Chương 8: Bị phát hiện rồi

Dưới không gian tối om như thế này, chỉ dựa vào chút ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn ngủ kia để tìm một chiếc chìa khóa đã khó lắm rồi, giờ Bạch Uyển Đình còn phải đối mặt với Hàn Vũ Hi nằm trên kia. Nhưng vì ra được khỏi đây, trong tối nay cô nhất định có thể biết được hung thủ là ai, Bạch Uyển Đình hít thở sâu một hơi, rồi cẩn thận bước từng bước chân nhẹ nhàng đến chỗ Hàn Vũ Hi.

Vừa đến gần, từ chỗ anh đã tỏa ra một hương thơm đặc biệt, nó như cuốn lấy người đối diện, mùi hương ấy hòa cùng một mùi rượu thanh mát khiến người khác bất giác say theo. Bạch Uyển Đình đứng cạnh chiếc giường nhìn Hàn Vũ Hi vẫn không có lấy một chút động tĩnh, bất giác khẽ trề môi, rồi đưa mắt tìm kiếm xung quanh.

Bạch Uyển Đình đưa tay tìm dưới gối của Hàn Vũ Hi, mong lấy một chút cảm giác lạnh ngắt từ kim loại, nhưng mãi cũng chẳng thấy đâu, nét thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp của cô. Định quay người bỏ đi, nhưng cô chợt nhớ ra thứ quan trọng phải để trên người chứ, Bạch Uyển Đình có chút chần chừ, mặc dù Hàn Vũ Hi mắt vẫn nhắm dường như đang ngủ rất say, nhưng cô vẫn có cảm giác kiêng dè. Nắm chặt tay, Bạch Uyển Đình quyết định tìm trên người Hàn Vũ Hi.

Đôi tay mềm mỏng cẩn thận dở chiếc chăn trên người Hàn Vũ Hi xuống, trên người anh đang mặc một chiếc áo sơ mi trắng, thân hình rắn chắc từng múi cơ thoát ẩn thoát hiện sau lớp áo làm Bạch Uyển Đình có chút ngại ngùng, đôi má bỗng chốc đã ửng đỏ.

Bạch Uyển Đình khom người, với tay sờ vào túi quần của Hàn Vũ Hi nhưng nỗi thất vọng trên đôi mắt đã nói lên tất cả, chẳng có chiếc chìa khóa nào cả. Đột nhiên một cảm giác ấm nóng từ phía sau làm Bạch Uyển Đình hốt hoảng, bàn tay Hàn Vũ Hi đặt lên chiếc eo nhỏ nhắn của cô, thuận tiện ghì xuống khiến Bạch Uyển Đình mất thăng bằng ngã nằm sấp xuống người Hàn Vũ Hi.

Mùi hương quen thuộc ấy lại một lần nữa quây lấy Bạch Uyển Đình, nhưng lần này là không chút khoảng cách, cô có thể cảm nhận được nhịp tim đang đập trong lồng ngực của Hàn Vũ Hi và nhịp tim đang rối loạn của mình. Từng hơi thở đều đặn toát ra một hương rượu trong vắt khiến đầu óc cô có chút choáng váng.

“Thật ra khẩu vị của cô cũng rất cao.” Hàn Vũ Hi vẫn nhắm nghiền mắt, cất giọng trầm ấm.

Câu nói vừa rồi làm Bạch Uyển Đình giật bắn mình, cô lập tức thoát khỏi vòng tay của Hàn Vũ Hi đứng phắc dậy: “Tôi… tôi sợ chú uống say không ai trông coi… tôi về phòng đây!”

Nhìn thấy bộ dạng lúng túng của Bạch Uyển Đình dường như Hàn Vũ Hi không thể nhịn được mà phì cười, đôi môi mỏng của anh cong lên khiến đường nét trên khuôn mặt anh hiện ra một cách hoàn hảo, chiếc mũi cao vút cùng hai hàng chân mày rậm, dường như những gì đẹp đẽ nhất đều hội tụ trên khuôn mặt đó. Nụ cười đó khiến Bạch Uyển Đình bất giác nhìn ra chiếc má lúm đồng tiền, khác hẳn với vẻ nghiêm nghị thường ngày của anh.

Hàn Vũ Hi từ từ ngồi dậy, anh ngước mắt nhìn Bạch Uyển Đình cất giọng thản nhiên: “Tôi say sao? Sao trước giờ tôi không biết mình say nhỉ?” Nói rồi ý cười trên môi của Hàn Vũ Hi bất giác hiện rõ hơn, anh ngước nhìn khuôn mặt nhăn nhó của Bạch Uyển Đình rồi cất giọng rồi nói tiếp: “À còn nữa, cổng nhà tôi mở khóa bằng phần mềm nhận diện khuôn mặt, không dùng chìa khóa.”

Nghe đến đây Bạch Uyển Đình mới nhận ra sự đáng sợ của Hàn Vũ Hi, mọi nhất cử nhất động của cô anh đều nắm rõ, đôi môi xinh đẹp cắn chặt vào nhau rồi lúng túng cất giọng: “Tôi… tôi về phòng trước.” Nói rồi như không cần chờ nghe câu trả lời của Hàn Vũ Hi, Bạch Uyển Đình đã chạy ra khỏi phòng anh không để lại một chút bóng dáng.

Về đến phòng, tim của Bạch Uyển Đình dường như muốn nhảy thẳng ra ngoài, căn nhà đang đùa cô sao, là nhận diện khuôn mặt thì làm sao mà cô thoát được. Thở dài một tiếng, tiếng gõ cửa bên ngoài làm cô bất giác giật mình.

Tiếng của Triết Vỹ không lớn cũng không nhỏ vừa đủ để Bạch Uyển Đình bên trong nghe thấy: “Bạch tiểu thư, là tôi!”

Bạch Uyển Đình giả vờ cười tươi khởi động cơ miệng rồi mở cửa: “Triết Vỹ, muộn như vậy, anh còn không cho tôi ngủ sao?” Đảo mắt xuống tay của Triết Vỹ, Bạch Uyển Đình lập tức nhận ra chiếc ba lô của cô đã ném ra cửa sổ, dường như cô tự nhận ra mình hết đường chối cãi nữa, liền đành phải nói sự thật: “Vào trong rồi nói chuyện.”

Lúc này Bạch Uyển Đình mới mở đèn, cô dắt Triết Vỹ ngồi xuống sô pha, cẩn thận rót cho anh một ly nước lạnh như đang sắp muốn nhờ vả gì đấy. Cô khẽ cất giọng dò hỏi: “Là anh nói với Hàn Vũ Hi chuyện tôi muốn trốn ra ngoài sao?”

Đang uống nước thì Triết Vỹ bị câu nói của Bạch Uyển Đình khiến cho sặc nước, anh tập tức xua tay: “Không có, tôi không có nói.”

Nhìn bộ dạng căng thẳng của Triết Vỹ, Bạch Uyển Đình chắc chắn được rằng không phải là anh nói. Nhưng rồi ánh mắt của Triết Vỹ trở nên có chút lo sợ, anh nói: “Cô định trốn ra ngoài thật sao?”

Đến nước này rồi, Bạch Uyển Đình đành nói sự thật: “Tôi muốn biết hung thủ giết ba tôi là ai, Hàn Vũ Hi có nói, tối nay hắn nhất định sẽ xuất hiện ở nhà của tôi, tôi muốn trở về.”

Nét căng thẳng của Triết Vỹ ngày càng hiện rõ, anh khẽ cất giọng: “Không được, cô làm như vậy khác nào đi nạp mạng, đến lúc đó đừng nói trả thù, cả chửi mắng hắn thôi e là cô còn chưa kịp mở miệng đã bị hắn ta cho một dao.” Triết Vỹ ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: “Với lại… Anh Hàn mà phát hiện ra sẽ không yên đâu.”

Hai hàng chân mày xinh đẹp trên khuôn mặt Bạch Uyển Đình cau chặt lại, cô nhìn thẳng vào mắt Triết Vỹ rồi cất giọng: "Nhưng đây là cơ hội duy nhất của tôi, Bạch gia không còn nữa, tôi sống cũng vô ích." Cô ngước mắt nhìn Triết Vỹ bằng ánh mắt buồn rầu rồi nói tiếp: "Anh giúp tôi mở khóa cổng được không? Tôi hứa chỉ nấp ở đâu đó để nhìn thấy được mặt của hắn ta, sẵn tiện thắp cho ba tôi một nén hương thôi. Được không?"

Vẻ mặt của Triết Vỹ có chút mềm lòng, nhưng ánh mắt vẫn còn đầy vẻ căng thẳng, sau một líc suy nghĩ rất lâu, cuối cùng anh cũng khẽ gật đầu: "Được rồi! Nhưng phải đảm bảo bí mật và an toàn đó!"

Hot

Comments

Hoa Tran

Hoa Tran

hồi hộp quá tác giả ơi

2023-10-14

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Chú Hàn, tại sao ba tôi là kẻ giết người?
2 Chương 2: Dương Thần, đây là nhà vệ sinh nữ!
3 Chương 3: Không phải cô đuổi, mà là em tự nghỉ
4 Chương 4: Đóa hoa cúc trắng nhuốm máu tươi
5 Chương 5: Về nhà với chú Hàn
6 Chương 6: Chú Hàn nói, Đình Đình buộc phải nghe
7 Chương 7: Bỏ trốn
8 Chương 8: Bị phát hiện rồi
9 Chương 9: Kẻ thù
10 Chương 10: Triết Vỹ không xong rồi!
11 Chương 11: Trò chơi nhân phẩm
12 Chương 12: Thành viên mới ngủ nướng
13 Chương 13: Gọi "chú" là "anh"
14 Chương 14: Sao anh vào được phòng của tôi?
15 Chương 15: Chú Hàn đi nhầm phòng
16 Chương 16: Đình Đình say rồi
17 Chương 17: Đêm triền miên
18 Chương 18: Phòng chú Hàn không có gì là bẩn
19 Chương 19: Cánh cửa bí mật của Hàn Vũ Hi
20 Chương 20: Phòng bí mật của Hàn Vũ Hi là cái chết của Bạch Thiên
21 Chương 21: Muốn em làm bà Hàn
22 Chương 22: Triết Vỹ đến không đúng lúc rồi
23 Chương 23: Hiểu lầm sáng tỏ
24 Chương 24: Chúng ta đều không say
25 Chương 25: Say tình
26 Chương 26: Phi vụ không dễ nuốt
27 Chương 27: Mai phục
28 Chương 28: Ai là gà, ai là thóc
29 Chương 29: Nữ thiện xạ
30 Chương 30: Bí mật của Hàn Vũ Hi
31 Chương 31: Bác sĩ Bạch Uyển Đình
32 Chương 32: Kẻ thù là trưởng khoa
33 Chương 33: Hàn súng không dễ lừa
34 Chương 34: Chú Hàn ghen rồi
35 Chương 35: Chú Hàn, đừng quậy!
36 Chương 36: Trốn việc
37 Chương 37: Bắt cóc
38 Chương 38: Giả vờ làm con tin ngoan
39 Chương 39: Dương Thần đừng cứu
40 Chương 40: Chú Hàn đến rồi
41 Chương 41: Trở về
42 Chương 42: Thân phận của Bạch Uyển Đình
43 Chương 43: Manh mối mới
44 Chương 44: Uyển Đình đi bắt ghen
45 Chương 45: Mỹ nhân kế
46 Chương 46: Bí mật của Khương Lỗi
47 Chương 47: Bạch Lâm Quyết?
48 Chương 48: Mua chuộc
49 Chương 49: Dương Thần giải thoát
50 Chương 50: Từ chối gặp
51 Chương 51: Che giấu
52 Chương 52: Tấm ảnh chụp
53 Chương 53: Có phải là sự thật?
54 Chương 54: Cuộc hẹn
55 Chương 55: Hung thủ có thật sự là ba?
56 Chương 56: Hàn Vũ Hi mang quà về
57 Chương 57: Bạn thân
58 Chương 58: Sự thật sáng tỏ
59 Chương 59: Minh oan
60 Chương 60: Anh nghĩ ra mình muốn ăn gì rồi
61 Chương 61: Cầu xin anh đi
62 Chương 62: Cuộc hẹn bất ngờ
63 Chương 63: Cầu hôn trên biển
64 Chương 64: Đồng ý làm bà xã của anh
65 Chương 65: Lô hàng mất tích
66 Chương 66: Thử váy cưới
67 Chương 67: Cuộc gọi trong đêm
68 Chương 68: Hàn Vũ Hi không về
69 Chương 69: Hàn Vũ Hi không về nữa
70 Chương 70: Có thai
71 Chương 71: Tỉnh giấc
72 Chương 72: Khó khăn
73 Chương 73: Chị Bạch ra tay
74 Chương 74: Chị Bạch cao tay
75 Chương 75: Hợp tác thành công
76 Chương 76: Sắp sinh
77 Chương 77: Bóng dáng quen thuộc
78 Chương 78: Hạ sinh an toàn
79 Chương 79: Tìm kiếm tung tích
80 Chương 80: Gặp lại
81 Chương 81: Chị Bạch ghen rồi
82 Chương 82: Hàn Vũ Hi cần dùng thuốc
83 Chương 83: Cách của chị Bạch
84 Chương 84: Trở về tay trắng
85 Chương 85: Thuốc của Ngôn Ngôn có vấn đề
86 Chương 86: Bất ngờ
87 Chương 87: Hàn Vũ Hi thực sự trở lại rồi
88 Chương 88: Trả lại cho chúng ta một lễ cưới
89 Chương 89: Đêm trước hôn lễ
90 Chương 90: Hôn lễ của ba mẹ Hằng Hằng
91 Chương 91: Ngoại truyện
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: Chú Hàn, tại sao ba tôi là kẻ giết người?
2
Chương 2: Dương Thần, đây là nhà vệ sinh nữ!
3
Chương 3: Không phải cô đuổi, mà là em tự nghỉ
4
Chương 4: Đóa hoa cúc trắng nhuốm máu tươi
5
Chương 5: Về nhà với chú Hàn
6
Chương 6: Chú Hàn nói, Đình Đình buộc phải nghe
7
Chương 7: Bỏ trốn
8
Chương 8: Bị phát hiện rồi
9
Chương 9: Kẻ thù
10
Chương 10: Triết Vỹ không xong rồi!
11
Chương 11: Trò chơi nhân phẩm
12
Chương 12: Thành viên mới ngủ nướng
13
Chương 13: Gọi "chú" là "anh"
14
Chương 14: Sao anh vào được phòng của tôi?
15
Chương 15: Chú Hàn đi nhầm phòng
16
Chương 16: Đình Đình say rồi
17
Chương 17: Đêm triền miên
18
Chương 18: Phòng chú Hàn không có gì là bẩn
19
Chương 19: Cánh cửa bí mật của Hàn Vũ Hi
20
Chương 20: Phòng bí mật của Hàn Vũ Hi là cái chết của Bạch Thiên
21
Chương 21: Muốn em làm bà Hàn
22
Chương 22: Triết Vỹ đến không đúng lúc rồi
23
Chương 23: Hiểu lầm sáng tỏ
24
Chương 24: Chúng ta đều không say
25
Chương 25: Say tình
26
Chương 26: Phi vụ không dễ nuốt
27
Chương 27: Mai phục
28
Chương 28: Ai là gà, ai là thóc
29
Chương 29: Nữ thiện xạ
30
Chương 30: Bí mật của Hàn Vũ Hi
31
Chương 31: Bác sĩ Bạch Uyển Đình
32
Chương 32: Kẻ thù là trưởng khoa
33
Chương 33: Hàn súng không dễ lừa
34
Chương 34: Chú Hàn ghen rồi
35
Chương 35: Chú Hàn, đừng quậy!
36
Chương 36: Trốn việc
37
Chương 37: Bắt cóc
38
Chương 38: Giả vờ làm con tin ngoan
39
Chương 39: Dương Thần đừng cứu
40
Chương 40: Chú Hàn đến rồi
41
Chương 41: Trở về
42
Chương 42: Thân phận của Bạch Uyển Đình
43
Chương 43: Manh mối mới
44
Chương 44: Uyển Đình đi bắt ghen
45
Chương 45: Mỹ nhân kế
46
Chương 46: Bí mật của Khương Lỗi
47
Chương 47: Bạch Lâm Quyết?
48
Chương 48: Mua chuộc
49
Chương 49: Dương Thần giải thoát
50
Chương 50: Từ chối gặp
51
Chương 51: Che giấu
52
Chương 52: Tấm ảnh chụp
53
Chương 53: Có phải là sự thật?
54
Chương 54: Cuộc hẹn
55
Chương 55: Hung thủ có thật sự là ba?
56
Chương 56: Hàn Vũ Hi mang quà về
57
Chương 57: Bạn thân
58
Chương 58: Sự thật sáng tỏ
59
Chương 59: Minh oan
60
Chương 60: Anh nghĩ ra mình muốn ăn gì rồi
61
Chương 61: Cầu xin anh đi
62
Chương 62: Cuộc hẹn bất ngờ
63
Chương 63: Cầu hôn trên biển
64
Chương 64: Đồng ý làm bà xã của anh
65
Chương 65: Lô hàng mất tích
66
Chương 66: Thử váy cưới
67
Chương 67: Cuộc gọi trong đêm
68
Chương 68: Hàn Vũ Hi không về
69
Chương 69: Hàn Vũ Hi không về nữa
70
Chương 70: Có thai
71
Chương 71: Tỉnh giấc
72
Chương 72: Khó khăn
73
Chương 73: Chị Bạch ra tay
74
Chương 74: Chị Bạch cao tay
75
Chương 75: Hợp tác thành công
76
Chương 76: Sắp sinh
77
Chương 77: Bóng dáng quen thuộc
78
Chương 78: Hạ sinh an toàn
79
Chương 79: Tìm kiếm tung tích
80
Chương 80: Gặp lại
81
Chương 81: Chị Bạch ghen rồi
82
Chương 82: Hàn Vũ Hi cần dùng thuốc
83
Chương 83: Cách của chị Bạch
84
Chương 84: Trở về tay trắng
85
Chương 85: Thuốc của Ngôn Ngôn có vấn đề
86
Chương 86: Bất ngờ
87
Chương 87: Hàn Vũ Hi thực sự trở lại rồi
88
Chương 88: Trả lại cho chúng ta một lễ cưới
89
Chương 89: Đêm trước hôn lễ
90
Chương 90: Hôn lễ của ba mẹ Hằng Hằng
91
Chương 91: Ngoại truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play