Chương 3: Không phải cô đuổi, mà là em tự nghỉ

Trong căn phòng làm việc của giáo viên, ánh sáng bên ngoài dường như chỉ là một chút mờ nhạt, những đám mây xám xịt bao phủ lấy cả không gian.

Cô Giang ngồi trên ghế, thở dài một tiếng, khuôn mặt không giấu được nét tức giận: “Dương Thần, em thân là lớp trưởng, lại chạy vào nhà vệ sinh nữ, em nói xem cô nên phạt em sao đây?”

Ánh mắt của Dương Thần đảo qua Bạch Uyển Đình vẫn còn sợ hãi bên cạnh, hai hàng chân mày có chút chau chặt lại, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên: “Tại sao người xứng đáng để cô phạt hơn cô lại không phạt?”

Cô Giang trợn tròn mắt nhìn Dương Thần: “Em dùng giọng điệu đó để nói chuyện với cô sao?”

Không nhịn nổi nữa, Dương Thần bất ngờ cầm lấy cánh tay đang sưng đỏ của Bạch Uyển Đình giơ lên trước mặt cô Giang: “Rõ ràng Ngôn Ngôn mới là người có lỗi, cô lại ở đây hỏi tội em với Uyển Đình, cậu ấy thì có tội gì chứ?”

Không trả lời được câu hỏi của Dương Thần, dù sao anh cũng là học sinh xuất sắc của trường, nếu bị thầy hiệu trưởng trách thì cô Giang cũng không được yên thân, nghĩ đến đây cô đành hạ giọng: “Thôi được rồi, dù sao em cũng có công ngăn các bạn, nên chuyện này cô tạm thời sẽ xử lý sau. Em về lớp đi, Bạch Uyển Đình ở lại!”

Khuôn mặt Dương Thần không giấu được vẻ ngạc nhiên: “Nhưng…”

Không để cho anh có cơ hội phản bác, cô Giang lập tức lên tiếng: “Không nhưng gì cả, chuyện xông vào nhà vệ sinh nữ có thể bỏ qua, nhưng chuyện đánh nhau thì cô phải xử lý!”

Đôi mày Dương Thần nhíu chặt hơn: “Nhưng Bạch Uyển Đình là nạn nhân…”

“Chuyện đó cô tự biết cân nhắc, em về lớp đi!” Cô Giang bắt đầu lớn tiếng hơn.

Không biết nói gì hơn, Dương Thần cúi đầu bước ra ngoài, trước khi rời đi anh để lại cho Bạch Uyển Đình một ánh mắt lo lắng.

Cánh cửa đóng lại, cô Giang di chuyển ánh mắt lên người Bạch Uyển Đình, cẩn thận quan sát một lúc rồi mới bắt đầu cất giọng: “Cô hiểu rõ hoàn cảnh của em bây giờ, cô cũng biết em phải chịu rất nhiều áp lực. Nhưng em đang là tâm điểm gây phẫn nộ của trường ta, bây giờ em còn đánh nhau với bạn học, cô biết ăn nói sao với thầy hiệu trưởng đây?”

Bạch Uyển Đình cứ thế cúi đầu, cô hiểu rõ ý của cô Giang là gì, với hoàn cảnh của cô lúc này thì còn cầu mong ai sẽ bênh vực cô nữa chứ.

Thấy Bạch Uyển Đình im lặng, cô Giang nói tiếp: “Các bạn làm vậy cũng là do quá bức xúc thôi… nếu được thì em nên đi xin lỗi Ngôn Ngôn nhé!”

Ánh mắt Bạch Uyển Đình bắt đầu thay đổi, cô ngẩng đầu nhìn vào cô Giang, khẽ cất giọng: “Em không có lỗi!”

Ngọn lửa cơn giận trong cô Giang đang kìm nén, câu nói vừa rồi của Bạch Uyển Đình như một chất xúc tác khiến nó cháy bừng lên, cô Giang lập tức đáp lời: “Rõ ràng ba em là tội phạm truy nã, nạn nhân lại còn là anh họ của Ngôn Ngôn, kêu em xin lỗi bạn ấy thì thiệt thòi cho em lắm sao?”

Sâu trong khóe mắt của Bạch Uyển Đình đã sớm ứa nước mắt, cô không đáp lời cô Giang chỉ lặng lẽ cúi đầu. Vừa chạm đến tuổi mười tám, chiếc tuổi đẹp nhất mà có lẽ trong đời người ai cũng sẽ có để sau này tưởng niệm về một thời thanh xuân rực rỡ, nhưng điều đó có lẽ là ngoại lệ với Bạch Uyển Đình, cuộc sống ập đến cho cô một biến cố mà không hề cho cô một sự chuẩn bị hay lựa chọn, cứ thế bắt cô phải đối mặt.

Bây giờ là tiết tự học, tiếng ồn ào trong lớp học bỗng tắt hẳn khi nhìn thấy Bạch Uyển Đình bước vào lớp, cô bước chân chậm rãi về chỗ ngồi.

Ngôn Ngôn bước đến trước mặt Bạch Uyển Đình, cất giọng: “Cô Giang không kêu mày xin lỗi tao sao? Mau quỳ xuống đi!”

Sắc mặt của Bạch Uyển Đình vẫn không thay đổi, sự bình tĩnh của cô làm Ngôn Ngôn như phát cáu hơn.

Ngôn Ngôn bắt đầu gào lên: “Tao nói mày không nghe thấy gì sao?” Vừa dứt lời, cô tiến lên phía Bạch Uyển Đình đang ngồi, giơ tay lên tát một cái thật mạnh vào mặt của Bạch Uyển Đình.

Dương Thần vừa đi lấy đề ôn thi trở về, chứng kiến cảnh tượng trước mặt, anh lập tức chạy đến chỗ của Bạch Uyển Đình ở cuối lớp: “Ngôn Ngôn! Cậu quá đáng rồi đó!”

Đây là lần đầu tiên cả lớp được chứng kiến hình tượng mất bình tĩnh của Dương Thần như vậy, trong mắt mọi người Dương Thần luôn là một lớp trưởng nghiêm nghị và điềm tĩnh trong mọi tình huống.

Ánh mắt của Bạch Uyển Đình bắt đầu nhìn về phía Dương Thần, cô khẽ lắc đầu: “Không sao đâu!”

Vừa nói dứt câu Bạch Uyển Đình đứng phắc dậy, động tác nhanh như thể chỉ là một cơn gió lướt qua, cô giáng một cái tát trời giáng xuống mặt của Ngôn Ngôn khiến năm ngón tay đỏ ửng in hằn trên đôi má. Mọi người trong lớp đều há hốc mồm, bạn bè của Ngôn Ngôn nhìn thấy bạn mình bị đánh nhanh chóng tiến về phía Ngôn Ngôn đang ngơ ngác, loạng choạng chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Thấy tình hình có vẻ không hay, Dương Thần lập tức cất giọng: “Tất cả trở về chỗ ngồi!”

Bị mất mặt trước mặt mọi người, Ngôn Ngôn cất giọng: “Nhưng ba của nó là kẻ giết người!” Nói xong cô liền giơ tay tát lại vào mặt Bạch Uyển Đình nhưng ngay lập tức bị bàn tay của Dương Thần ngăn lại.

Cô Giang bước vào lớp không buồn tìm hiểu xem chuyện đã xảy ra, cô lên tiếng ẩn ý đầy mỉa mai: “Đến khi nào cái lớp này mới được yên bình đây?”

Bạch Uyển Đình sắc mặt không hề có chút thay đổi, cô từ từ mang chiếc ba lô của mình lên vai, đôi chân bình thản bước về phía cô Giang trên bục giảng. Tiếng xì xào mắt đầu nổi lên trong lớp học, Bạch Uyển Đình đứng trước mặt của cô Giang, ánh mắt kiên định, môi khẽ mấp máy: “Không phải đuổi, là em tự nghỉ!” Nói xong cô tháo chiếc bảng lên trên ngực trái có dòng chữ “Bạch Uyển Đình - 12A3”, không chút do dự mà vứt thẳng xuống đất.

Hot

Comments

Kien Le

Kien Le

ko biết hay ko nữa

2022-07-04

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Chú Hàn, tại sao ba tôi là kẻ giết người?
2 Chương 2: Dương Thần, đây là nhà vệ sinh nữ!
3 Chương 3: Không phải cô đuổi, mà là em tự nghỉ
4 Chương 4: Đóa hoa cúc trắng nhuốm máu tươi
5 Chương 5: Về nhà với chú Hàn
6 Chương 6: Chú Hàn nói, Đình Đình buộc phải nghe
7 Chương 7: Bỏ trốn
8 Chương 8: Bị phát hiện rồi
9 Chương 9: Kẻ thù
10 Chương 10: Triết Vỹ không xong rồi!
11 Chương 11: Trò chơi nhân phẩm
12 Chương 12: Thành viên mới ngủ nướng
13 Chương 13: Gọi "chú" là "anh"
14 Chương 14: Sao anh vào được phòng của tôi?
15 Chương 15: Chú Hàn đi nhầm phòng
16 Chương 16: Đình Đình say rồi
17 Chương 17: Đêm triền miên
18 Chương 18: Phòng chú Hàn không có gì là bẩn
19 Chương 19: Cánh cửa bí mật của Hàn Vũ Hi
20 Chương 20: Phòng bí mật của Hàn Vũ Hi là cái chết của Bạch Thiên
21 Chương 21: Muốn em làm bà Hàn
22 Chương 22: Triết Vỹ đến không đúng lúc rồi
23 Chương 23: Hiểu lầm sáng tỏ
24 Chương 24: Chúng ta đều không say
25 Chương 25: Say tình
26 Chương 26: Phi vụ không dễ nuốt
27 Chương 27: Mai phục
28 Chương 28: Ai là gà, ai là thóc
29 Chương 29: Nữ thiện xạ
30 Chương 30: Bí mật của Hàn Vũ Hi
31 Chương 31: Bác sĩ Bạch Uyển Đình
32 Chương 32: Kẻ thù là trưởng khoa
33 Chương 33: Hàn súng không dễ lừa
34 Chương 34: Chú Hàn ghen rồi
35 Chương 35: Chú Hàn, đừng quậy!
36 Chương 36: Trốn việc
37 Chương 37: Bắt cóc
38 Chương 38: Giả vờ làm con tin ngoan
39 Chương 39: Dương Thần đừng cứu
40 Chương 40: Chú Hàn đến rồi
41 Chương 41: Trở về
42 Chương 42: Thân phận của Bạch Uyển Đình
43 Chương 43: Manh mối mới
44 Chương 44: Uyển Đình đi bắt ghen
45 Chương 45: Mỹ nhân kế
46 Chương 46: Bí mật của Khương Lỗi
47 Chương 47: Bạch Lâm Quyết?
48 Chương 48: Mua chuộc
49 Chương 49: Dương Thần giải thoát
50 Chương 50: Từ chối gặp
51 Chương 51: Che giấu
52 Chương 52: Tấm ảnh chụp
53 Chương 53: Có phải là sự thật?
54 Chương 54: Cuộc hẹn
55 Chương 55: Hung thủ có thật sự là ba?
56 Chương 56: Hàn Vũ Hi mang quà về
57 Chương 57: Bạn thân
58 Chương 58: Sự thật sáng tỏ
59 Chương 59: Minh oan
60 Chương 60: Anh nghĩ ra mình muốn ăn gì rồi
61 Chương 61: Cầu xin anh đi
62 Chương 62: Cuộc hẹn bất ngờ
63 Chương 63: Cầu hôn trên biển
64 Chương 64: Đồng ý làm bà xã của anh
65 Chương 65: Lô hàng mất tích
66 Chương 66: Thử váy cưới
67 Chương 67: Cuộc gọi trong đêm
68 Chương 68: Hàn Vũ Hi không về
69 Chương 69: Hàn Vũ Hi không về nữa
70 Chương 70: Có thai
71 Chương 71: Tỉnh giấc
72 Chương 72: Khó khăn
73 Chương 73: Chị Bạch ra tay
74 Chương 74: Chị Bạch cao tay
75 Chương 75: Hợp tác thành công
76 Chương 76: Sắp sinh
77 Chương 77: Bóng dáng quen thuộc
78 Chương 78: Hạ sinh an toàn
79 Chương 79: Tìm kiếm tung tích
80 Chương 80: Gặp lại
81 Chương 81: Chị Bạch ghen rồi
82 Chương 82: Hàn Vũ Hi cần dùng thuốc
83 Chương 83: Cách của chị Bạch
84 Chương 84: Trở về tay trắng
85 Chương 85: Thuốc của Ngôn Ngôn có vấn đề
86 Chương 86: Bất ngờ
87 Chương 87: Hàn Vũ Hi thực sự trở lại rồi
88 Chương 88: Trả lại cho chúng ta một lễ cưới
89 Chương 89: Đêm trước hôn lễ
90 Chương 90: Hôn lễ của ba mẹ Hằng Hằng
91 Chương 91: Ngoại truyện
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: Chú Hàn, tại sao ba tôi là kẻ giết người?
2
Chương 2: Dương Thần, đây là nhà vệ sinh nữ!
3
Chương 3: Không phải cô đuổi, mà là em tự nghỉ
4
Chương 4: Đóa hoa cúc trắng nhuốm máu tươi
5
Chương 5: Về nhà với chú Hàn
6
Chương 6: Chú Hàn nói, Đình Đình buộc phải nghe
7
Chương 7: Bỏ trốn
8
Chương 8: Bị phát hiện rồi
9
Chương 9: Kẻ thù
10
Chương 10: Triết Vỹ không xong rồi!
11
Chương 11: Trò chơi nhân phẩm
12
Chương 12: Thành viên mới ngủ nướng
13
Chương 13: Gọi "chú" là "anh"
14
Chương 14: Sao anh vào được phòng của tôi?
15
Chương 15: Chú Hàn đi nhầm phòng
16
Chương 16: Đình Đình say rồi
17
Chương 17: Đêm triền miên
18
Chương 18: Phòng chú Hàn không có gì là bẩn
19
Chương 19: Cánh cửa bí mật của Hàn Vũ Hi
20
Chương 20: Phòng bí mật của Hàn Vũ Hi là cái chết của Bạch Thiên
21
Chương 21: Muốn em làm bà Hàn
22
Chương 22: Triết Vỹ đến không đúng lúc rồi
23
Chương 23: Hiểu lầm sáng tỏ
24
Chương 24: Chúng ta đều không say
25
Chương 25: Say tình
26
Chương 26: Phi vụ không dễ nuốt
27
Chương 27: Mai phục
28
Chương 28: Ai là gà, ai là thóc
29
Chương 29: Nữ thiện xạ
30
Chương 30: Bí mật của Hàn Vũ Hi
31
Chương 31: Bác sĩ Bạch Uyển Đình
32
Chương 32: Kẻ thù là trưởng khoa
33
Chương 33: Hàn súng không dễ lừa
34
Chương 34: Chú Hàn ghen rồi
35
Chương 35: Chú Hàn, đừng quậy!
36
Chương 36: Trốn việc
37
Chương 37: Bắt cóc
38
Chương 38: Giả vờ làm con tin ngoan
39
Chương 39: Dương Thần đừng cứu
40
Chương 40: Chú Hàn đến rồi
41
Chương 41: Trở về
42
Chương 42: Thân phận của Bạch Uyển Đình
43
Chương 43: Manh mối mới
44
Chương 44: Uyển Đình đi bắt ghen
45
Chương 45: Mỹ nhân kế
46
Chương 46: Bí mật của Khương Lỗi
47
Chương 47: Bạch Lâm Quyết?
48
Chương 48: Mua chuộc
49
Chương 49: Dương Thần giải thoát
50
Chương 50: Từ chối gặp
51
Chương 51: Che giấu
52
Chương 52: Tấm ảnh chụp
53
Chương 53: Có phải là sự thật?
54
Chương 54: Cuộc hẹn
55
Chương 55: Hung thủ có thật sự là ba?
56
Chương 56: Hàn Vũ Hi mang quà về
57
Chương 57: Bạn thân
58
Chương 58: Sự thật sáng tỏ
59
Chương 59: Minh oan
60
Chương 60: Anh nghĩ ra mình muốn ăn gì rồi
61
Chương 61: Cầu xin anh đi
62
Chương 62: Cuộc hẹn bất ngờ
63
Chương 63: Cầu hôn trên biển
64
Chương 64: Đồng ý làm bà xã của anh
65
Chương 65: Lô hàng mất tích
66
Chương 66: Thử váy cưới
67
Chương 67: Cuộc gọi trong đêm
68
Chương 68: Hàn Vũ Hi không về
69
Chương 69: Hàn Vũ Hi không về nữa
70
Chương 70: Có thai
71
Chương 71: Tỉnh giấc
72
Chương 72: Khó khăn
73
Chương 73: Chị Bạch ra tay
74
Chương 74: Chị Bạch cao tay
75
Chương 75: Hợp tác thành công
76
Chương 76: Sắp sinh
77
Chương 77: Bóng dáng quen thuộc
78
Chương 78: Hạ sinh an toàn
79
Chương 79: Tìm kiếm tung tích
80
Chương 80: Gặp lại
81
Chương 81: Chị Bạch ghen rồi
82
Chương 82: Hàn Vũ Hi cần dùng thuốc
83
Chương 83: Cách của chị Bạch
84
Chương 84: Trở về tay trắng
85
Chương 85: Thuốc của Ngôn Ngôn có vấn đề
86
Chương 86: Bất ngờ
87
Chương 87: Hàn Vũ Hi thực sự trở lại rồi
88
Chương 88: Trả lại cho chúng ta một lễ cưới
89
Chương 89: Đêm trước hôn lễ
90
Chương 90: Hôn lễ của ba mẹ Hằng Hằng
91
Chương 91: Ngoại truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play