Chương 9: Nhận nhầm

(9)

“Ái Nhĩ, Ái Nhĩ, là em phải không?”

“Xin lỗi anh, anh nhận nhầm rồi, tôi không phải là Ái Nhĩ.”

Thuần Khanh sững sờ, bàn tay nắm lấy tay cô gái kia thoáng buông thõng, ấp úng nói.

“Tôi xin lỗi, là do tôi say quá nên nhận nhầm người.”

Cô gái ngửi được mùi rượu trên người hắn, cười trừ một tiếng, khoát tay bảo không sao liền rời đi. Thuần Khanh đứng ngây người một lúc, tay xoa xoa đầu, bật cười, lẩm bẩm vài tiếng.

“Phải rồi, Ái Nhĩ không có ở đây.”

Ái Nhĩ còn đang ở nhà đợi hắn cơ mà, làm sao có thể ở đây được chứ.

Đầu óc Thuần Khanh trở nên mụ mị, hắn mượn chất cồn đang ăn mòn cơ thể, muốn một lần quên đi hết thảy mọi việc đang xảy ra.

Giống như lúc trước, khi hắn tan tầm về nhà, Ái Nhĩ sẽ đứng đợi hắn, Ái Nhĩ cũng không bị ngã cầu thang, não không bị chết đi, tim không hề ngừng đập, tất cả mọi thứ…đều chỉ là một cơn ác mộng.

Phải, đó là một cơn ác mộng đen tối mà hắn phải thức tỉnh, chỉ cần hắn chịu  tỉnh lại, giấc mơ này sẽ tan biến.

Khoảng trống rỗng tuếch trong tim dần thối rữa, Thuần Khanh như một kẻ điên loạn, hắn ngồi vào trong xe, đoạn đường trước mắt lắc lư, cơ thể của Thuần Khanh liền ngã xuống ghế.

Ái Nhĩ, Ái Nhĩ của hắn đâu rồi?

……..

Đèn trước cổng nhà sáng trưng, Thuần Khanh nặng bước đi vào trong, không gian ở huyền quan tĩnh mịch đến mức nghe được tiếng kim rơi, Thuần Khanh tháo cà vạt khỏi cổ, áo khoát cũng vội vứt lên sô pha, hắn tiến về phía cầu thang, khẽ gọi.

“Ái Nhĩ, tôi về rồi.”

Không có tiếng đáp lời, giọng nói của Thuần Khanh thốt ra liền vội tan biến vào hư vô.

“Ái Nhĩ, tôi về rồi, cô xuống đây được không.”

“Ái Nhĩ…”

Dì Lễ từ phòng bếp chạy ra, trên tay cầm một ly trà giải rượu, bà đặt xuống bàn, vừa muốn rời đi liền bị Thuần Khanh hỏi lại.

“Dì Lễ, Ái Nhĩ đâu rồi? Tôi gọi cô ấy rất lâu mà vẫn không có ai trả lời, có phải là bị bệnh nữa rồi không?”

“Thiếu gia…”

Thuần Khanh nhấp một ngụm trà, ngắt ngang lời dì Lễ.

“Nếu cô ấy không khỏe thì gọi bác sĩ đến, đừng tiêm thuốc, cô ấy sợ đau.”

Dì Lễ nhìn thấy Thuần Khanh chìm trong cơn say, giả điên giả tỉnh, chịu không nổi liền nói.

“Thiếu gia, tiểu thư đã mất hơn một tuần trước rồi, người tỉnh lại đi, được không?”

Choang!

Ly thủy tinh từ trong tay Thuần Khanh rơi xuống nền nhà, chúng phát ra âm thanh vỡ vụn chói tai, sau đó là vô số mảnh vụn lần lượt rơi xuống.

Trong suốt như tuyết trắng, lại mang theo nổi đau cắt da cắt thịt.

Thuần Khanh xoa hai đầu ngón tay, độ  ấm từ ly trà lúc nãy, hắn vẫn còn cảm nhận rõ rệt, vậy mà tim không biết từ bao giờ lại bất giác rét lạnh.

Thuần Khanh gục đầu, tay ôm lấy mặt, nước mắt trượt qua đầu ngón tay, dằn vặt cùng thống khổ giống như những con sâu độc ra sức gặm cắn người hắn, có chết cũng không thể buông ra.

“Thiếu gia…”

Lời nói sau của Dì Lễ, Thuần Khanh cũng không nghe lọt tai nữa, hắn chỉ ngồi khóc nức nở như một đứa trẻ, miệng lẩm bẩm vài tiếng.

“Ái Nhĩ mất rồi…”

Đây là thực, không phải mộng tưởng.

Ái Nhã chết là thật, không phải hắn đang mơ…

Thuần Khanh vô lực ngã người xuống sô pha, hai mắt mông lung đẫm lệ, cười khổ.

“Cô ấy đi rồi, cô ấy rời bỏ tôi thật rồi.”

Hắn không thể nào tìm được Ái Nhĩ trên đời này nữa, cô ấy đã vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian, rời bỏ hắn thật rồi!

Hot

Comments

katkat

katkat

TK nó bị dở hơi hẻ . cái lúc nu9 còn sống thì ko trân trọng rồi h lại khóc lóc . còn cả nu9 nx bị v r còn tìm thg cha dở hơi đó lm j

2024-08-16

0

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Lúc sống thì chả ra cái quần què gì , bây giờ người ta chết rồi thì bày đặt khóc lóc tiếc thương . hờ

2023-05-09

5

Bé

2021-12-23

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Ngã cầu thang.
2 Chương 2: Nghi oan
3 Chương 3: Cứu ai?
4 Chương 4: Xuống tay.
5 Chương 5: Ái Nhĩ chết rồi!
6 Chương 6: Hiến tụy
7 Chương 7: Sống lại.
8 Chương 8: Ân hận muộn màng.
9 Chương 9: Nhận nhầm
10 Chương 10: Tôi rất nhớ em.
11 Chương 11: Gặp lại
12 Chương 12: Không nhận ra.
13 Chương 13: Chân tướng
14 Chương 14: Đến bệnh viện
15 Chương 15: Người đàn ông ngồi trên xe lăn.
16 Chương 16: Mất trí nhớ tạm thời
17 Chương 17: Dọn nhà.
18 Chương 18: Cạnh tranh.
19 Chương 19: Ăn tân gia.
20 Chương 20: Nghi ngờ.
21 Chương 21: Tinh Hải xảy ra chuyện.
22 Chương 22: Tần Dụ
23 Chương 23: Người tàn nhẫn nhất, là hắn!
24 Chương 24: Máu đỏ hay là đen?
25 Chương 25: Sao nỡ giết chết anh?!
26 Chương 26 : Lo lắng
27 Chương 27: Đến muộn
28 Chương 28: Cho anh chọn.
29 Chương 29: Một lần nữa đứng lên.
30 Chương 30: Chúng ta có quen nhau, đúng không?
31 Chương 31: Cô gái ấy là Ái Nhĩ
32 Chương 32: Dò hỏi.
33 Chương 33: Giẫm nát dưới chân
34 Chương 34: Tiệc rượu.
35 Chương 35: Mở rộng tầm mắt
36 Chương 36: Say rượu
37 Chương 37:Phớt qua
38 Chương 38: Anh muốn chọn gì?
39 Chương 39: Riêng em thì không
40 Chương 40: Trong ngoài bất nhất.
41 Chương 41: Thăm dò.
42 Chương 42: Chỉ cần em cười, tôi nguyện làm tất cả.
43 Chương 43: Ngả bài.
44 Chương 44: Nợ vay đến lúc trả.
45 Chương 45: Nợ vay đến lúc trả (2)
46 Chương 46: Nợ vay đến lúc trả (3)
47 Chương 47: Tôi muốn em đi cùng.
48 Chương 48: Lũ cuốn trong tim
49 Chương 49: Cô ta tên gì?
50 Chương 50: Mối quan hệ mập mờ.
51 Chương 51: Xác nhận , hai chúng ta là đang yêu đương.
52 Chương 52 : Tôi tự thú!
53 Chương 53: Kết cục của Hoắc Thuần Khanh
54 Chương 54: Trước bão
55 Chương 55: Sẽ không rời đi.
56 Chương 56: Có bão (1)
57 Chương 57: Có bão (2)
58 Chương 58: Có bão (3)
59 Chương 59: Có bão (4)
60 Chương 60: Có bão (5)
61 Chương 61 : Sự lựa chọn của Tần Dụ.
62 Chương 62 : Sự thật. (1)
63 Chương 63: Sự Thật (2)
64 Chương 64: Kết thúc.
65 Chương 65: Phiên ngoại: Kết hôn rồi! (1)
66 Chương 66: Kết hôn rồi (2)
67 Chương 67: Kết hôn rồi (3)
68 Chương 68: Phiên ngoại 2: Chuyện ngắn của Trịnh Minh Hạo
69 Chương 69: Phiên ngoại 3: Nhật ký mang thai.
70 Chương 70 : Phiên ngoại 4 :Đậu Đậu và Nếp Nếp.
Chapter

Updated 70 Episodes

1
Chương 1: Ngã cầu thang.
2
Chương 2: Nghi oan
3
Chương 3: Cứu ai?
4
Chương 4: Xuống tay.
5
Chương 5: Ái Nhĩ chết rồi!
6
Chương 6: Hiến tụy
7
Chương 7: Sống lại.
8
Chương 8: Ân hận muộn màng.
9
Chương 9: Nhận nhầm
10
Chương 10: Tôi rất nhớ em.
11
Chương 11: Gặp lại
12
Chương 12: Không nhận ra.
13
Chương 13: Chân tướng
14
Chương 14: Đến bệnh viện
15
Chương 15: Người đàn ông ngồi trên xe lăn.
16
Chương 16: Mất trí nhớ tạm thời
17
Chương 17: Dọn nhà.
18
Chương 18: Cạnh tranh.
19
Chương 19: Ăn tân gia.
20
Chương 20: Nghi ngờ.
21
Chương 21: Tinh Hải xảy ra chuyện.
22
Chương 22: Tần Dụ
23
Chương 23: Người tàn nhẫn nhất, là hắn!
24
Chương 24: Máu đỏ hay là đen?
25
Chương 25: Sao nỡ giết chết anh?!
26
Chương 26 : Lo lắng
27
Chương 27: Đến muộn
28
Chương 28: Cho anh chọn.
29
Chương 29: Một lần nữa đứng lên.
30
Chương 30: Chúng ta có quen nhau, đúng không?
31
Chương 31: Cô gái ấy là Ái Nhĩ
32
Chương 32: Dò hỏi.
33
Chương 33: Giẫm nát dưới chân
34
Chương 34: Tiệc rượu.
35
Chương 35: Mở rộng tầm mắt
36
Chương 36: Say rượu
37
Chương 37:Phớt qua
38
Chương 38: Anh muốn chọn gì?
39
Chương 39: Riêng em thì không
40
Chương 40: Trong ngoài bất nhất.
41
Chương 41: Thăm dò.
42
Chương 42: Chỉ cần em cười, tôi nguyện làm tất cả.
43
Chương 43: Ngả bài.
44
Chương 44: Nợ vay đến lúc trả.
45
Chương 45: Nợ vay đến lúc trả (2)
46
Chương 46: Nợ vay đến lúc trả (3)
47
Chương 47: Tôi muốn em đi cùng.
48
Chương 48: Lũ cuốn trong tim
49
Chương 49: Cô ta tên gì?
50
Chương 50: Mối quan hệ mập mờ.
51
Chương 51: Xác nhận , hai chúng ta là đang yêu đương.
52
Chương 52 : Tôi tự thú!
53
Chương 53: Kết cục của Hoắc Thuần Khanh
54
Chương 54: Trước bão
55
Chương 55: Sẽ không rời đi.
56
Chương 56: Có bão (1)
57
Chương 57: Có bão (2)
58
Chương 58: Có bão (3)
59
Chương 59: Có bão (4)
60
Chương 60: Có bão (5)
61
Chương 61 : Sự lựa chọn của Tần Dụ.
62
Chương 62 : Sự thật. (1)
63
Chương 63: Sự Thật (2)
64
Chương 64: Kết thúc.
65
Chương 65: Phiên ngoại: Kết hôn rồi! (1)
66
Chương 66: Kết hôn rồi (2)
67
Chương 67: Kết hôn rồi (3)
68
Chương 68: Phiên ngoại 2: Chuyện ngắn của Trịnh Minh Hạo
69
Chương 69: Phiên ngoại 3: Nhật ký mang thai.
70
Chương 70 : Phiên ngoại 4 :Đậu Đậu và Nếp Nếp.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play