Chương 20: Nghi ngờ.

(20)

“Ái Nhĩ, hay là  tối nay qua nhà anh nhé, chúng ta cùng nhau mừng tiệc tân gia, anh sẽ cho dì Lễ nấu mấy món mà em thích, canh gà, cải thảo xào, sườn kho nữa, có được không?”

“Như thế…liệu có được không?”

Ái Nhĩ ái ngại nhìn Trịnh Minh Hạo ở phía sau, khẽ mím môi, lại nhìn không ra khuôn mặt đang đen sì của của Trịnh Minh Hạo, rụt rè hỏi.

“Anh, em có thể qua nhà Thuần Khanh được không?”

Trịnh Minh Hạo trừng mắt với Thuần Khanh, nhưng khi nhìn đến ánh mắt chờ mong của Ái Nhĩ, trong lòng muộn phiền không thôi.

Điện thoại trên tay reo lên, Trịnh Minh Hạo nhìn dãy số quen thuộc của trợ lý, anh liền đi đến bên cạnh Ái Nhĩ, một tay véo má cô, nụ cười vẫn gắng gượng duy trì bên môi, ngữ khí có chút cưng chiều mà đồng ý.

“Được rồi.”

Khuôn mặt Ái Nhĩ sáng bừng, vừa muốn cám ơn, liền bị anh nắm lấy bả vai.

“Bây giờ thì em vào nhà nghỉ ngơi trước, anh có một chút việc phải đến công ty, nhớ là phải ăn hết cháo, uống hết thuốc mà anh đã để trên bàn, nếu tối về anh không thấy em ngoan ngoãn làm đủ, sau này sẽ không cho em đến nhà Hoắc tổng nữa.”

Ái Nhĩ mở to mắt, giống như đang chăm chú lắng nghe, nhưng thực chất nội tâm liền bị câu đồng ý của Trịnh Minh Hạo làm cho vui sướng đến lâng lâng, gật đầu theo lời nói của anh hoàn toàn là theo bản năng. Mà Trịnh Minh Hạo nói nhiều như thế cũng  biết là cô đáp ứng có lệ, cũng không muốn vạch trần cô, dặn dò thêm một vài điều nữa liền rời đi.

“Em vào nhà đi, gió lạnh không tốt, anh đi trước.”

“Vâng.”

Trịnh Minh Hạo liếc mắt cảnh cáo Thuần Khanh, hắn ta mỉm cười phớt lờ, còn nhún vai tỏ vẻ không quan tâm. Trịnh Minh Hạo bước đến mở cửa xe , ánh mắt lưu luyến khẽ đảo về phía khuôn mặt của Ái Nhĩ thêm một lần nữa, nhưng khi nhìn thấy cô vui vẻ vòng tay ôm lấy Hoắc Thuần Khanh, đôi mắt hẹp dài kia liền ảm đạm rũ xuống.

Trịnh Minh Hạo kìm nén sự khó chịu trong lòng, trầm ổn ngồi lên xe, khởi động.

Nếu không giải quyết tốt vấn đề của công ty, anh không thể nào có đủ thời gian đối phó với Hoắc Thuần Khanh, việc đem Ái Nhĩ áp dưới đôi cánh của anh cũng không thể nào là chuyện ngày một ngày hai thì có thể làm được.

Không được nóng vội, thời gian còn dài, rốt cuộc ai hơn ai, vẫn chưa đến hồi kết thì không thể đoán trước được.

Vô lăng trên tay Trịnh Minh Hạo rẽ một đường cung, chiếc xe liền nhanh chóng hòa vào dòng xe vội vã của thành phố Z, đi đến Thiểm Diệu.

[……………...]

Tối đến, Ái Nhĩ đã mặc một chiếc váy hoa nhí, loại váy mà cô thích nhất, ngồi trên sô pha nhà Thuần Khanh, ánh mắt háo hức ngắm toàn bộ nội thất của căn nhà, sau đó liền cười khúc khích hai tiếng.

Căn nhà này với ngôi biệt thự mà trước kia Ái Nhĩ từng sống có cách bày trí hoàn toàn giống nhau, điều đó khiến Ái Nhĩ không khỏi có cảm giác thân thuộc cùng lưu luyến.

“Cười ngốc cái gì đấy.”

Thuần Khanh đặt một cốc nước chanh dây lên bàn, nghiêng đầu hôn lên má Ái Nhĩ, ánh mắt ôn nhu như muốn nhấn chìm cả người cô vào trong đó.

“Không, không có gì.”

Ái Nhĩ mặt đỏ tai hồng rúc vào gối, một bộ dáng ngượng ngùng sắp chết, trông vô cùng đáng yêu.

Thuần Khanh nhìn thấy nụ cười kia, ngẩn người một chút, vừa muốn ngồi xuống cạnh cô, ngoài cổng đã vang lên tiếng chuông.

“Để anh ra ngoài xem ai đến.”

Thuần Khanh bỏ lại một câu liền bước đi, Ái Nhĩ cầm cốc nước lên, nhìn trái nhìn phải muốn tìm Dì Lễ cùng Tiểu Miêu, liền nghe thấy tiếng giày cao gót lộc cộc va với nền gạch, theo sau đó là giọng nói khó chịu của Thuần Khanh cùng thanh âm nhu mì của một người phụ nữ.

“Cô không ở trong bệnh viện nghỉ ngơi, lại chạy đến đây làm gì?”

“Em….em chỉ là muốn đến thăm anh, cả tháng nay anh đã không đến gặp em rồi.”

Ái Nhĩ bỏ cốc nước chanh xuống, len lén đi đến ngoài cửa, thập thò nhìn trộm, bên tai văng vẳng giọng nói thiếu kiên nhẫn của Thuần Khanh.

“Không cần cô đến thăm, về bệnh viện tịnh dưỡng cho thật tốt, đừng đến đây nữa.”

“Anh…có phải em làm điều gì sai khiến anh chán ghét em không? Em xin anh hãy nói ra, em nhất định sẽ sửa, chỉ cầu anh đừng lạnh nhạt với em nữa, được không?”

Thuần Khanh cười lạnh một tiếng, da đầu của Thẩm dạ lập tức run lên, mà một câu nói sau của Thuần Khanh, liền chứng thực những lo lắng trong lòng cô ta.

“Tôi nghi ngờ cái chết của Ái Nhĩ có điều gì đó không minh bạch, sau tang lễ cô ấy tôi cũng đã cho người truy đến cùng việc này, vài ngày nữa là có thể biết được kết quả, từ đây cho đến lúc đó, tôi hy vọng cô thật sự không liên quan đến việc này, nếu không tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho cô!”

Hot

Comments

Hoàng Hậu La Cà

Hoàng Hậu La Cà

Cho mình hỏi, na9 là ai vậy

2021-07-18

2

Bùi Hà

Bùi Hà

nu9 sắp nhớ lại r hóng quá

2020-04-26

3

Trang Nguyễn

Trang Nguyễn

cho nữ9 mau mau nhớ lại nhoaa

2020-04-26

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Ngã cầu thang.
2 Chương 2: Nghi oan
3 Chương 3: Cứu ai?
4 Chương 4: Xuống tay.
5 Chương 5: Ái Nhĩ chết rồi!
6 Chương 6: Hiến tụy
7 Chương 7: Sống lại.
8 Chương 8: Ân hận muộn màng.
9 Chương 9: Nhận nhầm
10 Chương 10: Tôi rất nhớ em.
11 Chương 11: Gặp lại
12 Chương 12: Không nhận ra.
13 Chương 13: Chân tướng
14 Chương 14: Đến bệnh viện
15 Chương 15: Người đàn ông ngồi trên xe lăn.
16 Chương 16: Mất trí nhớ tạm thời
17 Chương 17: Dọn nhà.
18 Chương 18: Cạnh tranh.
19 Chương 19: Ăn tân gia.
20 Chương 20: Nghi ngờ.
21 Chương 21: Tinh Hải xảy ra chuyện.
22 Chương 22: Tần Dụ
23 Chương 23: Người tàn nhẫn nhất, là hắn!
24 Chương 24: Máu đỏ hay là đen?
25 Chương 25: Sao nỡ giết chết anh?!
26 Chương 26 : Lo lắng
27 Chương 27: Đến muộn
28 Chương 28: Cho anh chọn.
29 Chương 29: Một lần nữa đứng lên.
30 Chương 30: Chúng ta có quen nhau, đúng không?
31 Chương 31: Cô gái ấy là Ái Nhĩ
32 Chương 32: Dò hỏi.
33 Chương 33: Giẫm nát dưới chân
34 Chương 34: Tiệc rượu.
35 Chương 35: Mở rộng tầm mắt
36 Chương 36: Say rượu
37 Chương 37:Phớt qua
38 Chương 38: Anh muốn chọn gì?
39 Chương 39: Riêng em thì không
40 Chương 40: Trong ngoài bất nhất.
41 Chương 41: Thăm dò.
42 Chương 42: Chỉ cần em cười, tôi nguyện làm tất cả.
43 Chương 43: Ngả bài.
44 Chương 44: Nợ vay đến lúc trả.
45 Chương 45: Nợ vay đến lúc trả (2)
46 Chương 46: Nợ vay đến lúc trả (3)
47 Chương 47: Tôi muốn em đi cùng.
48 Chương 48: Lũ cuốn trong tim
49 Chương 49: Cô ta tên gì?
50 Chương 50: Mối quan hệ mập mờ.
51 Chương 51: Xác nhận , hai chúng ta là đang yêu đương.
52 Chương 52 : Tôi tự thú!
53 Chương 53: Kết cục của Hoắc Thuần Khanh
54 Chương 54: Trước bão
55 Chương 55: Sẽ không rời đi.
56 Chương 56: Có bão (1)
57 Chương 57: Có bão (2)
58 Chương 58: Có bão (3)
59 Chương 59: Có bão (4)
60 Chương 60: Có bão (5)
61 Chương 61 : Sự lựa chọn của Tần Dụ.
62 Chương 62 : Sự thật. (1)
63 Chương 63: Sự Thật (2)
64 Chương 64: Kết thúc.
65 Chương 65: Phiên ngoại: Kết hôn rồi! (1)
66 Chương 66: Kết hôn rồi (2)
67 Chương 67: Kết hôn rồi (3)
68 Chương 68: Phiên ngoại 2: Chuyện ngắn của Trịnh Minh Hạo
69 Chương 69: Phiên ngoại 3: Nhật ký mang thai.
70 Chương 70 : Phiên ngoại 4 :Đậu Đậu và Nếp Nếp.
Chapter

Updated 70 Episodes

1
Chương 1: Ngã cầu thang.
2
Chương 2: Nghi oan
3
Chương 3: Cứu ai?
4
Chương 4: Xuống tay.
5
Chương 5: Ái Nhĩ chết rồi!
6
Chương 6: Hiến tụy
7
Chương 7: Sống lại.
8
Chương 8: Ân hận muộn màng.
9
Chương 9: Nhận nhầm
10
Chương 10: Tôi rất nhớ em.
11
Chương 11: Gặp lại
12
Chương 12: Không nhận ra.
13
Chương 13: Chân tướng
14
Chương 14: Đến bệnh viện
15
Chương 15: Người đàn ông ngồi trên xe lăn.
16
Chương 16: Mất trí nhớ tạm thời
17
Chương 17: Dọn nhà.
18
Chương 18: Cạnh tranh.
19
Chương 19: Ăn tân gia.
20
Chương 20: Nghi ngờ.
21
Chương 21: Tinh Hải xảy ra chuyện.
22
Chương 22: Tần Dụ
23
Chương 23: Người tàn nhẫn nhất, là hắn!
24
Chương 24: Máu đỏ hay là đen?
25
Chương 25: Sao nỡ giết chết anh?!
26
Chương 26 : Lo lắng
27
Chương 27: Đến muộn
28
Chương 28: Cho anh chọn.
29
Chương 29: Một lần nữa đứng lên.
30
Chương 30: Chúng ta có quen nhau, đúng không?
31
Chương 31: Cô gái ấy là Ái Nhĩ
32
Chương 32: Dò hỏi.
33
Chương 33: Giẫm nát dưới chân
34
Chương 34: Tiệc rượu.
35
Chương 35: Mở rộng tầm mắt
36
Chương 36: Say rượu
37
Chương 37:Phớt qua
38
Chương 38: Anh muốn chọn gì?
39
Chương 39: Riêng em thì không
40
Chương 40: Trong ngoài bất nhất.
41
Chương 41: Thăm dò.
42
Chương 42: Chỉ cần em cười, tôi nguyện làm tất cả.
43
Chương 43: Ngả bài.
44
Chương 44: Nợ vay đến lúc trả.
45
Chương 45: Nợ vay đến lúc trả (2)
46
Chương 46: Nợ vay đến lúc trả (3)
47
Chương 47: Tôi muốn em đi cùng.
48
Chương 48: Lũ cuốn trong tim
49
Chương 49: Cô ta tên gì?
50
Chương 50: Mối quan hệ mập mờ.
51
Chương 51: Xác nhận , hai chúng ta là đang yêu đương.
52
Chương 52 : Tôi tự thú!
53
Chương 53: Kết cục của Hoắc Thuần Khanh
54
Chương 54: Trước bão
55
Chương 55: Sẽ không rời đi.
56
Chương 56: Có bão (1)
57
Chương 57: Có bão (2)
58
Chương 58: Có bão (3)
59
Chương 59: Có bão (4)
60
Chương 60: Có bão (5)
61
Chương 61 : Sự lựa chọn của Tần Dụ.
62
Chương 62 : Sự thật. (1)
63
Chương 63: Sự Thật (2)
64
Chương 64: Kết thúc.
65
Chương 65: Phiên ngoại: Kết hôn rồi! (1)
66
Chương 66: Kết hôn rồi (2)
67
Chương 67: Kết hôn rồi (3)
68
Chương 68: Phiên ngoại 2: Chuyện ngắn của Trịnh Minh Hạo
69
Chương 69: Phiên ngoại 3: Nhật ký mang thai.
70
Chương 70 : Phiên ngoại 4 :Đậu Đậu và Nếp Nếp.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play