Chương 17: Đêm triền miên

Giọng nói yếu ớt của Bạch Uyển Đình mang theo một hương rượu ngào ngạt, đắm mà ngây dại. Thân thể của Bạch Uyển Đình yếu ớt, không còn sức lực, ngoan ngoãn vâng lời theo đôi tay của Hàn Vũ Hi, bàn tay anh từ từ lướt trên làn da mịn màng của cô, dần dần xuống giữa hai chân mang theo cảm giác tê dại, một lần nữa dễ dàng cởi bỏ chiếc quần lót mỏng manh không lấy chút khó khăn. Hàn Vũ Hi đôi môi bắt đầu rời bầu ngực, từng nụ hôn nhẹ nhàng di chuyển xuống bụng, rồi dần tách hai chân của Bạch Uyển Đình ra, không biết do rượu hay cơ thể thành thật của mình, Bạch Uyển Đình nhắm nghiền mắt, ngoan ngoãn không chút chống cự, một khoái cảm hoàn toàn lạ lẫm nhưng cực kỳ kích thích.

Trong không khí yên tĩnh có thể dễ dàng nghe thấy được hơi thở của Hàn Vũ Hi bắt đầu gấp gáp dần, anh ngước mắt nhìn Bạch Uyển Đình không ngừng khó chịu uốn éo thân thể, ánh mắt anh đục ngầu. Bạch Uyển Đình nhắm nghiền mắt, miệng bắt đầu không kìm chế được nữa, từ cổ họng khẽ phát ra tiếng: “Vũ Hi… Em…” Giọng nói yếu ớt, một cảm giác trống rỗng cần được lấp đầy ngay lập tức.

Đầu óc Bạch Uyển bắt đầu quay, cô muốn xác định đây không phải là sự thật nên cố gắng mở đôi mắt nặng trĩu, hình ảnh Hàn Vũ Hi mờ ảo trước mắt, thân thể rắn chắc của anh đang chạm với thân thể trần trụi của cô, chút ý thức còn sót lại trong đầu cô thầm nghĩ: “Uyển Đình, mày đang làm gì đây…”

Chưa kịp nghĩ xong thì đầu óc cô bắt đầu thực sự trống rỗng, cơ thể thành thật của cô không ngừng run rẩy, một cảm giác ướt át ập đến, chiếc lưỡi ấm nóng ngang ngược khiêu khích nơi bí hiểm. Bạch Uyển Đình nắm chặt ga giường, miệng khẽ "Ưm…" Lên một tiếng.

Hàn Vũ Hi ngồi dậy, Bạch Uyển Đình cố hé đôi mi nặng trĩu nhưng chỉ thấy được một hình ảnh mờ ảo của cơ thể săn chắc của Hàn Vũ Hi trước mặt. Trong không gian yên tĩnh, dưới tiếng thở gấp gáp của hai con người, chỉ nghe thấy tiếng Hàn Vũ Hi vứt quần áo xuống đất, rồi ngay lập tức mạnh mẽ tiến vào không chút do dự. Hàn Vũ Hi đưa thứ đã sớm trỗi dậy kia vào giữa hai chân cô, bắt đầu điên cuồng nhấp, một cảm giác đau đớn chợt ập đến, Bạch Uyển Đinh khuôn mặt tái nhợt, không kìm được "A…" Lên một tiếng, rồi nhắm nghiền mắt.

Nhìn thấy đôi mắt Bạch Uyển Đình ứa ra giọt nước mắt, đôi mày Hàn Vũ Hi bất giác chau lại, anh cúi xuống nhẹ nhàng hôn lên đôi mắt của cô, rồi dời xuống chiếm lấy đôi môi xinh xắn. Động tác có chút chậm lại, ra vào nhịp nhàng như để cô làm quen. Bạch Uyển Đình cảm thấy cơ thể căng cứng, cơn đau dần đã biến mất, thay vào đó là một khoái cảm không thể nào tả được, hô hấp của cô bắt đầu khó khăn, cô đưa tay ôm lấy bờ vai rắn chắc của Hàn Vũ Hi. Biết được cô đã ổn, anh bắt đầu nhấp nhanh hơn, điên cuồng từng cú vào sâu bên trong thân thể nõn nà, đôi tay không ngừng xoa nắn bầu ngực đã sớm ửng đỏ. Bạch Uyển Đình từ trong cổ họng bất giác phát ra tiếng "Ưm… ư…" Cô cũng không rõ bản thân làm vậy là đúng hay sai, đầu óc mê dại của cô không nghĩ nhiều được vậy, ngay lúc này cô chỉ biết cô yêu mùi hương này, mùi của riêng anh.

Không biết đã qua bao lâu, ánh trăng bên ngoài cửa sổ đã lên tít trên cao, qua khung cửa sổ, chiếu rọi lên hai thân thể trần trụi quấn lấy nhau trên chiếc giường kia, bên ngoài là tiếng gió đưa những tán cây tử đinh hương tạo ra tiếng xào xạc, còn bên trong phòng chỉ có thể nghe thấy tiếng thở dốc từng đợt của hai con người trong cơn kích tình.

Cuối cùng một ngày mới đã đến, thành phố cũng bắt đầu nhộn nhịp trở lại sau một đêm nghỉ ngơi. Ngoài khung cửa sổ của một căn phòng sang trọng, tiếng chim hót vang lên, chú chim tinh nghịch đậu trẻn nhành tử đinh hương đón những tia nắng ấm áp của ánh mặt trời buổi sáng.

Những ánh nắng chiếu rọi vào căn phòng, bao phủ lấy người con gái nằm trên chiếc giường bằng nhung màu trắng tuyết, tôn lên làn da mịn màng vốn có. Bạch Uyển Đình bị ánh sáng bên ngoài làm cho chói mắt, cô bắt đầu hé mờ đôi mi nặng trĩu một cách khó khăn, khuôn mặt nhăn nhó luyến tiếc chiếc chăn ấm áp.

Bạch Uyển Đình bắt đầu tỉnh giấc, cô lập tức cảm thấy thân người đau nhức, kí ức về đêm điên cuồng tối qua lập tức kéo đến. Cô hốt hoảng ngồi dậy, đưa mắt nhìn quanh căn phòng. Bạch Uyển Đình khẽ lấy tay tự đánh vào đầu mình một cái, quả thực tối qua không phải là mơ, đây vốn là phòng của Hàn Vũ Hi, nhưng không bóng dáng của anh đâu cả.

Đầu của cô bắt đầu có chút đau nhức, nhìn xuống bản thân vốn không có lấy một tấm vải, cô đưa mắt nhìn chiếc váy được xếp gọn gàng cạnh gối nằm, khuôn mặt bất giác đỏ lên ngượng ngùng. Bạch Uyển Đình giở chiếc chăn lên, thở dài một tiếng nhìn đóa hoa đỏ chói dưới giường, thầm trách bản thân đã quá tùy tiện, lần đầu trao đi một cách dễ dàng như vậy, hơn nữa người đó còn là Hàn Vũ Hi, không biết trước được rằng hôm nay cô có được anh ban cho trò chơi nhân phẩm đó không nữa. Cô thở dài rồi mặc chiếc váy vào người, cứ thế đứng nhìn chiếc ga giường bị dính máu không biết làm thế nào. Đột nhiên bên có tiếng gõ cửa: "Cốc… Cốc…"

Chapter
1 Chương 1: Chú Hàn, tại sao ba tôi là kẻ giết người?
2 Chương 2: Dương Thần, đây là nhà vệ sinh nữ!
3 Chương 3: Không phải cô đuổi, mà là em tự nghỉ
4 Chương 4: Đóa hoa cúc trắng nhuốm máu tươi
5 Chương 5: Về nhà với chú Hàn
6 Chương 6: Chú Hàn nói, Đình Đình buộc phải nghe
7 Chương 7: Bỏ trốn
8 Chương 8: Bị phát hiện rồi
9 Chương 9: Kẻ thù
10 Chương 10: Triết Vỹ không xong rồi!
11 Chương 11: Trò chơi nhân phẩm
12 Chương 12: Thành viên mới ngủ nướng
13 Chương 13: Gọi "chú" là "anh"
14 Chương 14: Sao anh vào được phòng của tôi?
15 Chương 15: Chú Hàn đi nhầm phòng
16 Chương 16: Đình Đình say rồi
17 Chương 17: Đêm triền miên
18 Chương 18: Phòng chú Hàn không có gì là bẩn
19 Chương 19: Cánh cửa bí mật của Hàn Vũ Hi
20 Chương 20: Phòng bí mật của Hàn Vũ Hi là cái chết của Bạch Thiên
21 Chương 21: Muốn em làm bà Hàn
22 Chương 22: Triết Vỹ đến không đúng lúc rồi
23 Chương 23: Hiểu lầm sáng tỏ
24 Chương 24: Chúng ta đều không say
25 Chương 25: Say tình
26 Chương 26: Phi vụ không dễ nuốt
27 Chương 27: Mai phục
28 Chương 28: Ai là gà, ai là thóc
29 Chương 29: Nữ thiện xạ
30 Chương 30: Bí mật của Hàn Vũ Hi
31 Chương 31: Bác sĩ Bạch Uyển Đình
32 Chương 32: Kẻ thù là trưởng khoa
33 Chương 33: Hàn súng không dễ lừa
34 Chương 34: Chú Hàn ghen rồi
35 Chương 35: Chú Hàn, đừng quậy!
36 Chương 36: Trốn việc
37 Chương 37: Bắt cóc
38 Chương 38: Giả vờ làm con tin ngoan
39 Chương 39: Dương Thần đừng cứu
40 Chương 40: Chú Hàn đến rồi
41 Chương 41: Trở về
42 Chương 42: Thân phận của Bạch Uyển Đình
43 Chương 43: Manh mối mới
44 Chương 44: Uyển Đình đi bắt ghen
45 Chương 45: Mỹ nhân kế
46 Chương 46: Bí mật của Khương Lỗi
47 Chương 47: Bạch Lâm Quyết?
48 Chương 48: Mua chuộc
49 Chương 49: Dương Thần giải thoát
50 Chương 50: Từ chối gặp
51 Chương 51: Che giấu
52 Chương 52: Tấm ảnh chụp
53 Chương 53: Có phải là sự thật?
54 Chương 54: Cuộc hẹn
55 Chương 55: Hung thủ có thật sự là ba?
56 Chương 56: Hàn Vũ Hi mang quà về
57 Chương 57: Bạn thân
58 Chương 58: Sự thật sáng tỏ
59 Chương 59: Minh oan
60 Chương 60: Anh nghĩ ra mình muốn ăn gì rồi
61 Chương 61: Cầu xin anh đi
62 Chương 62: Cuộc hẹn bất ngờ
63 Chương 63: Cầu hôn trên biển
64 Chương 64: Đồng ý làm bà xã của anh
65 Chương 65: Lô hàng mất tích
66 Chương 66: Thử váy cưới
67 Chương 67: Cuộc gọi trong đêm
68 Chương 68: Hàn Vũ Hi không về
69 Chương 69: Hàn Vũ Hi không về nữa
70 Chương 70: Có thai
71 Chương 71: Tỉnh giấc
72 Chương 72: Khó khăn
73 Chương 73: Chị Bạch ra tay
74 Chương 74: Chị Bạch cao tay
75 Chương 75: Hợp tác thành công
76 Chương 76: Sắp sinh
77 Chương 77: Bóng dáng quen thuộc
78 Chương 78: Hạ sinh an toàn
79 Chương 79: Tìm kiếm tung tích
80 Chương 80: Gặp lại
81 Chương 81: Chị Bạch ghen rồi
82 Chương 82: Hàn Vũ Hi cần dùng thuốc
83 Chương 83: Cách của chị Bạch
84 Chương 84: Trở về tay trắng
85 Chương 85: Thuốc của Ngôn Ngôn có vấn đề
86 Chương 86: Bất ngờ
87 Chương 87: Hàn Vũ Hi thực sự trở lại rồi
88 Chương 88: Trả lại cho chúng ta một lễ cưới
89 Chương 89: Đêm trước hôn lễ
90 Chương 90: Hôn lễ của ba mẹ Hằng Hằng
91 Chương 91: Ngoại truyện
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: Chú Hàn, tại sao ba tôi là kẻ giết người?
2
Chương 2: Dương Thần, đây là nhà vệ sinh nữ!
3
Chương 3: Không phải cô đuổi, mà là em tự nghỉ
4
Chương 4: Đóa hoa cúc trắng nhuốm máu tươi
5
Chương 5: Về nhà với chú Hàn
6
Chương 6: Chú Hàn nói, Đình Đình buộc phải nghe
7
Chương 7: Bỏ trốn
8
Chương 8: Bị phát hiện rồi
9
Chương 9: Kẻ thù
10
Chương 10: Triết Vỹ không xong rồi!
11
Chương 11: Trò chơi nhân phẩm
12
Chương 12: Thành viên mới ngủ nướng
13
Chương 13: Gọi "chú" là "anh"
14
Chương 14: Sao anh vào được phòng của tôi?
15
Chương 15: Chú Hàn đi nhầm phòng
16
Chương 16: Đình Đình say rồi
17
Chương 17: Đêm triền miên
18
Chương 18: Phòng chú Hàn không có gì là bẩn
19
Chương 19: Cánh cửa bí mật của Hàn Vũ Hi
20
Chương 20: Phòng bí mật của Hàn Vũ Hi là cái chết của Bạch Thiên
21
Chương 21: Muốn em làm bà Hàn
22
Chương 22: Triết Vỹ đến không đúng lúc rồi
23
Chương 23: Hiểu lầm sáng tỏ
24
Chương 24: Chúng ta đều không say
25
Chương 25: Say tình
26
Chương 26: Phi vụ không dễ nuốt
27
Chương 27: Mai phục
28
Chương 28: Ai là gà, ai là thóc
29
Chương 29: Nữ thiện xạ
30
Chương 30: Bí mật của Hàn Vũ Hi
31
Chương 31: Bác sĩ Bạch Uyển Đình
32
Chương 32: Kẻ thù là trưởng khoa
33
Chương 33: Hàn súng không dễ lừa
34
Chương 34: Chú Hàn ghen rồi
35
Chương 35: Chú Hàn, đừng quậy!
36
Chương 36: Trốn việc
37
Chương 37: Bắt cóc
38
Chương 38: Giả vờ làm con tin ngoan
39
Chương 39: Dương Thần đừng cứu
40
Chương 40: Chú Hàn đến rồi
41
Chương 41: Trở về
42
Chương 42: Thân phận của Bạch Uyển Đình
43
Chương 43: Manh mối mới
44
Chương 44: Uyển Đình đi bắt ghen
45
Chương 45: Mỹ nhân kế
46
Chương 46: Bí mật của Khương Lỗi
47
Chương 47: Bạch Lâm Quyết?
48
Chương 48: Mua chuộc
49
Chương 49: Dương Thần giải thoát
50
Chương 50: Từ chối gặp
51
Chương 51: Che giấu
52
Chương 52: Tấm ảnh chụp
53
Chương 53: Có phải là sự thật?
54
Chương 54: Cuộc hẹn
55
Chương 55: Hung thủ có thật sự là ba?
56
Chương 56: Hàn Vũ Hi mang quà về
57
Chương 57: Bạn thân
58
Chương 58: Sự thật sáng tỏ
59
Chương 59: Minh oan
60
Chương 60: Anh nghĩ ra mình muốn ăn gì rồi
61
Chương 61: Cầu xin anh đi
62
Chương 62: Cuộc hẹn bất ngờ
63
Chương 63: Cầu hôn trên biển
64
Chương 64: Đồng ý làm bà xã của anh
65
Chương 65: Lô hàng mất tích
66
Chương 66: Thử váy cưới
67
Chương 67: Cuộc gọi trong đêm
68
Chương 68: Hàn Vũ Hi không về
69
Chương 69: Hàn Vũ Hi không về nữa
70
Chương 70: Có thai
71
Chương 71: Tỉnh giấc
72
Chương 72: Khó khăn
73
Chương 73: Chị Bạch ra tay
74
Chương 74: Chị Bạch cao tay
75
Chương 75: Hợp tác thành công
76
Chương 76: Sắp sinh
77
Chương 77: Bóng dáng quen thuộc
78
Chương 78: Hạ sinh an toàn
79
Chương 79: Tìm kiếm tung tích
80
Chương 80: Gặp lại
81
Chương 81: Chị Bạch ghen rồi
82
Chương 82: Hàn Vũ Hi cần dùng thuốc
83
Chương 83: Cách của chị Bạch
84
Chương 84: Trở về tay trắng
85
Chương 85: Thuốc của Ngôn Ngôn có vấn đề
86
Chương 86: Bất ngờ
87
Chương 87: Hàn Vũ Hi thực sự trở lại rồi
88
Chương 88: Trả lại cho chúng ta một lễ cưới
89
Chương 89: Đêm trước hôn lễ
90
Chương 90: Hôn lễ của ba mẹ Hằng Hằng
91
Chương 91: Ngoại truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play