Chap 6: Trừng phạt

Ầm!

Một tiếng đẩy cửa làm cho cuộc trò chuyện của mấy cô gái bên ngoài cùng lúc im bặt. Người đẩy cửa có vẻ như dùng lực rất lớn nên cánh cửa mới va vào tường tạo nên một âm thanh lớn như vậy.

Đây chắc là cảm giác chột dạ rồi, nhìn thấy nhân vật chính trong cuộc bàn luận của mình xuất hiện bất thình lình phía sau như vậy thật là muốn tìm chỗ trốn đi còn kịp.

Những lời này Ôn Giai Tuệ đều đã nghe rất nhiều lần rồi, cô chẳng dư hơi sức đâu mà tranh cãi với bọn họ, nhưng một hành động nhỏ như vậy thôi đã làm cho cả đám vừa rồi còn nhiệt tình phán xét bây giờ lập tức câm như hến. Nhìn bọn họ đẩy nhau từ từ ra khỏi nhà vệ sinh, cô vừa rửa tay vừa lắc đầu cười khẩy một cái.

Dặm lại lớp trang điểm, cô đi ra khỏi nhà vệ sinh. Không ngờ lại chạm mặt người đàn ông này lần nữa.

-          Mẹ nhỏ, cô biến mất khỏi tầm mắt của tôi làm tôi rất lo lắng đấy!

Sao cô vừa ra cửa đã đụng phải hắn rồi chứ? Chẳng lẽ hắn đứng đây đợi cô từ nãy đến giờ ư? Đây là gì chứ? Biến thái sao?

Đôi mắt sáng ngời của cô lườm nguýt hắn một cái, giọng điệu lạnh nhạt không chút khách khí.

-            Đồ thần kinh!

Thấy cô đang muốn đi, Viên Trác Nghiên liền tiến lên kéo tay cô đẩy cô vào tường, một tay chống bên cạnh đầu vai, bao vây cô trong không gian của hai người.

-             Mẹ nhỏ, chắc cô uống nhiều quá rồi đấy, hoặc là đã giành được chiếc ghế chủ tịch rồi nên chẳng thèm xem tôi ra gì nữa. Mẹ nhỏ của tôi, hôm nay lại hung hăng như vậy....

Tâm trạng tối nay của Ôn Giai Tuệ khá tốt nên không muốn bị phá hỏng, cô lạnh lùng nhìn hắn, nhàn nhạt nói.

-            Cậu cả, tôi nghĩ anh mới là người uống say đấy, tôi khuyên anh nên về nhà nghỉ ngơi sớm đi.

Nói xong cô liền đẩy hắn ra, thật may là hôm nay hắn không giữ chặt cô như những lần trước nên cô mới dễ dàng rời đi như vậy.

Viên Trác Nghiên đứng nhìn thân ảnh nhỏ nhắn dần hòa vào đám đông kia, trên môi nở một nụ cười đầy mưu mô, ánh mắt ngập tràn hung ác. Tối nay hắn không dạy dỗ cô một trận thì sau này chắc chắn sẽ càng trở nên kiêu ngạo hơn, mà kẻ giành giật đồ của người khác cũng dám ngạo mạn vậy sao?

................................

Buổi tiệc vẫn chưa kết thúc, còn rất nhiều khách khứa đến nâng ly với Ôn Giai Tuệ lẫn Viên Trác Nghiên.

Vốn dĩ tửu lượng của Ôn Giai Tuệ không cao lắm nên uống cả buổi đầu óc cô đã sắp trở nên mơ hồ rồi, đành xin lỗi người ta mấy câu tìm lí do ra về.

-          Phu nhân, cô không sao chứ?

A Phong khoác áo lên cho Ôn Giai Tuệ, vừa đi phía sau cô vừa hỏi, giọng điệu lộ rõ sự quan tâm.

Đầu óc đang dần mơ hồ nhưng Ôn Giai Tuệ vẫn cố gắng giữ vững thăng bằng, một tay cô bóp bóp mi tâm.

A Phong theo từng bước của cô, hai mắt không dám rời dù chỉ một giây, giống như đang trông con tập đi vậy. Khi thấy cô lảo đảo sắp ngã, cậu ta phản ứng cực nhanh đỡ lấy cô.

-            Phu nhân, hay là tôi đỡ cô lên phòng nghỉ trước được không?

Ôn Giai Tuệ cũng nhận thấy được tình trạng của mình khó mà về Viên gia ngay, cô gật đầu đồng ý và dựa vào A Phong đi về hướng thang máy.

Mà một màn vừa rồi đều đã bị Viên Trác Nghiên đứng cách đó không xa thua hết vào trong mắt. Sau khi xác định thời gian bọn họ đến phòng nghỉ rồi, hắn cũng xin phép mấy đối tác vài câu rồi đi đến cửa thang máy.

A Châu hình như đã đợi từ nãy giờ rồi, vừa thấy ông chủ chuẩn bị vào thang máy liền đến đợi lệnh.

Viên Trác Nghiên tao nhã nâng cổ tay tay lên xem đồng hồ, thanh âm lành lạnh ra lệnh.

-          Con chuột đó đang cản đường tôi đấy, đem nó ném ra chỗ khác đi.

Là thủ hạ trung thành và đi theo hắn lâu như vậy nên hắn chỉ nói mấy câu nửa vời như vậy thì A Châu cũng đủ hiểu được ý tứ của hắn rồi.

-         Vâng, thưa boss!

Cậu ta cung kính cúi đầu rồi đi thực hiện ngay.

Vừa đúng lúc cửa thang máy đinh một tiếng, đôi chân thon dài được bao bọc trong chiếc quần tây thẳng thớm bước vào bên trong, một nụ cười hệt như ác ma dần hiện lên.

.........................

Dìu Ôn Giai Tuệ vào một phòng nghỉ, A Phong còn cẩn thận đắp chăn giúp cô, thấp giọng hỏi.

-          Phu nhân, tôi đi lấy cho cô một tách trà. Cô đợi tôi một lát.

Ôn Giai Tuệ gật gật đầu, phất phất tay ý bảo cậu ta cứ đi đi. Nhưng chợt nhớ ra gì đó, cô cố gắng gọi cậu ta lại.

-         Phong quản gia, trong xe của tôi có thuốc giải rượu. Anh giúp tôi lấy lên đây.

A Phong mỉm cười, cúi đầu một cái sau đó đi ra, còn cẩn thận đóng cửa lại nữa.

........................

Thấy A Phong đã đi vào thang máy, Viên Trác Nghiên đi thẳng đến căn phòng mà cậu ta vừa đi ra.

........................

Ở hầm giữ xe, A Phong đến vị trí đậu xe của Ôn Giai Tuệ. Đang chuẩn bị mở cửa xe thì thấy một người phụ nữ quần áo xộc xệch, đến giày cũng không mang chạy đến túm lấy vạt áo của cậu ta, bộ dạng hốt hoảng cầu cứu.

-        Tiên sinh, tiên sinh, xin hãy cứu tôi với. Tiên sinh, cứu tôi....

A Phong còn chưa kịp phản ứng gì thì đã thấy một đám người hùng hổ xông đến. Khoảng chừng mười mấy tên cao to lực lượng, ăn mặc không giống cảnh vệ, có vẻ là những tên đầu đường xó chợ, trên tay mỗi tên đều có một cây gậy bóng chày.

Chúng dừng lại cách chỗ A Phong và cô gái đó một khoảng, tên cầm đầu làm động tác ngoắc ngoắc ngón trỏ, gầm gừ như con gấu lớn.

-          Ranh con, còn dám chạy nữa sao?

Cô gái đó sợ hãi lắc đầu, run rẩy đến sắp khóc rồi, tay vẫn níu chặt tay A Phong như một cái phao cứu sinh cuối cùng. Nhìn cô gái như vậy, A Phong cũng không thể ngó lơ, từ trước đến giờ cậu ta ghét nhất là những tên to tướng như vậy ức hiếp phụ nữ, dù là nguyên do gì đi nữa thì những tên rác rưởi dùng vũ lực với phụ nữ thật đáng đánh mà.

-          Bọn mày ức hiếp một cô gái như vậy đúng là không đáng mặt đàn ông mà.

Thấy người đàn ông không biết từ đâu xuất hiện tự dưng lại xen vào chuyện của mình, đám côn đồ gầm lên.

-        Nhóc con, đừng lo chuyện bao đồng. Mau đưa con ranh đó ra đây cho ông.

Còn chưa nói xong thì cả đám đã nhào vào tấn công A Phong.

A Phong đẩy cô gái kia ra sau một chiếc xe rồi phát những đòn phản công rất nhanh và chuẩn xác.

...........................

Nằm nghỉ được một lúc rồi nên Ôn Giai Tuệ cũng dần tỉnh táo hơn. Cô lờ mờ mở mắt ra nhìn thấy người đàn ông đang ngồi bên giường, không một chút đề phòng vì nghĩ đó là A Phong.

-         Phong quản gia, anh vào từ lúc nào vậy? Sao anh không gọi tôi dậy?

Nam nhân lại không trả lời ngay, cứ ngồi bên giường lặng lặng nhìn cô một lúc mới cất giọng chầm chậm đục ngầu.

-        Mẹ nhỏ, sao cô lại không có chút đề phòng như vậy chứ?

Giống như một tiếng chuông lớn vang lên bên tai của Ôn Giai Tuệ. Cô giật mình mở to đôi mắt xinh đẹp nhìn người đàn ông đang ngồi bên đầu giường.

-          Cậu cả? Sao, sao anh lại vào đây?

Cô hoảng loạn ngồi dậy, ánh mắt đề phòng nhìn chằm chằm nam nhân trước mặt, nụ cười quỷ dị của anh ta khiến cô lạnh cả sống lưng, lén liếc nhìn về phía cửa tìm cơ hội bỏ trốn mà không biết hắn đã sớm nhìn ra ý đồ này.

-        Mẹ nhỏ, hôm nay cô thật sự rất đẹp. Phải làm sao đây? Tôi lại quá say mê cô rồi...

Ôn Giai Tuệ càng nghe hắn nói thì mồ hôi trong hai lòng bàn tay càng túa ra nhiều hơn. Cô nắm chặt hai tay để cố gắng trấn an bản thân.

-        Cậu cả, tôi không có tâm trạng đùa với anh đâu. Mời anh ra khỏi đây.

Viên Trác Nghiên bật cười, nụ cười hệt như ác ma, dục vọng trong đáy mắt hiện ra một cách trần trụi không chút che đậy. Hắn tiến đến thật gần cô, giọng điệu trầm thấp như chất men làm say lòng người.

-        Mẹ nhỏ, chưa ai dám coi thường lời cảnh cáo của tôi cả. Giành giật đồ của người khác sẽ tự làm mình bị thương đấy.

Giờ phút này Ôn Giai Tuệ ý thức rất rõ, thật sự rất rõ người này không hề đơn giản, hắn không phải đang đùa cợt hay trêu ghẹo thôi mà đây hoàn toàn là một con thú dữ có thể tấn công cô ngay lập tức nếu cô chọc giận hắn.

-       Cậu cả, tôi biết cậu không hài lòng với di chúc của chủ tịch. Nhưng tôi thật sự không can thiệp hay yêu cầu ông ấy bất cứ nội dung nào của di chúc, nếu có tôi chỉ muốn được ở lại Viên gia mà thôi. Cậu đâu cần trút giận lên tôi như vậy đâu.

Giọng của cô đã hòa hoãn rất nhiều, nhưng lại không chút mảy may đối với người đàn ông trước mặt này. Ngược lại còn biến thành một chất xúc tác tăng thêm phấn khích cho hắn.

-         À phải rồi, tôi vẫn đang tò lúc mẹ nhỏ đây yêu cầu lão già đó lập bản di chúc kia thì hai người đang ở tư thế nào mà. Hay là chúng ta cùng mô tả lại nhỉ?

Chiếc áo sơmi trắng của hắn đã mở gần hết hàng nút, cơ ngực săn chắc với màu da bánh mật lấp ló hiện dần ra trước mắt Ôn Giai Tuệ, áo khoác tùy tiện để trên ghế, cà vạt cũng ném bên cạnh.

Ôn Giai Tuệ cứ lùi dần về phía sau, cô cảm giác nguy hiểm đang đến rất gần rồi. Bây giờ không chạy thì còn đợi khi nào nữa? Hai mắt vẫn luôn đề phòng, cô cẩn thận đến từng hơi thở, những lời này kẻ ngốc nghe được cũng biết rõ hắn muốn làm gì. Bắt được cơ hội, cô nhảy khỏi giường nhanh nhẩu như một con sóc, lao nhanh về phía cửa. Nhưng không thể mở được, dù đã thử lại mấy lần cánh cửa vẫn không nhúc nhích, hóa ra đó là lí do vì sao lúc cô tháo chạy hắn ta vẫn ngồi yên đó quan sát cô, vì hắn chắc chắn rằng cô sẽ không thể chạy.

-          Mau mở cửa cho tôi! Mở cửa ra cho tôi! Rốt cuộc anh muốn thế nào đây? Mở cửa ngay cho tôi!

Viên Trác Nghiên vẫn ung dung ngồi trên giường như một con mãnh thú đang quan sát con mồi của mình giãy giụa tìm đường sống. Thật là rất kích thích đấy!

Ánh đèn mờ ảo trong căn phòng tô đậm thêm sức hút từ gương mặt hoàn mỹ đến từng lỗ chân lông, ngũ quan tinh tú, từng góc cạnh sắc nét gọn gàng không chút khuyết điểm, sóng mũi cao thẳng, môi bạc khẽ nhếch, nụ cười mê hoặc đến khó thoát.

-         Mẹ nhỏ, đừng tốn sức lực nữa. Đêm nay sẽ rất dài đấy.....

Hắn chậm rãi cởi từng chiếc nút áo cuối cùng, ném chiếc áo được cắt may tỉ mỉ xuống sàn. Nửa thân trên hoàn toàn phơi bày ra trước mắt, cơ ngực săn chắc Ôn Giai Tuệ đã nhìn thấy vài lần, nhưng lần này cô thấy rõ ràng hơn, cơ bụng sáu múi không một chút mỡ thừa, nhưng khắp người hắn đầy rẫy những vết sẹo với nhiều hình dạng và kích thước khác nhau, có vết thương do súng bắn, vết thương do dao đâm chém, còn cả vết bỏng nữa.

Người này, thân phận của hắn thật sự chỉ là đại thiếu gia của hào môn thôi sao? Thật khó tin đấy, làm sao hắn lại bị thương nhiều như vậy được chứ?

Ôn Giai Tuệ nhìn đến xuất thần, dưới bụng hắn còn có một hình xăm rất lạ, giống như một ký hiệu vậy, không đúng, nhìn lại thì đó là đầu sói.

Những vết sẹo kia, cùng hình xăm trên bụng hắn làm cho cô nhất thời quên cả phản ứng cho đến khi hắn bước đến ngay trước mặt lần nữa.

-           Mẹ nhỏ, muộn rồi còn muốn đi đâu nữa vậy.....

Ôn Giai Tuệ như vừa được hoàn hồn, nắm chặt vặn cửa dùng sức liên tục. Lưng đã dán chặt trên cánh cửa, chỉ hận không có thuật xuyên tường để tẩu thoát thôi.

-         Cậu cả, anh đừng qua đây! Tôi sẽ la lên đấy, anh, anh đừng làm bậy!

...........................

Mấy tên côn đồ này về thân thủ chắc chắn không thể đánh lại A Phong rồi, nhưng vì chúng quá đông nên mới khiến cậu ta tốn sức đến vậy, còn day dư đến khi cảnh sát đến nữa.

Cô gái kia vì quá hoảng sợ đã gọi cảnh sát.

Khi lực lượng cảnh sát ập đến, mặc cho A Phong cố gắng giải thích vẫn bị lôi về sở cảnh sát viết tường trình. Thật là làm ơn mắc oán mà.

Phu nhân còn đang ở trên phòng nghỉ đợi cậu ta, một mình cô trong đó không biết có xảy ra chuyện gì không nữa.

-       Anh có thể cho tôi gọi một cuộc điện thoại không?

Viên cảnh sát vừa nghe đã từ chối.

-      Sau hai mươi bốn giờ cậu mới được gọi người đến bảo lãnh. Bây giờ tất cả theo tôi về sở.

Chết tiệt!

Sao tự dưng lại chuốc lấy phiền toái này chứ?

Trước khi bị đưa lên xe cảnh sát, A Phong vẫn không yên lòng nhìn lên hướng phòng nghỉ, nhưng lại không thể làm gì ngay lúc này.

...............................

Thân hình nhỏ bé chẳng có chút sức nặng nào rất dễ dàng bị Viên Trác Nghiên vác lên rồi ném xuống giường như ném một túi rác, không chút thương tiếc.

Hắn đứng trên cao nhìn xuống, cảm giác hưng phấn đến tận đại não, nhìn cô gái nhỏ thường ngày vẫn luôn cao ngạo giờ đây lại sợ đến gương mặt tái mét cắt không còn giọt máu, hắn nhếch mép cười khinh miệt. Hắn đợi cô chạy thì sẽ túm hai chân cô về như đang đùa với một con mèo hoang tội nghiệp.

-      A!!! Đừng đụng vào tôi! Bỏ tôi ra! Đồ thần kinh!

Những phòng nghỉ ở đây được cách âm rất tốt nên dù cô có la đến khàn cả cổ họng cũng vô ích mà thôi.

Hắn không thích chơi trò mèo vờn chuột nữa, liền nằm đè lên người cô, hai tay khóa chặt cơ thể cô trong ngực.

-       Uhm......

Không nói câu nào mà lập tức khóa chặt cái miệng đang ồn ào kia. Nụ hôn cuồng loạn, chính xác là đang trừng phạt, ngấu nghiến hôn mút rồi cắn mạnh viền môi non mịn.

-      Uhm.....

Môi bị áp đảo chỉ có thể ú ớ trong cổ họng, hai tay cũng bị khóa chặt, hai chân bị đè chặt bên dưới, giãy giụa hay phản kháng đối với cô bây giờ là hoàn toàn vô vọng.

Xoạc!

Chiếc váy dạ hội trên người cô không biết là vì bị kéo khóa hay bị rách mà chỉ trong chốc lát đã nằm rơi vãi dưới sàn.

Hắn hôn đến chán chê, đến khi đầu lưỡi cảm nhận được vị mằn mặn của máu tươi mới dần để cho cô có cơ hội hô hấp, nhưng là dần hôn dọc xuống chiếc cổ mảnh mảnh rồi đến xương quai xanh xinh đẹp, mỗi tấc da thịt hắn lướt qua đều để lại những ấn ký đỏ hồng. Hai tay cũng không vây hãm cô nữa mà đang cởi bỏ thắt lưng, khóa quần.

Cơ thể cường tráng của người đàn ông không một mảnh vải đập thẳng vào mắt của Ôn Giai Tuệ, còn cả vật nam tính kia lần đầu tiên cô nhìn thấy nó, sợ đến run cầm cập.

-       Mẹ nhỏ, tối nay hãy xem thử tôi và lão già đó, ai có thể đưa em lên tận mây....

Ôn Giai Tuệ thẹn quá hóa giận, đang định vung tay lên cho hắn một bạt tai thì cũng bị bắt lấy. Hắn không chút do dự hay thương xót, một tay cố định hay tay cô trên đỉnh đầu, tay kia dùng sức xoa nắn lần lượt cặp tuyết lê căng tròn của cô thành đủ hình dạng. Thanh âm lạnh lẽo khiến người khác không rét mà run.

-        Còn tỏ ra thanh cao? Không phải bị lão già đó làm đến hỏng rồi ư? Cô nghĩ mình có giá lắm à? Chẳng qua tôi muốn nếm thử một lần khẩu vị của ông ta thôi mà.

Ôn Giai Tuệ biết sức lực của bản thân không thể chống lại hắn ta, nhưng cô vẫn nhất quyết không khuất phục.

-        Anh mau thả tôi ra trước khi quá muộn. Quản gia của tôi sẽ đến ngay thôi.

Đúng rồi, cô còn A Phong mà, cậu ta sẽ sớm quay lại tìm cô thôi.

Nhưng những lời này vào tai Viên Trác Nghiên thì không khác gì đang kể một câu chuyện tiếu lâm, cô nàng ngây thơ này làm sao biết được Phong quản gia của cô đã được hắn gửi vào đồn cảnh sát một đêm.

Hắn lắc đầu ra vẻ tiếc nuối, nhìn thân hình mê người của nữ nhân ngay trước mắt, dục vọng nguyên thủy trong người hắn đã trực chờ để được giải phóng.

-    Uhm.....

Hắn áp xuống lần nữa, mút chặt môi mỏng đã rướm máu. Bàn tay thuần thục mơn trớn từng tấc da thịt trắng nõn, khơi dậy những cơn động tình của nữ nhân. Nơi non mềm kia ẩm ướt một mảng, hắn động mạnh thắt lưng, tiến vào bên trong của cô.

-      A!!! Uhm....đừng.....đừng mà....không được đâu....

Chẳng lẽ lão già đó lại yếu như vậy? Vẫn khít chặt như vậy, thật sự muốn kẹp chết hắn mà....lại khó vào như vậy....

-       Đúng là tiểu yêu tinh a! Khít như vậy, mẹ nhỏ, cô thật sự là cực phẩm đấy....

Dục vọng dâng trào mãnh liệt, kích thích từng tế bào trong cơ thể hắn, gào thét được giải phóng. Hơi thở của hắn dần trở nên trầm đục, nặng nề. Đẩy mạnh thắt lưng lần nữa, hoàn toàn tiến sâu thật sâu vào trong.

-        Aaaaa!!!!! Đau....đau....

Cơ thể Ôn Giai Tuệ như vừa bị xé đôi ra, đau đến mức nước mắt chảy ra khỏi hốc mắt. Vừa ngất đi lại bị từng cơn đau xen lẫn cảm giác kích thích kỳ lạ đánh thức.

-       Mẹ nhỏ, thích không nào?

Lí trí mách bảo Ôn Giai Tuệ hãy cự tuyệt nhưng cảm giác phấn khích xa lạ kia lại chống lại cô. Cô khó khăn thều thào.

-      Thích....

Động tác của Viên Trác Nghiên càng lúc càng cuồng dã hơn, như muốn rút hết toàn bộ mật vị trong cơ thể này. Hắn thủ thỉ bên tai cô, cùng tiếng thở dốc nặng nề đem lại cảm giác kích thích khó tả.

-    Mẹ nhỏ, mau gọi tôi đi nào....

Ôn Giai Tuệ đang phải đấu tranh rất dữ dội nhưng đến cùng vẫn là không thể thoát khỏi ma lực của hắn, cô như bị thôi miên mà gọi.

-    Cậu...cậu cả....

Hành động này cùng cách gọi này.

Trời à, đúng là đang ăn trái cấm đây mà, chính là có thể đem nhét lồng lợn thả xuống sông rồi.

Cảm giác tra tấn này rốt cuộc đến bao giờ mới kết thúc đây?

Hot

Comments

Uyên Thy

Uyên Thy

quá hay

2022-05-23

1

Ghiền xem truyện

Ghiền xem truyện

truyện hay ra tiếp đi tg

2021-09-05

1

Khánh đình Lê

Khánh đình Lê

❤🥰😍🥰😍🥰❤🥰

2021-07-30

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chap 1: Tang lễ
2 Chap 2: Tiếng dương cầm
3 Chap 3: Cưỡng hôn mẹ nhỏ
4 Chap 4: Nên làm gì với cô đây
5 Chap 5: Công bố di chúc
6 Chap 6: Trừng phạt
7 Chap 7: Người phụ nữ của hắn
8 Chap 8: Người đứng đầu tổ chức Wolf
9 Chap 9: Bị bắt cóc
10 Chap 10: Là vì cô ấy sao?
11 Chap 11: Thả người
12 Chap 12: Ghi nhớ cô ta là mẹ nhỏ
13 Chap 13: Em để tâm trạng ảnh hưởng đến công việc.
14 Chap 14: Chuyến công tác Hải Nam (1)
15 Chap 15: Chuyến công tác Hải Nam (2)
16 Chap 16: Vị hôn thê của Viên Trác Nghiên
17 Chap 17: Vị khách quý
18 Chap 18: Vạch rõ ranh giới
19 Chap 19: Thỏa thuận hay uy hiếp
20 Chap 20: Ủy khuất
21 Chap 21: Em nhẫn nhịn vì điều gì?
22 Chap 22: Bạn nhảy tối nay.
23 Chap 23: Tiệc vũ hội
24 Chap 24: Hắn bị thương vì cô?
25 Chap 25: Tại sao anh lại cứu tôi?
26 Chap 26: Cách một bức màn
27 Chap 27: Mang thai
28 Chap 28: Anh yêu mẹ nhỏ?
29 Chap 29: Đứa bé này, tôi không cần!
30 Chap 30: Tại sao lại làm vậy với tôi?
31 Chap 31: Anh là thằng hèn
32 Chap 32: Nhận ra
33 Chap 33: Bị lạc trong rừng
34 Chap 34: Tôi đã rất nhớ em
35 Chap 35: Cô không hề bảo vệ hắn!
36 Chap 36: Đến Las Vegas tìm anh
37 Chap 37: Em tìm cậu ta, tôi bảo vệ em.
38 Chap 38: Truyền máu.
39 Chap 39: Chăm sóc anh
40 Chap 40: Cậu ta quan trọng với em đến vậy sao?
41 Chap 41: Anh yêu tôi, tôi hận anh.
42 Chap 42: Ở lại bên anh được không?
43 Chap 43: Bởi vì tôi yêu cô ấy
44 Chap 44: Dáng vẻ lúng túng đáng yêu.
45 Chap 45: Ở chung phòng với anh?
46 Chap 46: Thung lũng Wolfgang.
47 Chap 47: Như vậy có đáng không?
48 Chap 48: Em chỉ cần ở bên anh
49 Chap 49: Ác mộng tìm về
50 Chap 50: Thay em trút giận
51 Chap 51: Đánh cược bằng tính mạng.
52 Chap 52: Bọn họ chỉ coi cô là đồ vật.
53 Chap 53: Hãy cho anh ích kỷ một lần.
54 Chap 54: Tung tích của miếng ngọc
55 Chap 55: Đối đầu
56 Chap 56: Đoạt ngọc
57 Chap 57: Đâu mới là nguy hiểm
58 Chap 58: Đừng đến gần cô ấy..
59 Chap 59: Trở về Thượng Hải (1)
60 Chap 60: Trở về Thượng Hải (2)
61 Chap 61: Nếu một ngày anh hết yêu em?
62 Chap 62: Nguyện vọng của anh
63 Chap 63: Sự trở lại
64 Chap 64: Đợi anh về!
65 Chap 65: Bao giờ anh về?
66 Chap 66: Anh vẫn luôn ở đây
67 Chap 67: Mang thai lần nữa.
68 Chap 68: Về nhà với anh?
69 Chap 69: Chúng ta về nhà
70 Chap 70: Cô ấy đang mang thai.
71 Chap 71: Ở bên anh mãi mãi được không?
72 Chap 72: Ngăn cản gặp gỡ.
73 Chap 73: Đừng làm phiền cô ấy nữa.
74 Chap 74: Anh có từng sợ không?
75 Chap 75: Bị bắt gặp.
76 Chap 76: Nếu như?
77 Chap 77: Trở về Viên gia?
78 Chap 78: Cô có yêu anh không?
79 Chap 79: Anh hủy hôn đi
80 Chap 80: Sự thật bị bại lộ.
81 Chap 81: Đừng diễn nữa!
82 Chap 82: Tai nạn
83 Chap 83: Không muốn chấp nhận.
84 Chap 84: Con của chúng ta đâu?
85 Chap 85: Mắc chứng hậu chấn tâm lí
86 Chap 86: Muốn tranh giành đến cùng
87 Chap 87: Tên anh là gì?
88 Chap 88: Sẽ về cùng ai?
89 Chap 89: Đây là nhà của chúng ta.
90 Chap 90: Anh không thể hủy hôn
91 Chap 91: Nội chiến.
92 Chap 92: Cô ấy đã nhìn thấy
93 Chap 93: Thay đổi chủ tịch.
94 Chap 94: Món quà đặc biệt
95 Chap 95: Chỉ có cô ấy
96 Chap 96: Anh ta sẽ về thôi.
97 Chap 97: Hành động tàn nhẫn
98 Chap 98: Thật biết cách tra tấn!
99 Chap 99: Hào môn đại chiến (1)
100 Chap 100: Hào môn đại chiến (2)
101 Chap 101: Anh bị sao vậy!
102 Chap 102: Bức chết anh rồi!
103 Chap 103: Anh là nhà của em.
104 Chap 104: Hủy hôn.
105 Chap 105: Không được đụng đến anh ấy!
106 Chap 106: Em muốn cưỡi ngựa.
107 Chap 107: Anh không làm gì em chứ?
108 Chap 108: Xin lỗi anh đến trễ.
109 Chap 109: Rửa sạch cho em.
110 Chap 110: Muốn đi? Nghĩ cũng đừng nghĩ!
111 Chap 111: Anh thua rồi.
112 Chap 112: Không còn đường lui
113 Chap 113: Con về rồi.
114 Chap 114: Cô nhớ anh rồi.
115 Chap 115: Gọi tên anh ta.
116 Chap 116: Lời tỏ tình bất ngờ.
117 Chap 117: Nhìn thấy cảnh không nên thấy.
118 Chap 118: Tự sát
119 Chap 119: Cô ta đã làm gì?
120 Chap 120: Đã nói anh đừng đến.
121 Chap 121: Em yêu anh.
122 Chap 122: Cho tôi vào trong.
123 Chap 123: Kỳ tích.
124 Chap 124: Giao ước mới.
125 Chap 125: Sống hoặc chết
126 Chap 126: Anh tỉnh rồi.
127 Chap 127: Anh không cho phép
128 Chap 128: Anh từng có bao nhiêu người phụ nữ?
129 Chap 129: Mau trả cho em
130 Chap 130: Anh đâu rồi?
131 Chap 131: Cầu hôn
132 Chap 132: Trúng thuốc
133 Chap 133: Viên Trác Bình
134 Chap 134: Nhanh chóng có con.
135 Chap 135: Trốn ra ngoài
136 Chap 136: Khoảng khắc đáng nhớ
137 Chap 137: Nhất định cưới em
138 Chap 138: Bên trong mật thất
139 Chap 139: Hợp tác
140 Chap 140: Bắt cô đi rồi.
141 Chap 141: Sự thật
142 Chap 142: Nếu là cô.
143 Chap 143: Xông vào phòng thí nghiệm
144 Chap 144: Kiếp sau vẫn là anh em
145 Chap 145: Em ngủ đây.
146 Chap 146: Phản đối đến cùng (1)
147 Chap 147: Phản đối đến cùng (2)
148 Chap 148: Tác hợp
149 Chap 149: Lời chúc phúc
150 Chap 150: Đám cưới trên biển
Chapter

Updated 150 Episodes

1
Chap 1: Tang lễ
2
Chap 2: Tiếng dương cầm
3
Chap 3: Cưỡng hôn mẹ nhỏ
4
Chap 4: Nên làm gì với cô đây
5
Chap 5: Công bố di chúc
6
Chap 6: Trừng phạt
7
Chap 7: Người phụ nữ của hắn
8
Chap 8: Người đứng đầu tổ chức Wolf
9
Chap 9: Bị bắt cóc
10
Chap 10: Là vì cô ấy sao?
11
Chap 11: Thả người
12
Chap 12: Ghi nhớ cô ta là mẹ nhỏ
13
Chap 13: Em để tâm trạng ảnh hưởng đến công việc.
14
Chap 14: Chuyến công tác Hải Nam (1)
15
Chap 15: Chuyến công tác Hải Nam (2)
16
Chap 16: Vị hôn thê của Viên Trác Nghiên
17
Chap 17: Vị khách quý
18
Chap 18: Vạch rõ ranh giới
19
Chap 19: Thỏa thuận hay uy hiếp
20
Chap 20: Ủy khuất
21
Chap 21: Em nhẫn nhịn vì điều gì?
22
Chap 22: Bạn nhảy tối nay.
23
Chap 23: Tiệc vũ hội
24
Chap 24: Hắn bị thương vì cô?
25
Chap 25: Tại sao anh lại cứu tôi?
26
Chap 26: Cách một bức màn
27
Chap 27: Mang thai
28
Chap 28: Anh yêu mẹ nhỏ?
29
Chap 29: Đứa bé này, tôi không cần!
30
Chap 30: Tại sao lại làm vậy với tôi?
31
Chap 31: Anh là thằng hèn
32
Chap 32: Nhận ra
33
Chap 33: Bị lạc trong rừng
34
Chap 34: Tôi đã rất nhớ em
35
Chap 35: Cô không hề bảo vệ hắn!
36
Chap 36: Đến Las Vegas tìm anh
37
Chap 37: Em tìm cậu ta, tôi bảo vệ em.
38
Chap 38: Truyền máu.
39
Chap 39: Chăm sóc anh
40
Chap 40: Cậu ta quan trọng với em đến vậy sao?
41
Chap 41: Anh yêu tôi, tôi hận anh.
42
Chap 42: Ở lại bên anh được không?
43
Chap 43: Bởi vì tôi yêu cô ấy
44
Chap 44: Dáng vẻ lúng túng đáng yêu.
45
Chap 45: Ở chung phòng với anh?
46
Chap 46: Thung lũng Wolfgang.
47
Chap 47: Như vậy có đáng không?
48
Chap 48: Em chỉ cần ở bên anh
49
Chap 49: Ác mộng tìm về
50
Chap 50: Thay em trút giận
51
Chap 51: Đánh cược bằng tính mạng.
52
Chap 52: Bọn họ chỉ coi cô là đồ vật.
53
Chap 53: Hãy cho anh ích kỷ một lần.
54
Chap 54: Tung tích của miếng ngọc
55
Chap 55: Đối đầu
56
Chap 56: Đoạt ngọc
57
Chap 57: Đâu mới là nguy hiểm
58
Chap 58: Đừng đến gần cô ấy..
59
Chap 59: Trở về Thượng Hải (1)
60
Chap 60: Trở về Thượng Hải (2)
61
Chap 61: Nếu một ngày anh hết yêu em?
62
Chap 62: Nguyện vọng của anh
63
Chap 63: Sự trở lại
64
Chap 64: Đợi anh về!
65
Chap 65: Bao giờ anh về?
66
Chap 66: Anh vẫn luôn ở đây
67
Chap 67: Mang thai lần nữa.
68
Chap 68: Về nhà với anh?
69
Chap 69: Chúng ta về nhà
70
Chap 70: Cô ấy đang mang thai.
71
Chap 71: Ở bên anh mãi mãi được không?
72
Chap 72: Ngăn cản gặp gỡ.
73
Chap 73: Đừng làm phiền cô ấy nữa.
74
Chap 74: Anh có từng sợ không?
75
Chap 75: Bị bắt gặp.
76
Chap 76: Nếu như?
77
Chap 77: Trở về Viên gia?
78
Chap 78: Cô có yêu anh không?
79
Chap 79: Anh hủy hôn đi
80
Chap 80: Sự thật bị bại lộ.
81
Chap 81: Đừng diễn nữa!
82
Chap 82: Tai nạn
83
Chap 83: Không muốn chấp nhận.
84
Chap 84: Con của chúng ta đâu?
85
Chap 85: Mắc chứng hậu chấn tâm lí
86
Chap 86: Muốn tranh giành đến cùng
87
Chap 87: Tên anh là gì?
88
Chap 88: Sẽ về cùng ai?
89
Chap 89: Đây là nhà của chúng ta.
90
Chap 90: Anh không thể hủy hôn
91
Chap 91: Nội chiến.
92
Chap 92: Cô ấy đã nhìn thấy
93
Chap 93: Thay đổi chủ tịch.
94
Chap 94: Món quà đặc biệt
95
Chap 95: Chỉ có cô ấy
96
Chap 96: Anh ta sẽ về thôi.
97
Chap 97: Hành động tàn nhẫn
98
Chap 98: Thật biết cách tra tấn!
99
Chap 99: Hào môn đại chiến (1)
100
Chap 100: Hào môn đại chiến (2)
101
Chap 101: Anh bị sao vậy!
102
Chap 102: Bức chết anh rồi!
103
Chap 103: Anh là nhà của em.
104
Chap 104: Hủy hôn.
105
Chap 105: Không được đụng đến anh ấy!
106
Chap 106: Em muốn cưỡi ngựa.
107
Chap 107: Anh không làm gì em chứ?
108
Chap 108: Xin lỗi anh đến trễ.
109
Chap 109: Rửa sạch cho em.
110
Chap 110: Muốn đi? Nghĩ cũng đừng nghĩ!
111
Chap 111: Anh thua rồi.
112
Chap 112: Không còn đường lui
113
Chap 113: Con về rồi.
114
Chap 114: Cô nhớ anh rồi.
115
Chap 115: Gọi tên anh ta.
116
Chap 116: Lời tỏ tình bất ngờ.
117
Chap 117: Nhìn thấy cảnh không nên thấy.
118
Chap 118: Tự sát
119
Chap 119: Cô ta đã làm gì?
120
Chap 120: Đã nói anh đừng đến.
121
Chap 121: Em yêu anh.
122
Chap 122: Cho tôi vào trong.
123
Chap 123: Kỳ tích.
124
Chap 124: Giao ước mới.
125
Chap 125: Sống hoặc chết
126
Chap 126: Anh tỉnh rồi.
127
Chap 127: Anh không cho phép
128
Chap 128: Anh từng có bao nhiêu người phụ nữ?
129
Chap 129: Mau trả cho em
130
Chap 130: Anh đâu rồi?
131
Chap 131: Cầu hôn
132
Chap 132: Trúng thuốc
133
Chap 133: Viên Trác Bình
134
Chap 134: Nhanh chóng có con.
135
Chap 135: Trốn ra ngoài
136
Chap 136: Khoảng khắc đáng nhớ
137
Chap 137: Nhất định cưới em
138
Chap 138: Bên trong mật thất
139
Chap 139: Hợp tác
140
Chap 140: Bắt cô đi rồi.
141
Chap 141: Sự thật
142
Chap 142: Nếu là cô.
143
Chap 143: Xông vào phòng thí nghiệm
144
Chap 144: Kiếp sau vẫn là anh em
145
Chap 145: Em ngủ đây.
146
Chap 146: Phản đối đến cùng (1)
147
Chap 147: Phản đối đến cùng (2)
148
Chap 148: Tác hợp
149
Chap 149: Lời chúc phúc
150
Chap 150: Đám cưới trên biển

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play