốn chuốc lấy phiền phức đâu.

Theo phu nhân hai năm qua, nhưng đây là lần đầu tiên A Phong thấy cô e dè trước một người như vậy, chẳng lẽ Viên Trác Nghiên này sẽ ngán đường bọn họ sao?

............................

Mấy trò tung hô của Viên gia đối với Viên Trác Nghiên từ lâu đã trở thành một rạp xiếc rồi. Hắn chán nản về phòng của mình, phía sau là A Châu đang báo cáo công việc của Las Vegas.

- Boss! Đơn hàng về Thái Lan hiện đang gặp chút sự cố kỹ thuật, qua điều tra thì là có kẻ cố ý gây nhiễu động cơ. Là người của chúng ta luôn ạ, thủ hạ vẫn đang tìm kẻ đó.

Viên Trác Nghiên vừa nghe cậu ta báo cáo tình hình vừa đi tới quầy rượu lấy một cái cốc thủy tinh và một chai whisky. Hắn chậm rãi rót nửa cốc, thanh âm lạnh lẽo vang lên sau khi nghe xong tình tình.

- Đổi tàu và cả hướng đi đi, nếu còn xảy ra sơ suất thì cậu không cần về đây nữa.

- Vâng, thưa boss!

A Châu cúi đầu tuân lệnh rồi lui ra khỏi phòng.

Cùng lúc, A Minh là một thủ hạ khác của hắn gõ cửa, đem vào một sấp tài liệu và báo cáo.

- Boss! Đây là ghi chép về tam phu nhân mà anh yêu cầu.

Viên Trác Nghiên thả ly rượu xuống bàn và cầm lấy những tài liệu kia xem qua.

Ôn Giai Tuệ?

A Minh bên cạnh vẫn cẩn trọng báo cáo.

- Tam phu nhân được lão gia cứu từ hai năm trước, lão gia đã tạo điều kiện tốt nhất rèn luyện cho cô ấy hơn một năm trước khi đưa cô ấy về làm vợ lẻ.

Tốc độ của cậu ta vừa đúng phải theo kịp với tốc độ xem từng trang tài liệu của Viên Trác Nghiên.

- Theo lời của Vương quản gia và những người hầu trong Viên gia, lão gia từ lúc đưa phu nhân về đây mặc dù chưa đầy một năm nhưng vô cùng sủng ái cô ấy, phía sau hoa viên còn có một khu vườn dành riêng cho phu nhân.

Những gì hắn vừa đọc cùng những gì hắn vừa nghe.

Khỉ thật!

Đúng là một vở tuồng đây mà.

Hắn phất tay ý bảo A Minh lui đi.

Nam nhân cầm chợt nhếch khóe môi tạo nên một cười vô cùng đáng sợ.

Tưởng là thiên kim khuê cát, hóa ra cũng là xuất thân trong tầng lớp hạ lưu. Một ả đàn bà như vậy thì được ông ta sủng ái, bảo bọc trong tay. Nhưng người phụ nữ đáng thương của hắn lại bị ông ta ra tay giết chết. Ân oán này hắn nên tìm ai để đòi đây?

Phải rồi, chỉ có thể tìm người phụ nữ của ông ta thôi, ít nhất vẫn có thể đòi lại chút công bằng cho người hắn yêu.

" Cậu cả, cứu em!!!!"

" Cậu cả, em yêu cậu...."

Giọng nói đó vẫn luôn vang lên trong đầu hắn, hành hạ hắn đến đau đớn. Bàn tay đang cầm tài liệu kia bóp chặt lại, những mảnh giấy vì vậy mà nhàu nát đến không còn nguyên vẹn.

Hot

Comments

Thẻo

Thẻo

Ủa jz

2022-06-10

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chap 1: Tang lễ
2 Chap 2: Tiếng dương cầm
3 Chap 3: Cưỡng hôn mẹ nhỏ
4 Chap 4: Nên làm gì với cô đây
5 Chap 5: Công bố di chúc
6 Chap 6: Trừng phạt
7 Chap 7: Người phụ nữ của hắn
8 Chap 8: Người đứng đầu tổ chức Wolf
9 Chap 9: Bị bắt cóc
10 Chap 10: Là vì cô ấy sao?
11 Chap 11: Thả người
12 Chap 12: Ghi nhớ cô ta là mẹ nhỏ
13 Chap 13: Em để tâm trạng ảnh hưởng đến công việc.
14 Chap 14: Chuyến công tác Hải Nam (1)
15 Chap 15: Chuyến công tác Hải Nam (2)
16 Chap 16: Vị hôn thê của Viên Trác Nghiên
17 Chap 17: Vị khách quý
18 Chap 18: Vạch rõ ranh giới
19 Chap 19: Thỏa thuận hay uy hiếp
20 Chap 20: Ủy khuất
21 Chap 21: Em nhẫn nhịn vì điều gì?
22 Chap 22: Bạn nhảy tối nay.
23 Chap 23: Tiệc vũ hội
24 Chap 24: Hắn bị thương vì cô?
25 Chap 25: Tại sao anh lại cứu tôi?
26 Chap 26: Cách một bức màn
27 Chap 27: Mang thai
28 Chap 28: Anh yêu mẹ nhỏ?
29 Chap 29: Đứa bé này, tôi không cần!
30 Chap 30: Tại sao lại làm vậy với tôi?
31 Chap 31: Anh là thằng hèn
32 Chap 32: Nhận ra
33 Chap 33: Bị lạc trong rừng
34 Chap 34: Tôi đã rất nhớ em
35 Chap 35: Cô không hề bảo vệ hắn!
36 Chap 36: Đến Las Vegas tìm anh
37 Chap 37: Em tìm cậu ta, tôi bảo vệ em.
38 Chap 38: Truyền máu.
39 Chap 39: Chăm sóc anh
40 Chap 40: Cậu ta quan trọng với em đến vậy sao?
41 Chap 41: Anh yêu tôi, tôi hận anh.
42 Chap 42: Ở lại bên anh được không?
43 Chap 43: Bởi vì tôi yêu cô ấy
44 Chap 44: Dáng vẻ lúng túng đáng yêu.
45 Chap 45: Ở chung phòng với anh?
46 Chap 46: Thung lũng Wolfgang.
47 Chap 47: Như vậy có đáng không?
48 Chap 48: Em chỉ cần ở bên anh
49 Chap 49: Ác mộng tìm về
50 Chap 50: Thay em trút giận
51 Chap 51: Đánh cược bằng tính mạng.
52 Chap 52: Bọn họ chỉ coi cô là đồ vật.
53 Chap 53: Hãy cho anh ích kỷ một lần.
54 Chap 54: Tung tích của miếng ngọc
55 Chap 55: Đối đầu
56 Chap 56: Đoạt ngọc
57 Chap 57: Đâu mới là nguy hiểm
58 Chap 58: Đừng đến gần cô ấy..
59 Chap 59: Trở về Thượng Hải (1)
60 Chap 60: Trở về Thượng Hải (2)
61 Chap 61: Nếu một ngày anh hết yêu em?
62 Chap 62: Nguyện vọng của anh
63 Chap 63: Sự trở lại
64 Chap 64: Đợi anh về!
65 Chap 65: Bao giờ anh về?
66 Chap 66: Anh vẫn luôn ở đây
67 Chap 67: Mang thai lần nữa.
68 Chap 68: Về nhà với anh?
69 Chap 69: Chúng ta về nhà
70 Chap 70: Cô ấy đang mang thai.
71 Chap 71: Ở bên anh mãi mãi được không?
72 Chap 72: Ngăn cản gặp gỡ.
73 Chap 73: Đừng làm phiền cô ấy nữa.
74 Chap 74: Anh có từng sợ không?
75 Chap 75: Bị bắt gặp.
76 Chap 76: Nếu như?
77 Chap 77: Trở về Viên gia?
78 Chap 78: Cô có yêu anh không?
79 Chap 79: Anh hủy hôn đi
80 Chap 80: Sự thật bị bại lộ.
81 Chap 81: Đừng diễn nữa!
82 Chap 82: Tai nạn
83 Chap 83: Không muốn chấp nhận.
84 Chap 84: Con của chúng ta đâu?
85 Chap 85: Mắc chứng hậu chấn tâm lí
86 Chap 86: Muốn tranh giành đến cùng
87 Chap 87: Tên anh là gì?
88 Chap 88: Sẽ về cùng ai?
89 Chap 89: Đây là nhà của chúng ta.
90 Chap 90: Anh không thể hủy hôn
91 Chap 91: Nội chiến.
92 Chap 92: Cô ấy đã nhìn thấy
93 Chap 93: Thay đổi chủ tịch.
94 Chap 94: Món quà đặc biệt
95 Chap 95: Chỉ có cô ấy
96 Chap 96: Anh ta sẽ về thôi.
97 Chap 97: Hành động tàn nhẫn
98 Chap 98: Thật biết cách tra tấn!
99 Chap 99: Hào môn đại chiến (1)
100 Chap 100: Hào môn đại chiến (2)
101 Chap 101: Anh bị sao vậy!
102 Chap 102: Bức chết anh rồi!
103 Chap 103: Anh là nhà của em.
104 Chap 104: Hủy hôn.
105 Chap 105: Không được đụng đến anh ấy!
106 Chap 106: Em muốn cưỡi ngựa.
107 Chap 107: Anh không làm gì em chứ?
108 Chap 108: Xin lỗi anh đến trễ.
109 Chap 109: Rửa sạch cho em.
110 Chap 110: Muốn đi? Nghĩ cũng đừng nghĩ!
111 Chap 111: Anh thua rồi.
112 Chap 112: Không còn đường lui
113 Chap 113: Con về rồi.
114 Chap 114: Cô nhớ anh rồi.
115 Chap 115: Gọi tên anh ta.
116 Chap 116: Lời tỏ tình bất ngờ.
117 Chap 117: Nhìn thấy cảnh không nên thấy.
118 Chap 118: Tự sát
119 Chap 119: Cô ta đã làm gì?
120 Chap 120: Đã nói anh đừng đến.
121 Chap 121: Em yêu anh.
122 Chap 122: Cho tôi vào trong.
123 Chap 123: Kỳ tích.
124 Chap 124: Giao ước mới.
125 Chap 125: Sống hoặc chết
126 Chap 126: Anh tỉnh rồi.
127 Chap 127: Anh không cho phép
128 Chap 128: Anh từng có bao nhiêu người phụ nữ?
129 Chap 129: Mau trả cho em
130 Chap 130: Anh đâu rồi?
131 Chap 131: Cầu hôn
132 Chap 132: Trúng thuốc
133 Chap 133: Viên Trác Bình
134 Chap 134: Nhanh chóng có con.
135 Chap 135: Trốn ra ngoài
136 Chap 136: Khoảng khắc đáng nhớ
137 Chap 137: Nhất định cưới em
138 Chap 138: Bên trong mật thất
139 Chap 139: Hợp tác
140 Chap 140: Bắt cô đi rồi.
141 Chap 141: Sự thật
142 Chap 142: Nếu là cô.
143 Chap 143: Xông vào phòng thí nghiệm
144 Chap 144: Kiếp sau vẫn là anh em
145 Chap 145: Em ngủ đây.
146 Chap 146: Phản đối đến cùng (1)
147 Chap 147: Phản đối đến cùng (2)
148 Chap 148: Tác hợp
149 Chap 149: Lời chúc phúc
150 Chap 150: Đám cưới trên biển
Chapter

Updated 150 Episodes

1
Chap 1: Tang lễ
2
Chap 2: Tiếng dương cầm
3
Chap 3: Cưỡng hôn mẹ nhỏ
4
Chap 4: Nên làm gì với cô đây
5
Chap 5: Công bố di chúc
6
Chap 6: Trừng phạt
7
Chap 7: Người phụ nữ của hắn
8
Chap 8: Người đứng đầu tổ chức Wolf
9
Chap 9: Bị bắt cóc
10
Chap 10: Là vì cô ấy sao?
11
Chap 11: Thả người
12
Chap 12: Ghi nhớ cô ta là mẹ nhỏ
13
Chap 13: Em để tâm trạng ảnh hưởng đến công việc.
14
Chap 14: Chuyến công tác Hải Nam (1)
15
Chap 15: Chuyến công tác Hải Nam (2)
16
Chap 16: Vị hôn thê của Viên Trác Nghiên
17
Chap 17: Vị khách quý
18
Chap 18: Vạch rõ ranh giới
19
Chap 19: Thỏa thuận hay uy hiếp
20
Chap 20: Ủy khuất
21
Chap 21: Em nhẫn nhịn vì điều gì?
22
Chap 22: Bạn nhảy tối nay.
23
Chap 23: Tiệc vũ hội
24
Chap 24: Hắn bị thương vì cô?
25
Chap 25: Tại sao anh lại cứu tôi?
26
Chap 26: Cách một bức màn
27
Chap 27: Mang thai
28
Chap 28: Anh yêu mẹ nhỏ?
29
Chap 29: Đứa bé này, tôi không cần!
30
Chap 30: Tại sao lại làm vậy với tôi?
31
Chap 31: Anh là thằng hèn
32
Chap 32: Nhận ra
33
Chap 33: Bị lạc trong rừng
34
Chap 34: Tôi đã rất nhớ em
35
Chap 35: Cô không hề bảo vệ hắn!
36
Chap 36: Đến Las Vegas tìm anh
37
Chap 37: Em tìm cậu ta, tôi bảo vệ em.
38
Chap 38: Truyền máu.
39
Chap 39: Chăm sóc anh
40
Chap 40: Cậu ta quan trọng với em đến vậy sao?
41
Chap 41: Anh yêu tôi, tôi hận anh.
42
Chap 42: Ở lại bên anh được không?
43
Chap 43: Bởi vì tôi yêu cô ấy
44
Chap 44: Dáng vẻ lúng túng đáng yêu.
45
Chap 45: Ở chung phòng với anh?
46
Chap 46: Thung lũng Wolfgang.
47
Chap 47: Như vậy có đáng không?
48
Chap 48: Em chỉ cần ở bên anh
49
Chap 49: Ác mộng tìm về
50
Chap 50: Thay em trút giận
51
Chap 51: Đánh cược bằng tính mạng.
52
Chap 52: Bọn họ chỉ coi cô là đồ vật.
53
Chap 53: Hãy cho anh ích kỷ một lần.
54
Chap 54: Tung tích của miếng ngọc
55
Chap 55: Đối đầu
56
Chap 56: Đoạt ngọc
57
Chap 57: Đâu mới là nguy hiểm
58
Chap 58: Đừng đến gần cô ấy..
59
Chap 59: Trở về Thượng Hải (1)
60
Chap 60: Trở về Thượng Hải (2)
61
Chap 61: Nếu một ngày anh hết yêu em?
62
Chap 62: Nguyện vọng của anh
63
Chap 63: Sự trở lại
64
Chap 64: Đợi anh về!
65
Chap 65: Bao giờ anh về?
66
Chap 66: Anh vẫn luôn ở đây
67
Chap 67: Mang thai lần nữa.
68
Chap 68: Về nhà với anh?
69
Chap 69: Chúng ta về nhà
70
Chap 70: Cô ấy đang mang thai.
71
Chap 71: Ở bên anh mãi mãi được không?
72
Chap 72: Ngăn cản gặp gỡ.
73
Chap 73: Đừng làm phiền cô ấy nữa.
74
Chap 74: Anh có từng sợ không?
75
Chap 75: Bị bắt gặp.
76
Chap 76: Nếu như?
77
Chap 77: Trở về Viên gia?
78
Chap 78: Cô có yêu anh không?
79
Chap 79: Anh hủy hôn đi
80
Chap 80: Sự thật bị bại lộ.
81
Chap 81: Đừng diễn nữa!
82
Chap 82: Tai nạn
83
Chap 83: Không muốn chấp nhận.
84
Chap 84: Con của chúng ta đâu?
85
Chap 85: Mắc chứng hậu chấn tâm lí
86
Chap 86: Muốn tranh giành đến cùng
87
Chap 87: Tên anh là gì?
88
Chap 88: Sẽ về cùng ai?
89
Chap 89: Đây là nhà của chúng ta.
90
Chap 90: Anh không thể hủy hôn
91
Chap 91: Nội chiến.
92
Chap 92: Cô ấy đã nhìn thấy
93
Chap 93: Thay đổi chủ tịch.
94
Chap 94: Món quà đặc biệt
95
Chap 95: Chỉ có cô ấy
96
Chap 96: Anh ta sẽ về thôi.
97
Chap 97: Hành động tàn nhẫn
98
Chap 98: Thật biết cách tra tấn!
99
Chap 99: Hào môn đại chiến (1)
100
Chap 100: Hào môn đại chiến (2)
101
Chap 101: Anh bị sao vậy!
102
Chap 102: Bức chết anh rồi!
103
Chap 103: Anh là nhà của em.
104
Chap 104: Hủy hôn.
105
Chap 105: Không được đụng đến anh ấy!
106
Chap 106: Em muốn cưỡi ngựa.
107
Chap 107: Anh không làm gì em chứ?
108
Chap 108: Xin lỗi anh đến trễ.
109
Chap 109: Rửa sạch cho em.
110
Chap 110: Muốn đi? Nghĩ cũng đừng nghĩ!
111
Chap 111: Anh thua rồi.
112
Chap 112: Không còn đường lui
113
Chap 113: Con về rồi.
114
Chap 114: Cô nhớ anh rồi.
115
Chap 115: Gọi tên anh ta.
116
Chap 116: Lời tỏ tình bất ngờ.
117
Chap 117: Nhìn thấy cảnh không nên thấy.
118
Chap 118: Tự sát
119
Chap 119: Cô ta đã làm gì?
120
Chap 120: Đã nói anh đừng đến.
121
Chap 121: Em yêu anh.
122
Chap 122: Cho tôi vào trong.
123
Chap 123: Kỳ tích.
124
Chap 124: Giao ước mới.
125
Chap 125: Sống hoặc chết
126
Chap 126: Anh tỉnh rồi.
127
Chap 127: Anh không cho phép
128
Chap 128: Anh từng có bao nhiêu người phụ nữ?
129
Chap 129: Mau trả cho em
130
Chap 130: Anh đâu rồi?
131
Chap 131: Cầu hôn
132
Chap 132: Trúng thuốc
133
Chap 133: Viên Trác Bình
134
Chap 134: Nhanh chóng có con.
135
Chap 135: Trốn ra ngoài
136
Chap 136: Khoảng khắc đáng nhớ
137
Chap 137: Nhất định cưới em
138
Chap 138: Bên trong mật thất
139
Chap 139: Hợp tác
140
Chap 140: Bắt cô đi rồi.
141
Chap 141: Sự thật
142
Chap 142: Nếu là cô.
143
Chap 143: Xông vào phòng thí nghiệm
144
Chap 144: Kiếp sau vẫn là anh em
145
Chap 145: Em ngủ đây.
146
Chap 146: Phản đối đến cùng (1)
147
Chap 147: Phản đối đến cùng (2)
148
Chap 148: Tác hợp
149
Chap 149: Lời chúc phúc
150
Chap 150: Đám cưới trên biển

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play